Mưa bụi đêm chui vào áo khiến Trần Ca thấy hơi lạnh.
Anh đứng một mình ở ngoài rừng đào, cầm điện thoại di động trên tay và nhìn chằm chằm vào thông báo trên màn hình.
Trong cột lựa chọn nhiệm vụ tập luyện lại có thêm một mục mới: Thôn Hoạt Quan.
“Đối với mình thì nhiệm vụ tập luyện ba sao vẫn rất khó, Khu Nội Trú Số Ba cũng là cảnh tượng ba sao, nếu không có Trương Nhã mà chỉ dựa vào bản thân mình và những ma quỷ khác thì có lẽ mình đã chết ngắc rồi.”
Độ khó của nhiệm vụ tập luyện tăng đến ba sao tức là trong cảnh tượng này có khả năng có áo đỏ, thậm chí không chỉ một con.
Dựa theo tin tức mà Trần Ca đang có thì chỉ có áo đỏ mới uy hiếp được áo đỏ thôi.
“Nhiệm vụ tập luyện được phát ra trong điện thoại màu đen không chỉ là loại nhiệm vụ bình thường, mình còn phải nghĩ đến những gì thay đổi sau đó và những nhân tố khác trong hiện thực nữa, không thể liều lĩnh được.”
Trần Ca do dự một lát rồi cẩn thận tự hỏi: “Dù sao mình cũng có một tuần để cân nhắc, nói không chừng vài ngày nữa Trương Nhã sẽ tỉnh lại, nếu thế thì mình sẽ có khả năng đối mặt với nguy hiểm.”
Anh đưa ra quyết định trong lòng, thoáng nhìn cái bóng của mình rồi nhét điện thoại màu đen vào túi: “Tạm thời đợi đến tối ngày thứ năm đi, Trần Ca mình không phải là người lỗ mãng.”
Đối với anh thì nhiệm vụ tập luyện ba sao Thôn Hoạt Quan là một sự lựa chọn mới, nhưng cũng chỉ thế mà thôi.
Qua chuyện của chị Chu Tân Nhu, Trần Ca cảm thấy mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ ba sao này tuyệt đối không thấp hơn Khu Nội Trú Số Ba.
Điểm mấu chốt là thôn dưới chân núi tên Lâm Quan nhưng điện thoại màu đen lại đặt tên nhiệm vụ này là Thôn Hoạt Quan.
Dựa theo những gì Trần Ca biết về chiếc điện thoại màu đen này, rất có khả năng nơi diễn ra nhiệm vụ là vị trí thôn quan tài nằm sâu trong núi kia!
Nếu cảnh tượng này được mở khóa trong nhà ma thì chắc chắn sẽ rất mạo hiểm và kích thích, hơn nữa rất ít nhà ma trên thị trường có chủ đề thôn bỏ hoang đặc sắc như thế, một khi mở khóa thành công thì chắc chắn nó sẽ thu hút rất nhiều người yêu thích nhà ma lâu năm.
Nói thật thì Trần Ca hơi động lòng.
Nhưng nghĩ theo mặt khác thì thôn Hoạt Quan nằm sâu trong núi, vừa hoang tàn vừa vắng tanh, thậm chí nó còn chẳng có sóng điện thoại.
Trong tình trạng đó, lỡ như anh gặp phải thứ gì đó cực kỳ kinh khủng thì sẽ rất khó trốn ra.
“Người trong thôn Hoạt Quan có hình thù kỳ quái, mỗi nhà đều đặt một quan tài sống, sao mình lại có cảm giác số lượng quái vật ẩn núp trong thôn đó sẽ rất nhiều nhỉ?”
“Người chạy nạn từ đó đến thôn Bạch Gia không có cơ thể dị dạng, nhưng thái độ của bọn họ với người dị dạng thật sự quá khó hiểu, cứ như hận không thể giết sạch người dị dạng vậy.”
