Nhìn cánh cửa sắt đen kịt đóng chặt trước mặt, vẻ mặt của Tiểu Tôn rất phức tạp, cậu ta không ngờ mọi chuyện lại phát triển thành như vậy, cậu ta chỉ tùy tiện kéo cái gương lên thôi mà.
“Hy vọng du khách sẽ không xảy ra chuyện gì.” Tiểu Tôn hiện đang rất lo lắng về việc đôi giày cao gót màu đỏ sẽ vô tình giết chết du khách: “Không biết anh Trần có đang ở trong nhà ma không, gặp phải tình huống đột xuất như thế này thì nên đi tìm ai đầu tiên? Cái anh trai diễn viên tên Ngô Kim Bằng kia nhìn cũng không tệ, có lẽ anh ta sẽ có cách.”
Tiểu Tôn đang định quay đầu chạy ra ngoài, nhưng cậu ta lại do dự, xoay người nắm lấy tay nắm cửa sắt: “Có nên mở cánh cửa này ra không nhỉ? Nếu như du khách may nắm, có lẽ họ có 1% cơ hội quay trở lại nơi này.”
Cậu ta làm vậy cũng hoàn toàn xuất phát từ hảo tâm, muốn để lại một đường lui cho du khách.
Tháo sợi xích dính đầy tơ máu ra khỏi cửa sắt, Tiểu Tôn nhét nó vào chỗ khe cửa để cửa sắt không đóng lại.
Sương mù màu đen vô tận phun ra theo khe hở, bắt đầu thoát hết ra bên ngoài lối đi!
Những sợi tơ đen nguyền rủa thâm nhập vào tòa nhà, những kẻ đã làm tổn thương Minh Thai trong ký ức của nó xuất hiện trong một hình dạng khác, chúng biến thành những bóng ma kỳ lạ lang thang trong màn sương đen.
Những con quái vật này không có thực thể, chúng cũng sẽ không gây hại đáng kể cho người và ma, nhưng chúng có thể gợi lên sự xấu xa và nỗi sợ hãi sâu thẳm trong trái tim mỗi người.
Đôi giày cao gót màu đỏ dùng những lời nguyền rủa để tái hiện lại quá khứ của Minh Thai, cô ta muốn khôi phục lại quá trình Minh Thai trở thành một hung thần, những bóng ma quái vật này chỉ là sản phẩm ngẫu nhiên mà thôi.
Ngay khi cánh cổng sắt được mở ra, những bóng ma trong trí nhớ của Minh Thai bắt đầu điên cuồng chạy ra ngoài, chúng nó hòa làm một với sương mù đen, nếu chúng nó không chủ động xuất hiện thì rất khó có thể nhìn ra.
“Làm việc phải lưu lại đường lùi, lần sau mà có gặp lại thì cũng coi như mình đã hết tình hết nghĩa.” Tiểu Tôn xoay người rời đi, cũng không để ý đến tấm biển hãy nhớ đóng cửa lại bên cạnh cánh cổng sắt.
Cậu ta vội vàng chạy ra ngoài bằng con đường bí mật, vừa trở về phòng liền nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài hành lang.
“Diễn viên trong nhà ma chắc chắn không phát ra tiếng động, đây hẳn là du khách!”
Màn sương đen mờ đang trôi ra ngoài dọc theo con đường bí mật, Tiểu Tôn nhìn xung quanh và nghĩ thầm là hỏng rồi.
Nếu những du khách khác cũng đi vào con đường bí mật, vậy thì xảy ra chuyện lớn rồi.
“Việc để lộ bản thân là chuyện nhỏ, còn việc đưa tất cả mọi người vào cảnh ẩn trong vòng chưa đầy năm phút mới là một vấn đề lớn!" Đây là lần đầu tiên Tiểu Tôn làm diễn viên trong nhà ma, cậu ta hoàn toàn không có kinh nghiệm, bản thân cậu là một người rất thông minh, nhưng hiện tại tình thế đang nguy cấp, cậu cũng cảm thấy luống cuống tay chân: “Tạm thời mình phải khôi phục lại cái cơ quan này trước, không thể để càng nhiều du khách đi vào trong cảnh ẩn được, đợi đến khi tìm được anh Trần, mình sẽ đi vào đó để tìm ba du khách sau.”
Tiếng bước chân bên tai càng ngày càng gần, tất cả âm thanh đều được khuếch đại trong cảnh này, Tiểu Tôn cảm thấy tiếng bước chân như thể đang trực tiếp vang lên trong lòng mình.
