“Đi tham quan nhà ma làm sao lại ngủ gục được?” Trương Hoàng còn đang suy nghĩ Vương Diễm nói cái gì, cơ thể của cậu ta đã bị Vương Diễm đẩy về phía trước khá xa.
Sau khi biết những lời đồn đại quái đản đó là do Vương Diễm bịa ra, Trương Hoàng thật sự không còn sợ hãi như trước nữa. Cậu ta yêu thích thể thao mạo hiểm, năng lực chịu đựng của tâm lý cũng mạnh hơn người thường rất nhiều, ngoài ra bản thân cậu ta cũng không hề tin vào chuyện ma quỷ.
Những thứ trong nhà ma đều là giả. So sánh với việc lặn xuống nước và sinh tồn trong vùng hoang dã, nhà ma có yếu tố rủi ro tiềm ẩn thấp nhất. Trong thâm tâm của cậu ta biết rõ nhà ma thực sự không có khả năng khiến du khách gặp nguy hiểm tính mạng.
Nếu không có nguy hiểm tính mạng, thì còn có cái gì phải sợ chứ?
Bị dọa sợ một chút cũng sẽ không mất đi miếng thịt nào.
Sau khi nghĩ thông suốt, Trương Hoàng càng tự tin hơn, ngay cả tư thế đi đứng cũng khác trước, không còn thận trọng nữa: “Không có gì phải sợ, chúng ta hãy nhanh chóng tiến lên, tranh thủ thời gian để qua được cửa này. Nhà ma này, hay là cả khu vui chơi này, tất cả đều quá nhàm chán. Sau này nếu có cơ hội tôi sẽ mời hai người đến chơi trong một khu vui chơi công nghệ cao năm thế hệ mới ở ngoại ô phía Đông.”
Khi Trương Hoàng nói điều này, cậu ta không quên quay đầu lại mỉm cười với bạn gái của Vương Diễm một cái, như thể đang ám chỉ điều gì đó.
Trên lưng dán hồ sơ bệnh án, Trương Hoàng là người đầu tiên đi vào tầng hầm thứ hai.
Ánh sáng càng trở nên mờ hơn, nếu không sử dụng đèn pin thì không thể nhìn thấy cảnh tượng xung quanh.
“Có phải Lý Húc với nam streamer kia đã rời khỏi tòa nhà này rồi hay không, sao mà không có động tĩnh gì vậy?" Trương Hoàng tiện tay đẩy cửa phòng bệnh bên cạnh. Trên giường có trải một tấm ga trải giường đầy vết bẩn, còn dưới sàn vương vãi vụn thạch cao và vết máu.
“Căn phòng này trông khác với những căn phòng khác, có cảm giác như có ai đó đã đến đây.” Trương Hoàng muốn bắt chước phân tích giống như Vương Diễm, nhưng cậu ta không thể nói được lý do tại sao, chỉ có thể quy nó cho giác quan thứ sáu.
“Có muốn vào xem một chút không?” Bạn gái của Vương Diễm nhìn hơi sợ hãi, hình như cô còn đang suy nghĩ về đôi chân mình vừa nhìn thấy.
“Cậu cho rằng đã có người từng đến đây, chứng tỏ Lý Húc với nam streamer đã phát hiện được gì đó trong phòng này, chúng ta đi vào xem một chút đi.” Vương Diễm nói xong thì đẩy Trương Hoàng đi vào.
Trong phòng bệnh có mùi thuốc khử trùng thoang thoảng, hơi gay mũi.
Trương Hoàng che miệng, cau mày, vẻ mặt chán ghét xốc chăn đệm trên giường bệnh lên.
Dưới chăn là vết máu hình người và một chiếc gậy tự sướng.
“Tại sao lại có thứ này?” Trương Hoàng cầm gậy tự sướng lên: “Nó không giống như đạo cụ trong nhà ma, lẽ nào bị nam streamer kia bỏ lại?”
Trong lúc cậu ta nói chuyện thì có tiếng động khe khẽ từ tủ quần áo bên cạnh, âm thanh giống như có ai đó đã vô tình va phải một thứ gì trong lúc hoảng sợ tột độ.
“Ai?” Mặc dù không ngừng ám thị tâm lý cho mình, tự nhủ rằng không cần phải sợ, nhưng Trương Hoàng vẫn hơi lo lắng khi gặp tình huống nguy hiểm.
