Màu chủ đạo của bệnh viện tư nhân Lệ Loan là màu trắng, đây là tòa nhà bắt mắt nhất, đồng thời cũng là một tòa nhà đặc biệt nhất trong trấn nhỏ.
Kéo mở cánh cửa sắt gỉ sét, một tờ hồ sơ bệnh án ố vàng bị vứt trong hành lang tối đen, tiện tay nhặt một tờ lên, trên đó đều viết những chữ như là bệnh nan y, tử vong và nhiễm trùng ác tính,...
Các ô cửa kính bị gió thổi lung lay tạo thành những tiếng cót két. Tất cả cửa phòng bệnh đều mở ra, có vẻ như bệnh nhân đã chết đều đã quay trở về đây, và có thể lao ra bất cứ lúc nào.
Dấu tay vẫn còn lưu lại trên khung cửa, những bức tường phủ đầy những cây cỏ không rõ nguồn gốc, trần nhà tróc ra từng mảng lớn, lộ ra một hoa văn kỳ lạ giống như mặt người ở phía sau.
Bệnh viện này là một trong những cảnh tượng đáng sợ nhất trong trấn nhỏ, nó luôn dùng thái độ đặc biệt của riêng mình để chào đón tất cả những người đến tham quan.
Sàn nhà rạn nứt, khi đi trên đó sẽ phát ra âm thanh. Trong sự yên lặng chết chóc này, một chút âm thanh cũng khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
“Tên Lý Húc kia đi đâu rồi? Bọn họ chỉ vào sớm hơn chúng ta khoảng mười giây, sao trong nháy mắt đã không thấy ai nữa?" Ánh mắt Vương Diễm nghiêm túc. Cậu ta đứng ở đại sảnh chờ đợi, nhìn hai bên hành lang trái phải, muốn thử phán đoán lối đi của hai người qua mảnh vỡ trên sàn nhà.
Nhưng điều làm cậu ta ngạc nhiên là ở hai đầu hành lang đều có dấu vết người đi lại, có đến khoảng bảy tám dấu chân.
“Ngoài chúng ta ra, trong tòa nhà này vẫn còn có người khác.” Vương Diễm nhìn chằm chằm dấu chân trên mặt đất, hơi do dự.
Trong thâm tâm cậu ta biết rất rõ các diễn viên trong nhà ma này đều rất thành thạo các kỹ năng hù dọa, nếu ngẫu nhiên gặp một người, người đó còn có thể khiến mọi người phát điên, mà hiện tại có thể có đến vài diễn viên ở trong tòa nhà này.
“Chúng ta đi bên nào đây?” Bạn gái của Vương Diễm hỏi. Cô ăn mặc rất thời trang và mát mẻ, lúc này cơ thể bất giác run lên, không biết là do sợ hãi hay chỉ đơn giản là cảm thấy hơi lạnh.
“Tôi nhớ là Lý Húc và nam streamer đều đi giày thể thao, đánh giá theo dấu giày trên sàn, có lẽ họ đã đi bên trái, nhưng có điều...” Vương Diễm cúi đầu suy nghĩ.
“Nhưng mà làm sao? Nói hết câu không được à?" Trương Hoàng hơi mất kiên nhẫn. Khi con người ta ở trong môi trường hoàn toàn xa lạ, họ sẽ bắt đầu cáu kỉnh theo bản năng.
“Sao cậu không tự đến nhìn đi?” Vương Diễm lấy điện thoại di động ra chiếu xuống mặt đất, có hai dấu giày ở cạnh nhau ngay đầu hành lang bên trái.
“Dấu giày phía trước có đường vân rất giống của giày thể thao, nhưng dấu giày ở phía sau thì lại không có đường vân, nhất định người đi sau du khách phía trước không phải là một du khách khác, mà là một thứ gì đó.” Vương Diễm không cố ý muốn hù dọa ai, cậu ta chỉ nói lời thật lòng: “Hai dấu giày này chỉ cách nhau có 30cm, hiện tại hai người vẫn chưa nhìn ra vấn đề sao?”