Cậu ta đóng cánh cửa vẽ hình con ốc sên màu đỏ lại, và dùng hai tay nắm lấy mép gương: “Khi mình nhấc cái gương này lên, cơ quan đã được kích hoạt, chắc nếu muốn khôi phục lại cơ quan, chỉ cần ấn gương xuống là được.”
Cánh tay cố sức, Tiểu Tôn nắm lấy hai bên gương và ấn xuống, nhưng gương và cánh cửa không có chút phản ứng nào cả.
“Có chuyện gì vậy?”
Trên hành lang truyền đến tiếng bước chân rất nhanh, nếu không phải Tiểu Tôn đã trở thành ma thì lúc này có lẽ mồ hôi lạnh đã thấm ướt quần áo.
Hai tay dùng lực càng ngày càng mạnh, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng: “Xong rồi, kết thúc rồi, làm thể nào để đóng được cái thứ đồ chơi này vào đây?”
Tiểu Tôn lắc lắc chiếc gương một cách điên cuồng, trên mặt gương càng ngày càng xuất hiện nhiều vết máu và hạt máu, trong mặt gương hiện ra một khuôn mặt người nghi ngờ.
“Chẳng lẽ không phải là chuyển động lên xuống sao?” Cầm hai đầu gương, Tiểu Tôn cố gắng xoay tròn cái gương, nhưng khi cậu ta vừa dùng sức một chút, khung đỡ cố định cái gương trực tiếp bị gãy!
“WTF!”
Nhìn vào khung gương bị mình dùng sức làm gãy, Tiểu Tôn ngẩn cả người, cậu vô thức liếc nhìn con đường bí mật đang bị bao phủ bởi sương mù đen.
Bức tường từ từ đóng lại, cánh cửa vẽ con ốc màu đỏ giống như chưa từng xuất hiện.
Cánh cửa bên ngoài lối đi bí mật đã được đóng lại, nhưng vẫn còn một kẽ hở nhỏ ở cánh cửa sắt đen bên trong lối đi bí mật.
Màn sương đen thoát ra, chui vào trong tòa nhà, lan ra toàn bộ căn phòng theo các vết nứt trên tường.
Lần lượt những khuôn mặt kỳ dị, tuyệt vọng khác nhau xuất hiện lúc ẩn lúc hiện trên tường, và độ khó của toàn cảnh đang không ngừng tăng lên.
“Cậu đang làm gì vậy?” Các sinh viên của Học Viện Pháp Y Hàm Giang đang khám phá tầng một cũng chạy tới, bọn họ nhìn căn phòng bị bao phủ bởi màn sương đen, còn cả Tiểu Tôn đang cầm cái gương đứng một mình trong nhà vệ sinh.
“Nói thật, tôi cũng không biết mình đang làm cái gì.” Tiểu Tôn cầm cái gương, cảm giác để nó xuống cũng không ổn, mà cứ cầm như vậy cũng không xong.
“Còn những người khác trong nhóm của anh thì sao?”
“Bọn họ không nghe lời tôi, bỏ tôi ở đây rồi đi luôn.”
Hai nhóm người khác ở dưới nhà đang tìm các phần cơ thể của búp bê vải cũng nghe thấy tiếng động, tất cả đều chạy đến.
Trong vòng chưa đầy ba phút, tầng một của tòa nhà đã hoàn toàn thay đổi diện mạo, chỗ cửa phòng vẫn có một con búp bê như bùn nhão đang nằm, sương mù đen không ngừng bay ra bên ngoài căn phòng, những người mới chạy tới thậm chí còn đang tự hỏi liệu đây có phải là nơi mà mình vừa đi qua không?
“Tại sao tất cả đều tập trung ở đây? Lương Nhị, Lương Tam thì sao? Con quái vật ở cửa này là tình huống gì nữa vậy?" Phó Bá Nhạc liếc nhìn căn nhà nhưng không tìm thấy ba người thiết kế nhà ma kia đâu.
“Tôi không biết, ba người họ yêu cầu tôi ở lại đây và đừng gây rắc rối, sau đó hình như bọn họ đã phát hiện ra con đường bí mật, kích hoạt cơ quan nào đó, sau đó thì biến mất.” Tiểu Tôn nói một cách mơ hồ, cậu ta cũng không phải là một người đặc biệt giỏi nói dối.