“Mà tại sao những người chạy nạn này lại rời khỏi thôn Hoạt Quan? Lý do thật sự là vì trong thôn có bệnh dịch ư?”
Trần Ca thật sự nghĩ không ra, nhưng có thể xác định một chuyện là anh phải tạo mối quan hệ tốt với Giang Linh trước khi nhận nhiệm vụ Thôn Hoạt Quan, chắc chắn cô bé đó không hề ngây thơ như vẻ ngoài của mình.
“Ân Tiểu Tiểu và Phạm Úc đều thích mình, mình cảm thấy bản thân khá là am hiểu nói chuyện với trẻ em nên chắc hẳn việc lấy được lòng tin của Giang Linh sẽ không thành vấn đề.”
Cành lá của cây đào ma sát vào nhau tạo tiếng động khiếp người.
Ông cụ cầm cuốc đào cửa hang bên dưới cái cây ra, động tác rất khẽ, trên mặt cũng hiện vẻ áy náy.
Trần Ca muốn giúp đỡ nhưng bị ông từ chối. Ông cởi áo khoác treo trên cành cây, hình như để đề phòng xác bị ướt.
Anh nhìn ông cụ dọn sạch bùn đất bên cạnh khiến cái xác nữ dựng thẳng dưới đất bắt đầu nghiêng. Khi trông thấy cái tay nhỏ dị dạng bên dưới hai cánh tay của cái xác, anh khá là buồn lòng.
Cô sinh ra đã có hình dáng như thế, nhưng tại sao mọi người lại muốn đổ tội dị dạng ấy lên đầu cô?
Trần Ca có thể tưởng tượng ra cuộc sống khi còn bé của Chu Tân Nhu, dù trời nóng đến thế nào cũng phải mặc quần áo thật dày. Sau khi vô tình bị người ta phát hiện ra cơ thể dị dạng, chẳng những cô phải đối mặt với sự mắng nhiếc lạnh lùng vì ghét bỏ của bọn họ mà còn phải cẩn thận nhận lỗi nữa.
“Chắc hồi nhỏ cô ấy rất thích mùa đông.” Trần Ca không tài nào hình dung được cảm giác rung động của mình khi trông thấy xác của Chu Tân Nhu. Khác với sự chán ghét và xa lánh của người thường, anh lại thấy thương cảm cô hơn.
Anh từng gặp rất nhiều quái vật lẫn những người bị cho là quái vật nên anh có thể nhìn sự việc từ góc độ khách quan.
“Sinh ra để làm người, thế nên đây không phải là sai lầm của cô.”
Trần Ca đứng ngay đầu gió để ngăn giọt mưa không rơi vào hang, bỗng nhiên điện thoại màu đen trong túi quần anh lại rung lên.
Anh lấy điện thoại ra xem lần nữa, trên màn hình thông báo độ thiện cảm của Chu Tân Nhu với anh tăng từ xa lạ đến mức hơi có cảm tình.
“Lúc mình vừa thấy Tiểu Tiểu thì con bé cũng hơi có cảm tình với mình, xem ra cô gái này sẽ không tập kích mình nữa.”
Rất khó để rời khỏi thôn Lâm Quan hẻo lánh vào đêm khuya, bởi nơi đây không có xe taxi, đường xi măng cũng chỉ vừa được sửa xong thôi.
Có điều Trần Ca đã suy xét xong hết rồi.
...
3 giờ 15 phút sáng, cảnh sát nhận được tin báo chạy vào núi.
Thân là người đầu tiên phát hiện cái xác, Trần Ca được yêu cầu theo cảnh sát về đồn để điều tra.
5 giờ 30 phút sáng, anh và ông cụ Bạch xuất hiện trong phòng làm việc của đội trưởng Lý.
So với vẻ thận trọng thật thà của ông cụ Bạch thì Trần Ca thả lỏng hơn nhiều, thậm chí anh còn ngủ bù một giấc trên xe cảnh sát lúc được chở về nữa.