Thấy Trương Hoàng vẫn chưa hiểu, Vương Diễm chỉ có thể tự làm mẫu. Cậu ta đi ra phía sau bạn gái và đứng cách bạn gái khoảng tầm 30cm: “Du khách đi phía trước, anh ta cứ đi cùng với một thứ gì đó xa lạ ở phía sau mình, cả hai đã đi qua toàn bộ hành lang. Hơn nữa, hai người nhìn dấu giày trên mặt đất xem, rất có quy tắc, tức là cho đến tận cuối cùng, người đi phía trước không phát hiện ra rằng phía sau mình khoảng 30cm vẫn còn một "người" đang đi theo.”
“Các nhân viên trong nhà ma này thật độc ác mà.” Đây là lần đầu tiên Trương Hoàng đi tham quan nhà ma, chỉ cần nghe Vương Diễm miêu tả, cậu ta cũng đã bắt đầu chột dạ.
“Chắc là Lý Húc và nam streamer đi bên trái, các diễn viên trong nhà ma ở bên trái bây giờ bị thu hút bởi hai người Lý Húc, vì vậy con đường đấy có lẽ an toàn.” Vương Diễm đi về bên trái một mình.
Sau khi Vương Diễm rời đi, sảnh lớn bệnh viện càng trở nên kinh khủng hơn. Tất cả hồ sơ bệnh án trên mặt đất bị gió thổi bay, cọ vào đất tạo ra tiếng sột soạt, đây quả thật là một cực hình đối với những du khách lần đầu tiên bước vào nhà ma.
“Chờ em với.” Bạn gái của Vương Diễm và Trương Hoàng cũng tiến vào hành lang bên trái.
Rõ ràng là không ai chạm vào, nhưng cửa phòng bệnh ở hai bên lại tự phát ra tiếng động, có thể trong cái phòng đen ngòm đó ẩn chứa con quái vật nào đó.
Ba người Vương Diễm dè dặt, bước rất chậm, họ gần như dán sát vào nhau.
“Đây có vẻ chỉ là một phòng bệnh rất bình thường, nhưng hơi tồi tàn, nhìn như đã lâu không có người ở.” Cách bài trí của phòng bệnh rất chân thực, làm cho mọi người gần như sắp quên đây chủ là một cảnh tượng trong nhà ma.
“Hai người hãy cẩn thận một chút. Các diễn viên trong nhà ma này đều được đào tạo chuyên nghiệp, họ có thể lặng lẽ theo sau du khách, cũng có nhiều phương pháp dọa người đáng sợ khác nhau, không biết lúc nào sẽ bị trúng chiêu đâu.”
Nguy hiểm có thể đến từ mọi phương diện, ngoài việc cẩn thận với những phòng bệnh có cửa khép hờ này, đám người Vương Diễm còn phải cẩn thận những bức tường và sàn nhà bị nứt, thậm chí cả đỉnh đầu cũng không thể bỏ qua.
Thần kinh căng thẳng, nếu lúc này có người hét lên, có lẽ cũng đủ khiến vài người sợ hãi.
Hành lang dài khoảng mười mấy mét, bọn họ phải đi đến hơn một phút đồng hồ. Đến khi đến được chỗ góc cầu thang, mấy người mới phát hiện phía sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.
“Chuyện gì? Đã kết thúc rồi sao? Tôi còn tưởng sẽ có những diễn viên giả ma lao ra khỏi phòng.” Trương Hoàng thở phào nhẹ nhõm: “Thật ra thì cũng không có gì ghê gớm lắm, ngược lại chính những phân tích của cậu lúc đầu khiến tôi cảm thấy thật đáng sợ. Có phải cậu đang cố tình muốn tạo bầu không khí kinh khủng để làm chúng tôi sợ hãi không?”
Sinh viên thể dục đặc cách này đúng là có lá gan lớn hơn người bình thường, nhưng mấu chốt chính là cậu ta không muốn biểu hiện của mình bị kém hơn Vương Diễm.
Thật ra, từ tận đáy lòng cậu ta coi thường Vương Diễm, một sinh viên trường pháp y chỉ biết xử lý xác chết với cái đầu đờ đẫn, không thú vị, ngoại hình thì phổ thông, vóc người không cao, gia cảnh cũng không tốt, nói chung là một người hoàn toàn không có ưu điểm gì cả.
Nghĩ đến đây, nỗi sợ hãi trong lòng Trương Hoàng cũng tiêu tan đi một chút, cậu ta lại liếc nhìn bạn gái Vương Diễm.
