Tiếng mèo kêu chói tai xuyên thẳng vào trong tai, Trần Ca nắm bàn tay ướt đẫm mồ hôi của Ứng Đồng, anh không nhìn thấy gì cả, nhưng anh biết Ứng Thần đang ở trong cầu thang, khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần.
“Ứng Thần? Không phải bình thường cậu chỉ thích đi thang máy thôi sao? Sao tự dưng hôm nay lại có hứng leo cầu thang vậy?" Giọng nói của cô mặc váy vang lên trong cầu thang tầng sáu, có thể là sự hoảng sợ do cái đầu người mang lại vẫn chưa biến mất, trong giọng nói của cô vẫn có chút run rẩy.
“Vừa rồi hình như tôi nghe thấy ai đó nói chuyện ngoài hành lang, nên tôi mới đi xem thử, à đúng rồi, tại sao cô lại ở đây?" Giọng Ứng Thần vang lên ở góc cầu thang, lúc này khoảng cách giữa Trần Ca, Ứng Đồng và cậu ta chỉ có hơn 5 mét một chút, cậu ta chỉ cần ngước lên nhìn là sẽ thấy Trần Ca và Ứng Đồng đang đứng dán lưng vào tường.
“Thuốc của A Mục đã hết rồi, tôi muốn lên hỏi xem chị gái đỏ có còn không.” Cô mặc váy từ từ bình tĩnh lại, lý do mà cô ta đưa ra rất thuyết phục.
“À, lấy thuốc sao.” Giọng điệu của Ứng Thần rõ ràng đã buông lỏng hơn nhiều, cậu ta mỉm cười: “Chăm sóc A Mục rất vất vả đúng không, tôi cũng sẽ sớm không làm phiền cô nữa đâu, tôi đã liên hệ với cơ quan phúc lợi, mấy ngày nữa sẽ đưa toàn bộ bọn chúng ra ngoài.”
Trong khi hai người nói chuyện, Trần Ca và Ứng Đồng lặng lẽ di chuyển, đi từng chút một trong bóng tối, lúc này, chỉ cần họ phát ra bất kỳ âm thanh nào, họ sẽ bị Ứng Thần phát hiện.
“Cậu định đuổi A Mục đi sao?” Giọng của cô mặc váy có chút căng thẳng, sau khi biết được bộ mặt thật của Ứng Thần, cô ta không thể đối mặt với Ứng Thần giống như bình thường được nữa.
“Đúng vậy, tôi vẫn luôn nhờ cô chăm sóc những đứa trẻ đó, tôi luôn cảm thấy khá áy này về điều đó.” Giọng của Ứng Thần xuất hiện trên tầng sáu, dường như cậu ta đã bước tới trước mặt cô mặc váy: “Dù sao thì những đứa trẻ đó cũng trở nên như vậy...”
Giọng nói của Ứng Thần càng ngày càng thấp, cô mặc váy cũng nghe không rõ: “Cậu nói cái gì cơ?”
“Tôi nói dù sao những đứa trẻ đó cũng sẽ trở nên như vậy...” Ứng Thần giống như muốn dính vào cô mặc váy: “Tất cả đều là do tôi!”
“Bịch!”
Người cô mặc váy đập mạnh vào tường, trong tầng phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào, miệng của cô ta dường như bị thứ gì đó chặn lại.
“Suỵt, im lặng đi, đừng căng thẳng, tôi sẽ không cắt cổ cô ở đây đâu.” Giọng của Ứng Thần vang lên trong cầu thang, như thường lệ, nó khiến mọi người cảm thấy rất thoải mái, giống như cậu ta đang chơi trò chơi với lũ trẻ vậy.
“Vừa rồi khi ở dưới tầng, hình như tôi có nghe thấy cô nói hai chữ đầu người? Cô không cần trả lời, chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là được.”
“Cô không muốn nói gì sao”
“Nếu cô còn như vậy thì tôi không thích cô nữa đâu, tôi luôn đánh giá cao sự thẳng thắn của cô, cũng như cô vẫn luôn đánh giá cao sự nhiệt tình và vị tha của tôi vậy.”
“Tôi hỏi cô một lần nữa, có phải là cô vừa nói hai chữ đầu người không?”
“Thì ra đúng là cô nói, nếu cô đã nói ra hai chữ đầu người, hẳn là cô đã nhìn thấy đứa em chết tiệt của tôi rồi đúng không, nó đã lén lấy cái đầu đó từ trong tủ của tôi.”
