Áo đỏ như máu, phía trên thêu hình các đường vân màu đen, sự oán hận và tuyệt vọng ngưng kết lại thành chất biến thành trang sức, Trương Nhã giẫm lên những vong hồn kêu rên và bước ra khỏi cái bóng của Trần Ca.
Điều đó đã vượt qua sự sợ hãi mà áo đỏ mang lại, khiến mọi người rung động, thì ra sắc đẹp cũng có thể chấn động lòng người như vậy.
Trần Tiêu và Hứa Mộng đứng ngây người trên cầu thang, họ đã sợ đến choáng váng rồi.
“Hung thần? Cô gái mà con nói là hung thần sao?”
Bởi vì kích động cho nên mồm miệng của cha Trần Ca cũng có chút không lưu loát, ông có thể đoán được Trần Ca để cho lệ quỷ làm việc bán thời gian, cũng có thể đoán được đại khái là nhà ma đang phát triển rất tốt, nhưng dù thế nào thì cũng không thể nghĩ đến con trai mình sẽ dẫn một hung thần đến gặp mình.
“Vâng, cô ấy tên là Trương Nhã.” Trần Ca tự nhiên nắm lấy tay Trương Nhã, mí mắt Hứa Mộng và Trần Tiêu nhảy lên, bọn họ thực sự lo lắng Trương Nhã sẽ tức giận mà trực tiếp giết chết Trần Ca.
Đôi vợ chồng già vừa tỉnh dậy sau cơn mê, trở lại nhà ma lại liên tiếp gặp phải hai cơn sốc, cả hai thậm chí còn bắt đầu tự hỏi liệu mình có đang bị mắc kẹt trong ảo ảnh do Viện trưởng sắp đặt?
Nhưng sau khi nghĩ kỹ lại, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng không dám sắp xếp một ảo ảnh như thế này.
“Thằng bé ngoại trừ tính cách hơi tốt một chút, nó còn có ưu điểm nào nữa sao?” Hứa Mộng vô thức hỏi Trương Nhã, bà tận mắt nhìn ác niệm lớn lên, bà biết con trai của mình rất ưu tú, nhưng chỉ là so với người bình thường thôi.
Đối mặt với câu hỏi của mẹ Trần Ca, Trương Nhã vẫn im lặng như cũ, cô thậm chí còn lui về sau lưng Trần Ca.
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra là hung thần này thực sự rất dựa dẫm vào Trần Ca.
“Giữa chúng con đã trải qua rất nhiều, rất nhiều chuyện, hay là chúng ta cứ đi tham quan nhà ma trước đi, rồi sau này tìm thời gian nói chuyện từ từ được không?”
“Tham quan thì lúc nào cũng có thể, hay là chúng ta cứ tâm sự về chuyện của Trương Nhã trước đi.” Trần Tiêu và Hứa Mộng trăm miệng một lời, con trai của họ còn đang hẹn hò với cả hung thần rồi, tâm trạng đâu mà tham quan nhà ma chứ.
“Hai người không mệt sao? Giờ cũng đã sắp 0 giờ rồi.” Trần Ca cười khổ, anh không ngờ phản ứng của cha mẹ anh lại lớn như vậy.
“Đã ngủ cả năm rồi, hiện tại ba mẹ đang rất sung sức.”
“Được rồi, vậy để con đi tìm một nhà hàng, mọi người tụ tập nói chuyện vui vẻ một lúc.” Trần Ca gọi tất cả nhân viên đến, bật điện thoại di động và chọn một khách sạn cao cấp ở Hàm Giang và đặt một phòng tiệc lớn.
Số lượng nhân viên trong nhà ma rất nhiều, quyển truyện tranh của Diêm Đại Niên cũng không thể chứa nổi nữa, rất nhiều chấp niệm và lệ quỷ đều không thể làm gì khác hơn là đóng giả thành cái bóng của Trần Ca.
Xách ba lô, Trần Ca dừng lại bên đường, cả con phố đều bị nhuốm vẻ âm u, Bách Quỷ Dạ Hành cũng không thể diễn tả được sự quái gở và rùng rợn lúc này.
Không dám bắt taxi, Trần Ca bảo Đường Tuấn lái chiếc xe tang 104 chở mình và cha mẹ cùng với vô số nhân viên phía sau đến khách sạn may mắn được anh chọn.
