“Sao người này lại mặc đồng phục của trường khác vậy?" Thôi Danh hơi sửng sốt: “Trường Trung Học Mộ Dương? Chưa hề nghe nói qua? Là du khách khác lén lút chạy vào à? Nhưng tại sao mình lại không nghe thấy tiếng?”
Lúc Thôi Danh dừng lại tại chỗ, tiếng bước chân lần thứ hai vang lên trong phòng học tối om, bóng người mơ hồ kia chậm rãi tới gần.
Dường như nhiệt độ trở nên thấp đi một ít, gió lạnh của điều hòa thổi qua cổ, chui vào áo, Thôi Danh cảm giác sau lưng lành lạnh.
“Anh Cẩu?”
Không có ai đáp lại Thôi Danh. Cậu ta hít sâu một hơi, cái cảm giác ngột ngạt không thể hình dung này càng lúc càng mãnh liệt, cơ thể muốn trốn khỏi đây theo bản năng.
“Chuyện gì vậy?" Đây là đang ở trong nhà ma, cậu ta là diễn viên nhà ma, tại sao bây giờ lại có ảo giác như chính mình là du khách.
Cậu ta trợn to hai mắt, càng nhìn càng cảm thấy sai sai. Cái người theo sau lưng mình kia chắc chắn không phải Tiểu Cẩu, cô ta mặc đồng phục của trường khác!
Những thứ không biết mới là thứ đáng sợ nhất, hiện tại Thôi Danh đang gặp phải tình huống như vậy. Cậu ta biết có người ở phía sau mình, nhưng lại không biết rốt cuộc người đó là ai.
Cảnh tượng quen thuộc này bỗng trở nên đáng sợ hơn hẳn vì người lạ mặt ở phía sau.
Bóng tối như thủy triều nhấn chìm Thôi Danh, ngực cậu ta phập phồng, hô hấp trở nên gấp gáp, cứ như trong cả căn phòng chỉ sót lại mình cậu ta, xung quanh không có đồng nghiệp và du khách, chỉ có đen tối vô biên.
Sau khi một người bình thường quen với thế giới màu sắc sặc sỡ, bỗng nhiên rơi vào bóng tối sẽ xảy ra hoang mang tạm thời, giống như chính mình bị tách ra khỏi thế giới vốn có.
Ở trong cảnh tượng này dọa du khách biết bao nhiêu lần, lần này rốt cuộc Thôi Danh cũng được trải nghiệm cảm giác bị dọa sợ đấy.
Điện thoại trong lòng bàn tay lại rung lên, Thôi Danh biết có người gửi tin nhắn cho cậu ta.
Thôi Danh đè xuống sợ hãi trong lòng, dùng cơ thể ngăn lại ánh sáng, liếc nhìn tin nhắn trên màn hình: [Đeo tai nghe lên!]
Vẫn là Tiểu Cẩu gửi tới, rất ngắn, chỉ có bốn chữ.
“Có chuyện gì thì nói thẳng đi! Làm thế mình càng hoảng hơn!" Thôi Danh nói thầm trong lòng. Một tay cậu ta cầm di động, tay kia đút vào túi tìm kiếm tai nghe. Ngay lúc cậu ta vừa lấy được tai nghe chuẩn bị đeo lên tai, ở cổ bỗng nhiên lướt qua một cơn gió lạnh.
Cậu ta chợt xoay người, ánh sáng trên điện thoại rọi về phía sau.
Thôi Danh không cúi đầu, nhìn thẳng đằng sau mình. Cậu ta không nhìn thấy người sống tới gần, chỉ thấy một đôi giày kiểu nữ cũ nát, thứ vừa nãy cọ phải cổ cậu ta là một sợi dây giày.
“Tại sao đôi giày này lại bay sau lưng mình?" Thôi Danh chậm rãi ngẩng đầu lên theo mặt giày, cậu ta nhìn thấy một bóng người đen sì gần như sắp đứng lên vai mình!
Thời điểm cậu ta ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, người kia cũng đang nhìn cậu ta!