“Câu hỏi tiếp theo, em trai của tôi đang ở gần đây, đang ở trên tầng, đang trốn sau một cánh cửa nào đó, hay là đang trốn trong tủ dụng cụ?”
“Có phải là tôi nhìn nhầm không nhỉ? Hình như lúc nãy đôi mắt sắp lồi ra của cô có vô tình liếc nhìn lên trên tầng?”
“Yên tâm, tôi sẽ không đi tìm nó, tôi đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần cái cảm giác được véo vào cổ của cô như thế này, lòng bàn tay thô ráp bóp một cái cổ mềm mại như vậy, xương ngón tay đè lên mạch máu của cô, co lại từng chút một, sau đó nhìn vẻ mặt của cô từ từ thay đổi, làm sao tôi có thể rời được chứ?”
“Cô giống như một con mèo tao nhã, không phải, cô sẽ trở thành con mèo đẹp nhất mà tôi từng nhận nuôi.”
Trong cầu thang từ từ không còn chút âm thanh nào, Trần Ca và Ứng Đồng đã đến tầng bảy.
“Mỗi tầng đều được đặt tên theo thứ trong tuần, cả tòa nhà giống như một vòng luân hồi không thể thoát khỏi, có nghĩa là nếu từ tầng bảy đi lên trên, có lẽ sẽ trở lại tầng một.”
Cô mặc váy sống ở tầng một, A Mục vẫn đang ở trong phòng.
“Ứng Thần biết cô mặc váy nhìn thấy Ứng Đồng, cậu ta nhất định sẽ không yên tâm mà tiếp tục để A Mục trong phòng của cô mặc váy, cậu ta nhất định sẽ đi tìm A Mục.”
“Bây giờ mình có hai lựa chọn, chạy vào phòng của cô mặc váy và tìm A Mục trước khi Ứng Thần đến, nhưng làm như vậy thì có hai điều bất lợi. Thứ nhất, A Mục có thể sẽ không mở cửa cho mình, tiếng gõ cửa có khả năng sẽ tạo ra càng nhiều biến cố hơn; thứ hai, sau khi mình bước vào nhà của cô mặc váy, Ứng Thần rất có thể đang sẽ ngồi xổm ở bên ngoài, ôm cây đợi thỏ.”
Thời gian không còn nhiều, Trần Ca cũng không còn thời gian để suy nghĩ nữa, Ứng Thần bước đi không phát ra tiếng động, nhưng tiếng mèo kêu vẫn luôn hiện hữu bên tai, khoảng cách giữa họ Ứng Thần vẫn chưa bị nới rộng.
“Nếu để Ứng Thần mang A Mục đi, sau này muốn tìm A Mục sẽ càng khó khăn hơn, nói không chừng cậu ta còn có thể trực tiếp giết chết A Mục! Một khi cậu ta làm như vậy, trí nhớ của Ứng Đồng có thể sẽ vĩnh viễn mất đi một đoạn, nếu là vì nguyên nhân này thì Ứng Đồng sẽ không thể mở mắt ra ở thế giới sau cánh cửa, như vậy thì gay to rồi.” Trần Ca dắt tay Ứng Đồng và tiếp tục đi về phía trước, nhưng Ứng Đồng không định đi lên:" Ứng Đồng? Nhanh lên, đi theo tôi.”
“Hay là chúng ta tách nhau ra đi, người muốn giúp tôi đều đã chết cả rồi, tôi...”
“Đừng dừng lại những bước chân của cậu.” Trần Ca không muốn thảo luận bất cứ điều gì với Ứng Đồng ở đây, anh hạ giọng và bước qua tầng bảy, tay nắm chặt cánh tay của Ứng Đồng.
Bước lên cầu thang mới, Trần Ca chạm vào nhà cô mặc váy theo trí nhớ trong đầu.
Gõ nhẹ cửa phòng, khi tiếng gõ cửa vang lên trong hành lang, tiếng mèo kêu cũng dần trở nên to hơn.
Ngoài tiếng mèo kêu, Trần Ca còn nghe thấy một âm thanh khác, như thể một vật nặng đang bị kéo trên mặt đất.
“A Mục? Mở cửa! Nhanh mở cửa ra đi!”
Trán vì quá lo lắng mà đổ đầy mồ hôi, tiếng mèo kêu đang dày vò thần kinh anh, nhịp tim của Trần Ca không ngừng tăng nhanh, tiếng gõ cửa của anh cũng từ từ trở nên lớn hơn, lúc này anh không quan tâm đến việc mình sẽ bị lộ nữa.
