Nơi Tiểu Bố ở chỉ là một nhà trọ rất thông thường, ngôi nhà của cha nuôi cô bé trông cũng không giàu sang cho lắm.
“Phá cửa sao?” Đứng ở trong hành lang, Trần Ca áp giải tên sát nhân biến thái vừa mới bắt được trong bụi cỏ: “Đây là nhà của Tiểu Bố, trực tiếp phá cửa mà vào thì không tốt lắm.”
Trần Ca đứng ở ngoài cửa, vặn tay nắm cửa, điều khiến anh không ngờ tới là cửa nhà không hề khóa.
Kèm theo một tiếng vang nhỏ, cửa bị anh đẩy ra.
Một mùi hôi thoang thoảng bay từ trong nhà ra, Trần Ca nhẹ nhàng nheo hai mắt, đồng tử híp lại, anh sử dụng Âm Đồng nhìn thử đồ trong nhà.
Bàn trà, sô pha, tủ TV...
Tất cả đồ dùng đều rất phổ thông, không có nơi nào quá đặc biệt cả.
“Trong phòng này đã từng có người chết, tốt nhất là cậu không nên đi vào.” Hai tay tên sát nhân biến thái bị trói lại, hắn cúi thấp đầu, giống như đang lầm bầm lầu bầu gì đó.
“Làm sao anh biết? Lẽ nào người đó là do anh giết sao?” Trần Ca đứng ở phía sau đẩy tên sát nhân biến thái một cái, đi cùng hắn ta vào trong nhà Tiểu Bố.
“Nơi này có mùi xác chết, một mùi xác chết rất đặc biệt.” Những đốm tàn nhang trên da nhăn vào với nhau, người đàn ông hít hít mũi, nhìn về phía phòng ngủ: “Mùi tỏa ra từ căn phòng đó, chắc là người đã chết lâu rồi.”
Mái tóc rối bù che mất khuôn mặt người đàn ông, giọng nói trầm, thay vì nói hắn ta đang muốn chỉ đường giúp Trần Ca thì nên nói là hắn ta muốn lợi dụng sự tò mò của Trần Ca để tìm cơ hội thoát thân.
“Trong phòng ngủ?” Thứ duy nhất có mùi xác chết trong ngôi nhà này là thi thể của cha dượng, thế nhưng những gì Trần Ca nhìn thấy trong trò chơi là cha dượng của Tiểu Bố đang nằm trong phòng khách: “Vị trí của thi thể đã thay đổi, có ai đã đến phòng này sao? Là người đàn ông mặc áo mưa? Hay chính là Tiểu Bố?”
Trần Ca mở cửa phòng ngủ, nhìn vào trong.
Tất cả sách đều được đặt gọn gàng ở trên kệ, mặt đất không có bất kỳ đồ vật lộn xộn nào, trên tường treo vài bức tranh trừu tượng, trên khung tranh có lồng kính không dính một hạt bụi, trông như có người tới quét dọn thường xuyên.
Điều duy nhất trông không bình thường trong toàn bộ phòng ngủ là một chiếc giường gỗ được đặt ở trung tâm của căn phòng, cách xa tất cả các bức tường.
Trên giường có một cái chăn dày, một người đàn ông trung niên nằm thẳng trên đó.
“Cha dượng của Tiểu Bố?” Trần Ca đi tới bên giường, ngay khi anh nhìn thấy mặt của người đàn ông thì bàn tay không khỏi nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ.
Hầu hết da trên cơ thể người đàn ông trung niên được thay bằng vải, ông ta trông giống như một con búp bê rách nát đã được vá lại.
“Trong trò chơi của Tiểu Bố, hình như có một lựa chọn tương tự như vậy: khâu vết thương trên người cha nuôi lại, biến ông ta thành một con búp bê vải.” Nhìn thấy người đàn ông trước mặt, đến giờ Trần Ca mới hiểu được, thì ra trước đây lựa chọn của Tiểu Bố không phải là bỏ qua, mà là để cha dượng ở lại bên cạnh mình vĩnh viễn.