Trái tim giống như chệch mất một nhịp, cơ thể như hóa đá. Cậu ta vịn tường, đại não đang thử dùng nốt chút lí trí cuối cùng để an ủi bản thân, nhưng sau một hồi suy nghĩ nhanh chóng, trong đầu lại hoàn toàn trống rỗng.
Phòng học bị bỏ hoang, trò chơi thông linh, tối đến mức giơ tay không thấy được năm ngón, trên vai có một người đang đứng, chọn đại một hai tổ hợp trong mấy từ khóa này là có thể dọa người ta phát hoảng chứ đừng nói Thôi Danh hiện tại tập hợp đầy đủ toàn bộ "yếu tố".
Thôi Danh hơi ngước cái cổ đã cứng đờ, hét to một tiếng. Có lẽ bởi vì quá mức sợ hãi, cậu ta nhả chữ không quá rõ ràng, người xung quanh thậm chí còn không nghe được cậu ta đang nói cái gì, đã thấy cậu ta lao vụt về phía trước.
Kịch bản gì đó, diễn viên gì đó, nhà ma gì đó đều bị Thôi Danh ném ra sau đầu, trong não cậu ta bây giờ chỉ có một suy nghĩ: Chạy! Mau chạy ra ngoài!
Không có mục đích, không có phương hướng, chỉ cần có thể rời khỏi phòng học này, đến đâu cũng được.
“Thôi Danh!" Tiểu Cẩu cao giọng gọi, muốn bảo Thôi Danh bình tĩnh, nhưng đáp lại cậu ta là tiếng bàn ghế bị đụng đổ.
Trong phòng học không có bất kì ánh đèn nào, Thôi Danh không nhìn thấy đường, va đạp lung tung, cuối cùng xông ra ngoài từ cửa trước phòng học.
Tiểu Cẩu biết thứ đi theo sau lưng Thôi Danh là quỷ, lúc này trông thấy phản ứng của Thôi Danh, lập tức nhận ra thứ kia vô cùng đáng sợ.
“Cậu muốn đi đâu? Thôi Danh!" Tiểu Cẩu cao giọng hét lên, nhưng Thôi Danh cũng không quay đầu lại, trực tiếp chạy mất tăm.
“Cậu ta làm sao thế? Tự dưng chạy ra ngoài làm gì? Không xảy ra chuyện gì chứ?" Trong ánh mắt Trần Ca hiện ra một chút lo lắng, hỏi liên tiếp ba câu liền, những người khác trong phòng đều có thể nghe được sự lo lắng của anh cho Thôi Danh từ trong giọng nói.
“Không biết, chắc là trò chơi này của chúng ta không thể tiếp tục nữa, tôi phải đi tìm Thôi Danh về.” Bản thân Tiểu Cẩu đã bắt đầu sợ hãi. Xung quanh tối om om, cậu ta không biết con quỷ kia có bỏ đi theo Thôi Danh hay không.
“Không được!”
Hai chữ này đồng thời truyền đến từ tai nghe và hàng cuối cùng của phòng học, Trần Ca và ông chủ Học Viện Ác Mộng trong phòng giám sát cùng nhau lên tiếng.
“Mấy cậu đang làm gì vậy? Ngoan ngoãn diễn theo kịch bản cho tôi! Mấy cậu đừng có vừa lên đã hỏng việc, ngược lại khiến tên kia chê cười!”
Trong tai nghe của Tiểu Cẩu truyền đến tiếng của ông chủ mình. Cậu ta còn chưa kịp trả lời ông chủ, lại nghe thấy Trần Ca ở hàng cuối cùng của phòng học lên tiếng: “Trò chơi thông linh không thể rút lui giữa chừng, nếu không quỷ hồn sẽ quấn lấy cậu cả đời! Không cần biết đây là kịch bản do nhà ma dựng sẵn hay là quỷ ám thật, nếu các cậu không muốn nửa đêm bị lệ quỷ gõ cửa thì tốt nhất là tiếp tục chơi trò chơi này!”