“Người đang yên đang lành sống sờ sờ thì làm sao có thể không nói không rằng biến mất được? Rốt cuộc bọn họ biến mất ở phòng nào?" Vừa mới phân nhóm ba người thì đã biến mất, Mã Phong nhíu mày.
“Ở trong này.” Lúc này Tiểu Tôn đang rất lo lắng, lo lắng nếu mình kéo dài thời gian, có thể sẽ phải đi nhặt xác Lương Nhị, Lương Tam.
Theo quan điểm của cậu ta, việc cấp bách hàng đầu lúc này là tìm ra Trần Ca và nhanh chóng thông báo cho đôi giày cao gót màu đỏ rằng có du khách đã đi vào cảnh ẩn.
“Ba người trong cùng một nhóm đã biến mất, chỉ có mình cậu vẫn ở lại, có chút kỳ lạ.” Ngay khi Tả Hàn muốn nói, Phó Bá Nhạc đột nhiên đi tới trước mặt mấy người Học Viện Pháp Y Hàm Giang: “Mấy người muốn làm gì?”
Phó Bá Nhạc nhìn chằm chằm Tả Hàn, sắc mặt có chút âm u: “Là ba người các người giở trò đúng không?”
“Chúng tôi?” Hạc Sơn chỉ vào chính mình: “Có phải là anh bị bệnh không vậy? Ba người chúng tôi không ở cùng bọn họ, chúng tôi cũng chỉ vừa mới chạy qua đây thôi!”
“Mấy người không ở cùng với Lương Nhị, Lương Tam, nhưng mấy người lại ở cùng tầng với bọn họ, mấy người là người ở gần bọn họ nhất!” Phó Bá Nhạc đưa tay đặt lên con búp bê bùn nhão bên cạnh: “Con búp bê này lúc chúng ta đến đây còn chưa có, tức là đã có người chuyển nó vào sau khi chúng tôi rời đi, mấy người nhìn xem con búp bê này nặng bao nhiêu? Một người không thể nào lặng lẽ di chuyển con búp bê này đến đây được, cho nên chắc chắn sẽ có nhiều người cùng hành động!”
Nghe phân tích của Phó Bá Nhạc, người của Học Viện Pháp Y Hàm Giang và Tiểu Tôn đều kinh ngạc.
“Nếu không phải trước đây anh cứ một mực chửi bới nhà ma của ông chủ Trần, e rằng tôi cũng nghĩ mấy anh là diễn viên được nhà ma mời đến đấy.” Hạc Sơn không biết nói gì: “Cho dù trong số chúng tôi có diễn viên thì người có khả năng nhất chính là Tiểu Tôn này, tất cả mọi người trong nhóm của họ đều mất tích ngoại trừ anh ta, anh ta không phải là người nên bị nghi ngờ nhiều nhất sao? Anh bỏ qua anh ta chỉ vì anh ta không thể di chuyển con búp bê một mình sao?”
Khả năng suy luận của Hạc Sơn có thể nói là đã được tôi luyện trong nhà ma của Trần Ca, trước đây cậu ta luôn tin chắc rằng bản chất con người vốn là tốt, nhưng sau này cậu mới biết tình người "muôn hình vạn trạng", bản chất con người là thứ phức tạp nhất trên đời.
Nghe những gì Hạc Sơn nói, không hiểu vì sao Tiểu Tôn lại thở phào nhẹ nhõm, cậu ta nghĩ cuối cùng cũng có người nghi ngờ mình, nếu như thực sự phải diễn nữa thì có lẽ cậu sắp không trụ nổi rồi, ở cùng với nhiều người sống như vậy thực sự quá kích thích rồi.
“Mấy người không thể phản bác lại tôi, cho nên đang bắt đầu kéo người khác xuống nước cùng sao? Muốn quấy rối tầm nhìn? Muốn đục nước béo cò sao?" Phó Bá Nhạc đã nghi ngờ đám người Tả Hàn ngay từ đầu, từ khi bắt đầu mở nhà ma, anh ta chưa bao giờ gặp được du khách nào giống như Tả Hàn, Hạc Sơn, đã chơi nhà ma rồi mà còn bày đặt phân tích, hoàn toàn nhập vai, cứ như là xuyên vào phim kinh dị vậy.
Vốn đã có định kiến sẵn, Phó Bá Nhạc luôn xem xét vấn đề từ góc độ của riêng mình, mọi thứ anh ta suy nghĩ đều dựa trên nhận định của bản thân từ lúc đầu.