Nếu đã đưa ra lựa chọn, nhất định phải chịu hậu quả mà sự lựa chọn của bản thân tạo ra, mà ở trong tòa nhà này, hậu quả của việc lựa chọn sai lầm sẽ là cái chết.
“A Mục! A Mục!”
Trong phòng vang lên tiếng bước chân, đồng thời tiếng kéo vật nặng biến mất, thay vào đó là tiếng mèo kêu ngày càng chói tai!
Ứng Thần đã ném cái xác đi, và chạy về phía này với tốc độ tối đa!
“A Mục!”
Khóa cửa mở ra, cùng lúc tiếng khóa cửa vang lên, Trần Ca kéo tay Ứng Đồng lao vào trong phòng.
Anh không dám có chút do dự nào, cả người lao vào, sau khi bước vào nhà, anh lập tức mò cánh cửa rồi đóng chặt lại!
“Đừng nói chuyện! Tuyệt đối không được nói chuyện!”
Dựa lưng vào cửa chống trộm, Trần Ca ngồi dưới đất, hai tay nắm chặt ba lô.
Tiếng mèo kêu thảm thiết trong bóng tối vang vọng bên tai, càng ngày càng gần, cuối cùng dừng ở ngoài cửa.
“Cộc, cộc, cộc!”
Tiếng gõ cửa vang lên, trái tim Trần Ca cũng bị túm chặt, áp lưng vào cửa chống trộm, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống, cho đến lúc này anh mới chợt nhớ ra một chuyện kinh thiên động địa: “Ứng Thần giết cô mặc váy! Trên người cô mặc váy có thể có chìa khóa của căn nhà này!”
Cẩn thận mấy cũng có sơ sót, trong hoàn cảnh kinh khủng như vậy, cũng khó tránh khỏi việc Trần Ca có sơ hở trong suy nghĩ, kể từ khi bước vào thế giới phía sau cánh cửa này, thần kinh của anh vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng, nhất là vào thời điểm vừa rồi.
“Bình tĩnh, bình tĩnh! Cô mặc váy không mang điện thoại theo, có lẽ cô ấy cũng không mang theo chìa khóa, dù sao thì cô ấy cũng đi rất vội.”
Thời gian Trần Ca ở cùng với cô mặc váy cũng không nhiều lắm, anh nghĩ cô mặc váy chính là loại người có tính cách cẩu thả.
Hơn nữa, A Mục không thể ra khỏi nhà, trong trường hợp vẫn luôn có người trong nhà, khả năng cao là cô ấy sẽ không mang theo chìa khóa bên mình.
Tiếng gõ cửa và tiếng mèo kêu trộn lẫn vào nhau, nhịp tim của Trần Ca rất nhanh, anh đã lâu không có cảm giác này.
Thậm chí còn không dám thở mạnh, nửa phút cứ trôi qua như thế này, tiếng gõ cửa cuối cùng cũng dừng lại, nhưng tiếng mèo kêu vẫn chưa kết thúc.
Ứng Thần vẫn đang đứng canh ngoài cửa, có thể cậu ta đang đứng ở một chỗ mà mắt mèo trên cửa chống trộm không thể nhìn thấy được
Sau khi chờ đợi gần nửa giờ, tiếng mèo kêu mới từ từ nhỏ đi.
“Tinh ranh, hung ác và rất kiên nhẫn, tên khốn này quá khó đối phó rồi.”
Trần Ca cũng không lãng phí thời gian, anh vẫn đứng ở sau cửa, dùng lưng để chặn lại cửa phòng: “Ứng Thần nhất định sẽ quay lại, vừa rồi khi cậu ta nghe thấy tiếng gõ cửa thì có dùng tốc độ nhanh nhất để chạy đến, lúc đó tiếng mèo kêu càng ngày càng lớn, nhưng tiếng kéo vật nặng lại dừng lại. Điều này có nghĩa là cậu ta đã bỏ cô mặc váy đang kéo trong tay xuống, lựa chọn đi tới tìm mình trước, bây giờ rất có thể cậu ta đang quay lại tìm chìa khóa trên người cô mặc váy.”
“Tiếng kéo vật nặng dừng lại ở hành lang tầng bảy, cậu ta chỉ mất khoảng mười giây để đi tới đi lui, với khoảng thời gian đó mình không thể đưa Ứng Đồng và A Mục rời đi, chỉ có thể ở lại đây.”
Đứng dậy, Trần Ca loạng choạng chạy về phía phòng khách, dùng hai tay nắm lấy thành ghế sô pha, liều mạng di chuyển nó ra phía cửa.
