Dữ liệu mà máy tính trung tâm cần xử lý trong một thời điểm quá lớn khiến hệ thống điều khiển bị đóng băng, đây là tình huống mà không ai đoán trước được.
“Khi mấy anh đến nhà ma của tôi để khiêu chiến, tôi phục vụ với thái độ rất niềm nở, và giải thích rõ ràng mọi thứ theo đúng chức trách, bây giờ tôi đến chỗ mấy anh để khiêu chiến, còn chưa chơi mà máy móc đã bị hỏng, nhà thiết kế của mấy anh vừa nãy còn đẩy tôi một cái.” Trần Ca chỉ vào Thanh Minh đang đứng bên cạnh bàn điều khiển: “Tôi không phải loại người thù dai, tôi cũng sẽ không so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này, hiện tại tôi muốn hỏi anh một câu, khi nào thì tôi mới có thể khiêu chiến được?”
Trần Ca vừa nói lời châm chọc, vừa cầm điện thoại di động đi vòng quanh, như thể đang ở nhà của mình, nhìn nhân viên khu vui chơi Tương Lai Ảo đang tức đến bốc hỏa.
“Xảy ra tình trạng này không phải là do anh sao?” Một du khách muốn đi vào cùng Trần Ca nói với vẻ mặt lạnh lùng.
“Sao có thể trách tôi được?” Trần Ca túm lấy một nhân viên bên cạnh và chĩa camera của điện thoại về phía anh ta: “Anh à, anh cứ đứng từ góc độ của khu vui chơi Tương Lai Ảo mà nói, chuyện vừa rồi có trách tôi được không? Đừng căng thẳng, anh có thể nói những gì anh nghĩ trước hàng trăm nghìn cư dân mạng.”
“Cậu... thật sự không thể trách cậu, là do khu vui chơi của chúng tôi chưa chuẩn bị kỹ càng, mong anh Trần chờ một lát.” Nhân viên công tác có vẻ lo lắng mình không thể khống chế được biểu cảm, đành ép buộc mình chạy đi ngay sau khi nói xong.
Trần Ca còn muốn nói điều gì đó, nhưng anh thấy rằng các nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo chỉ cần nhìn thấy anh bước đến gần là họ lập tức mượn cớ rời đi, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào Trần Ca.
Đèn ở khu vực quản lý liên tục nhấp nháy và bảng điều khiển vẫn không thể sử dụng bình thường được, liên tục nhắc nhở rằng dữ liệu đang được tải.
Ba cửa ra vào cảnh đều có du khách chạy ra, các nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo đứng đó liên tục cúi đầu xin lỗi.
“Vẫn đang trong trạnh thái dung hợp cảnh, các bạn phải đợi một lúc.” Sắc mặt Thanh Minh rất tệ, anh ta cầm lấy bảy chiếc đồng hồ màu đen trên bàn phục vụ: “Tranh thủ thời gian này, tôi sẽ giải thích quy tắc cho các bạn.”
Anh ta phát chiếc đồng hồ màu đen cho từng du khách: “Chiếc đồng hồ này có thể hiển thị nhịp tim và nhiệt độ cơ thể của bạn, khi nhịp tim vượt quá một giới hạn nhất định, người của chúng tôi sẽ đưa mấy bạn ra ngoài, vì vậy dù bạn có gặp chuyện gì cũng không được tháo đồng hồ ra.”
“Các bạn có thể kích hoạt đồng hồ bằng cách nhập tài khoản vừa tạo, mỗi lần kích hoạt, một nghề nghiệp sẽ được tạo ra ngẫu nhiên, nghề nghiệp khác nhau sẽ có những năng lực khác nhau, sử dụng hợp lý khả năng có thể giúp bạn hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng hơn.”
Sau khi Thanh Minh nói xong, một số du khách bắt đầu đi kích hoạt đồng hồ của mình.