Đồng thời nghe được giọng nói của ông chủ và Trần Ca, Tiểu Cẩu cảm thấy mình sắp bị ép điên, gặp phải người nào không biết.
Làm gì có du khách nào ở trong nhà ma chủ động yêu cầu chơi xong trò thông linh, trước đây chưa từng gặp phải tình huống như thế này.
Trần Ca là du khách, bên kia tai nghe là ông chủ, hai người đều kiên trì muốn chơi trò này, Tiểu Cẩu chỉ đành bất chấp chơi tiếp.
“Được, thế... chúng ta tiếp tục.” Cậu ta cắn răng kiên trì, bây giờ chỉ có thể đánh cược con quỷ kia đã bỏ đi cùng Thôi Danh.
“Thiếu một người, trống mất một góc, thế chúng ta sửa quy tắc trò chơi một chút.” Trần Ca hẳn là người đầu tiên chạy tới nhà ma của người khác đặt ra quy tắc trò chơi, anh cũng không phản cảm chuyện như vậy.
“Quy tắc cơ bản của trò chơi không đổi, chúng ta vẫn đi thuận theo chiều kim đồng hồ, nếu như đi tới góc không có người thì ho khan một tiếng, sau đó bỏ trống góc ấy ra, tiếp tục đi về phía trước là được.”
“Cứ làm theo lời anh nói đi.” Lòng Tiểu Cẩu sớm đã không đặt vào trò chơi, cậu ta đáp qua loa lấy lệ.
“Vậy lại bắt đầu từ tôi nhé.” Trần Ca đếm ngược ba tiếng, sau đó lấy quyển truyện tranh từ trong ba lô ra, sờ vào tường, đi về góc ở trước mặt mình.
Anh không cố ý che giấu tiếng bước chân của mình, trong bóng tối có thể nhìn thấy một người lờ mờ đang đi lại.
Tiểu Cẩu vẫn đang ngó chừng Trần Ca, cái góc bây giờ Trần Ca tới cách nơi Thôi Danh xảy ra chuyện cực kì gần.
Thần kinh cậu ta căng thẳng, tập trung chú ý cao độ.
Chẳng mấy chốc, Trần Ca đã đi tới góc tiếp theo. Anh không ho khan, dừng lại tại chỗ.
“Không có tiếng ho khan! Góc đó vẫn có người!" Cơ thể Tiểu Cẩu đang run lên khe khẽ, cậu ta vô cùng bất an.
Trần Ca dừng lại ở góc đó, nhưng tiếng bước chân lại không ngừng, chỉ có một bóng người lung lay từ hàng cuối cùng của lớp học đi về hướng Lý Pha.
Trong cả đám người ở đây, chỉ có nhóc mập Lý Pha chưa hề hay biết gì, cậu ta vẫn thành thật chơi trò chơi.
Bả vai bị vỗ nhè nhẹ, Lý Pha sờ tường đi tới chỗ Tiểu Cẩu.
Có một ám hiệu đã được bàn bạc giữa các diễn viên nhà ma. Lý Pha tới sau lưng Tiểu Cẩu, vỗ vai trái cậu ta một cái, sau đó lại vỗ vai phải cậu ta một cái: “Anh Cẩu, Thôi Danh xảy ra chuyện gì vậy?”
Lý Pha nhỏ giọng hỏi, Tiểu Cẩu lo lắng dọa sợ Lý Pha nên không nói ra tình hình thực tế: “Đừng quan tâm cậu ta, lát nữa tình huống có vấn đề, cậu mau chóng rời khỏi phòng học này.”
Nói xong câu đó, Tiểu Cẩu bắt đầu đi tới góc tiếp theo.
Cũng không biết có phải do ám thị tâm lý hay không, Tiểu Cẩu cảm thấy xung quanh càng thêm mờ tối, phía trước giống như có một cái lỗ đen, sẽ hút tất cả những người đến gần vào.