Bây giờ đã là 0 giờ tối, khách sạn đã đóng cửa từ lâu.
Trước tiên Trần Ca yêu cầu Trương Ức thay đổi trí nhớ của nhân viên bảo vệ, sau đó để Thu Mỹ và ma điện thoại Đồng Đồng đi vào trung tâm giám sát, tạm thời vô hiệu hóa mọi hoạt động giám sát.
Sau khi làm xong mọi chuyện, anh lật quyển truyện tranh, gọi từng nhân viên ra.
Những nhân viên nấu ăn giỏi tự nguyện đi vào phòng bếp, còn những chấp niệm học sinh thì vô cùng hào hứng, bọn họ thích nhất là được “ra ngoài dạo chơi”.
Nhìn thấy các nhân viên phân công nhau làm việc và bận rộn trong khách sạn, Trần Tiêu và Hứa Mộng cũng cảm thấy khó tin.
Lệ quỷ tồn tại vì chấp niệm và bị oán hận cùng hận thù quấn thân, bọn họ chưa bao giờ nghĩ rằng lệ quỷ lại có thể hòa hợp với Trần Ca như vậy.
“Đêm nay chúng ta đã bao trọn chỗ này rồi, vào lúc bình minh chúng ta sẽ rời đi, tôi sẽ thanh toán.” Trần Ca đưa ra số dư trong ngân hàng trên điện thoại: “Tôi không quan tâm đến vấn đề tiền bạc, những con số này chỉ là quà tặng cho việc mở rộng nhà ma mà thôi.”
Trần Ca chưa kịp nói xong, anh đã bị cha Trần gõ vào đầu một cái: “Con không có hứng thú thì có thể đưa cho ba, từ sau khi kết hôn, ba chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy.”
Một gia đình ba người vừa cười đùa vừa bước vào khách sạn, bọn họ đi đến phòng tiệc trên tầng cao nhất, từ đây có thể nhìn thấy cảnh đêm của toàn bộ Hàm Giang.
Các nhân viên bắt đầu bê các món ăn lên, Trần Ca cũng gọi Trương Nhã ra.
Lúc đầu, cha Trần và mẹ Trần vẫn còn lo lắng về vấn đề giữa Trần Ca và Trương Nhã, liên tục hỏi họ về kế hoạch tương lai, muốn biết sau này họ dự định sống như thế nào.
Nhưng khi Trần Ca kể về cuộc gặp trong quá khứ của họ, cũng với chuyện đã xảy ra giữa họ, thái độ của cha Trần và mẹ Trần đã thay đổi 180 độ.
Nhất là Hứa Mộng, bà trực tiếp ngồi bên cạnh Trương Nhã, như thể Trương Nhã chính là con gái ruột của mình, nắm tay Trương Nhã và nói chuyện với Trương Nhã.
Hứa Mộng và Trần Tiêu đều là những người rất tốt, rất lâu trước đây bọn họ đã từng chứa chấp linh hồn của La Nhược Vũ, lúc đó Trần Ca cảm thấy bọn họ còn đối xử tốt với La Nhược Vũ nhận nuôi hơn là với chính mình.
Bây giờ cảnh tượng này dường như lại xảy ra một lần nữa, Hứa Mộng không còn hỏi về quá khứ của Trương Nhã nữa mà bắt đầu hỏi Trần Ca, bà hy vọng Trần Ca hiểu rằng qua lại khác với việc một đời một kiếp.
Bà muốn Trần Ca suy nghĩ rõ ràng và thực sự chuẩn bị tốt, bà không muốn thấy bất kỳ ai trong hai người bị tổn thương.
Bữa tối kéo dài khá lâu, nhân viên cũng không uống rượu được, nhưng đều có vẻ hơi say.
Bọn họ nói chuyện và cười đùa thoải mái, một sự đẹp đẽ giản dị đã gieo vào trái tim họ.
Trước đây họ đã từng tra tấn và giam cầm ký ức, nhưng vì gặp được Trần Ca, cho nên giờ đây họ có thể trò chuyện về tương lai.
Cuối cùng thì đêm tối cũng sẽ qua, và khi bình minh sắp kéo đến, các nhân viên phải khôi phục lại mọi thứ.
