Những người mà đội trưởng Nhan nói Trần Ca đều có ấn tượng, Giả Minh thì không cần phải nói nhiều, trên người anh ta có ẩn giấu một linh hồn xấu xa tà ác, người đã từng phục vụ Minh Thai.
Gia đình ba người là hành khách trên xe tang, lúc đó họ cũng đi theo Trần Ca vào thị trấn Lệ Loan.
Bắc Dã là cư dân cuối cùng của thị trấn Lệ Loan, một kẻ giết người ẩn náu trong khách sạn ăn thịt người.
“Tại sao bọn họ lại ở chung với nhau được nhỉ?”
Giả Minh rất giỏi tính kế, Bắc Dã thì là một kẻ sát nhân có dã tâm, hai người bọn họ làm sao có thể sống hòa thuận với gia đình ba người kia được?
Trong ấn tượng của Trần Ca, trong gia đình ba người đó, người cha là một kẻ hay bắt nạt kẻ yếu, người mẹ thì không bao giờ mở miệng nói chuyện, cũng không đáp lại bất cứ điều gì từ bên ngoài, cuối cùng là cậu con trai, mặc dù nó rất đáng yêu nhưng chỉ là đáng yêu mà thôi.
Trong mắt những kẻ giết người và mất trí, sự đáng yêu ấy chẳng có chút tác dụng nào, thậm chí nó có thể khơi dậy khía cạnh tàn nhẫn trong trái tim họ.
“Tại sao Giả Minh và Bắc Dã không giết gia đình ba người họ?” Phân tích logic của các vụ giết người thì phải đứng từ góc độ của kẻ giết người, thâm nhập vào vấn đề thị giác của bọn họ: “Khoảng cách giữa thị trấn Lệ Loan và tòa dân cư xảy ra hỏa hoạn kia nói xa thì không xa, nhưng nói gần thì cũng không gần, làm thế nào mà nhóm người già, yếu, bệnh tật đấy lại có thể bước ra khỏi thế giới đằng sau cánh cửa?”
Bộ não của Trần Ca nhanh chóng suy nghĩ, nhiều suy đoán khác nhau xuất hiện: “Trong số những kẻ này, có một người biết đường, người đó có thể là Bắc Dã, cũng có thể là Giả Minh, bọn họ đã lợi dụng sự hỗn loạn để bí mật trốn thoát, đi đến các cánh cửa khác.”
“Gia đình ba người chỉ là những người bình thường, Giả Minh và Bắc Dã đã cố gắng để bảo vệ họ và cùng nhau đưa họ ra khỏi thế giới sau cánh cửa, bọn họ chắc chắn có âm mưu gì đó.”
“Người đàn ông trung niên là một kẻ nghiện cờ bạc, để có được thứ mình muốn, thậm chí còn có thể hy sinh cả đứa con gái ruột của mình, anh ta chỉ là gánh nặng, tình hình của người mẹ cũng tương đối đặc biệt, giống như đã phải nhận kích thích quá lớn, như là một cái xác không hồn.”
“Nếu hai người lớn này chỉ là người rất bình thường, vậy thì rõ ràng quá rồi, lý do tại sao Giả Minh cùng Bắc Dã lại bảo vệ gia đình ba người, giúp họ đi ra khỏi thế giới sau cánh cửa hoàn toàn là vì đứa trẻ!”
“Trên người một đứa trẻ thì có cái gì đặc biệt, có thể khiến Giả Minh cùng kẻ giết người Bắc Dã bán mạng vì nó?” Trần Ca từ từ nheo mắt lại, anh nghĩ đến một khả năng: “Đứa trẻ đó cũng là một trong những ứng cử viên mà Minh Thai chọn, Minh Thai rất có thể đang ở trên người đứa trẻ đó.”
Theo những manh mối hiện có, Trần Ca đã đưa ra một kết luận rất gần với sự thật.
“Trần Ca, cậu đang nghĩ gì vậy?" Đội trưởng Nhan thấy Trần Ca nãy giờ không nói gì, hỏi một câu.
“Không có gì, chỉ là cháu cảm thấy hơi kỳ lạ, tại sao một nhà ba người đó lại phải đi cùng tội phạm truy nã như vậy?” Trần Ca nhìn về phía đội trưởng Nhan: “Gia đình ba người đi theo bọn họ, trong trường hợp này, cũng không tính là con tin, trông có vẻ giống bọn họ đang bảo vệ ba người đó hơn.”
“Chúng tôi cũng đã xem xét những gì cậu nói, việc ưu tiên hàng đầu lúc nà chính là bắt được Bắc Dã cùng Giả Minh.” Đội trưởng Nhan lấy ra một tài liệu khác: “Bọn họ đã thay đổi rất nhiều nơi ẩn nấp trong khoảng thời gian này, nhưng điều kỳ lạ là bọn họ vẫn không rời khỏi Hàm Giang, dường như trong thành phố này có thứ gì đó rất quan trọng với bọn họ, cho dù có nguy cơ bị bắt rất cao thì bọn họ cũng không muốn rời đi.”
Đội trưởng Nhan càng nói vậy, Trần Ca càng cảm thấy đứa trẻ đó không bình thường, chắc hẳn nó có mối liên hệ nào đó với Minh Thai.
“Đội trưởng Nhan, không thể cho họ thêm thời gian nữa, cháu có một cảm giác vô cùng bất an, chúng ta phải bắt họ càng sớm càng tốt.” Trần Ca thực sự không có thời gian, hiện tại anh đang có quá ít thông tin, muốn tìm được Minh Thai trong vòng tám đêm là chuyện vô cùng khó khăn.
