“Mấy cậu có nghe gì chưa? Đêm qua ký túc xá nam sinh của chúng ta có ma đấy! Có một học sinh bình thường hay bắt nạt bạn cùng phòng của mình đã dọa sợ đến mức không khống chế được mà phóng uế và bất tỉnh!”
“Tại sao tớ lại nghe nói bên ký túc xá nữ xảy ra chuyện nhỉ? Camera giám sát bị bóng đen che khuất, nhưng vẫn có thể nhìn thấy mờ mờ một khuôn mặt đang chạy vào ký túc xá! Một cô gái được tìm thấy nằm đang bất tỉnh ở hành lang ký túc xá vào sáng sớm, hình như bị mộng du!”
“Đúng, đúng, lúc sáng tớ thấy có người được đưa đến bệnh viện, xe cấp cứu còn dừng ở dưới tầng trong ký túc xá nữ một lúc lâu. Hiện tại mọi người đều đang truyền nhau một phiên bản rằng học sinh xảy ra chuyện thường xuyên bắt nạt bạn cùng lớp, cho nên mới bị dính lời nguyền!”
Một vài cô gái tụ tập xung quanh nhau và bàn tán về đủ chuyện trên trời dưới đất, trong đó một học sinh có vẻ ngoài xinh đẹp nhất vẫn ngồi im không nói năng gì, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
“Trần Văn, gần đây tốt hơn là cậu nên đàng hoàng một chút, đừng kiếm chuyện nữa, cẩn thận đi đêm lắm có ngày gặp ma đấy.” Một nữ sinh dáng vẻ vẻ trung tính cất giọng nói ồm ồm lên nói với học sinh ngồi im không mở miệng.
“Cậu nghĩ tôi tin những điều này sao?” Trần Văn khoanh tay trước ngực, cô ta đứng ở cửa sau của lớp, giống như đang đợi ai đó.
Chuông vào lớp vang lên, khi hầu hết các học sinh đều đã về chỗ ngồi, một nữ sinh ăn mặc rất giản dị mới bước vào lớp.
Đồ trên người cô không phải hàng hiệu, cũng không có trang điểm, ánh mắt né tránh, dường như không dám nhìn thẳng vào bạn cùng bàn Trần Văn.
Sau khi kết thúc tiết học đầu tiên, cô gái không dám đi vệ sinh mà cứ ngồi tại chỗ, có vẻ như điều tồi tệ sẽ xảy ra ngay khi cô vừa rời khỏi lớp học.
“Hình như cậu có thành kiến với tôi hả?” Trần Văn dời ghế đến bên cạnh cô gái, nếu không nghe nội dung cuộc nói chuyện, nhìn từ phía sau lưng còn có thể cho rằng hai người có quan hệ tốt.
“Không có.” Cô gái lấy bút và lật qua lật lại bài ghi chép.
“Tôi đang nói chuyện với cậu đấy? Nhìn tôi, nhìn tôi đi!" Trần Văn khoác tay lên vai cô gái: “Chiều nay tan học, chúng ta cùng nhau đi chơi nhé? Đúng lúc hôm nay là thứ sáu, cậu cũng đừng giả bộ là một cô gái ngoan mỗi ngày nữa, không phải cậu cũng kết thêm bạn bè sao? Chúng ta cùng đi chơi với nhau đi, sau đó chúng ta sẽ là bạn.”
“Tối nay tôi có chuyện...”
“Quyết định vậy nha, nếu cậu dám để tôi leo cây, sau này cậu sẽ biết tay tôi.” Trần Văn buông tay ra, cầm điện thoại di động bắt đầu trò chuyện với ai đó, trong khi cô bạn cùng bàn thì cầm chặt cây bút trong tay, rất sợ hãi, nhưng không biết nói chuyện với ai.
