Điện thoại trong phim rung lên, Thu Mỹ đang sắp xếp tài liệu xoay người cầm lấy di động, cô không nhìn số điện thoại gọi đến mà trực tiếp nghe máy.
“Xin chào, ai đấy ạ?”
“Chúng ta vừa mới nói chuyện, tôi đã xem thông tin trên trang chủ của chị, thấy số điện thoại để lại nên muốn gọi thử.” Bên kia điện thoại truyền tới giọng nói của một chàng trai, tuổi tác đối phương không lớn, hẳn là đang ở giai đoạn vỡ giọng.
“Vừa mới?" Lúc này Thu Mỹ mới nhìn màn hình di động: “Cậu chính là Người Không Tồn Tại kia?”
“Đấy là nick name của tôi.”
“Sao cậu lại đặt cho mình cái tên như vậy?”
“Tôi đặt tên gì cho mình không quan trọng, quan trọng là tôi có thể gọi được điện thoại cho chị.” Cậu bé cố ý thấp giọng, giống như làm thế có thể ra vẻ trưởng thành thần bí một chút.
“Số điện thoại tôi để là thật, cậu có thể gọi được thì bất ngờ lắm sao? Có phải trước đây cậu từng gọi điện cho các cô bé khác không? Kết quả là bị người ta lừa?" Văn Vũ cũng không coi lời cậu nhóc nói là điều gì to tát.
“Tôi đang dùng điện thoại của người chết để nói chuyện với chị, bây giờ điện thoại có thể gọi được, ít nhất chứng tỏ những lời chị nói có một phần là thật.”
“Cách xác minh này của cậu cũng kì lạ thật đấy.” Thái độ của Văn Vũ trở nên hờ hững hơn nhiều, cô không cảm thấy lúng túng vì lời nói của cậu bé: “Nói đi, tìm tôi có việc gì?”
“Chỉ đơn thuần muốn cứu chị một mạng, sợ chị đi chịu chết.” Tuổi tác của cậu bé không lớn, nhưng hình như sự từng trải rất phong phú.
“Chịu chết?”
“Trăm cay nghìn đắng mới chạy thoát khỏi nơi đó, tại sao chị lại muốn quay về? Tôi biết chị không nhớ được rất nhiều thứ, nhưng chị có từng nghĩ, có khi nào ký ức chính là cái giá cho việc chạy trốn của chị không.” Cậu bé mở lời khuyên: “Để chạy trốn, thậm chí đánh đổi cả ký ức, kết quả vì tìm lại ký ức đã mất mà quay lại lần nữa, trên đời còn việc gì ngu xuẩn hơn cái này nữa không?”
“Tôi trở về không phải để tìm lại ký ức, mà muốn tới trường học kia tìm một người.” Vũ Văn mở khóa kéo, nhìn quyển sổ tay bên trong: “Văn Vũ là tên của cơ thể này, chứ không phải tên của tôi.”
Ngón tay cô đảo qua trang bìa quyển sổ, lướt qua hai chữ Thu Mỹ.
“Mặc kệ rốt cuộc chị quay về làm gì, tôi đều không kiến nghị chị đi, nhớ kỹ! Tuyệt đối đừng có quay về!”
Bên kia điện thoại truyền tới tiếng lôi kéo vật nặng, sau khi âm thanh này vang lên, thiếu niên vội vàng cúp điện thoại.
“Tôi biết nơi đó rất nguy hiểm, nhưng có một số thứ không thể trốn tránh được.” Nữ chính đặt tài liệu đã sắp xếp cẩn thận lên đầu giường, sau đó ôm điện thoại nằm lên giường.
Cô định liên hệ lại với Người Không Tồn Tại kia, nhưng đối phương lại không tiếp máy cô nữa.
“Thông tin về trường học này có thể tìm thấy trên mạng. Tuy nó là trường học tư nhân, do tư nhân xây dựng nhưng nhìn hình ảnh kèm theo trên mạng, quy mô không hề thua kém học viện chính quy, thậm chí diện tích kiến trúc còn to hơn học viện bình thường nhiều.”
Văn Vũ hạ quyết tâm muốn tới trường này, cô lấy giấy bút, ghi lại toàn bộ thông tin tìm được trên điện thoại.
“Một số ảnh chưa xóa watermark, có thể là ảnh trộm được, sao còn có một số ảnh nhìn thế nào cũng thấy rất kì quái nhỉ?”
Không biết là góc độ chụp ảnh có vấn đề hay là bản thân kiến trúc có vấn đề, một số bức ảnh trong đó, bất kể bên ngoài là trời sáng hay trời tối, trong phòng vẫn tối om om.
Cô gái tắt đèn chính của phòng ngủ, chỉ mở đèn giường, sau đó nằm bò lên giường, nghiêm túc ghi lại.
Nhìn cô gái trong màn ảnh, Trần Ca lại nghĩ đến bản thân. Trước khi bắt đầu nhiệm vụ, anh cũng thường đi sưu tầm tài liệu giống Văn Vũ.
“Câu chuyện lạ này có duyên với mình.”