Trần Ca tính toán những đồ mà mình đã tiêu thụ, lấy tiền từ ngân hàng và đặt nó lên quầy, còn tiện tay để lại một tờ giấy nhắn, đương nhiên, dòng chữ trên đó là do nhân viên viết hộ.
Bước ra khỏi khách sạn, cha mẹ Trần Ca xách ba lô và quay về nhà trước, bọn họ muốn dành thời gian lại cho Trương Nhã và Trần Ca.
Đôi vợ chồng già đều là người từng trải, biết rằng sau khi gặp mặt cha mẹ, Trần Ca và Trương Nhã có thể có nhiều chuyện muốn nói, cho nên bọn họ không muốn làm phiền.
Mái tóc đen bị gió đêm thổi bay, Trần Ca và Trương Nhã đi lang thang trên con đường không một bóng người.
Cảnh tượng này có vẻ đã từng xảy ra, bọn họ dường như đã gặp qua trong mộng.
Những kỷ niệm ngày xưa ùa về, cả hai ôm lấy nhau, đi qua đêm tối, và đón chào rạng sáng.
“Ngày mai chúng ta nên đến Cục Dân chính hỏi thăm một chút, cũng đến lúc buông bỏ quá khứ và bắt đầu cuộc sống mới rồi.”
Mặt trời mọc như thường lệ, ánh sáng xua tan màn đêm.
Khu vui chơi Thế Kỷ Mới mở cửa lúc 9 giờ sáng, phía trước nhà ma đã có một hàng dài người xếp hàng.
“Đàn anh, vết thương của anh vẫn chưa lành, hôm nay không cần phải vào tham quan đâu.” Hạc Sơn đang cố gắng hết sức để chạy trốn, nhưng đáng tiếc là đã bị Tả Hàn giữ chặt.
“Hôm nay mở cảnh mới, cho dù không đến tham quan cũng có thể xem náo nhiệt được mà.” Tả Hàn liếc nhìn đội ngũ của Học viện Pháp y ở phía sau, cau mày: “Cao Nhữ Tuyết đâu? Cô ấy vẫn chưa tới sao?”
“Vâng, đàn chị nói là không được khỏe.”
“Vậy thì hôm nào đó chúng ta sẽ đến thăm cô ấy.” Tả Hàn còn muốn nói gì đó, nhưng đám đông đột nhiên trở nên ồn ào.
“Chết mất! Cảnh mới mở kìa! Là cảnh bốn sao đấy!”
“Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa! Địa ngục mười chín tầng!”
“Nhanh! Có ai là bạn tốt của anh Giang không? Mau xếp hàng và đi vào tham quan trước đi!”
“Anh Giang vẫn đang nằm trong bệnh viện, xin đừng lôi streamer đó ra nữa.”
Bảng thông báo ở lối vào nhà ma được thay đổi, các du khách ngay lập tức xôn xao, tất cả đều phấn khích, nhưng không ai dám đứng ra thách thức.
“Đúng là một đám nhát gan.” Một lúc sau, một ông chú bước ra khỏi đám đông, ông ta trực tiếp đi đến chỗ chú Từ: “Vé vào cảnh bốn sao có khác gì vé vào những cảnh khác không?”
“Có, vé vào cảnh bốn sao có màu đỏ đen.” Chú Từ cũng trạc tuổi ông chú này: “Nhưng tôi không khuyến khích anh đi vào tham quan cảnh bốn sao.”
“Không sao đâu, cho tôi một vé vào Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.” Ông chú rất kiên quyết, tất cả du khách xung quanh đều nhìn về ông ta.
“Anh chắc chứ?” Chú Từ liên tục xác nhận, sau khi cảm thấy ông chú này không có vấn đề gì về tâm lý mới đưa vé cho ông ta.
Sau khi nhận được tấm vé vào cảnh bốn sao Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, ông chú lấy điện thoại di động ra, đứng ở cửa nhà ma, chụp ảnh tự sướng với tấm vé, sau đó đăng một bài lên vòng bạn bè.
“Mùa xuân mỗi năm đều rất tốt đẹp, lại đến lúc ra ngoài đi chơi, tôi mạnh mẽ mua vé vào tham quan cảnh bốn sao ở nhà ma, hôm nay sau khi tham quan xong, chỉ sợ mồ hôi lạnh sẽ chảy ròng ròng...”
Sau khi chụp ảnh xong, ông ta mỉm cười nhìn những bình luận trong vòng bạn bè rồi bước đi.