“Anh quyết tâm muốn vu oan cho chúng tôi sao? Anh có thù oán gì với bác sĩ pháp y à?”
Trong khi mấy người đang tranh luận, sương mù đen trong ngôi nhà trở nên càng dày hơn, có những khuôn mặt mờ nhạt hiện lên trong đó.
Đứng trong màn sương mù đen kịt, thầy Vương cảm thấy có chút cáu kỉnh không thể giải thích được, não bộ bắt đầu lóe lên một số ký ức đã được chôn chặt trong lòng, trong đó có cả hình dạng của hung thủ, hình dạng của người bị hại, những hình ảnh trong ký ức dường như trở nên sống lại, đồng loạt nhào về phía mình.
Trên thực tế, càng là người trải qua nhiều việc kinh khủng, ảnh huởng của sương mù đen lại càng lớn.
Lắc lắc đầu cho tỉnh táo, thầy Vương vươn tay đỡ khung cửa.
“Thầy, thầy thấy khó chịu sao?” Tả Hàn là người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường của thầy Vương.
“Lúc mới vào còn không sao, nhưng đột nhiên lại có chút cháng váng đầu óc, bây giờ đã khỏe trở lại rồi.”
“Có thể là có liên quan đến sương mù đen, tôi cũng cảm thấy hơi khó chịu.” Giọng của Tả Hàn bị đè xuống rất thấp.
“Em cũng cảm thấy vậy sao?” Thầy Vương rất kinh ngạc.
“Vâng.” Tả Hàn và thầy Vương đứng cùng nhau, đôi môi khẽ mấp máy, nếu không nghe kỹ thì sẽ không thể nghe được giọng nói của cậu ta.
“Hai người đang thì thầm cái gì vậy?” Ngụy Siêu Siêu hét lớn, anh ta vẫn đang nhìn chằm chằm vào Tả Hàn và thầy Vương, dưới sự hướng dẫn của Phó Bá Nhạc, anh ta cũng nghĩ rằng mấy người trong Học Viện Pháp Y Hàm Giang có khả năng cao là một diễn viên.
“Chúng tôi đang thảo luận và chúng tôi không cần phải báo cáo với anh, các anh có thể coi chúng tôi như là một diễn viên của nhà ma, điều này không ảnh hưởng gì đến chúng tôi cả.” Tính cách của Tả Hàn tương đối quái gở, cậu ta không thèm nói chuyện với những người thiết kế nhà ma, trực tiếp quay sang nói chuyện với Hạc Sơn và thầy Vương: “Sự xuất hiện đột ngột của sương mù đen có lẽ là một tín hiệu, nói cho chúng ta biết rằng chúng ta không thể ở một nơi quá lâu, khi thời gian trôi dần, sương mù đen có thể sẽ bao phủ tất cả các cảnh, nói một cách khác, sự sinh tồn của chúng ta sẽ ngày càng trở nên khó khăn hơn.”
“Không phải đám sương mù đen này giống như "độc quyển" trong một số trò chơi sao? Phạm vi sương mù tiếp tục mở rộng, phạm vi hoạt động của du khách cũng sẽ không ngừng thu hẹp, nếu ở trong sương mù quá lâu, bạn sẽ gặp tai nạn.” Hạc Sơn lập tức hiểu ra.
“Bây giờ tôi có hai suy đoán, đầu tiên, ba du khách mất tích đã tìm thấy con đường bí mật, bọn họ đã đến được một nơi khác thông qua con đường bí mật này, đẩy nhanh quá trình trò chơi, sự xuất hiện sương mù đen có nghĩa là trò chơi đã bước sang giai đoạn thứ hai. Chúng ta muốn tránh né sương mù đen, chỉ có thể tìm kiếm những con đường bí mật đó, và đi vào những cảnh khác thông qua con đường bí mật như họ đã làm.” Tả Hàn phân tích với một manh mối duy nhất: “Nhưng vấn đề ở đây là chúng ta vừa mới vào nhà ma được năm phút, nếu dựa theo lệ cũ của ông chủ Trần, độ khó sẽ tăng lên vào giữa thời gian của chuyến thăm, lần khiêu chiến hôm nay có phần không hợp lý.”
“Vậy thì suy đoán thứ hai là gì?”