Cô không biết Trần Văn muốn bắt cô làm gì, nhưng cô biết chắc chắn đó không phải là chuyện tốt, không có bằng chứng chắc chắn, cho dù cô có nói với giáo viên, nhà trường cũng sẽ không xử lý Trần Văn.
Nếu nghĩ sâu xa hơn nữa thì, cho dù nhà trường có phê bình Trần Văn, chỉ cần cô ta không bị đuổi học, vậy thì Trần Văn và bạn bè của cô ta nhất định sẽ trở nên hung hãn hơn trong việc bắt nạt cô gái.
Đây là khía cạnh đau đớn nhất của các nạn nhân bị bắt nạt học đường, rõ ràng mình là nạn nhân nhưng lại bị cô lập, thậm chí họ có thể bị thương tổn một lần nữa từ phía gia đình và nhà trường.
Trong lòng nghĩ đến lời nói của Trần Văn, cô gái thậm chí còn không thể nghiêm túc nghe giảng, cô không dám nói lời nào, im lặng nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa.
Trong giờ luyện tập giữa tiết, bởi vì cơ thể không khỏe cho nên cô gái đã xin giáo viên cho phép được nghỉ, cô một thân một mình bước vào trong phòng học nghỉ ngơi.
“Có nên nói cho giáo viên biết hay không? Những cô gái bị Trần Văn quấn lấy, nếu không muốn trở thành bạn bè của cô ta thì sẽ phải chuyển đến trường khác, gia đình cô ta có vẻ rất khá giả.” Vì mới cùng cha mẹ đến Tân Hải chưa bao lâu cho nên cô gái cảm thấy rất tự ti: “Mình không thể làm phiền cha mẹ thêm được nữa, nhưng mà... Mình phải làm gì đây?”
“Thường Phi Phi?”
Cô gái đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, cô quay đầu nhìn về phía người thanh niên đang mỉm cười đứng ở cửa sổ phòng học.
Ánh mặt trời chiếu vào người anh khiến cho nụ cười của anh cũng có chút ấm áp.
“Chắc chắn là cô ta! Mau lên! Đưa tôi trở lại truyện tranh! Cơ thể tôi sắp tan ra rồi!" Một bóng người phía sau thanh niên đang vừa cầu xin vừa vùng vẫy, đương nhiên cô gái không nhìn thấy những thứ này.
Đưa Thường Cô trở lại trong truyện tranh, Trần Ca đẩy cửa sau phòng học ra: “Đừng sợ, anh được nhận ủy thác của một người, tới tìm em để làm một chuyện.”
Cô gái bối rối, cô không biết Trần Ca đang nói gì.
“Em đã bao giờ có một giấc mơ như vậy chưa?” Trần Ca đứng ở cửa sau, nhỏ giọng nói: “Em mơ thấy một cánh cửa đỏ như máu, bên trong cánh cửa là một ngôi trường chỉ dạy vào ban đêm, tất cả học sinh và giáo viên trong trường đều là những hồn ma, khi em tuyệt vọng, một nữ sinh đã đến giúp đỡ em.”
Cô gái như nghĩ ra điều gì đó, rất ngạc nhiên hỏi lại: “Sao anh biết em có giấc mơ này?”
“Em còn nhớ mình đã đồng ý với nữ sinh trong giấc mơ điều kiện gì không?” Trần Ca hướng dẫn đối phương từng bước theo lời Thường Cô nói.
“Cô ấy giúp em thoát khỏi cơn ác mộng, em đồng ý giúp cô ấy bảo quản một thứ.” Nữ sinh không có mưu đồ gì, rất đơn giản.
“Anh chính là bạn của nữ sinh đấy, bây giờ cô ấy nhờ anh đến giúp cô ấy lấy lại đồ vật đó.” Trần Ca trông không giống người xấu, sau khi do dự một lúc, nữ sinh cởi cúc áo đầu tiên, và lấy một thứ như gói thơm từ trong cổ áo ra.