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Văn Vũ nằm bò trên giường chậm rãi ngủ thiếp đi, bút tuột khỏi tay, rơi xuống sàn nhà, lăn tới cửa phòng vệ sinh mới dừng lại.
Ban ngày làm việc cả ngày trời, buổi tối còn phải bận bịu học tập, tìm trường học, đoán chừng Văn Vũ quá mệt mỏi nên ngủ rất say.
Ống kính kéo xa về phía sau, cứ thế quay lại tư thế ngủ của Văn Vũ.
Cũng không biết đạo diễn muốn thể hiện điều gì, dùng hẳn mười giây ống kính chỉ để quay mỗi Văn Vũ đang ngủ say.
Nhóm nhân viên của Trần Ca rất ít khi xem phim, ai nấy đều vô cùng tò mò mà nhìn chằm chằm màn ảnh. Bọn họ xem cực kì chăm chú, nỗ lực theo kịp tiết tấu của đạo diễn, muốn hiểu rõ ý muốn của đạo diễn.
“Tôi công nhận cô gái này sau khi ngủ say rất ưa nhìn, nhưng phân cảnh này hơi dài quá nhỉ?" Bạch Thu Lâm nhịn hồi lâu, nói ra một câu đánh giá của mình: “Khi cô gái mở mắt ra, luôn cảm giác trên người mang theo một luồng oán khí, kì lạ là sau khi cô ấy nhắm mắt, luồng oán khí này lại biến mất.”
“Đạo diễn này rất giỏi, trước đây tôi từng xem bộ phim ngắn của anh ta, mỗi một phân cảnh đều không hề thừa thãi, phân đoạn này chắc còn dụng ý khác.”
Trần Ca kiên nhẫn chờ đợi, không lâu lắm, anh đột nhiên có phát hiện: “Anh nhìn góc dưới bên trái màn hình, đúng rồi! Chính là vị trí mà vừa nãy cây bút trong tay nữ chính lăn tới.”
Cửa phòng vệ sinh đang mở ra, cây bút kia sát bên cửa phòng.
Ánh sáng duy nhất ở bên trong cả căn phòng đến từ chiếc đèn ngủ, bởi vì góc chụp nên trong nhà vệ sinh cũng không tối hoàn toàn, vừa khéo có một tia sáng yếu ớt rọi lên gương của nhà vệ sinh.
Hình ảnh của phim nhìn như tĩnh tại, là nữ chính đang ngủ một mình, nhưng nhìn lâu sẽ có cảm giác cực kì khó chịu.
Nguyên nhân căn bản là do hình ảnh này không hoàn toàn tĩnh, nhà vệ sinh ở góc ống kính vẫn luôn có thứ đang động đậy!
Hình ảnh trên màn hình trông vô cùng ấm áp. Ánh đèn nhẹ nhàng màu vàng nhạt, chiếc giường êm ái, căn phòng nhỏ ấm áp, còn có một cô gái xinh đẹp đang say giấc.
Nhưng một khi ánh mắt chuyển tới hình ảnh ở góc, lúc nhìn thấy cảnh tượng trong nhà vệ sinh, sự tương phản trong chớp mắt ấy sẽ khiến người ta dựng ngược tóc gáy.
Trong nhà vệ sinh mờ tối có một cô gái mặt bộ đồ đỏ đứng trước gương, cô ta vặn vẹo cái cổ của mình, cứ luôn nhìn thẳng vào ống kính!
Gương mặt đó ẩn trong bóng tối, khi người xem lơ đãng phát hiện ra sẽ cảm thấy gương mặt đó xuyên qua cả màn ảnh, nhìn thẳng vào mình.
“Tôi biết ngay là có vấn đề!”
Cho dù bộ phim này có khoác lên vẻ ngoài gì, về bản chất nó vẫn là một bộ phim kinh dị.
Cây bút bi trên mặt đất lại lăn không rõ lí do. Cô gái trong nhà vệ sinh đã biến mất, nhưng từ trong gương nhà vệ sinh vẫn có thể thi thoảng nhìn thấy cô gái mặc đồ đỏ đi lại trong phòng.
Bốn phần năm khung cảnh trên màn hình không có thay đổi gì lớn, thứ biến đổi thì chỉ có tấm gương trong nhà vệ sinh.
Diện tích phòng trọ không lớn, không có phòng khách, phòng ngủ và nhà vệ sinh, phòng bếp sát nhau.
Lúc này hình ảnh chính vẫn ấm áp như cũ, chỉ đôi khi sẽ xuất hiện một ít âm thanh kì lạ.
Cây bút lăn trên sàn nhà, con thạch sùng trên tường nhanh chóng bò đi, đèn ngủ chiếu rọi một cái bóng, nhưng cái bóng này lại không thuộc về chủ nhân căn phòng.
Tài liệu trên bàn bị di chuyển, ổ khóa trên ngăn kéo khe khẽ chuyển động, dường như có người muốn mở ngăn kéo ra.
Một lát sau, tất cả yên bình trở lại, mà lúc này một màn kinh khủng nhất đã xảy ra.
Gối đầu trên giường lõm xuống một góc, giống như có người bò đến bên cạnh nữ chính vậy.