“Ông à, ông cứ nói thật là được, đừng căng thẳng quá. Cảnh sát Cửu Giang bọn cháu cam kết thực hiện nhiệm vụ của mình, bảo vệ công lý, kính yêu đời sống nhân dân nên sẽ không cố ý làm khó ông.”
Đội trưởng Lý mở cửa phòng bước vào đúng lúc nghe thấy Trần Ca truyền kinh nghiệm như người từng trải cho ông cụ ấy, thế nên ông tức đến mức bật cười.
“Thằng nhóc này học quy tắc cảnh sát còn lưu loát hơn tôi nữa, nhìn kiểu nào cũng giống người do chúng ta phái ra ngoài.”
“Chú Tam Bảo!” Trần Ca vừa trông thấy đội trưởng Lý thì đứng dậy ngay: “Tối nay phiền chú nữa rồi, cảnh sát các chú thật là cực khổ, thật là chẳng sung sướng gì.”
Ông cụ họ Bạch ở bên cạnh cũng gật đầu. Ông khá là chân chất, báo cảnh sát vào nửa đêm mà bọn họ còn chạy đến ngay nên cảm thấy bọn họ thật sự rất có trách nhiệm: “Ông cực khổ rồi, đồng chí cảnh sát.”
“Đây là việc chúng tôi phải làm.” Đội trưởng Lý đáp lại ông cụ rồi đi đến bên Trần Ca: “Cửu Giang lớn lắm, vậy nên cậu có thể ngừng lắc lư trong khu vực quản lý của tôi được không? Nếu không cậu ra tỉnh khác du lịch vài hôm cũng được, để cậu được nghỉ mà chúng tôi cũng thảnh thơi tí.”
“Đội trưởng Lý, chú nói vậy là khách sáo với cháu rồi. Chú yên tâm đi, cháu còn chịu được.”
Không biết tại sao mà đội trưởng Lý rất muốn đánh cái tên trước mặt một trận, nhưng vì có người ngoài ở đây nên ông nhịn lại.
Đội trưởng Lý xoa xoa huyệt Thái Dương của mình, dường như ông không muốn nhìn thấy Trần Ca nữa nên vừa chỉnh sửa lại bản ghi chép vừa bảo Đại Dũng dẫn anh đi.
Đại Dũng với đôi mắt có quầng thâm tự mình đưa Trần Ca đến cửa, sau đó nắm chặt bờ vai của anh: “Chú em à, đội trưởng Lý thích nói thẳng, cậu đừng để ý, nếu như cậu thật sự không muốn đi ra ngoài du lịch thì cứ ngoan ngoãn ở trong nhà nghỉ ngơi vài ngày cũng được.”
Giọng nói của Đại Dũng rất chân thành, có thể thấy anh ta muốn tốt cho Trần Ca.
Anh cảm nhận được sự nhiệt tình của đồn cảnh sát Tây Thành nên gật đầu, đồng thời trả lời một cách chân thành: “Được, tôi sẽ cố hết sức.”
Trần Ca đi taxi về khu vui chơi Thế Kỷ Mới, lúc này mặt trời vừa mới ló rạng.
Anh đứng trước cửa nhà ma đón ánh nắng sớm, sau đó bỗng lấy điện thoại màu đen ra trong khi nhìn mặt trời.
“Mình đã chứng minh hiệu quả của việc rút thưởng vào buổi trưa không tốt lắm, có câu sáng minh mẫn hơn chiều, bây giờ là thời khắc vạn vật sống lại, nếu như mình rút thưởng ngay lúc này thì nói không chừng có thể đạt được thu hoạch bất ngờ!”
Trần Ca hướng mặt về phía mặt trời đang mọc và tự hỏi trong chốc lát, sau đó tiêu một trăm tiếng thét để xoay vòng quay trên điện thoại màu đen.