“Em luôn cảm thấy kỳ lạ, tự hỏi liệu đó có phải là một giấc mơ hay không. Nếu đó không phải là một giấc mơ thì tại sao em lại hoàn toàn quên mất ký ức cụ thể; nhưng nếu là một giấc mơ, vậy thì tại sao sau khi tỉnh dậy, em lại có thứ này trong tay.” Cô gái mở túi thơm ra, bên trong có một viên đá màu đỏ, trong viên đó có một sợi tóc.
“Chắc là thứ này rồi.” Trần Ca cầm lấy viên đá, mấy áo đỏ bên trong truyện tranh đồng thời phát ra lời cảnh cáo, xem ra thứ này rất nguy hiểm: “Cảm ơn, sau khi anh cầm thứ này đi, vận may của em sẽ dần được cải thiện trong tương lai.”
Trước khi bảo vệ của trường đến, Trần Ca đã cầm lấy viên đá và vội vã rời khỏi Trường Số 1 Tân Hải.
“Thường Cô, tôi đã lấy được đồ rồi, phải làm gì tiếp theo đây?” Trần Ca cầm ba lô đứng dưới bóng cây, như đang chuyện nói với chính mình.
“Sợi tóc đó chính là chút chấp niệm còn sót lại cuối cùng của em gái tôi, viên đá màu đỏ là máu của trái tim con bé, giọt máu quan trọng nhất của áo đỏ cấp cao nhất.” Một bóng đen phía sau Trần Ca mở miệng nói.
“Anh nói cho tôi biết tin tức quan trọng như vậy, không sợ tôi để cho áo đỏ khác nuốt chửng cô ta sao?”
“Sợ, nhưng mà sợ thì cũng chẳng còn cách nào khác.” Thường Cô nở một nụ cười khổ: “Cho dù tôi không nói, những nhân viên áo đỏ khác của anh cũng sẽ nhận ra được thôi.”
“Yên tâm, chuyện tôi hứa với anh tôi sẽ làm được, chỉ hy vọng hai anh em anh sẽ không khiến tôi thất vọng một lần nữa.” Trần Ca nhẹ nhàng ném cục đá màu đỏ trong tay lên, nhìn Thường Cô: “Chỉ cần chấp niệm và máu tim là em gái của anh có thể hồi hồn rồi sao?”
“Còn cần phải nuốt chửng một vài lệ quỷ mới được, cụ thể cần bao nhiêu tôi cũng không rõ ràng lắm.” Thường Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Trần Ca.
“Không ngờ anh em anh còn muốn để tôi làm bảo mẫu cho hai người? Cuối cùng tôi cũng hiểu kế hoạch của Thường Văn Vũ rồi, đối thủ của cô ta đều đang ở Hàm Giang, vì vậy cô ta đã lựa chọn một đứa trẻ đến từ Tân Hải để che giấu linh hồn còn sót lại trên người cô bé. Sau khi tỉnh lại, cô ta có thể nuốt chửng những hồn ma ở Tân Hải để lấy lại sức mạnh của mình, và sau đó quay trở lại Hàm Giang sau khi cô ta hoàn toàn bình phục.”
Thường Văn Vũ rất thông minh, chỉ có điều cô ta đã đánh giá thấp thực lực của Trương Nhã, không ngờ Trần Ca lại mang theo một hung thần bên mình.
“Ông chủ, chuyện ở Thông Linh Trong Trường Ma đúng là hai anh em tôi đã sai, mong cậu có thể giúp đỡ con bé lần này.” Thường Cô thậm chí còn gọi ra hai từ ông chủ, trong khoảng thời gian ở bên cạnh Trần Ca này, cách nhìn của anh ta đối với Trần Ca cũng đang không ngừng thay đổi, anh ta nghĩ Trần Ca là một người có thể tin tưởng.
