“Bây giờ không phải thời điểm thảo luận ai là hung thủ, chuyện này giao cho cảnh sát xử lý, điều tôi lo lắng là chuyện tâm lý trị liệu của Giang Linh.” Nữ ý tá rất bất đắc dĩ.
“Chuyện này để tôi giải quyết, nhưng cô phải cho tôi một chút thời gian.” Trần Ca biết đại khái chuyện xảy ra, vụ án mà nữ y tá miêu tả đầy điểm đáng ngờ, rất nhiều điểm phải xem xét.
“Anh giải quyết? Anh muốn dẫn Phạm Úc rời đi sao?”
“Tôi muốn nói là tôi sẽ chữa khỏi tâm bệnh cho Giang Linh.” Trần Ca là người hiểu Phạm Úc nhất, anh biết những điều Phạm Úc nói đều là sự thật.
Nữ y tá hơi sửng sốt: “Anh lấy cái gì mà trị liệu? Anh chẳng phải bác sĩ.”
“Thử một chút cũng chẳng khiến các cô tổn thất gì.” Trần Ca không thèm để ý đến nữ y tá, một mình đi vào trong phòng.
Anh có kinh nghiệm giao lưu với lệ quỷ rất phong phú, anh hiểu cần làm gì để nhận được thiện ý của lệ quỷ.
“Cha mẹ bị hại là khúc mắc giữa Giang Linh và chị cô bé, chỉ cần tìm ra hung thủ, đưa ra công lý thì có thể nhận được cảm tình của hai chị em cô bé.” Từ những bức tranh mà Phạm Úc vẽ, chị gái Giang Linh không hề yếu, rất có khả năng chính là áo đỏ.
Nếu có thể tạo quan hệ tốt với đối phương hoặc tiến thêm một bước, nhận đối phương về làm cho nhà ma, Trần Ca càng tự tin có thể chống được trong thời gian Trương Nhã ngủ say.
Anh đi vào trong phòng, muốn nói chuyện với Giang Linh nhưng cô bé này chẳng thèm để ý đến anh, cô bé chỉ thỉnh thoảng dùng ánh mắt sợ hãi nhìn anh.
“Chú muốn biết gì, để cháu hỏi cho.” Phạm Úc bước tới bên cạnh cô bé, chỉ chỉ vào Trần Ca: “Chú ấy là người tốt, chú ấy cũng có thể thấy chị gái của em.”
“Thật sao?” Bé gái nhìn Trần Ca bằng vẻ ngây thơ, Trần Ca lập tức gật đầu.
Mượn cơ hội này, anh hỏi cô bé mấy câu hỏi, anh cũng tỏ ra rằng mình có thể giúp cô bé tìm chị gái.
Nghe thấy Trần Ca muốn giúp mình tìm chị gái, Giang Linh cực kỳ vui mừng, cô bé còn đưa con nhện bị đạp bẹp trong tay cho Trần Ca, nói rằng chị gái có bộ dạng giống như vậy.
Trần Ca không hề cự tuyệt ý tốt của đứa bé, trịnh trọng cất thi thể con nhện vào một cái bình nhựa trong, đem theo bên người.
Sau khi rút ngắn được quan hệ, Trần Ca muốn moi thêm tin tức về cô gái.
Thế nhưng càng hỏi, trong lòng anh càng cảm thấy nghi ngờ, có thể bé gái này còn quá nhỏ tuổi nên không nhớ rõ rất nhiều chuyện, nói câu trước không khớp với câu sau.
Hỏi một lúc lâu, anh cũng chỉ biết rõ địa chỉ mà cô bé từng ở và tên của chị gái cô bé là Chu Tân Nhu.
Chơi đến hơn 9 giờ, Trần Ca đành rời đi cùng nữ y tá.
Anh trở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, chuẩn bị ba lô, bỏ búa của bác sĩ nát sọ, Tiểu Tiểu và một vài đồ khác vào trong, anh quyết định tối nay phải đi đến địa chỉ mà Giang Linh nói xem thử.
“Mang theo cả vật này nữa, có lẽ sẽ có lúc phát huy tác dụng.”
Trần Ca bỏ cái bình nhựa đựng thi thể con nhện vào trong ba lô. Sau đó anh đón xe tới khu giao nhau giữa vùng ngoại ô phía tây của Cửu Giang với huyện, nơi đó là thôn Lâm Quan.
Trên xe taxi, Trần Ca thử bấm điện thoại gọi cho đội trưởng Lý xem có thể lấy một số tư liệu có liên quan tới vụ án hay không, nhưng điều làm anh không ngờ tới là điện thoại di động của đối phương tắt máy.
“Chú ấy đang làm nhiệm vụ sao?” Trần Ca nhìn đồng hồ: “Làm cảnh sát thật không dễ dàng.”
11 giờ 30 phút đêm, Trần Ca mới tìm được thôn Lâm Quan. Nơi đây thực sự quá vắng vẻ, ở giữa núi rừng, đường đi chỉ mới sửa cách đây mấy năm thôi.
Buổi tối trong núi rất lạnh, gió đêm thổi vù vù, người ở đây dường như có thói quen ngủ sớm.
Mới hơn 11 giờ, trong thôn đã tối như mực, không có một ánh đèn nào, giống như không hề có người ở.