“A Mục, cháu xem chiếc ghế sô pha này đã chặn cửa nhà chưa?” Trần Ca không nhìn thấy nên chỉ có thể nhờ A Mục hỗ trợ.
“Đã chặn rồi, nhưng mà nếu chú chặn như thế, cô mặc váy đi vào như thế nào được?”
“Khi đi ra ngoài cô mặc váy có mang theo chìa khóa không?”
“Không biết, hình như là có.”
Câu trả lời của A Mục khiến tim Trần Ca lạnh đi một nửa, anh dùng sô pha chặn lại cửa chống trộm, sau đó lại tìm một cây lau nhà chặn tay nắm cửa lại
“Hai người cách xa cửa một chút, A Mục, cháu đi lấy điện thoại của cô mặc váy đến đây đi.”
“Vâng.”
Ngay sau khi A Mục đồng ý, tiếng mèo kêu lại vang lên, càng tồi tệ hơn là, ngoài tiếng mèo kêu ra, còn có cả tiếng cô bé hát trong hộp nhạc.
“Ứng Thần và trợ thủ của cậu ta đều đang ở ngoài cửa!”
Chìa khóa được cắm vào lỗ khóa, lò xo quay một chút, âm thanh yếu ớt đó khiến Trần Ca nổi da gà.
Cùng với một tiếng vang nhỏ, khóa cửa đã được mở khóa!
Nhưng khi đối phương muốn đè tay nắm cửa xuống để đẩy cánh cửa ra thì mới phát hiện ra rằng cánh cửa bất động.
Cánh cửa rung chuyển, Trần Ca đứng ở bên cạnh ghế sô pha, dùng cơ thế chặn ghế sô pha.
“Là cô mặc váy trở về sao?” Giọng A Mục run lên, bởi vì động tác của người ngoài cửa vô cùng thô bạo.
“Đó là Ứng Thần, chính cậu ta đã biến cháu thành bộ dáng như bây giờ.” Trần Ca hạ thấp giọng xuống.
“Ứng Thần? Nhưng những người lớn xung quanh cháu đều nói rằng anh ấy đang chăm sóc cho cháu, và anh ấy là người đã phát hiện ra cháu đầu tiên, nếu không có anh ấy, cháu đã sớm chết rồi.”
“Nếu như cháu có thể đủ hiểu biết về ý nghĩa của từ chết, có lẽ cháu nên nhận ra rằng có gì đó không ổn, A Mục, cháu đã quên rất nhiều chuyện, có lẽ cháu nên nói chuyện với Ứng Đồng nhiều hơn.” Trần Ca nhỏ giọng đề nghị, thực ra, anh cũng rất muốn nghe xem Ứng Thần trong miệng Ứng Đồng là dạng người gì.
Cánh cửa rung lên một hồi lâu, cuối cùng dưới sự bảo vệ của Trần Ca, đối phương cũng không đi vào được trong phòng.
Ngăn cách bằng tấm cửa, tiếng kêu thảm thiết của mèo liên tục vang lên và có thể nghe thấy giọng nói yếu ớt của một người đàn ông lẫn trong tiếng mèo kêu: “Tôi đã tìm thấy chìa khóa, và mất chưa đầy một phút, những người trong nhà lại trực tiếp chặn được cửa ra vào, bất kể là phải suy đoán trong thời gian ngắn hay là di chuyển một thứ gì đó to lớn, Ứng Đồng đều không có hai năng lực này, ngoài người phụ nữ trong ngôi nhà này, còn có người lớn đang giúp đỡ nó.”
Trần Ca có Tai Quỷ, ngũ quan vượt xa người bình thường, sau khi mất đi thị lực, các giác quan khác của anh dường như đã được củng cố ở một mức độ nhất định, cho nên dù giọng nói của đối phương rất nhỏ nhưng anh vẫn có thể nghe thấy.
“Tại sao lại phải giúp đứa nhóc xấu xa Ứng Đồng đó?” Lại một giọng nói khác vang lên, Trần Ca đã từng nghe thấy giọng nói này, chính cậu bé đã đẩy anh xuống cầu thang.
“Có lẽ người đó đã bị Ứng Đồng lừa gạt, cũng rất có thể mà, Ứng Đồng là một kẻ rất thích những đứa trẻ hư.” Ứng Thần lại nói tiếp: “Anh ở lại đây, em lên phòng 204 tầng hai xem thử xem.”