“Yên tâm đi.” Trần Ca cất viên đá màu đỏ đi, cau mày nói: “Thường Văn Vũ muốn thức tỉnh thì cần phải ăn lệ quỷ, nhân viên của tôi cũng cần lệ quỷ và áo đỏ nếu muốn nâng cao năng lực.”
Sau một hồi suy nghĩ, Trần Ca lấy điện thoại ra và bắt đầu tìm kiếm những câu chuyện kỳ lạ của Tân Hải.
Anh đã tự nghĩ ra một biệt hiệu, tham gia vào một diễn đàn siêu nhiên ở địa phương và tìm thấy những gì anh muốn trong một bài đăng ở diễn đàn.
[Tổng hợp những câu chuyện kỳ lạ ở Tân Hải! Chọn ra mười câu chuyện trong những câu chuyện kỳ lạ ở Tân Hải mà bạn nghĩ là kinh khủng nhất!]
Trần Ca nhìn đi nhìn lại, đồng tử chậm rãi thu nhỏ lại, âm thầm ghi nhớ tất cả thông tin.
Thường Cô đứng bên cạnh không dám nói tiếp nữa, vẻ mặt của ông chủ mình khi đọc mấy câu chuyện siêu nhiên kỳ lạ giống như một thực khách đang lật xem thực đơn, vẻ mặt nghiêm túc khiến anh ta rợn cả người.
“Bài đăng này vẫn đang được cập nhật, lần trả lời gần đây nhất là hai phút trước, cũng coi như là mình có thể bắt kịp chương trình phát sóng trực tiếp rồi.” Trần Ca lưu lại trang diễn đàn, anh đã ghi nhớ địa chỉ của một vài câu chuyện chuyện kỳ lạ, chuẩn bị đêm nay sẽ đi đến.
Trở lại Học viện Ác Mộng, Trần Ca chẳng buồn chào hỏi các nhân viên, trực tiếp đi thẳng đến văn phòng Hiệu trưởng.
Anh hỏi Cật Nhân thêm một số câu hỏi và rời đi sau khi xác nhận một số thông tin nhất định về bác sĩ Phương cùng những người họ Cật.
“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tiểu Tôn, lần này cậu đến đấy nhất định sẽ gặp phải đủ thứ chuyện nguy hiểm, nhưng tôi tin rằng cậu có thể làm được, bởi vì cậu khác biệt so với những người khác.” Trần Ca đã tự mình kiểm tra kết quả đào tạo đặc biệt của Tiểu Tôn và sau đó dạy cho Tiểu Tôn thêm một vài điều nữa.
Sau khi trời tối, Trần Ca, người đã chuẩn bị đầy đủ, đưa Tiểu Tôn "bị thương nặng" đến ngoại ô Tân Hải.
Bí mật của những người họ Cật chỉ người họ Cật mới biết, hơn nữa bọn họ còn không thể nói ra bí mật này.
Bởi vì lời nguyền của hung thần, cho nên một khi tất cả những người họ Cật dám tiết lộ bí mật, không chỉ có mỗi họ sẽ chết mà hung thần cũng sẽ biết được tình hình ở đó ngay lập tức.
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa không ngờ rằng giày cao gót màu đỏ sẽ kế thừa mọi thứ từ của Minh Thai và trở thành áo đỏ cấp cao nhất, giờ đây sơ hở này lại được Trần Ca lợi dụng.
Anh định tạo ra một tai nạn ngoài ý muốn, để một người họ Cật sống ở ngoại thành tình cờ gặp được bệnh nhân số 101, Tiểu Tôn đang sắp hồn phi phách tán.
Sau khi sử dụng khổ nhục kế để có được sự tin tưởng của họ, Trần Ca sẽ tận mắt chứng kiến người họ Cật đó đưa Tiểu Tôn ra khỏi Tân Hải.
Mà nơi người đó đi đến chính là ngã giao giữa Tân Hải và Hàm Giang, nơi có những khu đất hoang rộng lớn và những tòa nhà bị ma ám đã bị bỏ hoang nhiều năm.
