Ngôi trường ma này đã trở nên khác trước, tất cả những kẻ trốn trong bóng tối đều đã xuất hiện, dường như họ cũng biết rằng cơ hội của họ đang đến.
“Thầy Bạch, tôi có thể hỏi lắm miệng hỏi thêm một câu không? Trên người thầy có lưu lại hơi thở của cô gái đó, cô ấy có gợi ý gì cho thầy không?” Sắc mặt Chu Đồ tái nhợt, mỗi lần nói một câu đều phải dừng lại nghỉ ngơi một lúc.
“Thầy hoàn toàn không biết Thường Văn Vũ, càng không biết cô ấy để lại hơi thở trên người thầy như thế nào.” Trần Ca không muốn tiếp tục chủ đề này, anh bước nhanh về phía thư viện.
“Thầy đang giữ bí mật trước chúng tôi sao?” Chu Đồ được Trương Cự cõng, cơ thể đang từ từ tiêu tán, chắc là đến thư viện cũng khó khăn.
“Tùy em nghĩ gì thì nghĩ...” Trần Ca lẳng lặng đi thẳng về phía trước, sau khi đi được vài bước thì đột nhiên cau mày.
Anh thực sự không biết Thường Văn Vũ, và cũng không muốn giấu giếm điều gì, nhưng Chu Đồ nói như thể Trần Ca đang cố tình che giấu vậy.
Chu Đồ vẫn luôn tiết lộ thông tin cho Trần Ca, mới vừa rồi là lần đầu tiên cậu ta mở miệng hỏi, và câu hỏi đầu tiên của cậu ta lại có liên quan đến Thường Văn Vũ.
Điều này có vẻ bình thường với những người khác, ngay từ đầu Trần Ca cũng không quan tâm, nhưng càng nghĩ anh lại càng cảm thấy kỳ lạ.
“Trùng hợp gặp tình cờ, cuối cùng tạo thành một chuyện ngoài ý muốn, tuy rằng cả quá trình đều có vẻ ổn thỏa, nhưng vẫn luôn có gì đó không ổn.” Trần Ca tự hỏi trong lòng: “Trên người Chu Đồ còn rất nhiều bí mật, nhưng nhìn dáng vẻ của cậu ta, hình như không còn đủ thời gian để nói những điều đó.”
Họa sĩ là thủ phạm làm tổn thương cậu ta, nếu cậu ta thực sự hận họa sĩ như vậy, cậu ta nhất định sẽ kể tất cả những chuyện có liên quan đến họa sĩ ra, chứ không phải là hỏi như vậy.
Có lẽ cậu ta thực sự vô tình, nhưng Trần Ca lại phải chú ý hơn.
Thư viện rất gần ký túc xá, Trần Ca và những người khác đi trên đường, hữu kinh vô hiểm, họ đi theo bụi cỏ đến cửa thư viện.
“Tôi đã từng đến nơi này, cửa chính bị khóa quanh năm, muốn đi vào chỉ có thể chui cửa hông hoặc nhảy cửa sổ. Mẹ kiếp, tôi lại nhớ lại ký ức tồi tệ đó rồi.” Trương Cự có ấn tượng xấu về Thường Văn Vũ, dù sao thì ban đầu chính Thường Văn Vũ đã phản bội cậu ta và làm tan vỡ hy vọng duy nhất của cậu ta.
Với sự dẫn đường của Trương Cự, mấy người dễ dàng cạy cửa hông của thư viện và đi vào bên trong.
Thư viện ở khu dạy học phía Đông trông vô cùng cũ nát, tòa nhà này như chỉ là một vật trưng bày, cả học sinh và giáo viên đều hiếm khi đến đây.
“Cảm giác như đã qua một thời gian dài, nhưng cũng không có mấy thay đổi, cứ như là chính hôm qua cô ta đã lấy đi con mắt trái của tôi vậy.” Trương Cự đi phía trước, áo khoác của cậu ta gần như đã bị nhuộm đỏ: “ Con đường này tôi đã từng đi qua cùng cô ta, nói chính xác thì cô ta chính là mối tình đầu của tôi, đây là nơi chúng tôi đã hẹn hò với nhau.”
Trương Cự nở nụ cười khổ, lướt ngón tay qua giá sách bên cạnh: “Làm sao có thể lựa chọn hẹn hò ở thư viện lúc nửa đêm chứ? Đáng lẽ tôi phải sớm nghĩ ra, cô ta chưa bao giờ thích tôi, cô ta chỉ đang lợi dụng tôi.”
“Vậy cũng chưa chắc, địa điểm hẹn hò không nói rõ điều gì cả.” Trần Ca cùng Trương Cự đi song song ở phía trước: “Thầy cũng là người từng trải, thầy đã từng hẹn hò ở trong một trường học bỏ hoang, bệnh viện tâm thần, nhà xác dưới lòng đất và những nơi khác vào lúc nửa đêm, nhưng đến nay cô ấy vẫn yêu thầy sâu sắc.”
“Người thầy hẹn hò cũng là Thường Văn Vũ à?” Ánh mắt Chu Đồ đầy nghi ngờ, cậu ta còn chưa nói hết câu, nhưng ánh mắt đã di chuyển giữa Trần Ca cùng Trương Cự: “Người sẽ đến những nơi như thế để hẹn hò, ngoại trừ cô ta ra, tôi không thể nghĩ đến bất kỳ ai khác.”
