“Mỗi lần xuất hiện đều dọa tôi sợ chết khiếp, cậu nghĩ tôi còn dám tiếp tục ở lại đó sao? Bây giờ tôi thuê nhà ở đây, nhưng tối đến đều phải đến nhà bạn tôi ngủ.” Người đàn ông cao lớn cau mày: “Tôi tới Hàm Giang này để kiếm tiền, công việc vẫn chưa ổn định, mà người thì sắp bị làm cho phát điên rồi.”
“Tôi hiểu, như vậy đi, tối nay tôi sẽ đi cùng anh về nhà, chúng ta sẽ đi xem xét căn nhà có ma đó.” Trần Ca cho tất cả những người thuê số điện thoại của anh: “Mọi người, tối nay cứ yên tâm về nhà đi, tôi sẽ đi kiểm tra từng phòng một, tôi hy vọng mọi người có thể hợp tác.”
“Bây giờ cậu đi xem luôn không được sao? Nói thật, buổi tối tôi thật sự không dám ở căn phòng đó, bước vào tôi luôn cảm thấy tim mình run lên, cứ như có người đang nhìn chằm chằm vào mình vậy.” Người đàn ông cao lớn có vẻ đã bị ám ảnh khá lớn.
“Anh có thể đứng đợi ở bên ngoài trước, sau đó tôi đến thì hai chúng ta sẽ vào cùng nhau.” Trần Ca hỏi chi tiết về những điều kỳ lạ mà những người thuê nhà đã trải qua trước đây, ghi lại tất cả những điều kỳ lạ đó, rồi cố gắng thuyết phục bọn họ rời đi.
Nhìn giấy tờ đấy ắp trên bàn, Trần Ca cũng cảm thấy kỳ quái.
Nếu tất cả những người thuê trọ đều không nói dối thì mật độ ma quỷ ở căn nhà này cũng đã tương đương với cảnh hai sao trong nhà ma của anh rồi.
Những điều kỳ lạ xảy ra ở hầu hết tất cả các phòng, hơn nữa tất cả chúng đều là những loại vô cùng hãi hùng, càng nghĩ thì lại càng thấy sợ hãi.
“Cậu thật sự muốn hoàn tiền cho họ sao?” Mẹ của cậu bé rót một tách trà cho Trần Ca: “Tôi biết cậu muốn giúp tôi, nhưng tôi khuyên cậu không nên mù quáng vướng vào chuyện này thì tốt hơn.”
“Bọn họ sống cũng không dễ dàng gì, tôi có thể giúp được bao nhiêu thì giúp thôi.” Trần Ca đã bắt đầu đánh sự chú ý vào khu dân cư này từ khi bước vào văn phòng, cho nên dù những người thuê nhà không gặp khó khăn gì thì anh cũng phải tạo ra khó khăn để được giúp đỡ bọn họ, đây mới là cảnh giới tối cao của việc lấy giúp người làm niềm vui.
“Những người thuê nhà thực sự không tin tưởng cậu, bọn họ chỉ nghĩ cậu sẵn lòng giúp hoàn trả tiền thuê nhà, cho nên họ bịa ra vài câu chuyện để lừa dối cậu mà thôi.” Mẹ cậu bé đưa cốc trà mới rót cho Trần Ca.
“Cô có nghĩ rằng họ đang bịa chuyện không?”
“Tất nhiên, tôi đã làm ở văn phòng môi giới này rất nhiều năm, nếu nó thực sự bị ma ám thì tôi đã từ chức từ lâu rồi.” Người phụ nữ thở dài: “Ngành công nghiệp đang xuống dốc, bọn họ chỉ đang cố gắng tìm lý do để trả nhà thôi.”
“Cô làm việc ngần ấy năm mà chưa từng gặp phải một câu chuyện kỳ lạ nào sao?” Trần Ca hơi ngạc nhiên, khu nhà ở mà người phụ nữ mô tả rất khác với khu nhà ở mà những người thuê nhà mô tả.
“Giấu chuyện nhà có ma đúng là lỗi của công ty chúng tôi, nhưng chúng tôi cũng là nạn nhân, chủ nhà đã lừa dối cả chúng tôi nữa.”
“Không điều tra được nguồn gốc căn nhà là sơ suất của mấy người, hãy thử suy nghĩ ở góc độ khác, nếu như cô sống cùng con trai cô trong một ngôi nhà có ma, cô có cảm thấy khó chịu trong lòng không?”