“Ngay cả đèn đường và quầy bán quà vặt cũng không có, thế này thì làm sao tìm người hỏi đường được đây? Nơi cô bé kia nói hình như ở trong núi, nửa đêm mình đi một mình vào núi rất dễ bị lạc đường.”
Vất vả lắm mới đến được nơi này, giờ Trần Ca mới thấy chuyện này hơi phức tạp, anh đi dọc theo con đường xi măng vừa mới sửa chữa để vào thôn.
Đi được khoảng chừng mấy chục mét, đường xi măng biến thành đường đất, thôn này chỉ được tu sửa bên ngoài, bên trong vẫn rách nát, đa số đều là nhà cũ nhiều năm rồi.
“Mình cảm thấy không ổn lắm, sao thôn này lại âm u như vậy?” Trần Ca dừng bước, anh không bước tiếp về phía trước, kéo khóa ba lô ra, để cán búa của bác sĩ nát sọ lộ ra ngoài.
“Trên cửa của rất nhiều nhà bám đầy bụi, trong thôn này có rất nhiều phòng trống, đoán chừng người ở đây rất ít.” Anh tùy tiện tìm một nhà, khi chạy tới cửa mới phát hiện trên cửa có khóa một cái khóa lớn, ổ khóa treo ở bên ngoài cửa: “Trong phòng có người chắc chắn sẽ không treo khóa ở bên ngoài, rốt cục thôn này đã xảy ra chuyện gì?”
Anh từ từ lui về phía sau, đang chuẩn bị đi ra khỏi thôn thì hai cái điện thoại trong túi đồng thời rung lên.
“Chuyện gì thế nhỉ?”
Trần Ca lấy điện thoại màu đen ra xem trước, trên màn hình hiện lên thông báo, độ hoàn thành nhiệm vụ tập luyện của Khu Nội Trú Số Ba tăng lên 87%.
“Xem ra lại có bệnh nhân sa lưới.”
Sau đó anh lôi điện thoại di động của mình ra, anh thấy đội trường Lý gọi tới.
“Chú Tam Bảo, cháu tưởng chú chặn cháu rồi, làm cháu giật cả mình.”
“Đêm nay có nhiệm vụ, điện thoại di động của tất cả nhân viên tham dự đều tắt máy.” Mặc dù giọng nói của đội trưởng Lý uể oải nhưng có thể nghe ra tâm trạng của ông đang rất vui: “Báo cho cậu một tin tức tốt, bệnh nhân Hùng Thanh của phòng bệnh số 8 đã sa lưới.”
“Bắt được Hùng Thanh rồi sao?”
“Cậu nên cảm thấy may mắn, mấy ngày nay người này thường loanh quanh ở khu vui chơi Thế Kỷ Mới, có lẽ hắn ta định làm gì cậu.”
“Hắn ta đang ở đâu? Cháu có thể gặp hắn ta một lần không?”
“Đang cấp cứu, tên điên kia tập kích mấy cảnh sát, bị Đội Điều tra Hình sự thuộc chi cục thành phố bắn trúng bả vai và bắp đùi, giờ đang hôn mê.”
“Chú Lý, bắt được tội phạm là chuyện tốt, nhưng chú cũng phải cẩn thận, dù sao an toàn vẫn là hàng đầu.”
“Bớt nói nhảm đi, cậu tìm tôi có chuyện gì?” Đội trưởng Lý rất hiểu Trần Ca, ngày nào mà Trần Ca bắt đầu ăn nói mềm mỏng thì chắc chắn có chuyện gì đó.
“Cháu sẽ nói thẳng luôn, nửa năm trước thôn Lâm Quan ở vùng ngoại ô phía tây xảy ra vụ án đầu độc giết người, chú có ấn tượng gì không?” Trần Ca cũng không khách sáo, lên tiếng hỏi ngay.
“Có nhớ, nhưng không phải vụ án ở khu quản lý của tôi.”
“Nó xảy ra ở ngoại ô phía tây mà?” Trần Ca không ngờ đội trưởng Lý lại trả lời dứt khoát như vậy.
“Thôn Lâm Quan kia ở trong núi mà.” Đội trưởng Lý không biết nói gì hơn: “Tôi khuyên cậu đừng có tự ý điều tra, cái thôn đó xảy ra chuyện lạ. Lúc đó vụ án kia cũng có vấn đề lớn, vốn là vụ án mà đám đội trưởng Nhan ở Chi cục thành phố điều tra.”
“Xảy ra chuyện lạ?”
“Chuyện này không thể nói cho cậu biết được.”
“Thế thì chú có thể nói cho cháu biết về vụ án đầu độc nửa năm trước chứ? Phạm Úc và cô bé may mắn sống sót lúc đó đang ở trong cùng một viện mồ côi, cháu làm vậy cũng vì bọn họ.”
“Cô bé...” Đội trưởng Lý ngừng một lúc, giọng nói của ông bỗng trở nên nghiêm túc hơn: “Trần Ca, tốt nhất cậu nên cách cô bé kia xa một chút.”
“Cháu công nhận là cô bé hơi kỳ lạ một chút, nhưng cũng không cần phải cố ý né tránh nó chứ.”
“Căn cứ theo điều tra của đội trưởng Nhan, khoanh vùng cuối cùng kẻ có khả năng là hung thủ chính là cô bé kia.” Đội trưởng Lý nói xong lại bổ sung một câu: “Cô bé đó từng nói một số câu rất đặc biệt.”