Cậu ta bước từng bước tới tủ, chậm rãi mở cửa tủ ra, bên trong là một bộ quần áo bệnh nhân cũ và một cuốn nhật ký rách nát.
“Đúng là không uổng phí thời gian mà! Tôi đã tìm ra manh mối rồi!" Trương Hoàng rất kích động. Lúc này cậu ta đã được trải nghiệm cảm giác vui vẻ trong nhà ma. Cái loại mò mẫm trong sợ hãi cùng tuyệt vọng sâu thẳm nhất, khi thần kinh bị kéo căng đến cực hạn, rốt cuộc lại phát hiện ra manh mối, não bộ sẽ tạo ra cảm giác hài lòng chưa từng có vào thời điểm này.
Trương Hoàng mở cuốn nhật ký ra. Cậu ta biết khả năng phân tích của mình không bằng Vương Diễm nên kêu Vương Diễm cùng xem.
Cuốn nhật ký ghi lại rằng một bệnh nhân đã phát hiện ra bệnh viện này có gì đó rất kỳ lạ, hàng đêm đều có một cậu bé chạy đến tìm anh ta chơi trốn tìm.
Văn bản rất đơn giản, không có bất kỳ sửa đổi nào, nhưng những câu ngắn gọn này đã khơi dậy nỗi sợ hãi trong trái tim của nhiều người.
“Chơi trốn tìm sao?” Trương Hoàng không giỏi động não, nhưng điều này không có nghĩa là cậu ta là kẻ ngốc. Sau khi nhìn thấy câu chuyện được viết trong nhật ký, cậu ta nghĩ ngay đến tờ hồ sơ bệnh án dán trên lưng Vương Diễm lúc trước.
Nếu như nói hồ sơ bệnh án là trò chơi khăm của Vương Diễm, thì làm sao cậu ta biết được trong bệnh viện này có một trò chơi trốn tìm kinh khủng như vậy?
Đây là lần đầu tiên cảnh tượng Trấn Nhỏ Không Người được mở ra, bọn họ là đợt du khách đầu tiên đi vào tham quan, Vương Diễm không thể chuẩn bị trước được.
Chẳng lẽ Vương Diễm và ông chủ của nhà ma đã thông đồng với nhau?
Cảm giác kinh khủng mà Trương Hoàng đã cố đè xuống, giờ lại tăng lên gấp bội, bởi vì hiện tại tờ hồ sơ bệnh án kia đang dán ở sau lưng cậu ta.
Nhận ra có điều gì đó không ổn, Trương Hoàng đóng quyển nhật ký lại: “Những chi tiết này nhà ma đã làm không tệ, chúng ta cũng đã ở trong này khá lâu rồi, chuẩn bị rời khỏi đi, tôi có hơi mệt.”
“Mới đi được bao xa đâu? Cậu là sinh viên thể dục đặc cách mà đã mệt rồi à? Có phải cơ thể không thoải mái không?" Vương Diễm có vẻ lo lắng, Trương Hoàng thấy vậy thì muốn đánh người.
“Cũng không phải, thôi được rồi!” Trương Hoàng nhặt gậy tự sướng trên giường bệnh lên: “Nam streamer không tìm được đồ của mình thì sẽ lo lắng, chúng ta cầm cái này ra bên ngoài chờ anh ta đi.”
Một tay cầm gậy tự sướng, tay còn lại đưa ra phía sau, Trương Hoàng muốn gỡ tờ hồ sơ bệnh án phía sau lưng ra, nhưng một điều khiến cậu ra bất ngờ đã xảy ra.
Tay vừa sờ, tờ hồ sơ bệnh án vốn dán ở phía sau lưng lại không thấy đâu nữa!
“ĐCM?”
Cậu ta quay đầu nhìn về phía sau lưng. Một đôi cánh tay màu xanh đen duỗi ra từ trong tủ, một người đàn ông mặc áo bệnh viện cũ nát và không có chân đang dán từng tờ hồ sơ bệnh án ố vàng lên trên hông, trên hai đùi của Trương Hoàng!
Trên mỗi hồ sơ bệnh án đều viết một câu như vậy: Vậy tôi làm ma!
Những tờ hồ sơ bệnh án rậm rạp chằng chịt, không biết chúng được dán lên người cậu ta từ khi nào.
Đầu óc Trương Hoàng trống rỗng, bộ não sớm thiếu vận động lúc này như muốn nổ tung vì bị quá nhiều vấn đề đè nặng!
