Trong nháy mắt, trước mặt Trần Ca đã xuất hiện vài cái bóng, vẻ mặt của chúng không giống nhau, có cái tò mò, có cái hung hãn, có xảo quyệt, còn có cả cái run lẩy bẩy, chính bản thân nó cũng đang sợ hãi.
Bóng quỷ dày đặc, căn nhà cũ trở nên đáng sợ hơn trước gấp mấy lần!
Trần Ca cất cuốn truyện tranh đi, chỉ vào tân lang trước mặt, cục diện trong nháy mắt đảo ngược, từng cái bóng từ bốn phương tám hướng vây chặt nó.
“Chuẩn bị ăn cơm thôi.”
Trần Ca hạ lệnh, nhặt búa của bác sĩ nát sọ lên rồi xông tới.
Ngay từ lúc đầu cuộc chiến đấu đã không công bằng, quỷ tân lang mạnh hơn ma quỷ bình thường một chút, nhưng hai đánh một không chột cũng què, vết thương trên người nó càng ngày càng nhiều, thân thể cũng dần mờ nhạt đi.
Quỷ tân lang sắp chống đỡ không nổi nữa, nó tiến lại gần bên nữ quỷ, dường như muốn cầu xin sự giúp đỡ từ vợ của mình.
Lúc này Hứa Âm và nữ quỷ mặc áo cưới đang tàn sát kịch liệt, không thể nào phân tâm để quan tâm tới quỷ tân lang.
Trần Ca cũng nhìn rõ cơ hội này nên điên cuồng tấn công, vốn trên người tân lang đã có vết thương, bị Hứa Âm xé mất một cánh tay, bây giờ chống đỡ lại càng thêm khó khăn, từng cái bóng quỷ cắn xé lấy nó.
Nó muốn chạy trốn nhưng hiện giờ cửa ở chính đường đã bị đóng chặt, không gian có hạn, đến nơi để trốn vào cũng không có.
“Nhiều người đúng là có lợi.” Trần Ca xông tới hét lên hai tiếng, sau khi xua tan nỗi lo lắng của nhân viên thì lùi về đằng sau, những bóng quỷ này đủ để đối phó với tân lang rồi.
Mười mấy giây sau, tân lang lấy bản thân mình ra làm mồi nhử dụ Trần Ca vào nhà, cuối cùng bị nhân viên của anh nuốt sạch.
“Đừng ngơ ra đấy, mau đi giúp Hứa Âm!” Trần Ca lại ra lệnh, nhưng trong số tất cả các bóng quỷ thì chỉ có tên béo được hoá thành từ mùi hôi thối là đi qua. Những bóng quỷ khác nhìn thấy cảnh tàn sát đẫm máu của Hứa Âm và nữ quỷ đều co rúm người rồi lùi về sau.
“Đừng lề mề nữa! Cùng nhau xông lên đi!”
Hứa Âm bị người mình yêu nhất sát hại tàn nhẫn, cách chết càng đáng sợ hơn, bản thân anh ta vốn có oán niệm và sự không can tâm cực mạnh, lại liên tục nuốt khá nhiều ma quỷ mới miễn cưỡng ngang bằng với nữ quỷ.
“Nữ quỷ đó sở hữu một năng lực rất mạnh, thực lực bản thân cũng khá đáng sợ, nếu cô ta cũng có thể trở thành nhân viên của nhà ma thì tốt.” Trần Ca cảm thấy người phụ nữ mặc áo cưới và cảnh tượng Minh Hôn đúng thật là một cặp hoàn hảo, vì thế anh hơi động lòng.
Có điều nghĩ lại thì nữ quỷ này mang đầy thù oán, trong mắt đều là sự ác độc, rất có thể chấp niệm trong lòng cô ta là giúp cả nhà mình báo thù.
Muốn thay cô ta giải trừ chấp niệm thì chỉ có đi giải quyết nữ quỷ áo đỏ nhảy giếng mới được, đối với Trần Ca mà nói thì độ khó này quá là lớn đó.
“Nhân viên trong nhà ma bắt buộc phải phục tùng mệnh lệnh 100%, không làm tổn thương du khách mới được, vị này có oán khí quá nặng, không cách nào hoá giải, cho dù miễn cưỡng đem về cũng sẽ xảy ra sự cố khác.” Trần Ca không phải kiểu người do dự đó, anh kiên quyết mệnh lệnh cho các bóng quỷ khác phối hợp với Hứa Âm, cùng nhau xông lên.
“Yên nghỉ đi, thật ra nếu lúc đầu cô không chọc phải tôi, tôi cũng sẽ không tìm tới tận cửa.”
Từng sợi chỉ đỏ ngấm đẫm máu của Hứa Âm, dưới sự vây công của bao nhiêu bóng quỷ, cuối cùng người phụ nữ mặc áo cưới bị Hứa Âm bắt lấy.
Trong căn nhà cũ vang lên tiếng quỷ gào khóc thảm thiết, vài phút sau, tất cả đều tĩnh lặng trở lại.
Sợ ảnh hưởng đến Hứa Âm, Trần Ca kiềm chế các bóng quỷ khác.
Nữ quỷ mặc áo cưới bị một mình Hứa Âm nuốt sạch, sợi chỉ đỏ trên mặt đất mất đi màu sắc, chiếc áo cưới rực rỡ cũng trở nên rách rưới.
Trần Ca mong đợi trên người Hứa Âm xuất hiện thay đổi, tốt nhất là có thể lập tức biến thành áo đỏ mới.