“Ra tay thật tàn nhẫn.” Tên sát nhân biến thái trong bụi cỏ cũng đến gần, trong hai mắt hắn ta lộ ra sự hưng phấn, thưởng thức chỗ da thịt đã bị khâu với vải của người đàn ông trung niên: “Người đàn ông này hẳn là tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất trong phòng, người làm ra ông ta chắc chắn là một tên hoàn toàn biến thái!”
Tên sát nhân biến thái cất tiếng cười to, hắn ta không kiêng nể gì, mãi đến khi trên bức tường nối liền với nhà hàng xóm phát ra tiếng “bịch bịch.”
“Vậy thì chưa chắc.” Trần Ca chỉ vào các mép vải và da được khâu lại với nhau, làn da nơi đó có màu đen xám: “Hẳn là hung thủ đã cắt hết phần da xám đen trên cơ thể người đàn ông này. Có lẽ cô bé đang nghĩ hết mọi cách để cứu người đàn ông này, hoặc có lẽ là, cô bé không muốn ông ta biến thành một con quái vật giống như anh.”
“Quái vật?” Tên sát nhân biến thái nở nụ cười âm u: “Chẳng bao lâu nữa cậu cũng sẽ biến thành con quái vật trong miệng cậu đó. Sự tuyệt vọng đã mọc rễ nảy mầm ở trong lòng cậu, người càng có tâm chí kiên định thì đến lúc đó sẽ càng điên cuồng hơn!”
Hắn ta giống như một con rắn độc luôn sẵn sàng tấn công, sau khi thể lực được phục hồi, hắn ta có thể tấn công Trần Ca bất cứ lúc nào.
“Anh nên lo lắng cho bản thân mình trước đi đã, lúc tôi nổi điên lên nhất định sẽ trút giận hết lên những thứ ở bên cạnh mình. Đến lúc đó có thể tôi sẽ dùng cây búa này đập liên tục vào người anh, đến khi nào tôi nguôi giận mới thôi.” Trần Ca cũng chỉ nói đại một câu, thế nhưng tên sát nhân biến thái kia lại tưởng thật, hắn ta thấy Trần Ca thật sự có thể làm như vậy.
“Không có tác dụng đâu, ngay khi cậu bắt đầu nổi điên, dù cậu làm ra chuyện gì thì lòng của cậu cũng đều không thể trở lại như trước kia nữa, cho nên tốt nhất là bây giờ cậu vẫn nên khống chế bản thân mình chút đi.” Ánh mắt tên sát nhân quét quanh căn phòng, tìm kiếm thứ có thể sử dụng được. Hắn ta cảm giác việc đi bên cạnh Trần Ca là quá nguy hiểm, lúc nào cũng có thể toi mạng.
“Anh làm không được, điều đó không đại biểu cho việc người khác cũng làm không được. Tôi đã từng gặp một cô bé, lẽ ra cô bé chính là sự tồn tại tuyệt vọng nhất ở sau cánh cửa này, thế nhưng cô bé vẫn không để lạc mất bản thân.”
Cha dượng bị biến thành búp bê vải lớn, nhưng Trần Ca vẫn nói giúp cho Tiểu Bố, trong lòng anh không hi vọng cái bóng kia uy hiếp khiến cô bé trở nên biến chất.
“Bịch, bịch...” Trên vách tường truyền đến tiếng vang kỳ quái, âm thanh không lớn nhưng lại hấp dẫn sự chú ý của Trần Ca và tên sát nhân biến thái.
“Xem ra có người cảm thấy chúng ta quá ồn ào.” Tên sát nhân thấp giọng nói. Hắn ta liếc mắt nhìn thấy con dao gọt trái cây trên bàn uống trà, im lặng lùi về phía sau.
“Tôi thấy hình như anh ngại mạng của mình đã quá dài.” Trần Ca cười với tên sát nhân, anh cũng không định nói cho đối phương biết âm thanh đập tường này đại biểu cho cái gì.
Giường đặt ở chính giữa căn phòng, cách xa tất cả các bức tường, cách thức kê giường kỳ lạ đã có thể nói rõ rất nhiều vấn đề rồi.
Âm thanh bịch bịch trên vách tường càng lúc càng lớn, Trần Ca thầm tính thời gian ở trong lòng, sau đó bắt đầu tìm kiếm những thứ có ích trong phòng.