Người đàn ông này chui từ chỗ nào ra vậy? Sao anh ta lại mặc bộ quần áo bệnh viện mà mình vừa nhìn thấy chứ? Vậy tôi làm ma là cái quỷ gì vậy? Tôi đồng ý chơi trò chơi với anh hồi nào hả!
Vẻ mặt méo mó, tim Trương Hoàng như muốn vọt lên cổ họng. Cậu ta đứng im khoảng hai ba giây sau, cơ thể mới bắt đầu phản ứng được.
Cậu ta hét lên một tiếng, bật người nhảy cao theo bản năng. Lúc này não cậu ta vẫn ở trạng thái trống rỗng như trước, sau khi tiếp đất thì trực tiếp húc vào Vương Diễm rồi bỏ chạy.
Khi Trương Hoàng đang xem cuốn nhật ký, Vương Diễm đã phát hiện ra có điều gì đó không ổn. Cậu ta nhìn thấy chiếc bộ quần áo bệnh nhân trong tủ như thể đang di chuyển.
Không giống như Trương Hoàng, Vương Diễm ngay lập tức trở nên cảnh giác cao độ. Cậu ta biết rằng đây là một cảnh tượng ba sao rưỡi, nếu không chú ý một chút là vấn đề nghiêm trọng sẽ xảy ra.
Vào lúc đó, cậu ta đã chuẩn bị chạy trốn. Khi Trương Hoàng xoay người lại mở miệng nói chuyện thì Vương Diễm nhìn thấy hai cánh tay vươn ra từ trong tủ, nhưng cậu ta vẫn tôn trọng Trương Hoàng như trước, không ngắt lời khi đối phương đang nói chuyện. Cậu ta biết rằng đây là một việc vô lễ, vì vậy đã kiên nhẫn lắng nghe phân tích của Trương Hoàng.
Một lúc sau, sau khi Trương Hoàng phát hiện ra, Vương Diễm đã đẩy bạn gái của mình ra, quay lưng chạy ra xa vài mét. Cậu ta cảm thấy mình đã học được rất nhiều nguyên tắc sống trong nhà ma của Trần Ca.
Tôi không có điều kiện tốt như cậu, nếu muốn giỏi bằng cậu thì tôi chỉ có thể cố liều mạng chạy trốn hơn cậu mới được.
Theo cách nhìn của Vương Diễm thì đây cũng không hẳn là súp gà cho tâm hồn, mà là người chạy chậm có thể sẽ thực sự vào bệnh viện.
“Bùm!”
Cửa phòng bệnh đập mạnh vào tường, sau khi Vương Diễm và bạn gái ra khỏi phòng mới phát hiện ra có một đôi chân xám xanh đang đứng ở góc hành lang.
Điều khiến cậu ta kinh hãi hơn nữa là gần như trong tích tắc, một đôi chân khác lại xuất hiện, và chỉ không phẩy mấy giây sau, cặp chân thứ ba đã xuất hiện.
Đường lui đã bị chặn, Vương Diễm và bạn gái chỉ có thể chạy vào chỗ sâu trong bệnh viện.
Lúc này Trương Hoàng cũng đã lao ra khỏi phòng bệnh. Cậu ta dùng sức quá mạnh, suýt nữa đã đụng vào tường, còn chưa kịp giảm tốc độ thì đã thấy mấy người mặc đồ bệnh nhân đứng trên cầu thang, da thịt lộ ra bên ngoài có màu xanh xám.
Từ nhỏ đến giờ cậu ta chưa phải chịu bất kỳ thất bại nào, cậu ta giàu có, đẹp trai và luôn là tâm điểm ở mọi lúc mọi nơi. Trong nhà ma lúc này cũng có vẻ như vậy, bây giờ những bệnh nhân có chân tay vặn vẹo cũng nhìn cậu ta với ánh mắt hứng thú.
Phía sau bị dán một đống hồ sơ bệnh án, Trương Hoàng nước mắt lưng tròng, rốt cuộc cũng nhớ tới điểm tốt của Vương Diễm, bèn đuổi theo cậu ta.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Vương Diễm chạy nhanh hơn. Bọn họ đi ngang qua hành lang và đến cầu thang phía bên phải của bệnh viện.
Dù sao Trương Hoàng cũng học thể dục, cậu ta nhanh chóng đuổi kịp Vương Diễm, nhóm bệnh nhân phía sau cũng chạy theo sát, không cách nào cắt đuôi được.