Bạn gái của Vương Diễm là bạn học cấp ba của cậu ta, thế nhưng khi học cấp ba, cậu ta không nhận ra sau khi học được cách ăn mặc và trang điểm, cô gái này lại trở nên xinh đẹp như vậy.
Sau khi nhìn thấy ảnh đại diện của cô trên mạng, Trương Hoàng thậm chí còn không thể tin được đó là cô.
Nghe được lời Trương Hoàng nói, Vương Diễm hơi tức giận. Bản thân đã tốt bụng phân tích, nhưng cái nhận được lại là sự nghi ngờ, những người như vậy không đáng giúp đỡ.
Vương Diễm kìm nén sự không thoải mái trong lòng. Tuy rằng trước đây cậu ta là người có tính tình nóng nảy, thế nhưng kể từ khi đến tham quan nhà ma của Trần Ca, các góc cạnh trong tính cách của cậu ta đã bị mài mòn.
Bản thân cậu ta cũng không biết tại sao, có lẽ là vì cậu ta đã nhìn thấy ma quỷ thật, và tướng mạo của chúng cũng rất hiền hòa, cũng có thể là vì trong lần ở Nhà Xác Dưới Lòng Đất và được cứu thoát khỏi cơn hôn mê hết lần này đến lần khác, trong thoáng chốc cậu ta nghe những lời khuyên nhủ của một giảng viên già đã qua đời ở Học Viện Pháp Y Cửu Giang.
Dù sao Vương Diễm của hiện tại đã khác hẳn ngày trước, cậu ta đã trưởng thành rất nhiều.
Đối mặt với những lời khiêu khích lặp đi lặp lại của Trương Hoàng, Vương Diễm không thèm cãi nhau với đối phương. Cậu ta hiểu rằng cãi nhau là một việc rất vô nghĩa, mục đích chính của cậu ta khi đến đây là khiến Trương Hoàng "hạnh phúc" trong nhà ma này. Chỉ cần có thể đạt được mục đích, những thứ khác không còn quan trọng nữa.
“Sao cậu lại không nói nữa? Chột dạ sao?" Trương Hoàng nghĩ mình đã đọc thấu suy nghĩ của Vương Diễm: “Đến một nơi như nhà ma để chứng tỏ ai là người can đảm hơn, cậu không nghĩ đây là chuyện rất ngây thơ sao?”
Vương Diễm khẽ gật đầu, lặng lẽ đi về phía trước.
Bầu không khí trong bệnh viện càng ngày càng quái dị, Lý Húc và nam streamer đã đi vào rất lâu nhưng không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, đến cả tiếng bước chân cũng không có, giống như bọn họ đã trực tiếp biến mất vậy.
Tất cả các tòa nhà trong trấn nhỏ đều có đường dẫn xuống lòng đất, bệnh viện tư nhân Lệ Loan cũng không ngoại lệ. Vương Diễm nhìn vào cầu thang kéo dài đến tận sâu lòng đất và nảy ra một ý tưởng rất kỳ quặc: Lý do tại sao bọn họ không gặp các diễn viên trong nhà ma, rất có thể là do các diễn viên muốn dẫn bọn họ đi xuống dưới lòng đất rồi ra tay, điều này có thể ngăn du khách chạy thẳng ra khỏi tòa nhà nếu họ bị dọa sợ.
Ánh sáng càng ngày càng tối, ba người cũng càng cẩn thận hơn.
“Phía dưới có người!” Khi họ đi đến chỗ rẽ giữa tầng hầm thứ nhất và thứ hai, bạn gái của Vương Diễm đột nhiên hét lên.
“Ở đâu?” Vương Diễm và Trương Hoàng đồng thời nhìn xuống lầu.
“Nó ở bên cạnh lan can tầng hầm thứ hai! Em nhìn thấy nó! Đó là một đôi chân màu xám!”
Vương Diễm và Trương Hoàng nhìn theo hướng ngón tay của bạn gái Vương Diễm nhưng không có gì trên lan can cả.
“Vừa rồi nó còn ở đó, chỉ mới liếc mắt đi là biến mất rồi.” Bạn gái Vương Diễm lui về phía sau mấy bước, từ đang đi giữa hai người trở thành đi cuối cùng.