“Nghề nghiệp của tôi là thám tử?” Một người đàn ông đeo kính nhìn đồng hồ: “Mỗi khi bước vào một cảnh mới, đồng hồ sẽ gửi tin nhắn cho tôi biết vị trí manh mối trong hiện trường.”
“Tôi là bác sĩ, nếu nhịp tim của đồng đội tôi vượt quá giới hạn, tôi có thể sử dụng khả năng của mình để ngăn không cho người đó bị nhân viên cưỡng bức đưa đi, năng lực này chỉ có thể sử dụng một lần, rất hữu ích cho việc qua cửa, nhưng nó cũng hơi nguy hiểm.” Một người phụ nữ với mái tóc đen dài đứng phía sau người đàn ông đeo kính, cô ta trông giống như một nhân viên văn phòng bình thường. Khi một số du khách khác nói chuyện với người phụ nữ này, họ sẽ bất giác cụp mắt xuống, có vẻ hơi sợ hãi người phụ nữ này.
“Tôi cũng là bác sĩ.”
“Thật là trùng hợp, tôi cũng vậy.”
Nghề nghiệp của ba nữ du khách đều là bác sĩ, Trần Ca thấy vậy thì có vẻ đã hiểu, cái gọi là nghề nghiệp ngẫu nhiên có khả năng đều đã được sắp xếp ổn thỏa rồi.
Năng lực của bác sĩ có thể dùng cho đồng đội, nếu như bản thân bị sợ đến không chịu nổi, có bác sĩ ở đó thì nhân viên sẽ không đi đến.
“Bọn họ muốn dọa mình sợ hãi ba lần.” Trần Ca cúi đầu liếc nhìn nghề nghiệp của mình, hành động của anh cũng bị những du khách khác chú ý.
“Này, nghề nghiệp của cậu là gì?” Người đàn ông đeo kính có chút tò mò.
“Tôi?” Trần Ca không cố tình giấu giếm mà thoải mái để lộ chiếc đồng hồ đeo tay ra: “Nghề nghiệp của tôi là tình nguyện viên, và tôi không có năng lực gì cả, trên đó chỉ viết một câu - Thích giúp đỡ những nhóm người khó khăn và yếu thế, có tính tự phát và nghiệp dư rõ ràng.”
“Tình nguyện viên? Còn có loại nghề nghiệp này sao?" Một người đàn ông ăn mặc sành điệu cười thành tiếng: “Nghề nghiệp của tôi là cảnh sát, khi những kẻ giết người và biến thái đến gần, đồng hồ của tôi sẽ nhận được thông tin sớm.”
“Người anh em, có thể cậu sẽ phải cẩn thận đấy, tôi đã từng thấy những cảnh tương tự trong nhiều bộ phim kinh dị, tình nguyện viên đến ngôi nhà cũ u ám một mình để giúp đỡ người khác, kết quả ngược lại còn bị những hồn ma ẩn trong ngôi nhà đó giết hại, những tình nguyện viên bình thường đều là những người chết đầu tiên.” Chàng trai đứng phía sau nói, trông cậu ta có vẻ còn trẻ và trông như còn đang đi học, nhưng người này có hơi mưu mô, cậu ta cũng không tiết lộ nghề nghiệp của mình.
“Cảm ơn vì đã quan tâm.” Hầu hết các nhân vật chính trong phim kinh dị đều là cảnh sát, thám tử, bác sĩ và tình nguyện viên chỉ là những vai phụ mờ nhạt mà thôi, nhưng Trần Ca cũng không quan tâm đến những điều này, anh không bao giờ tuân thủ các quy tắc, nếu như bị các du khách khác xa lánh, vậy anh sẽ rất dứt khoát đi theo địch, đến lúc đó cũng không phải đơn giản chỉ là độ khó tăng lên nữa rồi.