“Tôi và con tôi đúng là đang sống trong một căn nhà có ma, tôi đã mua nó cách đây mười năm, giá thấp hơn rất nhiều so với giá thị trường, chúng tôi đã sống ở đó mười năm và không có điều gì tồi tệ xảy ra. Thực ra, hầu hết nó chỉ là một hiệu ứng tâm lý mà thôi, chỉ cần không nghĩ tới thì thật sự có ma hay không cũng không sao cả.” Người phụ nữ rất can đảm, cũng rất lạc quan, nội tâm kiên cường, ăn nói nhẹ nhàng, có thể nói là có nhân cách rất tốt.
“Cô cũng ở trong một căn nhà có ma sao?” Trần Ca chậm rãi ngẩng đầu nhìn người phụ nữ: “Lại còn ở trong đó mười năm?”
“Có thể là cậu sẽ cảm thấy chuyện này thật không thể tin được, nhưng thực sự cũng không có gì ngạc nhiên khi nhân viên trong công ty môi giới như chỗ tôi làm điều đó, không phải ai cũng quan tâm đến chuyện những căn nhà bị ma ám đâu.”
“Ý tôi là trong mười năm qua cô không gặp chuyện kỳ lạ nào sao? Con của cô có nói gì đặc biệt với cô không?”
Nhắc đến chuyện con cái, người phụ nữ lại mất hứng trò chuyện: “Nó lớn như vậy mà vẫn còn chưa từng gọi tôi một tiếng mẹ, vậy thì nó có thể nói những lời đặc biệt nào chứ? Tôi cảm ơn vì cậu đã giúp tôi thuyết phục bọn họ rời đi, nhưng cậu cũng không thể đánh thức một người đang giả vờ ngủ đâu, bọn họ chỉ đang lừa cậu thôi, ngày mai họ nhất định sẽ tìm đến cậu để lấy tiền đặt cọc và thuê nhà.”
“Vậy cũng chưa chắc.” Qua một cuộc trò chuyện ngắn ngủi, Trần Ca đã phát hiện ra vấn đề trên người phụ nữ này, cô không những không tin vào sự tồn tại của ma quỷ mà còn cố gắng bỏ qua mọi sự việc bất thường theo bản năng.
Vì vậy, dù nhiều người thuê nói rằng có vấn đề trong khu dân cư nhưng người phụ nữ vẫn ngoan cố cho rằng đây chỉ là vì mọi người đang tìm lý do để muốn trả phòng.
Hơn nữa, Trần Ca thấy biểu hiện của người phụ nữ cũng không giống như là đang giả vờ, trong tận đáy lòng của mình, cô ta luôn nghĩ những người thuê nhà đang gây chuyện nên thậm chí còn không nghĩ nhiều đến nó.
“Không quấy rầy cô nữa, hiện tại tôi phải đi đến nơi mấy người thuê nhà ở.” Trần Ca cầm lấy tờ giấy trắng ghi đầy chữ chuẩn bị cho nhiệm vụ tối nay.
Con của người phụ nữ rất có khả năng là đứa trẻ thứ chín được Minh Thai lựa chọn, biết thêm thông tin về đứa trẻ và môi trường sống xung quanh của nó cũng có thể giảm bớt khó khăn của nhiệm vụ một cách hiệu quả.
“Tôi đi chung với cậu, dù sao hiện tại tôi cũng không có khách, cho dù có cũng sẽ bị mấy người thuê nhà kia dọa sợ chạy mất thôi.” Người phụ nữ dọn dẹp một chút, cầm túi xách và bước ra khỏi bàn phục vụ.
“Có ổn không?”
“Chúng tôi có dịch vụ đi cùng khách hàng để kiểm tra nhà, nếu như cậu thực sự muốn hoàn lại tiền thuê nhà cho họ thì cậu cũng có thể là khách hàng lớn của chúng tôi.”
Hai người đi ngang qua con phố cũ nát, tiến vào tòa nhà đã được xây dựng rất nhiều năm ở bên cạnh.
“Khu chung cư Kim Hoa và khu chung cư Cửu Hồng trước đây bị tách ra, nhưng vì một số lý do, bức tường ngăn cách giữa hai chung cư này đã bị phá bỏ và hai chung cư được kết nối với nhau.”