“Ông chú này đã từng đến đây chưa nhỉ, nhìn khá quen?”
“Tôi nhớ rồi, khi cảnh Minh Hôn mới được mở ra, ông ta cũng đã từng đến đây và chụp ảnh.”
Du khách không dám vào đi vào Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa tham quan, nhưng cũng có khá nhiều người mua vé và chụp ảnh gửi vào vòng bạn bè.
Giờ đây nhà ma của Trần Ca đã trở nên nổi tiếng nên cũng có khá ít “chiến binh” dám thử thách với những cảnh mới, tất cả mọi người đều không ngu ngốc.
Trước các nhà ma khác thì đều có một vài cửa tiệm nhỏ để bán các đồ lưu niệm, mà trước cửa nhà ma này thì lại có hai phòng nhỏ, một phòng thì được trang bị đầy đủ thiết bị sơ cứu và có bác sĩ túc trực 24/24; còn phòng còn lại thì bày bán đồ nội y, nghe nói bởi vì số lượng nhu cầu khá lớn, cho nên khu vui chơi đã phải đặc biệt mở một cửa hàng đồ lót nhỏ ngay bên cạnh nhà ma.
Nhìn cách bố trí như vậy, ai còn dám vào khai hoang trong cảnh mới chứ?
Sau khi đợi nửa ngày vẫn không có du khách dám vào cảnh mới để khiêu chiến, Trần Ca rời khỏi nhà ma, đi cùng anh còn có một người phụ nữ trung niên, đó là mẹ của Cao Nhữ Tuyết.
Trần Ca đã đích thân đưa người phụ nữ đến nhà Cao Nhữ Tuyết, anh không hề lừa dối hay che giấu mà nói luôn cho Cao Nhữ Tuyết biết sự thật.
Nhìn hai mẹ con gặp nhau, anh lặng lẽ bước ra khỏi phòng.
Bên ngoài trời mưa nhẹ nhưng Trần Ca không buồn quan tâm, anh chạy vội đến Viện phúc lợi Hàm Giang và làm thủ tục nhận nuôi Phạm Úc và Ứng Đồng.
Ban đầu, anh còn muốn nhận nuôi vài đứa trẻ khác, nhưng điều đó không được phép trong thủ tục, cho nên anh chỉ có thể nhận nuôi thành công Phạm Úc và Ứng Đồng, hoặc cũng có thể là do viện phúc lợi quyết định như vậy vì xem xét hoàn cảnh đặc biệt của hai đứa trẻ.
Đưa Phạm Úc và Ứng Đồng trở lại nhà ma là điều mà Trần Ca đã lên kế hoạch từ lâu, trong tương lai, Trần Ca muốn để hai đứa thừa kế nhà ma của mình và trở thành chủ nhân mới của Thành phố Ác Mộng.
Sau khi xử lý những vấn đề này, Trần Ca lại chạy cầm một số giấy tờ và chạy đến Cục Dân chính.
Bên ngoài mưa ngày càng nặng hạt, khi Trần Ca đi đến nơi, trong phòng chỉ còn lại một nhân viên.
Đối phương nói rằng cô không thể giải quyết cho Trần Ca, nhưng cô ta cũng không hoàn toàn từ chối mà quyết định giúp Trần Ca tìm cách.
Biết được kết quả, Trần Ca có chút hụt hẫng, mặc dù anh cũng đã sớm đoán được mọi chuyện sẽ như thế này.
Người và quỷ luôn bị ngăn cách bởi sự sống và cái chết, thực sự rất khó để có thể chạm vào nhau.
6 giờ tối, khu vui chơi đóng cửa, Trần Ca nhốt mình trong phòng nghỉ của nhân viên, anh đang viết những kế hoạch trong tương lai.
Không biết qua bao lâu, một con mèo trắng to lớn cõng một con rối nhảy lên bàn.
Có tiếng gõ cửa, cha mẹ Trần Ca đang đứng ở ngoài cửa: “Trần Ca, các nhân viên đã chuẩn bị cho con vài thứ, ra ngoài xem một chút đi.”
“Các nhân viên đã chuẩn bị cho con sao?” Trần Ca đặt bút trên tay xuống và bước ra khỏi phòng nghỉ của nhân viên, hôm nay nhà ma trông vô cùng yên tĩnh, như thể không có một bóng ma nào.