Vốn cũng không có gì để nói, nhưng khi Chu Đồ nói như vậy, Trương Cự liền dừng lại, nhìn Trần Ca từ trên xuống dưới, sau đó lắc đầu: “Không thể nào, người phụ nữ đó hoàn toàn không có cảm xúc và khả năng yêu, cô ta là một con quái vật.”
Tâm trạng hơi hơi phiền não, Trương Cự một mình đi về phía trước vài bước.
Thư viện vào đêm khuya rất yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân và nhịp tim của những người bạn đồng hành.
Toàn bộ tòa nhà được đóng kín, cửa sổ đóng chặt, nhưng lại không thể ngửi thấy mùi đặc biệt nào, điểm này khác với bên ngoài.
“Đi qua dãy giá sách này, leo lên nóc giá sách, bước qua hàng rào bên cạnh là có thể trực tiếp lên lầu hai mà không cần đi qua cầu thang.” Trương Cự nhớ lại chuyện đã xảy ra vào đêm hôm đó, không quên bất kỳ chi tiết nào, giống như nó đã khắc sâu vào trong não rồi.
“Tại sao chúng ta không đi thẳng lên bằng cầu thang?” Chu Long cảm thấy tâm trạng Trương Cự không tốt lắm, khi nói thì giọng rất thấp.
“Lúc đó tôi cũng hỏi cô ta câu này, cô ta nói trên cầu thang có lắp một cánh cửa sắt, trước cửa chất đầy đồ đạc linh tinh, không thể lên lầu hai được.” Trương Cự dẫn đầu trèo lên giá sách: “Lúc đó tôi chưa hề nghi ngờ cô ta, cho nên cũng không đi ra cầu thang xem, hay là lần này chúng ta đi xem một chút?”
“Cứ tìm được cái gương đã rồi tính tiếp.” Trần Ca không muốn gây thêm rắc rối.
Theo lời Trương Cự nói, mấy người đã đến lầu hai của thư viện, bọn họ còn chưa kịp đi được mấy bước trên lầu hai thì đã nghe thấy tiếng bước chân từ cuối hành lang trên tầng hai.
“Lại là âm thanh quen thuộc đó. Lần đó tôi cũng nghe thấy tiếng bước chân này, lúc đó Thường Văn Vũ đã kể cho tôi nghe một câu chuyện về hồn ma của thư viện khiến tôi sợ hết hồn, giờ nghĩ lại, tiếng bước chân này có lẽ thuộc về nhân viên quản lý trong thư viện.” Trương Cự ra hiệu cho những người khác đi theo mình: “Mọi người đi theo tôi, đừng có tụt lại phía sau, tránh phát sinh xung đột với đối phương.”
“Phải làm sao đây? Âm thanh kia càng ngày càng gần!”
“Có nhìn thấy cửa phòng đọc sách trên tầng hai không?” Trương Cự chỉ vào một cánh cửa cách đó không xa: “Bắt đầu từ bây giờ, hãy nhắm mắt lại, vịn tường và đi về phía đó. Cho dù có đụng vào cái gì hay nghe thấy gì cũng không được mở mắt, mãi cho đến khi chúng ta bước vào cánh cửa đó thì mới thôi.”
“Làm vậy được hả? Cái này có khác gì bịt tai trộm chuông đâu?”
“Cứ làm theo những gì cậu ta nói đi, quản lý của thư viện cũng là thành viên của câu lạc bộ mỹ thuật, anh ta sẽ kéo tất cả những ai nhìn thấy anh ta vào bức tranh.” Chu Đồ nhắm mắt lại trước, mấy người khác cũng tin lời cậu ta nói.
Cuối cùng, Trần Ca là người duy nhất đứng lại. Anh lắng nghe tiếng bước chân từ từ đến gần, làm động tác với cái bóng của mình, sau đó mới nhắm mắt lại.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, Trần Ca và những người khác vịn tường từ từ tiến về phía trước, cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể đụng vào những người khác.
Hai mắt nhắm nghiền, xung quanh tối đen như mực, nỗi sợ hãi dâng trào như thủy triều.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, dường như đối phương không để ý tới Trương Cự và Chu Đồ, vẫn giữ tốc độ không đổi, nhưng khi đi ngang qua Trần Ca, tiếng bước chân đột nhiên biến mất.
“Nó dừng lại bên cạnh mình sao?”
Trần Ca không mở mắt, vịn vào bức tường và tiếp tục đi về phía trước. Vài giây sau, tiếng bước chân mới vang lên một lần nữa và đi về phía cuối hành lang.
Đẩy cửa phòng đọc số 2 ra, Trần Ca hít một hơi thật sâu.
“Những gì mà mọi người đã trải qua, tôi đều đã trải qua vào đêm đó, cảm giác như lịch sử đang tái hiện lại vậy.” Trương Cự đợi sau khi tất cả mọi người đi vào trong phòng đọc sách mới đóng cửa phòng lại: “Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì cái gương được giấu ở hàng cuối cùng của giá sách.”
Sự thật cuối cùng cũng được tiết lộ, nhưng trước khi Trần Ca đi qua, một bóng dáng quen thuộc bước ra từ dãy giá sách cuối cùng.
“Tôi biết là mấy người có thể tìm đến nơi này.” Bóng người đó đeo một chiếc ba lô to và cũ nát trên lưng, đầu cúi thấp xuống, lưng có hơi gù.