“Người hiền tự sẽ gặp lành, mình cũng hy vọng Tiểu Tôn có thể sử dụng tài năng của mình trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.” Không biết tại sao, sau khi tiễn Tiểu Tôn rời đi, Trần Ca cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
“Tiếp theo, mình phải nâng cao năng lực của nhân viên càng sớm càng tốt, tranh thủ khiến giày cao gót màu đỏ trở thành hung thần.” Áo đỏ rất khó trở thành hung thần, nhưng bây giờ Trần Ca không có lựa chọn nào khác, chỉ khi giày cao gót màu đỏ trở thành hung thần thì anh mới thực sự đủ tư cách để đi chiến đấu với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Đăng nhập lại vào diễn đàn siêu nhiên mà anh đã truy cập ban ngày, Trần Ca phát hiện bài đăng vẫn đang được cập nhật, những người yêu thích chuyện siêu nhiên trong diễn đàn đang cãi nhau vì vấn đề xếp hạng những câu chuyện kỳ lạ, không ai phục ai, cuối cùng còn quyết sẽ tự mình đi đến để kiểm tra.
“Đúng là một thành phố lớn, rất là náo nhiệt.” Hàm Giang cũng có một diễn đàn tương tự, nhưng số lượng người hoạt động lại ít đến đáng thương, nếu so về số lượng dân số thì hai thành phố hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
“Những nơi càng có nhiều người thích thì sự tuyệt vọng và những câu chuyện kỳ lạ sẽ càng nhiều, về mặt lý thuyết thì là như thế, nhưng rõ ràng Hàm Giang là một ngoại lệ.”
Bản thân Trần Ca cũng nhận thấy số lượng các câu chuyện kỳ lạ ở Hàm Giang cao bất thường.
Nếu như so sánh thành phố với con người thì thành phố Hàm Giang giống như Tiểu Quân, được hàng nghìn hàng vạn lệ quỷ yêu quý.
“Mình đã đến Tân Hải nhiều ngày rồi, đã đến lúc phải nói lời chào với những lệ quỷ ở đây.”
Theo xếp hạng của các câu chuyện kỳ lạ trên diễn đàn, Trần Ca đã bắt taxi và đi đến địa điểm cần đến.
“Anh tài xế, làm phiền anh đi nhanh một chút, tôi đang vội, tối nay tôi phải đi vài nơi.”
...
Vào lúc mười một giờ tối, Trần Ca đã đi qua ba trong số mười câu chuyện kỳ lạ hàng đầu của Tân Hải, nhưng tiếc là không thu hoạch được gì.
Anh cũng từ từ phát hiện ra rằng những câu chuyện kỳ lạ càng nổi tiếng thì xác suất thực sự giấu áo đỏ càng thấp.
Bởi vì nếu như trong một câu chuyện kỳ lạ thực sự có oán ký của một áo đỏ thì hầu như sẽ ít có người sống sót.
Nếu đã không có người sống sót, vậy thì đương nhiên sẽ không có nhân chứng, mà bản thân câu chuyện kỳ lạ cũng sẽ không được lưu truyền.
Căn cứ theo thái độ thà giết nhầm một nghìn người chứ sẽ không bao giờ bỏ qua cho một người, Trần Ca đã ghi lại tất cả những câu chuyện kỳ lạ trong bài đăng của diễn đàn.
Trong số đó, anh tìm thấy một vài câu chuyện kỳ lạ khá là đặc biệt, người kể mô tả không chi tiết lắm nhưng anh có thể thấy những tính từ như áo khoác máu và màu đỏ.
“Câu chuyện kỳ lạ ở Tân Hải xếp hạng thứ 27: Giếng khóc ở khu khai phá, rõ ràng là một giếng cạn nhưng sẽ phát ra tiếng khóc, các nhân chứng còn nói rằng vào lúc nửa đêm rạng sáng có thể nhìn thấy mái tóc nhuộm máu ở trong giếng này. Nghe cũng không tệ, rất đáng để tham quan.”