“Suy đoán thứ hai là có thể đã có điều gì đó đã xảy ra trong nhà ma, một điều gì đó bất ngờ đã xảy ra ở đây.” Tả Hàn không tranh cãi với những người thiết kế nhà ma nữa, trong khi cậu ta đang nói chuyện, những người thiết kế nhà ma đều ngậm miệng lại, yên lặng lắng nghe cậu ta nói chuyện, có thể đó là một gợi ý gì đó.
“Vậy chúng ta nên làm gì nếu đó là trường hợp thứ hai?” Hạc Sơn đặt câu hỏi đúng với nghi vấn trong lòng mọi người.
“Nếu là trường hợp thứ hai thì nguy rồi, cậu có nhớ tôi đã nói gì khi lần đầu chúng ta đi vào nhà ma không?" Vẻ mặt Tả Hàn không được ưa nhìn cho lắm.
“Anh nói gì cơ?”
“Nhà ma này có thể thực sự bị ma ám.” Tả Hàn không tiếp tục nói về chủ đề này nữa: “Thầy, Hạc Sơn, chúng ta tìm kiếm con đường bí mật trong mấy căn phòng bên trái này đi, nếu tính toán thời gian, ba người chỉ có thể mất tích ở trong mấy phòng này thôi.”
Không ai phản bác, cũng không ai tiếp tục tham gia vào những cuộc cãi vã vô nghĩa, dưới sự lãnh đạo của Tả Hàn, mọi người bắt đầu tìm kiếm con đường bí mật ở tầng một.
“Sương đen vẫn đang lan tràn! Thời gian có hạn! Chúng ta không thể tìm ra con đường bí mật trong vòng năm phút, chúng ta cứ rời khỏi đây luôn đi!”
Nhìn bóng dáng bận rộn của tất cả mọi người, hai tay Tiểu Tôn ôm lấy gương, vẻ mặt đầy chua xót, cậu ta thật sự không đành lòng nói ra là cơ quan để mở con đường bí mật đã bị chính mình phá hủy.
Bây giờ cửa bên ngoài không mở được, cửa bên trong cũng không đóng được, sương mù đen không ngừng tỏa ra, độ khó của trò chơi không ngừng tăng lên.
Năm phút sau, màn sương đen đã thoát ra khỏi Tòa nhà yên tĩnh và bay thẳng ra đường, những khuôn mặt như ẩn như hiện xuất hiện khắp nơi trong các tòa nhà.
“Con đường bí mật kia có lẽ chỉ mở một lần duy nhất! Trước tiên chúng ta hãy rời khỏi cảnh này đi, theo thời gian sương mù đen này sẽ tiếp tục lan rộng, chúng ta phải nhanh chóng đi khám phá thêm cảnh mới mới được!”
Tả Hàn nói xong liền không chút do dự bước ra khỏi tòa nhà, Hạc Sơn và thầy Vương cũng theo sát phía sau.
“Chúng ta hãy đi sang những cảnh khác đi.” Thượng Quan Khinh Hồng ra hiệu cho mọi người đuổi kịp Tả Hàn: “Trước tiên đừng quan tâm cậu ta có phải là diễn viên trong nhà ma hay không, cứ đi theo cậu ta đi, xem cậu ta muốn làm gì.”
“Tả Hàn này giống như một NPC của nhà ma vậy, cậu ta vẫn luôn cho chúng ta gợi ý, nói cho chúng ta biết tiến trình của trò chơi, và liên tục tạo ra sự hoảng sợ, đi theo cậu ta rất có thể sẽ tìm được Lương Nhị, Lương Tam.” Phó Bá Nhạc vẫn đang kiên trì với suy nghĩ của mình nhưng vẫn quyết đi theo Tả Hàn.
Sau khi mọi người rời khỏi Tòa nhà yên tĩnh, hình ảnh đứa trẻ trên thông báo tìm người mất tích ở cửa mở trừng hai mắt.
Cùng lúc đó, tại tầng hầm thứ ba của Tòa nhà yên tĩnh, một đứa trẻ mặc đồ đỏ chạy ra khỏi nơi nó đang lẩn trốn.
Nó lao thẳng đến lối vào hành lang, nhìn những du khách đang đi xa, ném mạnh tập kịch bản giấu dưới lớp áo đỏ xuống đất.
“Tôi đã đặc biệt tập luyện ba ngày, sao bây giờ mấy người đã rời đi rồi?”
Càng nghĩ càng tức, đứa bé mặc áo đỏ lại cầm kịch bản lên một lần nữa, rồi đuổi theo mấy du khách đó.