Năng lực nghiệp vụ của người phụ nữ rất mạnh, thông tin của từng dãy phòng đều thuộc nằm lòng: “Bên ngoài có sơn sơn màu trắng chính là chung cư nghiệp vụ, được xây dựng cách đây 26 năm, hầu hết khách thuê của chúng tôi đều tập trung ở đây, được chia thành hai tòa nhà A và B, mỗi tòa nhà có chín tầng, ở khu phố cổ lúc đó thì đây là những tòa nhà tương đối cao, được trang bị thang máy kiểu cũ, à nhân tiên nói thêm cho cậu biết, nhà tôi cũng ở đây.”
“Tòa nhà bẩn thỉu "ngắn hỏng nhỏ" bên cạnh là chung cư Cửu Hồng, tổng cộng có bốn tòa nhà, chủ đầu tư đã có một tuyên bố táo bạo là muốn xây dựng một tòa nhà lớn để ở, nhưng khi xây đến tòa nhà thứ tư thì đã có vấn đề xảy ra, nhưng cái tên chung cư Cửu Hồng vẫn được giữ lại.”
Sau khi đi vào khu chung cư, trạng thái tinh thần của người phụ nữ này rõ ràng đã được cải thiện: “Thực ra, chung cư Cửu Hồng cũng là một chung cư rất tốt, hướng Đông và Tây đều giáp sông thành phố, phía Nam là một rừng cây ăn quả, phía Bắc tiếp giáp với chung cư Kim Hoa, ngoại trừ ánh sáng kém ra nhìn chung rất thích hợp để ở.”
“Mấy người làm môi giới đều nói như thế có đúng không? Nơi này rõ ràng là hẻo lánh và hầu như không thể nhìn thấy một ai, thế mà cô lại nói với tôi rằng môi trường sống rất tốt?" Trần Ca nhìn xung quanh và thấy rằng chung cư Cửu Hồng nằm ở một khu vực rất hẻo lánh, phía Đông và Tây ngăn cách với thành phố bởi một con sông nhỏ, còn phía Nam là một vùng rừng rậm u ám rộng lớn, nếu người phụ nữ không nói trước, anh cũng sẽ không nghĩ đó là một rừng cây "ăn quả".
“Ít nhất thì không khí ở đây rất tốt và không bị ô nhiễm, thật hiếm có một vùng đất thanh tịnh như vậy ở một thành phố lớn phồn hoa.”
Người phụ nữ vừa dứt lời thì thấy Trần Ca dừng bước, cô ta nhìn theo tầm mắt của Trần Ca thì thấy Trần Ca đang xem một thông báo dán bên ngoài tòa nhà A của chung cư Kim Hoa, trên tờ thông báo chính là mấy chuyện kỳ lạ xảy ra ở đây, tuyệt đối không nên thuê nhà ở đây.
“Tất cả đều là do người thuê nhà muốn phát tiết cảm xúc.” Người phụ nữ bình tĩnh xé giấy thông báo.
Sau khi đi dạo một vòng, Trần Ca đã biết rõ bố trí của chung cư, chung cư Kim Hoa và chung cư Cửu Hồng được kết nối với nhau và có hai lối ra vào.
Lối ra lớn nhất và chính thức nhất là ở chung cư Kim Hoa, còn lối vào còn lại ở phía Nam của chung cư Cửu Hồng, đi thông qua mảnh rừng nhỏ u ám.
“Mở cổng ở phía kia có ích lợi gì? Mọi người có thường xuyên đi qua khu rừng ăn quả đó để đi vào không?”
“Ban đầu, kế hoạch của chung cư Cửu Hồng là biến phía Nam thành một khu vườn sinh thái, nhưng không thành công, cái quan niệm này lúc đó hơi tân tiến và có nhiều người không đồng tình, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.” Một khu cung cư vừa âm u lại hoang tàn, nhưng từ trong miệng người phụ nữ lại biến thành một chốn bồng lai tiên cảnh, có lẽ đây là bệnh nghề nghiệp của cô ta.
“Cô đừng cố tình làm đẹp nơi này lên, tôi đến đây để giải quyết vấn đề, không phải để thuê nhà.”
Chung cư Kim Hoa vẫn khá bình thường, thoạt nhìn thì đây là một chung cư rất bình thường, không có vấn đề gì khác ngoại trừ việc có tương đối ít người ở và khá là yên tĩnh.
Nhưng chung cư Cửu Hồng ở bên cạnh thì khác, nó và chung cư Kim Hoa hoàn toàn có hai bầu không khí khác hẳn nhau, xung quanh không có một ai, toàn bộ chung cư trống rỗng.