Hứa Âm đứng ở chính giữa căn phòng, vết thương trên người bắt đầu lành lại, nhưng màu máu tươi thấm đẫm áo ngoài lại không mất đi.
Anh ta giơ hay tay lên, nhìn vào lòng bàn tay của mình, sau đó quay đầu lại nhìn Trần Ca một cái, thân thể dần dần biến mất, về lại bên trong cuộn băng.
“Đau quá…”
Công tắc của máy cát-sét mini bật ra, dường như Hứa Âm đang cố gắng tiêu hoá nữ quỷ kia.
“Không đúng lắm nha? Nếu như Hứa Âm cũng rơi vào trạng thái ngủ say…” Trần Ca đảo mắt qua những bóng quỷ cổ quái, thậm chí có những cái còn có thể tự dọa bản thân mình, khoé miệng giật nhẹ: “Vậy tối nay mình phải làm sao?”
Trần Ca thu những bóng quỷ xung quanh về lại trong quyển truyện tranh, cầm búa của bác sĩ nát sọ quay đầu chạy ra khỏi căn nhà cũ: “Vẫn nên rời khỏi thôn trước thì tốt hơn.”
Anh chạy ra khỏi căn nhà cũ, trong nháy mắt đã nhìn thấy lão Ngụy và ông cụ Bạch.
Hai người đứng ở cổng nơi kiệu hoa dừng lại, dường như đang nói gì đó.
“Mau đi thôi, lập tức rời khỏi thôn.” Trần Ca lấy mảnh vải do A Khánh để lại ra, nghiêm túc phân tích tuyến đường: “Mau theo cháu, tuyệt đối không được chạy lung tung, nơi này càng ngày càng nguy hiểm!”
“Bản đồ ở trên người cậu, hai chúng tôi vẫn luôn chạy theo cậu mà!” Lão Ngụy và ông cụ Bạch còn chưa kịp mở miệng, Trần Ca đã giành nói hết những lời hai người chuẩn bị nói.
“Đi bên này.” Trần Ca xem xong bản đồ, phát hiện bọn họ cách bên ngoài thôn vẫn còn khá xa.
Ba người vừa chuẩn bị rời đi, chiếc kiệu hoa ở cổng bỗng nhiên lắc lư qua lại, có hai đứa trẻ xuất hiện ở hai bên kiệu, bọn chúng ngân nga bài đồng dao, trên mặt được vẽ mấy thứ sặc sỡ giống như màu máu tươi, trên người mặc bộ quần áo sọc đỏ đen vô cùng kì lạ.
Nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng hát, ông cụ Bạch quay đầu lại nhìn một cái, vốn ông đang đi cuối nhóm, lập tức ôm con của A Khánh chạy về con đường phía trước: “Mau chạy đi, đây là quỷ kiệu!”
Âm thanh của ông cụ Bạch rất lớn, Trần Ca và lão Ngụy không kịp quay đầu lại nhìn, mau chóng chạy theo ra đường.
Kiệu hoa lắc lư, hai đứa trẻ cười rất vui, bọn chúng vỗ tay rồi nhảy một điệu nhảy kì lạ.
“Ông à, bên đó là ngõ cụt! Ông dừng lại trước đi!” Trần Ca tóm lấy ông cụ: “Không sao, không sao rồi, hai đứa trẻ đó không đuổi theo tới đây.”
“Thế mà lại không đuổi theo.” Ông cụ Bạch thở hổn hển, sức khỏe của ông có tốt cỡ nào thì bây giờ cũng không trụ nổi nữa: “May là chúng ta chạy nhanh, nếu như vướng vào quỷ kiệu thì sau này sẽ không sống yên được đâu.”
“Là sao thế ông? Hai đứa trẻ đó rất khó đối phó sao?”
“Lúc nhỏ tôi nghe người lớn trong thôn nói rằng quỷ kiệu đó trốn ngay dưới kiệu, trên mặt đeo mặt nạ kinh kịch, mặc quần áo hí kịch, lúc nhà nào đó tổ chức chuyện vui thì trà trộn vào trong. Nếu cậu còn chưa phát hiện ra chúng thì không sao, nếu có người vạch trần chúng nó thì chúng nó sẽ theo cậu về nhà, biến thành những khuôn mặt không giống nhau bám lấy cậu.” Ông cụ Bạch nghỉ ngơi một lúc mới hồi hồn lại.
“Nhưng ban nãy không phải ông đã gọi tên bọn chúng rồi à?” Lão Ngụy hơi lo lắng.
“Đúng đấy, tôi kêu lên xong thì hối hận, ai biết được thứ trong truyền thuyết lại thật sự xuất hiện chứ.” Ông cụ Bạch cũng bị dọa đến nghẹt thở.
“Ông à, những thứ này ông nghe được ở đâu vậy? Ông còn biết những truyền thuyết khác nữa không? Nói một mạch rõ ràng ra, cũng để cháu chuẩn bị tâm lí.” Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ, bây giờ Hứa Âm cũng quay về trong cuộn băng, nơi anh có thể dựa dẫm lại ít đi một chút rồi.
“Đều là nghe cha tôi kể đấy, ông ấy đi khắp nơi, hành y cứu người, đi qua rất nhiều nơi, nghe nói rất nhiều chuyện. Lúc tôi còn nhỏ đều coi những gì ông ấy kể thành câu chuyện, ai biết được có một ngày thật sự gặp phải đâu chứ?” Ông cụ Bạch cười khổ, cảm giác những chuyện gặp được đêm nay giống như mơ vậy.