Tiểu Cẩu vịn vách tường, chậm rãi dịch đến góc tường ban nãy Trần Ca đứng, trước mắt có một bóng người lờ mờ.
Cậu ta đi tới gần, đưa tay mình ra, nhưng khi tay cậu ta sắp đặt lên vai bóng người kia, Tiểu Cẩu mới ý thức được một việc.
Vòng chơi này bắt đầu từ Trần Ca, cho nên vốn dĩ góc Trần Ca đứng phải không có người mới đúng!
Trần Ca đã di chuyển đến góc tiếp theo rồi, vậy người đứng trong góc này là ai?
Nỗi sợ hãi ập tới từ bốn phương tám hướng, cánh tay của Tiểu Cẩu giơ lên trong không trung, cậu ta bỗng nhiên lại nhớ tới một chuyện rất kinh khủng.
Trò chơi đã tiến hành được một vòng nhưng lại không có ai ho khan.
Nói cách khác, trong căn phòng này không chỉ có một con quỷ!
Cánh tay nhấc lên cũng không thể hạ xuống, toàn bộ dũng cảm của Tiểu Cẩu đã kiệt quệ.
Cậu ta do dự một hồi lâu, rốt cuộc đưa ra quyết định, nhẹ nhàng chạm một cái vào bả vai của người ở trong góc, sau đó lập tức lùi về sau mấy bước.
Mãi đến khi người kia lắc lư rời đi, Tiểu Cẩu mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta không đứng lại trong góc mà khẽ tay khẽ chân mở cánh cửa sau ở dãy sau của lớp học, chỗ đó chỉ có nhân viên nhà ma mới biết, sau đó trốn vào.
“Tuyệt đối không thể ở lại chỗ này!”
Tiểu Cẩu lấy điện thoại ra, muốn gửi tin nhắn cho Lý Pha, báo cậu ta một tiếng, trong tai nghe lại truyền tới giọng nói của ông chủ nhà mình: “Cẩu Hồn, cậu muốn làm gì? Du khách kia vẫn ở bên trong, tôi bảo cậu đi dọa cậu ta, bây giờ chính cậu chạy ra ngoài là có ý gì?”
“Ông chủ, anh nghe tôi giải thích, hôm nay thật sự có điểm khác thường!" Tiểu Cẩu giải thích cho ông chủ nhà mình, trò chơi trong lớp học vẫn đang tiến hành.
Trong phòng học không ngừng truyền ra tiếng bước chân, chẳng mấy chốc Lý Pha lại cảm thấy bả vai mình bị người ta vỗ một cái.
Tên mập thật thà này cũng không nghĩ nhiều, lại bắt đầu đi về phía trước.
Nhưng khi cậu ta đi tới góc Tiểu Cẩu đứng, lại phát hiện ra góc này trống không.
“Anh Cẩu?" Lý Pha đứng một mình ở góc, ngừng lại mấy giây, sau đó dựa theo quy tắc trò chơi Trần Ca đặt ra, khẽ ho khan một tiếng, rồi lại tiếp tục đi tới góc tiếp theo.
Trong phòng học tối om, Lý Pha cũng thấy hơi sợ. Cậu ta chậm chạp nhích tới gần góc Trần Ca đang đứng, nhưng cậu ta vừa tới đây lại phát hiện góc này cũng trống không!
“Người đâu? Du khách đâu?”
Lý Pha hoàn toàn không rõ chuyện gì đang xảy ra, không thể làm gì khác hơn là lại ho khan một tiếng, bắt đầu đi đến góc kế tiếp.
Trong lớp học cực kì yên tĩnh, cậu ta chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập và tiếng bước chân của mình.
Đợi khi cậu ta đi tới góc thứ ba, Lý Pha rốt cuộc phát hiện ra bất thường, bởi vì trong góc này cũng không có người.
“Bọn họ đi đâu hết rồi?”
Lý Pha không dám lộn xộn. Cậu ta muốn liên lạc với Tiểu Cẩu nhưng đối phương không trả lời tin nhắn của cậu ta. Cậu ta muốn từ bỏ, thế nhưng trong đầu luôn hiện ra lời Trần Ca vừa nói.