“Tôi hỏi này, có phải trong chung cư này không có người ở không vậy?”
“Người ở cũng tương đối, vẫn còn một số người thuê cũ, giá thuê ở đây rất rẻ, giá cả xung quanh cũng khá rẻ, ở quen rồi thì sẽ thấy rất thoải mái.”
“Người có thể sống ở đây thật không dễ dàng gì, sợ cũng là điều dễ hiểu thôi.” Đồng tử của anh thu nhỏ lại, Trần Ca nhìn lướt qua những tòa nhà bị hỏng hóc, anh chỉ nhìn thoáng qua là phát hiện ra một số chi tiết khủng khiếp.
Có một dãy tóc giả được treo trên ban công tầng ba của tòa nhà số 1, chủ nhân của ngôi nhà có vẻ là một thợ làm tóc, đây là lần đầu tiên Trần Ca nhìn thấy cái cảnh phơi tóc như thế này.
“Đó là một hàng tóc sao?”
“Ở tầng ba của tòa nhà số 1 trong chung cư Cửu Hồng có một lớp đào tạo làm tóc, sau khi lớp đào tạo đóng cửa, anh ta sẽ chuyển toàn bộ tóc giả về nhà. Mạng lưới kênh rạch ở đây chằng chịt nên có hơi ẩm ướt, cho nên thỉnh thoảng anh ta sẽ mang những bộ tóc giả đó ra phơi cho khỏi ẩm mốc.” Người phụ nữ này quả thật là một nhân viên môi giới làm việc nhiều năm, quen biết với hầu hết cư dân ở đây.
“Anh ta phơi tóc trên ban công thế này, hàng xóm không có ý kiến gì sao?”
“Người ta chỉ phơi vào ban ngày, cũng đâu có ảnh hưởng đến người khác.”
Tóc giả treo trên tầng ba, mặc dù đáng sợ, nhưng cũng có thể chấp nhận được.
Tầm mắt dời đi, Trần Ca nhìn thấy trên tầng bốn, có một bóng người bị rèm cửa sổ che khuất, từ khi Trần Ca đi đến đây cho đến bây giờ, hình bóng đó vẫn đứng bất động ở đó.
“Cô có biết ai sống ở tầng bốn không?”
“Là một người đàn ông trung niên sống một mình, anh ta rất hiếm khi ra ngoài và không cũng không ai biết anh ta đang làm gì, chỉ là anh ta toàn mặc toàn đồ hiệu nổi tiếng thôi.”
“Người này có vấn đề rất lớn đấy, liệu anh ta có chọn sống trong khu chung cư cũ nát khi bản thân anh ta toàn mặc hàng hiệu không?” Trong lòng Trần Ca đã nhớ rõ vị trí căn phòng của người đó.
“Chẳng lẽ để trốn nợ?”
Tiếp tục nhìn lên, Trần Ca lại phát hiện ra một điều trên tầng năm.
Bức rèm trong căn phòng ngoài cùng bên trái trên tầng năm không được kéo kín, để lộ một nửa ống nhòm và một chiếc máy ảnh để chụp.
Nếu không phải Trần Ca có Âm Đồng thì sẽ không thể nhìn rõ vật kia: “Nhìn trộm sao?”
Anh theo thói quen nhìn sang tòa nhà đối diện, trên ban công tầng năm của tòa nhà số 2 có treo đồ lót phụ nữ, màu sắc khác nhau, kích cỡ cũng khác nhau.
Nếu chỉ có như vậy, Trần Ca cũng sẽ không quan tâm, nhưng vấn đề là anh còn nhìn thấy rất nhiều chiếc túi nhựa lớn màu đen trên ban công bên cạnh những bộ đồ lót đang phơi, anh cũng không biết bên trong có gì.
“Này! Nhìn chằm chằm như thế này thật bất lịch sự.” Người phụ nữ nhỏ giọng nhắc nhở: “Ở trên tầng năm tòa nhà số hai có một đôi chị em, tuổi tác không lớn, xuất thân từ nông thôn, rất chất phác đơn giản.”
“Chất phác và đơn giản sao?” Trần Ca đứng ở trong chung cư, cảm thấy có chút nhức đầu, những vấn đề trong khu chung cư này còn nghiêm trọng hơn anh nghĩ rất nhiều.
Hầu hết những người thuê nhà bình thường đều đã chuyển ra ngoài, những người thuê nhà còn lại đều khiến anh cảm thấy hơi bất thường.