“Cứ tiếp tục như vậy không ổn! Mọi người đều thua hết đấy!" Vương Diễm lo lắng hét lên, cậu ta rất có trách nhiệm vào thời điểm quan trọng: “Nhanh lên! Chờ đến góc tiếp theo! Nhân lúc tầm nhìn của họ bị chặn, hai người trốn vào hai phòng bệnh bên trái và bên phải, còn tôi sẽ dẫn chúng đi! ”
“Vương Diễm...” Bạn gái cậu ta lộ vẻ lo lắng và muốn nói điều gì đó.
“Đừng lề mề nữa! Mau lên!” Hy sinh quên mình, cống hiến hết mình, giờ phút này Vương Diễm giống như một anh hùng vậy.
Trương Hoàng không ngờ Vương Diễm là một người đàn ông như vậy, ngược lại nếu việc này rơi trên người cậu ta, cậu ta chắc chắn sẽ không làm vậy đâu.
Sau khi chạy đến chỗ rẽ, Trương Hoàng không nghĩ nhiều mà đi ngay vào phòng bệnh bên cạnh. Ngay khi cậu ta định đóng cửa để thở một chút thì lại kinh ngạc nhìn thấy Vương Diễm nắm chặt tay bạn gái cậu ta, điên cuồng chạy về phía cửa bệnh viện, không hề có ý định dừng lại.
Điều khiến cậu ta thiếu chút nữa tắt thở chính là những bệnh nhân có chân tay vặn vẹo và biểu hiện kỳ lạ đó không đuổi theo Vương Diễm và bạn gái của cậu ta, mà tất cả đều dừng lại ở cửa phòng nơi Trương Hoàng đang trốn!
Từng đôi mắt này đến đôi mắt khác đều tập trung vào hồ sơ bệnh án phía sau lưng cậu ta, lúc này Trương Hoàng mới hiểu ra mọi chuyện.
Khi những khuôn mặt tái nhợt kia tràn vào phòng bệnh thì toàn bộ bệnh viện tư nhân Lệ Loan vang lên một tiếng hét thấu tim.
“Vương Diễm! Một tên bụi đời như cậu mà dám tính kế tôi!”
...
Trên tầng hầm thứ ba của bệnh viện tư nhân trấn Lệ Loan, nam streamer một tay cầm ba lô đã được kéo khóa, tay kia cầm điện thoại di động: “Quái lạ? Gậy tự sướng của tôi ở đâu rồi nhỉ? Không có gậy tự sướng thì hình ảnh sẽ bị rung, đợi lát nữa mà chạy thì sẽ ảnh hưởng đến chất lượng video.”
“Anh quên mang nó theo à?” Lý Húc và nam streamer đi cùng nhau, dường như họ đi vào nhà ma vì một kế hoạch nào đó.
“Không thể nào.” Nam streamer vẫn đang lục lọi trong ba lô.
“Đừng tìm nữa, mau bắt đầu đi. Vừa rồi tôi còn nghe thấy một tiếng hét nữa, tôi đoán mấy cô cậu sinh viên kia đã bị bọn diễn viên nhà ma bắt rồi.” Lý Húc không ngừng nhìn vào các phòng bệnh hai bên trái phải: “Chúng ta muốn livestream vạch trần ở trong nhà ma của anh ta, nếu bị các diễn viên trong nhà ma nhìn thấy, họ chắc chắn sẽ đến và gây rối.”
“Quấy rối thì quấy rối thôi, bọn họ có thể làm gì chúng ta chứ? Bọn họ dám ra tay trước ống kính sao?" Vẻ mặt nam streamer âm u, hoàn toàn khác với phong cách livestream thường ngày của anh ta: “Hơn nữa, nếu bọn họ dám ra tay mạnh, chúng ta đúng lúc có thể bắt được nhược điểm của anh ta.”
“Khu vui chơi Tương Lai Ảo đang cố gắng tìm ra bí mật về sự nổi tiếng của nhà ma anh ta, hơn nữa tôi luôn cảm thấy mục đích của ông chủ đó không đơn giản.” Lý Húc nhỏ giọng nói.
“Tôi sắp bắt đầu livestream rồi, đừng nói nhảm nữa.” Nam streamer lấy một vài cái mặt dây chuyền ngọc bích kém chất lượng từ trong ba lô ra. Tất cả những mặt dây chuyền ngọc này đều có hình dáng giống nhau, ngoại trừ một số mặt dây chuyền bằng ngọc có vết nứt, một vài cái còn nứt thành một cái lỗ rồi.