Âm thanh của hộp nhạc đã biến mất, nhưng tiếng mèo kêu vẫn còn đó, người trợ giúp của Ứng Thần dường như đã rời đi, nhưng Ứng Thần vẫn luôn canh giữ bên ngoài, cậu ta thực sự là một "thợ săn" rất có kiên nhẫn.
Trần Ca nghe thấy cuộc nói chuyện bên ngoài cửa, gần như cùng lúc, anh nhờ A Mục đi cầm điện thoại của cô mặc váy, sau đó quay số điện thoại của chú đầu gỗ theo yêu cầu của anh.
Ngay sau khi cuộc gọi được kết nối, Trần Ca ngay lập tức mở miệng: “Đừng nói chuyện, chỉ cần nghe tôi nói là được. Ứng Thần đã giết cô mặc váy, và cậu ta chặn tôi, A Mục cùng Ứng Đồng ở trong phòng. Mục tiêu tiếp theo của cậu ta có thể là anh hoặc chị gái đỏ. Một lúc nữa có lẽ sẽ đi đến nhà anh, anh có thể quan sát bên ngoài bằng mắt mèo, nhưng tuyệt đối không được mở cửa ra, đứa trẻ đó là người của Ứng Thần.”
Sau khi nghe những gì Trần Ca nói, hơi thở của chú đầu gỗ đã thay đổi rõ ràng, anh ta thực sự không thể chấp nhận rằng Ứng Thần đã giết chết cô mặc váy.
“Tôi và chị gái đỏ còn chưa gặp nhau, cho nên tí nữa anh hãy gọi điện cho chị gái đỏ thông báo chuyện này, đồng thời dặn cô ấy tuyệt đối không được ra khỏi phòng, cũng đừng mở cửa cho ai đi vào.”
“Điều cuối cùng tôi muốn nói là anh hãy mang theo điện thoại di động của mình bất cứ lúc nào. Chỉ cần chúng ta hợp tác với nhau thì mới có thể sống sót, xin hãy tin tưởng ở tôi!”
Đầu bên kia điện thoại im lặng hồi lâu, cuối cùng chú đầu gỗ đáp lại bằng hai từ: “Đã hiểu.”
Mọi thứ đều khôi phục lại bình tĩnh, nhưng Trần Ca hiểu rằng nguy hiểm vẫn chưa đi xa, anh trả lại điện thoại cho A Mục và phát hiện cả A Mục cùng Ứng Đồng đều không lên tiếng: “Ứng Đồng, hãy kể cho anh nghe về anh trai của em đi, nói hết tất cả những gì em biết ra.”
Phòng khách rất yên tĩnh, Ứng Đồng vẫn không lên tiếng.
“Em đang lo lắng điều gì à?” Trần Ca nhỏ giọng nói: “Không phải sợ, chỉ cần em nói sự thật thì anh mới có thể giúp em được.”
“Vô dụng thôi.” Dường như cái chết của cô mặc váy khiến Ứng Đồng cảm thấy rất áy náy và đau đớn: “Tất cả những người nghe được sự thật đều sẽ chết, chỉ cần không nhìn thấy, không biết một cái gì thì mới có thể sống sót được tôi, em không muốn làm hại mấy người.”
“Đó là lý do tại sao em không bị mù, nhưng cũng không dám mở mắt ra sao?” Trần Ca cầm tay Ứng Đồng: “Nhưng rất nhiều người trong tòa nhà này đều đã biết sự thật rồi, ai cũng muốn giúp em cả, thế giới của em cũng không hoàn toàn tăm tối, ở đây cũng có ánh sáng mà.”
“Ánh sáng?”
“Ứng Thần đã cho em thấy sự tàn nhẫn tột cùng và cái ác không thể thoát khỏi, cậu ta giết hết người này đến người khác và muốn chứng minh bóng tối cho em thấy, nhưng dù vậy, vẫn sẽ có người đứng ra giúp em, chẳng hạn như cô mặc váy, dì Ngô dọn dẹp, còn có cả anh nữa.” Trần Ca siết chặt tay Ứng Đồng: “Tin tưởng anh, cho dù có như thế nào, anh cũng sẽ đưa em ra khỏi đây. Thế giới bên ngoài rất đẹp, muôn màu muôn vẻ, và vẫn luôn có một đại dương ánh sáng.”
Trong thế giới bị bao phủ bởi màn đêm vĩnh hằng, không thể nhìn thấy một chút tia sáng nào, một người mù nắm chặt tay một người mù khác, kể cho cậu ta nghe câu chuyện về ánh sáng.