Đặt điện thoại di động trên đùi, trong tay Trần Ca vẫn đang cầm giấy bút không ngừng ghi lại, người không biết còn tưởng rằng anh đang viết bài kiểm tra hay gì đó.
Mười phút sau, Trần Ca đi đến một công trường trong khu khai phá, bởi vì nhiều lý do mà công trình đột ngột dừng lại sau khi tiến hành được một nửa, cái giếng đó nằm dưới chân núi phía sau công trường.
Đi xuyên qua bãi cỏ và rừng cây, cuối cùng Trần Ca cũng tìm thấy cái giếng.
Miệng giếng được hình thành bởi các tảng đá xếp chồng lên nhau, cách giếng không xa có một vài ngôi nhà gỗ đổ nát và trống rỗng.
“Chắc là ở đây.” Trước khi Trần Can gần, anh đã nghe thấy một tiếng khóc yếu ớt: “Từ trong giếng sao?”
Có một sức mạnh đặc biệt ẩn trong tiếng khóc đó, cơ thể của Trần Ca dường như bị mất kiểm soát, chậm rãi đi về phía miệng giếng.
Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống giếng, Trần Ca nhìn vào bên trong giếng, bên trong có vô số sợi tóc đen như nước đang dâng lên.
Không có bất kỳ giao tiếp hay trao đổi nào, mái tóc đen trực tiếp quấn lấy cổ Trần Ca, cố gắng kéo anh xuống.
“Là mày ra tay trước đấy nhé!”
Lòng bàn tay nhanh chóng lật quyển truyện tranh, ánh trăng trở nên đỏ tươi, máu tươi chảy ngược, lao thẳng vào trong giếng.
Một lúc sau, áo đỏ quỷ nước lại xuất hiện bên cạnh Trần Ca cùng với viên đá máu của Thường Văn Vũ: “Trong giếng chỉ có một lệ quỷ nửa áo đỏ, nhưng nó dường như đã bị nguyền rủa, hoàn toàn mất đi lý trí, và có vẻ như đã quên hết chấp niệm của mình khi còn sống.”
“Bị nguyền rủa sao?” Bây giờ, chỉ cần nhắc đến lời nguyền, Trần Ca sẽ nghĩ ngay đến bệnh viện.
“Viên đá này nuốt nửa áo đỏ nhưng màu sắc chỉ mới hơi tối đi một chút, tôi đoán có lẽ phải nuốt ít nhất hai áo đỏ nữa thì cô ta mới có thể thức tỉnh được. Mặt khác ở dưới đáy giếng còn ghi vài điều gì đó, tôi cảm thấy anh tự mình đi đến nhìn thì tốt hơn.”
Áo đỏ quỷ nước và Hứa Âm dẫn Trần Ca đi vào bên trong giếng cạn, ở dưới đáy giếng cạn, bọn họ tìm thấy một cái mộ chôn quần áo và di vật, trong bộ quần áo được bảo tồn rất tốt có một tờ bệnh án, mặt trái của tờ bệnh án còn viết một câu: Đó là một thế giới bệnh hoạn, tại sao bạn chưa phát hiện ra? Tôi nhất định phải chữa lành cho bạn!
“Lại là câu này?” Trần Ca đã từng nhìn thấy câu này trong nhà Lam Tiểu Thần: “Thế giới bệnh hoạn, tại sao bạn còn chưa phát hiện ra? Mình luôn cảm thấy câu này hình như là đang nói với mình.”
Cất tờ bệnh án đi, Trần Ca bò ra khỏi giếng cạn: “Trước tiên đừng nghĩ gì đã, mình còn phải chuẩn bị đi đến địa điểm câu chuyện kỳ lạ khác.”