“Ngoài việc phải cẩn thận với lệ quỷ thì cũng phải chú ý đến người thuê nhà nữa.”
Cần phải xem xét rất nhiều yếu tố, rất khó để tìm ra sự bất thường của đứa trẻ kia, nhưng Trần Ca cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cắn răng chịu đựng thôi.
Sau khi vòng vo khoảng nửa giờ, trán Trần Ca đổ đầy mồ hôi, anh cảm thấy hơi mệt mỏi.
“Trông cậu có vẻ không ổn lắm, chúng ta đi được bao lâu rồi?” Người phụ nữ và Trần Ca vẫn liên tục nói chuyện với nhau, cô ta phát hiện ra người đàn ông trước mặt thực sự khá tốt, mặc dù lúc nói chuyện không đáng tin cậy lắm, lại còn luôn nghi thần nghi quỷ, nhưng ít nhất cậu ta ăn nói khá thú vị, tính cách cũng rất tốt.
“Muốn trở thành người thì phải thỏa mãn hai điều kiện, chôn cất quan tài quá khứ, cơ thể mới nở rộ, chẳng lẽ cơ thể mà Minh Thai đang thiếu hụt chính là mình sao? Hay là nói khi nó thực sự hoàn chỉnh, mình sẽ trở nên thiếu sót?”
Hôm nay là ngày cuối cùng của nhiệm vụ Minh Thai, Trần Ca biết rằng suy nghĩ miên man cũng không có ích gì cho mình, nhưng anh không thể khống chế nổi, dường như cơ thể theo bản năng cảm thấy có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.
“Sắc mặt của cậu trông rất tệ, có phải là bị trúng gió rồi không? Có muốn đến nhà tôi nghỉ ngơi một lát không?”
“Cũng được.”
Người phụ nữ không ngờ rằng Trần Ca sẽ trực tiếp đồng ý, cô ta sửng sốt một chút, sau đó đưa Trần Ca vào tòa nhà A của chung cư Kim Hoa.
Họ đi thang máy kiểu cũ lên tầng bốn, còn chưa kịp bước ra khỏi thang máy, bọn họ đã nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ.
“Nguy rồi!” Người phụ nữ chạy vối đến cửa phòng 401, mở cửa xông vào.
Căn phòng lộn xộn, cốc nhựa ném trên ghế sô pha, vết nước vương vãi khắp nơi, khay đựng trái cây trên bàn uống trà bị ném đi, nhiều loại trái cây lăn lóc trên mặt đất.
Trần Ca đi theo người phụ nữ vào nhà, anh thấy tất cả đèn trong phòng đều đã được bật sáng, tất cả các ngăn kéo và cửa tủ cũng bị mở ra, ngay cả cửa tủ lạnh cũng mở, có vẻ như ai đó đang tìm thứ gì đó trong nhà.
Tránh trái cây và rác rưởi trên mặt đất, Trần Ca bước vào phòng ngủ và nhìn thấy một cảnh tượng thót tim.
Đứa trẻ khóc sưng cả mắt, trong miệng phát ra những tiếng kêu đáng sợ, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau, biểu hiện trên mặt rất đau đớn.
Cậu bé dường như không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, dùng tay cào người phụ nữ một cách tuyệt vọng và liên tục dùng răng cắn vào vai người phụ nữ.
“Có cần giúp đỡ gì không?”
“Không sao đâu, Hướng Noãn chỉ đang sợ hãi thôi.”
Vai bị cắn chảy máu, người phụ nữ vẫn giữ nguyên động tác ban đầu, cậu bé cố gắng đánh mạnh vào người người phụ nữ, người phụ nữ thì nhẹ nhàng ôm cậu bé, dùng bàn tay vỗ nhẹ vào lưng đứa trẻ.
Sau khi gào khóc vài phút, cậu bé trở lại bình thường, cậu bé ngồi dưới đất với vẻ mặt đơn thuần kéo tay áo người phụ nữ.
“Tình trạng này kéo dài bao lâu rồi? Tại sao cô không gửi cậu bé đến trường học phục hồi chức năng?" Trong đầu Trần Ca có rất nhiều câu hỏi, nhưng để không làm phiền người phụ nữ, anh đợi một lúc lâu mới hỏi.
“Tôi cũng không biết phải nói với cậu như thế nào.” Người phụ nữ ôm vai nhìn cậu bé trên mặt đất: “Hướng Noãn khác với những đứa trẻ khác.”