“Có vẻ cậu cũng không lo lắng lắm?” Người phụ nữ có mái tóc đen dài có vẻ ghét bỏ tính cách của Trần Ca: “Tôi đã theo dõi cuộc cá cược trên mạng của cậu và Lưu Giang, có phải cậu đã chuẩn bị để bị dọa sợ đến ngất xỉu rồi cho nên mới lựa chọn đến đây một mình, đồng thời khiêu chiến cảnh độ khó cao nhất, cậu làm như vậy để nếu có thua thì cũng không mất mặt có phải không?”
“Không ngờ cậu kế hoạch chu đáo chặt chẽ như thế mà vẫn bị cô đoán ra, tôi sợ quá.” Trần Ca cũng lười phản bác lại, anh trực tiếp bước đến bên cạnh Thanh Minh: “Hiện tại tôi đang livestream, trước mặt hàng trăm nghìn cư dân mạng, tôi muốn xác nhận lại với anh một chút, hoàn thành điều kiện nào mới được coi là qua cửa?”
“Trong các cảnh bình thường đều có nhiệm vụ chính, nhưng sau khi bốn mươi cảnh được ghép lại với nhau, các nhiệm vụ trước đó chắc chắn sẽ không thể tiếp tục thực hiện nữa, cho nên chỉ cần cậu có thể tìm được lối ra bị che giấu trong vòng 60 phút thì sẽ coi là thành công qua cửa.” Với hàng trăm nghìn cư dân mạng làm chứng, Thanh Minh cũng không dám chơi xỏ.
“Chỉ cần tìm được lối ra là được sao? Dù dùng biện pháp gì cũng không có vấn đề gì sao?" Trần Ca cúi đầu sắp xếp lại ba lô.
“Tất nhiên, nhà ma trong khu vui chơi Tương Lai Ảo của chúng tôi sử dụng công nghệ tiên tiến nhất, sự kết hợp hoàn hảo giữa thực và ảo, để xây dựng ra một thế giới kinh dị, chỉ cần cậu không làm hại nhân viên và những du khách khác, thì cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu muốn.” Thanh Minh còn muốn tuyên truyền thật nhiều về nhà ma của mình trong phòng livestream của Trần Ca, anh ta hoàn toàn không để ý đến ánh mắt đáng sợ của Trần Ca.
“Đều là do anh nói đấy.”
Nhận thấy giọng điệu của Trần Ca không đúng, Thanh Minh ang định nói thêm vài câu thì bảng điều khiển chính đột nhiên phát ra âm thanh, và 4/5 đèn trong phòng cảnh Luân Hồi vụt tắt.
“Cảnh đã tạo xong rồi!” Thanh Minh ra hiệu cho mọi người tập trung xung quanh mình: “Kiểm tra đồng hồ lần cuối, hiện tại tôi sẽ dẫn các bạn vào cảnh!”
Anh ta tiến vào bên trong cảnh Luân Hồi, đẩy một cánh cửa ra, bên trong có một hàng ghế: “Mời ngồi xuống, thắt dây an toàn.”
Không có ánh sáng phía sau cánh cửa, vô cùng tối tăm.
“Anh ngồi livestream ở đây, nhớ kỹ phải cầm chắc điện thoại.” Sau khi Thanh Minh kiểm tra xong dây an toàn của mọi người, anh ta bước ra khỏi cảnh và đóng cửa lại.
Trong phòng tối đen không nhìn thấy gì, vài du khách từ từ nghe thấy tiếng khóc vang lên bên tai, ngay khi họ muốn phán đoán vị trí của tiếng khóc thì hàng ghế từ từ chuyển động.
“Muốn làm nhiễu loạn cảm giác về phương hướng sao?”
Hàng ghế xoay tròn, khoảng hơn mười giây sau mới dừng lại.
“Cảnh là dưới lòng đất?”
Hai chân giẫm trên mặt đất, Trần Ca cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, một lúc sau ánh sáng mới hiện ra trước mắt anh.
Lúc này anh mới quan sát được xung quanh, bây giờ dường như bọn họ đang ngồi trong một rạp chiếu phim mini với một màn hình lớn trước mặt.