Sau khi tìm kiếm khoảng vài phút, anh cảm thấy nữ quỷ không đầu bên nhà hàng xóm sắp phát điên rồi, bèn lập tức cầm tay tên sát nhân chạy ra khỏi nhà Tiểu Bố.
“Cậu muốn làm gì?” Trong lòng người đàn ông sinh ra một dự cảm không lành.
“Bên nhà hàng xóm vẫn luôn đập tường, có thể là đang cầu cứu, chúng ta đi qua xem một chút.”
“Ở nhà người ta thì là chuyện của người ta, có liên quan gì đến cậu? Đừng xen vào việc của người khác, nơi này không có người nào vô tội đâu, tất cả ý tốt của cậu đều nhận lại ác báo đấy!” Tim của tên sát nhân biến thái bắt đầu đập nhanh hơn, hắn ta cũng không hiểu vì sao.
“Nơi này không có người nào vô tội?” Trần Ca bỗng nhiên nghĩ tới yêu cầu nhiệm vụ trên điện thoại màu đen, mỗi lần cứu được một người vô tội là có thể nhận được một phần thưởng: “Xem ra phần thưởng của điện thoại màu đen cũng không dễ lấy.”
“Đừng có ở lại chỗ này lâu, chờ đến khi rời khỏi khu cư xá này, muốn chém giết muốn róc thịt thế nào thì tùy cậu.”
“Được, sau khi xác định nhà hàng xóm không có việc gì thì chúng ta lập tức đi ngay.” Trần Ca kéo tên sát nhân biến thái đi đến cửa nhà hàng xóm của Tiểu Bố, anh nhẹ nhàng vặn tay nắm, cửa nhà cũng không khóa.
“Bịch, bịch.”
Một tiếng động kỳ lạ truyền ra từ chỗ sâu nhất trong nhà, Trần Ca cùng tên sát nhân biến thái đứng ở cửa phòng, hai người nhìn hàng lang đen nhánh, không ai dám đi vào.
“Trong phòng này hình như có gì đó...” Tên sát nhân biến thái nói năng hơi lộn xộn, Trần Ca cũng rất căng thẳng.
Cùng với tiếng bịch bịch đang không ngừng lớn dần thì mùi máu tanh nồng đậm cũng tỏa ra từ bên trong phòng ngủ, máu tươi tí tách rơi xuống sàn, nhìn có vẻ rất đỏ!
Đôi mắt chứa đầy tơ máu mở ra trong bóng tối, cái đầu dựa vào tường phòng ngủ chậm rãi xoay lại, nhìn chằm chằm Trần Ca và tên sát nhân đang đứng ở cửa.
Cùng lúc đó, một thi thể nữ không đầu đi ra từ sau cửa phòng khách, áo ngoài của cô ta bị máu tươi thấm ướt, đỏ đến chói mắt!
“Áo đỏ!”
Khi nhìn thấy người phụ nữ đằng sau mình, Trần Ca đã xoay người lại, đến khi tên sát nhân kịp phản ứng lại thì Trần Ca đã cầm búa của bác sĩ nát sọ chạy ra xa khoảng năm, sáu mét rồi.
“Cậu...”
Máu tanh quyện vào nhau, tên sát nhân bị đẩy vào trong phòng. Khoảng chừng vài giây sau, cái đầu đáng sợ của người phụ nữ đã lăn ra khỏi phòng, dưới sự bao vây của tơ máu, đuổi theo hướng mà Trần Ca vừa chạy!
Trần Ca không dám đi thang máy, chạy dọc theo cầu thang bộ xuống tầng một, sau đó hô to với mấy hành khách còn đang đứng ngẩn người: “Chạy nhanh! Chạy về phía bên trái của cư xá! Trốn trong một quán ăn đi!”
“Tên sát nhân biến thái chỉ giữ chân được vài giây thôi, hoàn toàn khác với trong trò chơi! Áo đỏ kia cũng mạnh đến mức không còn gì để nói, chỉ với Hứa Âm cũng không phải là đối thủ của cô ta! Phải liều mạng! Bây giờ cũng chỉ có thể dẫn cô ta tới quán ăn thôi!”