“Có phải ở bên ngoài không?” Bức màn đen dày được vén ra, ánh đèn đủ màu đan xen như ảo ảnh, chiếu sáng bầu trời đêm.
Khu vui chơi Thế Kỷ Mới thường rất vắng vẻ vào ban đêm, hôm nay lại đèn đuốc sáng trưng, các nhân viên đã tìm đủ mọi cách để biến nó thành một thế giới chỉ có thể có trong truyện cổ tích.
“Định làm gì vậy...”
Trần Ca còn chưa kịp nói xong thì lão Chu đã đi tới, ông ta đưa cho Trần Ca một chiếc hộp nhỏ rất đẹp và quý giá: “Mọi người gom tiền để mua nó, chúng tôi chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi.”
Bước ra khỏi nhà ma, Trần Ca được nhân viên dẫn đến Vòng quay chọc trời, nơi này chính là trung tâm của khu vui chơi.
Cầm chiếc hộp tinh xảo, Trần Ca có chút không biết làm sao, anh nhìn quanh, cha mẹ và một vài nhân viên nhìn anh với ánh mắt chờ mong và khích lệ.
Vòng quay sau lưng anh từ từ quay, ánh đèn xua tan màn đêm băng giá, Trần Ca hít một hơi thật sâu, một tay cầm lấy chiếc hộp, nhẹ nhàng gọi: “Trương Nhã.”
Một bóng hình vô cùng xinh đẹp xuất hiện sau lưng Trần Ca, cô vẫn như thường ngày, vừa gọi đã xuất hiện ở bên cạnh Trần Ca.
Quay người lại, Trần Ca nhìn Trương Nhã.
Dưới cái nhìn của mọi người, anh mở hộp ra: “Một đời một kiếp, như hình với bóng, đây là lời hứa của anh với em.”
Nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn trong hộp vào ngón tay của Trương Nhã, Trần Ca nói với giọng nhẹ nhàng nhất: “Em đồng ý gả cho anh chứ?”
Trương Nhã dường như không ngờ Trần Ca sẽ nói ra những lời này, tia máu trong mắt cô dần biến mất, trái tim của hung thần đập dữ dội.
Một lúc lâu sau, Trương Nhã dựa vào người Trần Ca, cô nhìn vào mắt Trần Ca và đôi môi khẽ mấp máy.
“Em đồng ý.”
Nâng cánh tay lên, Trần Ca nhẹ nhàng ôm Trương Nhã: “Sau này anh sẽ luôn ở bên em, sẽ không bao giờ để em phải cô đơn hay buồn phiền nữa.”
Trong khu vui chơi rực rỡ ánh sáng, dưới Vòng quay chọc trời đang chậm rãi quay, Trần Ca và Trương Nhã ôm nhau, như thể họ ôm trọn vẻ đẹp của thế giới.
Sau khi nhìn thấy cảnh này, các nhân viên vốn không dám hít thở mạnh đã lập tức hoan hô, trong lòng họ cũng cảm thấy vui sướng tột độ.
Tối nay Khu vui chơi Thế Kỷ Mới đèn đuốc sáng trưng, các nhân viên tổ chức tiệc tùng thâu đêm, rất nhiều người dân và các phương tiện qua lại ở gần khu vui chơi cũng nhìn thấy cảnh tượng này.
Kể từ ngày đó, một câu chuyện kỳ lạ rất khủng khiếp đã bắt đầu lan truyền ở Hàm Giang.
Sau 0 giờ đêm, tất cả các thiết bị giải trí trong một khu vui chơi ở ngoại ô phía Tây Hàm Giang sẽ tự động vận chuyển, và còn có thể nghe thấy tiếng reo hò của rất nhiều du khách.
Theo những người hiểu rõ sự việc, lý do dẫn đến câu chuyện kỳ lạ này có thể liên quan đến một nhà ma bên trong khu vui chơi.
Có người thì nói rằng nó là một Thiên đường của nhân gian, có người nói rằng nó là địa ngục mười chín tầng, nhưng cũng có người nói rằng nó là nơi kết nối ác mộng và hiện thực, tượng trưng cho sự tuyệt vọng sâu sắc nhất và cũng đại diện cho sự cứu rỗi vĩnh hằng.
(Kết thúc)