Người đàn ông xăm trổ kể tất cả những gì anh ta biết. Về việc anh ta có nói dối hay không thì tùy Trần Ca tự phán xét.
Anh nhìn lướt qua năm cái đầu của phụ nữ trên cánh tay người đàn ông xăm trổ, đồng tử híp lại. Sau khi sử dụng Âm Đồng, anh phát hiện có thứ gì đó đang gào khóc trong hình xăm. Năm cái đầu có thể tượng trưng cho năm chấp niệm.
“Không phải tôi giết bọn họ, tôi chỉ là vật chứa của họ thôi.” Người đàn ông xăm trổ xua tay liên tục: “Tôi có thể chất đặc biệt, tôi có thể nhìn thấy quỷ khi còn rất nhỏ. Dù khi tôi lớn lên, khả năng này đã bị suy yếu đi rất nhiều nhưng nó vẫn tồn tại. Có lẽ vì lý do này mà cái bóng mới tìm tới tôi, hắn ta dùng cơ thể tôi để chứa đựng một số lệ quỷ đặc biệt.”
Người đàn ông xăm trổ chỉ vào cánh tay của mình: “Năm người phụ nữ này đều từng là mẹ của minh thai. Họ đều do cái bóng lựa chọn, là những người sống có thể chất tương đối đặc biệt. Nhưng có thể là do trong minh thai có quá nhiều cảm xúc tiêu cực, minh thai năm lần bảy lượt chết từ trong trứng, oán khí cũng ngày một lớn dần. Thỉnh thoảng tôi có thể cảm thấy dù là mẹ của minh thai hay là chính cái bóng, hình như cũng hơi sợ hãi minh thai.”
“Cái bóng cũng sợ minh thai?” Trần Ca không hiểu nổi cảm giác sợ hãi bản thân mình, anh không đào sâu vào chủ đề này nữa: “Tôi đồng ý hợp tác với anh, nhưng tiền đề là anh phải nghe lời.”
“Một lựa chọn sáng suốt, thực ra tôi còn biết một số bí mật về cái bóng. Sau khi trốn thoát, tôi sẽ từ từ kể cho anh nghe.” Người đàn ông xăm trổ lo Trần Ca nghe xong chuyện sẽ giết người diệt khẩu nên nhanh chóng cho thấy mình còn những giá trị khác chờ khai thác.
“Được rồi.” Trần Ca cười nhạt, không quan tâm. Mục tiêu của anh khác với mục tiêu của người đàn ông xăm trổ về bản chất.
Người đàn ông xăm trổ chỉ muốn trốn thoát, và hầu hết mọi người ở đây cũng nghĩ như vậy, nhưng Trần Ca thì đang nghĩ xem liệu anh có thể tìm cơ hội xử cái bóng hay không, tốt nhất là bắt sống hắn ta.
Mọi người đều cho rằng cửa mất kiểm soát rất khủng khiếp, ngay cả khi bác sĩ Cao còn sống cũng không muốn đến đây. Thế nhưng theo quan điểm của Trần Ca, chỉ cần anh chuẩn bị đầy đủ, cửa mất kiểm soát cũng là một tài sản khổng lồ.
Trở lại lầu một, người đàn ông xăm trổ giấu vali vào góc, chiếc còi xương mà anh ta luôn cầm trên tay cũng biến mất, hình như là đã cất vào túi.
Nhìn thấy người đàn ông xăm trổ thành thật đi theo Trần Ca, người phụ nữ khó hiểu. Trước đây cô ta đã từng gặp người đàn ông này rồi, biết rằng anh ta không phải dạng vừa: “Các người...”
Người phụ nữ nghiêng người và dựa vào người đàn ông xăm trổ khi anh ta đi qua, như muốn nói điều gì đó, nhưng người đàn ông xăm trổ không đáp lại cô ta.
Bản thân còn chưa bảo vệ nổi, anh ta sẽ không làm bất cứ điều gì khiến Trần Ca nghi ngờ vào lúc này.
“Cái Kéo, anh ra cửa xem thử đi, nếu ngoài đường không có người khác thì đóng cửa quán ăn lại trước.”
Cái Kéo làm theo, giờ anh ta đã hoàn toàn tin tưởng Trần Ca.
Trong sương máu có những cái bóng lơ lửng không cố định, có người còn ngoắc tay nhưng bọn họ luôn giữ khoảng cách với quán ăn, không dám đi qua.
“Trên đường chỉ có mấy cái bóng, không thấy người sống.”
“Đóng cửa lại, bọn họ không vào thì chịu thiệt thôi.” Vừa rồi trong quán ăn ồn ào như vậy, dân bản địa ở trấn Lệ Loan hẳn đã bị kinh động, việc họ đến kiểm tra là chuyện bình thường.
Sau khi cửa quán ăn đóng lại, Trần Ca liếc nhìn mọi người trong quán ăn: “Mọi người, hôm nay mọi người vì nhiều lí do khác nhau mà có mặt ở đây, cũng coi như một loại duyên phận. Tôi sẽ không làm hại mọi người, càng không làm những việc gây bất lợi cho mọi người, chỉ muốn thương lượng với mọi người một số vấn đề, ví dụ như là làm thế nào để thoát ra khỏi nơi quỷ quái này.”