“Chắc là các diễn viên đã nghe thấy tiếng bước chân của chúng ta, bọn họ đã ẩn nấp ở đó từ trước, kết quả không cẩn thận bị cậu thấy được.” Trương Hoàng mở miệng an ủi.
“Được rồi... Chờ một chút!” Bạn gái Vương Diễm lại đột nhiên chỉ vào lưng Vương Diễm: “Cái gì trên vai anh vậy!”
“Anh?” Vương Diễm sờ soạng phía sau lưng, phát hiện trên lưng mình có một tờ hồ sơ bệnh án.
Trên tờ hồ sơ bệnh án này có một bức ảnh đen trắng được in ở mặt trước, và một vài chữ nguệch ngoạc được viết ở mặt sau: Tới tìm tôi đi?
“Ai dán vậy?” Vương Diễm lập tức nhận ra mình đang bị theo dõi. Chữ viết trên tờ giấy này không thể là do Trương Hoàng và bạn gái viết, hai người bọn họ đều không có bút, hơn nữa những chữ trên giấy rõ ràng là đã được viết từ rất lâu rồi.
“Cậu cảm thấy tôi sẽ làm mấy cái trò buồn chán đấy hay sao?” Trương Hoàng là người đầu tiên xua tay. Bạn gái Vương Diễm cũng cảm thấy kỳ quái, ba người bọn họ luôn đi cùng nhau, chưa từng thấy người nào đi ngang qua cả.
“Phía sau lưng hai người cũng không có sao?” Vương Diễm căng thẳng nhìn Trương Hoàng và bạn gái mình, kết quả phát hiện chỉ có lưng mình bị dán: “ Lẽ nào là bởi vì mình luôn đi tuốt ở đằng trước sao?”
Nhìn tờ hồ sơ bệnh án trong tay, người trong bức ảnh đen trắng phía trên như đang mỉm cười với mình, trên trán Vương Diễm chảy ra mồ hôi lạnh. Cậu ta biết cảnh tượng này là sắp bắt đầu lộ ra những thứ kinh dị thực sự.
“Một mình cậu thầm thì cái gì đấy?" Trương Hoàng thấy Vương Diễm bị dọa sợ, cậu ta nhếch miệng cười: “Thủ đoạn giống nhau, cậu còn muốn làm lần thứ hai sao?”
Cậu ta giống như đã hiểu ra điều gì đó, bèn nói với bạn gái Vương Diễm đứng bên cạnh: “Bạn học cũ, bạn trai của cậu thật là thú vị. Suốt đường đi chúng ta chưa gặp ai cả, tờ giấy sau lưng cậu ta không phải là do hai chúng ta dán, vậy cậu cảm thấy ai sẽ là người dán đây?”
Bạn gái Vương Diễm cũng từ từ hiểu ra: “Là anh ấy tự dán lên sao? Không thể nào, Vương Diễm, anh ấy...”
“Không phải cậu ta tự dán lên thì là quỷ sao? Cậu ta muốn hù dọa chúng ta, sau đó lại giả vờ mình rất to gan, loại người này thật sự rất nhàm chán.”
“Không thể nào?” Có Trương Hoàng ở đây khích bác ly gián, bạn gái của Vương Diễm cũng dần bắt đầu nghi ngờ.
Tay cầm tờ hồ sơ bệnh án, mắt Vương Diễm giật giật. Cậu ta cảnh giác nhìn xung quanh, hiểu rằng thứ gì đó nguy hiểm sắp đến, tờ hồ sơ bệnh án này có lẽ chỉ là "giấy báo tử" mà thôi!
“Đã bị nhìn chằm chằm rồi, có vứt đi cũng vô ích thôi.” Vương Diễm nghe rõ ràng cuộc đối thoại giữa hai người phía sau thì hít một hơi, cắn chặt môi, xoay người lại.
Nhìn thấy vẻ nghi hoặc và thất vọng trong mắt bạn gái, vẻ mặt căng thẳng của cậu ta từ từ dịu đi. Cậu ta không cam lòng nắm chặt hai tay, sau đó buông ra, cuối cùng bình tĩnh nói với Trương Hoàng: “Được rồi, tôi thừa nhận, tờ hồ sơ bệnh án này là do tôi tự dán lên.”
“Sao anh lại làm như thế? Trước đây anh không phải là người như thế này mà?" Bạn gái Vương Diễm từ từ nói lớn.