“Chúng tôi đang tập trung vào việc truy đuổi bọn họ, phạm vi đang dần thu hẹp lại, trong vòng ba ngày nhất định có thể đưa họ về thi hành án.” Đội trưởng Nhan đích thân phụ trách vụ án của Giả Minh, từ điều này cũng có thể thấy được ông ấy rất nghiêm túc với vụ án này, dù gì thì tình hình của Giả Minh cũng vô cùng nghiêm trọng, giết vợ, tấn công cảnh sát, nhiều lần khiêu khích cảnh sát, gây ra ảnh hưởng rất xấu.
“Trong vòng ba ngày?” Trần Ca khẽ gật đầu: “Đội trưởng Nhan, vậy lúc nào tìm được chú có thể báo cho cháu biết được không?”
Trên người Giả Minh đang cất giấu một linh hồn vô cùng tà ác, cậu bé cũng có thể liên quan đến Minh Thai, Trần Ca lo lắng về việc sẽ gây ra thương vong không đáng có.
“Cậu cứ nên thành thật ở lại khu vui chơi đi, tôi nghe nói gần đây cậu phải đối đầu với khu vui chơi Tương Lai Ảo, áp lực rất lớn, cho nên không cần chạy lung tung đâu.”
“Được rồi.” Trần Ca ngoài miệng thì đồng ý, nhưng lại sử dụng Âm Đồng để nhìn về phía tập tài liệu đã mở trên bàn, anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện cảnh sát đang theo dõi sát sao ba khu vực trọng điểm, mà hai trong ba khu vực đó là nơi rất quen thuộc với anh.
Một là thị trấn Lệ Loan, còn một là khu dân cư Giang Nguyên.
“Nếu không có chuyện gì nữa thì cậu hãy trở về trước đi.” Đội trưởng Nhan hình như đã biết Trần Ca đang nhìn trộm hồ sơ trên bàn, ông cũng không có ngăn cản, có thể ông cũng đang cố gắng dùng cách này để cho Trần Ca biết, vừa không vi phạm kỷ luật, mà cũng không vi phạm mong muốn của chính mình.
“Còn một chuyện nữa.” Trần Ca không giấu giếm nữa: “Cháu muốn tìm một người ở Hàm Giang.”
“Ai?”
“Có lẽ là nhỏ tuổi hơn cháu...”
“Chỉ có một manh mối thôi sao? Có quá nhiều người nhỏ tuổi hơn cậu, làm sao chúng tôi có thể giúp cậu tìm được chứ?”
Nghe được câu nói của đội trưởng Nhan, Trần Ca cũng cảm thấy rất bất lực, những thứ anh biết cũng có hạn, những thông tin còn lại cũng không thể nói cho cảnh sát biết được.
“Cháu có bức ảnh chụp khi còn bé của người đó, so sánh ảnh chụp có thể sẽ tìm được người đó!" Trần Ca tiết lộ một thông tin khác.
Lúc đầu khi ở tòa nhà cao tầng bên cạnh thị trấn Lệ Loan, cái bóng bị Trương Nhã cùng bác sĩ Cao bao vây tấn công, cuối cùng phải mượn sức mạnh của Minh Thai, trong giai đoạn cuối của trận chiến, một cái đầu của đứa trẻ đã xuất hiện trên ngực cái bóng.
Đứa bé có khuôn mặt gớm ghiếc, vặn vẹo vì lời nguyền.
Bản thân đứa bé rõ ràng tượng trưng cho cuộc đời mới, nhưng trong mắt của nó lại tràn đầy sự ác độc cùng tàn phá.
Trần Ca có ấn tượng rất sâu sắc với khuôn mặt của đứa bé, lúc đó anh lo rằng mình sẽ gặp phải tình huống như hiện tại, cho nên anh đã nhớ rất kỹ gương mặt của đứa trẻ đó.
Đây là manh mối trực tiếp nhất mà anh có được về Minh Thai, anh biết đứa bé đó trông như thế nào.
“Trần Ca, hai manh mối của cậu quá chung chung, chỉ riêng việc sàng lọc và so sánh cũng đã tốn rất nhiều thời gian và lực lượng, thậm chí cuối cùng còn có thể không tìm ra được.” Đội trưởng Nhan gõ nhẹ ngón tay vào mặt bàn: “Tôi có thể giúp cậu, nhưng cậu nhất định phải nói ra một lý do có thể thuyết phục được tôi.”
“Có người muốn giết cháu, kẻ sát nhân đã để lại ba tin nhắn, tuổi nhỏ hơn hoặc bằng cháu; những bức ảnh thời thơ ấu của người đó; và những ngôi miếu có bức tượng làm bằng đất sét.”
Nếu muốn nhờ cảnh sát giúp đỡ, Trần Ca sẽ không giấu diếm quá nhiều, trước đây anh đã xem rất nhiều phim kinh dị, hoàn toàn không hiểu hành động của một số nhân vật chính, phải đợi đến khi khủng hoảng ập đến mới đi báo cảnh sát, kết quả là muốn gọi điện thoại cũng không thể gọi được, đường dây điện thoại đã bị cắt, hoặc là xảy ra những tình huống bất ngờ khác.
Nhưng Trần Ca thì khác, nhiệm vụ chỉ được làm trong chín đêm, ngày đầu tiên anh đã tìm đến cảnh sát để xin giúp đỡ, anh không muốn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.