Ngay khi Trần Ca nói xong, người đàn ông xăm trổ mất bình tĩnh, anh ta liều mạng nháy mắt với Trần Ca: “Càng có nhiều người, cơ hội thành công trong chuyện này càng nhỏ. Cái bóng có thể trở thành bất kỳ người nào, nếu chúng ta để hắn ta biết kế hoạch của chúng ta, chúng ta sẽ thất bại 100%!”
“Đúng vậy, cái bóng có thể thay đổi thành bất kỳ người nào, đây là điều thứ hai tôi muốn nói với mọi người. Tôi hy vọng mọi người không thực hiện bất kỳ hành vi mất lý trí nào. Tôi sẽ không làm tổn thương mọi người, nhưng không có nghĩa là tôi không làm thế với cái bóng.” Trần Ca xách ba lô, đứng trước bàn ăn.
“Đúng là phong cách của cậu...” Người đàn ông say thì thầm. Kể từ khi nghe lời Trần Ca và lựa chọn đúng thuốc giải, người đàn ông say chẳng hiểu sao lại cảm thấy Trần Ca là người đáng để tin tưởng. Mặc dù anh chàng này có đôi khi hơi đáng sợ, nhưng thật sự đối với bạn bè thì rất đáng tin cậy.
“Anh này đã sống ở trấn Lệ Loan lâu rồi, anh ta biết cửa ra ở đâu. Lát nữa tất cả chúng ta sẽ đi theo anh ta. Tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo an toàn cho mọi người và đưa mọi người ra ngoài.” Trần Ca rất chân thành. Nếu có thể, anh sẽ cố gắng đưa càng nhiều người ra càng tốt, xét cho cùng, một trong những nhiệm vụ do điện thoại đen đưa ra là cứu càng nhiều người vô tội thì phần thưởng bổ sung càng phong phú.
“Xin lỗi, tạm thời tôi chưa định rời đi, cuộc sống ở đây cũng khá ổn.” Cậu học sinh trung học đeo mắt kính rụt rè nói.
Trần Ca nhìn chằm chằm vào cậu học sinh trung học, phát hiện ra khi đeo kính, cậu ta thường nheo mắt, cứ như sau khi đeo kính vào thì cậu ta lại nhìn không rõ: “Nếu tôi đoán đúng thì cặp kính này chắc là của em trai cậu là Bắc Văn, tên cậu là Bắc Dã, phải không?”
“Tôi không biết anh đang nói cái gì. Có phải anh nhận nhầm người không?" Cậu học sinh trung học cố lắm mới giữ được bình tĩnh, nhưng dù sao cậu ta vẫn còn trẻ, trong mắt của Trần Ca, lúc này cậu ta đầy sơ hở.
“Tôi gặp bạn cùng lớp của cậu trên xe buýt, cậu ta đã kể cho tôi nghe mọi chuyện.” Trần Ca nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cậu học sinh trung học: “Cậu lỡ tay giết cha mình, để tránh chế tài của pháp luật, cậu bèn giết đứa em trai giống hệt mình, ngụy tạo cảnh tượng cậu sợ tội tự sát. Trên thực tế, cậu vẫn sống tốt, chỉ là cậu đã cướp đi thân phận của em trai mình.”
Mỗi khi Trần Ca nói một lời, vẻ của nam sinh lại xấu đi một ít.
“Chuyện này vốn chỉ có tôi biết, giờ thì mọi người ở đây đều biết rồi. Chúng tôi biết bí mật lớn nhất của cậu. Với tính cách của cậu, cậu sẽ ra tay với chúng tôi chứ?”
Trần Ca còn chưa nói xong, người đàn ông xăm trổ bên cạnh đã lên tiếng: “Việc cậu ta không muốn rời đi là sự cản trở của chúng ta. Chúng ta lại biết bí mật của cậu ta, lát nữa cậu ta chắc chắn sẽ trả thù chúng ta. Tôi đề nghị giết cậu ta trước.”
Người đàn ông vuốt ve hình xăm trên cánh tay, nhìn con dao làm bếp trên xe ăn: “Giết sạch mọi nguy hiểm từ trong trứng nước. Chúng ta chỉ có một cơ hội để thoát thân, không thể sơ suất được.”
“Mỗi người chúng ta ở đây đều có bí mật của riêng mình. Tôi hiểu cậu không muốn rời xa nơi này, nhưng từ khi cậu nghe được bí mật của chúng tôi, cậu không có lựa chọn nào khác.” Điện thoại màu đen yêu cầu Trần Ca đưa người vô tội mới nhận được phần thưởng bổ sung. Hiển nhiên Bắc Dã không phải là người vô tội, cho nên ở chỗ Trần Ca, cậu ta không có đặc quyền của người tốt.
Bị hầu hết khách trong quán ăn nhìn chằm chằm, cuối cùng Bắc Dã cũng ngoan ngoãn: “Được, tôi đi cùng các người.”