“Anh chỉ muốn chứng minh rằng anh giỏi thôi.” Mắt của Vương Diễm giật điên cuồng, sau gáy nổi đầy da gà, nhưng cậu ta vẫn cố giữ bình tĩnh: “Có một truyền thuyết trong nhà ma này, chỉ cần viết dòng chữ “Tới tìm tôi đi” ở trên giấy là có thể thực sự gặp được quỷ thật, anh chỉ muốn chứng minh rằng mình cũng khá dũng cảm mà thôi.”
“Trẻ con, nếu cậu muốn nghe mấy chuyện kỳ quái trong thành phố, tôi có thể kể cho cậu nghe một trăm câu chuyện.” Trương Hoàng càng chẳng muốn ngó ngàng gì đến Vương Diễm.
“Tôi thừa nhận mình hơi ghen tị với cậu. Tôi không đẹp trai như cậu, không ăn mặc đẹp như cậu, cũng không có nhiều tiền như nhà cậu, trước đây khi chơi bóng rổ cùng cậu còn bị cậu hành hạ. Nếu so với cậu thì tôi đúng là quá bình thường, cho nên tôi mới muốn chứng minh rằng mình cũng có chỗ vượt qua cậu.” Giọng Vương Diễm bắt đầu run rẩy, cậu ta nhìn thấy một đôi chân xám xịt bước ra khỏi cửa trên hành lang nơi bọn họ vừa đi qua.
“Cho nên cậu mới dùng cách này?” Lòng hư vinh của Trương Hoàng được thỏa mãn, đặc biệt là trước mặt bạn gái của Vương Diễm: “Tôi không thể tưởng tượng được cậu, một sinh viên y lại tin những chuyện kỳ lạ này, cậu không biết đây đều là những câu chuyện bịa đặt do những người nhàm chán tạo ra sao?”
“Vậy cậu có dám thử xem không?” Vương Diễm cứ như đang chờ mong câu này của Trương Hoàng, tốc độ nói của cậu ta rất nhanh, nhanh đến mức Trương Hoàng cũng không phản ứng kịp.
“Cái gì?” Trương Hoàng vẫn còn đang đắm chìm trong sự đắc ý, không ngờ Vương Diễm lại nói một câu như vậy.
“Nếu cậu đã nghĩ những câu chuyện kỳ lạ đều là bịa ra, thế thì thử một lần cũng chẳng sao cả.” Vương Diễm nói xong thì dán hồ sơ bệnh án lên lưng Trương Hoàng: “Thật ra sau khi nhìn thấy cậu, tôi mới biết trên thế giới này còn có nhiều người giỏi hơn tôi, tôi phải tiếp tục chạy để bắt kịp những người như cậu.”
Vương Diễm nói một lèo khiến cho Trương Hoàng như rơi vào trong sương mù. Cậu ta cảm thấy rất đắc ý, rất thoải mái, nhưng vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Sau khi nói hết những lời trong lòng ra, tôi cũng thoải mái hơn, sau này tôi sẽ thành thật hơn.” Vương Diễm vỗ nhẹ vào lưng Trương Hoàng, bảo đảm tờ hồ sơ bệnh án đã dán chắc chắn và sẽ không bị rơi: “Đi thôi, chúng ta hãy tiếp tục đi tìm kiếm, tôi sẽ không kể những câu chuyện ma nhàm chán đó nữa đâu.”
Vương Diễm đẩy Trương Hoàng đến phía trước đội, mang vẻ mặt vẻ áy náy nói với cậu ta: “Thật ra nhà ma này cũng không đáng sợ như trong lời đồn đâu, sở dĩ bọn tôi nói vậy với người ngoài cũng chỉ là để che đậy sự thật mình là người nhát gan thôi.”
Trương Hoàng vẫn chưa rõ tình hình, nhưng khi nghe Vương Diễm nói như vậy, cậu ta thật sự không còn cảm thấy sợ hãi nữa: “Thực sự không đáng sợ sao?”
“Đúng vậy, nhà ma này không có gì đáng sợ cả, lúc trước khi tôi đến đây tham quan còn chán đến mức ngủ gục luôn.” Vẻ mặt Vương Diễm chân thành, đẩy Trương Hoàng đi xuống lầu.