Nam streamer suy nghĩ một hồi, đeo một chiếc mặt dây chuyền bằng ngọc bích đã bị nứt chín đường và sắp vỡ hoàn toàn lên trên cổ.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, anh ta bấm vào phần mềm và đăng nhập vào tài khoản của mình: “Cứ làm y như kế hoạch mà chúng ta vạch ra lúc đến, tôi sẽ vạch trần nhà ma, còn anh thì bí mật hợp tác với tôi để tạo ra một số hiệu ứng chương trình. Nhà ma này có sức nóng cao trên mạng, livestream của tôi chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều người xem.”
“Đừng lo lắng, tôi đã dựng kịch bản rất nhiều lần rồi, sẽ không có vấn đề gì đâu.” Lý Húc ra hiệu OK, đi vào góc khuất ở bên cạnh, trong lúc đó anh ta vào nam streamer vẫn duy trì khoảng cách năm mét.
Nam streamer mở phần mềm livestream, quay điện thoại vào mặt mình, ngay khi anh ta xuất hiện trên màn hình liền chuyển sang một vẻ mặt khác.
Sự u ám trên mặt đã biến mất hết. Anh ta giả bộ lo lắng, bối rối, sau khi chất lượng hình ảnh ổn định, anh ta lập tức nói: “Xin chào mọi người, tôi là Hoàng Hồ, là anh Hồ của các bạn đây. Bạn bè quen biết của tôi đều biết tổ tiên của tôi là Xuất Mã Tiên (1), tôi đã học được một vài thủ thuật từ ông nội tôi khi tôi còn nhỏ như xem bói, lập đường khẩu (2), xem phong thủy,... tất cả tôi đều hiểu sơ một ít.”
(1) Xuất Mã Tiên: Tinh linh, thần tiên, ma quái tu luyện có thành tựu rời núi cứu người.
(2) Lập đường khẩu: Là một hình thức bắt đầu hoạt động của Xuất Mã Tiên.
“Trước đây chúng tôi đã từng đến nhiều nhà ma, cũng đã phá vỡ một số chuyện tà ma, nhưng những điều đó không thể so sánh với ngày hôm nay.”
Nam streamer tự xưng là Hoàng Hồ như đã chuẩn bị mọi thứ từ lâu, sau lời nói xong lời dạo đầu, anh ta đưa điện thoại ra xa: “Bây giờ tôi đang ở trong nhà ma trong khu vui chơi Thế Kỷ Mới vùng ngoại ô phía Tây Cửu Giang, đúng vậy, chính là nhà ma được đánh giá là kinh khủng nhất, đáng sợ nhất, đến nay cũng chưa có ai có thể qua hết tất cả cảnh tượng trên mạng!”
Giọng nam streamer hơi đắc ý: “Cảnh tượng mà tôi muốn khám phá bây giờ hẳn là rất lạ đối với tất cả các bạn, vì đây là cảnh tượng có độ khó ba sao rưỡi, là cảnh tượng khó nhất hiện đang mở trong nhà ma này! Rất nhiều bạn sẽ hỏi tôi, tại sao tôi có thể trực tiếp khiêu chiến cảnh tượng ba sao rưỡi? Điều này không tiện nói nhiều.”
Khóe miệng nở nụ cười thần bí, Hoàng Hồ điều chỉnh tốc độ nói, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị: “Nói thật, nhà ma này thật sự không tầm thường chút nào. Lúc mới vào, mặt dây chuyền ngọc bích do tổ tiên để lại cho tôi đã xảy ra vấn đề, để tôi cho mọi người nhìn một chút.”
Hoàng Hồ lấy mặt dây chuyền bằng ngọc mà anh ta vừa đeo trước đó ra: “Lần trước lúc chúng tôi ở bãi tha ma Nam Linh Tân Hải, mặt dây chuyền bằng ngọc đã bị nứt bảy đường, lần này khi đi vào nhà ma này, trực tiếp bị vỡ thành chín đường rồi! Chín đường là rất nhiều! Đây cũng là lời cảnh báo mà tổ tiên tôi nói cho tôi! Nhà ma này rất, rất nguy hiểm!”
Nói xong, anh ta cất mặt dây chuyền ngọc bích đi, bắt đầu biểu diễn những màn tiếp theo: “Nhưng cho dù là mức độ nguy hiểm bùng nổ thế này, hôm nay tôi cũng sẽ cho mọi người xem một màn giải mã chân thật nhất.”