Trò chơi tâm linh từ bỏ giữa chừng sẽ bị lệ quỷ gõ cửa lúc nửa đêm.
Nghĩ đến đây, tóc gáy Lý Pha dựng đứng, cậu ta chỉ đành tiếp tục đi về phía trước.
“Sao cứ có cảm giác trong cả phòng học chỉ còn sót lại mỗi mình nhỉ?”
Chỗ cửa sau, Tiểu Cẩu vừa giải thích cho ông chủ nhà mình xong, đang chuẩn bị trả lời tin nhắn của Lý Pha thì trông thấy Lý Pha đang đi về chỗ mình thông qua cửa sổ trên cửa sau.
“Cái trò này nói thế nào cũng không thể chơi tiếp nữa. Đợi Lý Pha qua đây, mình gọi cậu ta đi trước. Du khách kia đành phải xem vận may của anh ta vậy, vừa khéo ông chủ muốn đối phó với anh ta.” Tiểu Cẩu nắm tay vặn cửa, cách cửa sổ nhìn Lý Pha đi tới chỗ mình.
Cậu ta hé một khe nhỏ ở cửa sau, lúc há miệng chuẩn bị gọi tên Lý Pha thì một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đầu!
Tiểu Cẩu thấy rõ, có ba bóng người lắc lư ở phía sau Lý Pha!
Bọn họ theo sát sau lưng Lý Pha, bước chân đồng bộ với Lý Pha, mà Lý Pha đi đằng trước hoàn toàn không hay biết gì!
“Ba con?”
Tiểu Cẩu đặt mông ngồi xuống dưới đất, hai chân đạp đất, điên cuồng lùi ra sau, trong miệng hét lên: “Lý Pha! Chạy mau!”
Giọng nói đột nhiên vang lên dọa Lý Pha hết hồn. Cậu ta thấy cửa sau phòng học đã mở, Tiểu Cẩu liều mạng chỉ sau lưng mình, cậu ta theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua phía sau.
Ba bóng người kề sát cậu ta, ba gương mặt khác nhau đập vào mắt cậu ta.
“Dáng vẻ của ba người chúng tôi, cậu thấy rất lạ có phải không?”
Đáp lại Trần Ca là một tiếng hét chói tai, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy âm thanh cao vút như vậy từ miệng của một cậu nhóc.
Nhìn cơ thể mập mạp kia đập lên cửa sau, rồi vọt ra ngoài giống như đạn pháo, Trần Ca cũng không đuổi theo.
Anh thu Bút Tiên và lão Chu về, nhặt quyển nhật ký rơi trên đất lên rồi lật tới trang thứ ba.
Ở đoạn cuối của trang nhật ký đầu tiên có viết một đoạn văn như thế này, bốn người chơi trò bốn góc tường ở trong phòng học bỏ hoang, ba đứa trẻ lớn hơn cố ý trêu đùa bắt nạt đứa trẻ nhỏ tuổi dễ bắt nạt nhất, dẫn đến xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Sau này ba đứa trẻ lớn hơn trêu đùa người khác ấy toàn bộ mất tích, vào ngày đầu thất của đứa bé nhỏ nhất, người nhà của nó tìm thấy dưới gầm giường có ba con búp bê bằng rơm, phía sau búp bê lần lượt viết: đòi mạng, câu hồn, rời phách.
“Trang nhật ký đầu tiên này đang miêu tả cảnh tượng kinh dị thứ nhất, cũng chính là trò chơi bốn góc tường ở phòng học bỏ hoang. Dựa theo điều này, cảnh tượng thứ hai hẳn là tương ứng với trang nhật ký thứ hai.”
Trần Ca ngồi trong cảnh tượng nhà ma âm u, rất tò mò bắt đầu lật giở trang nhật ký thứ hai: Có một cô gái thích làm đẹp tên là Tố Điệp, cô ấy thích một chàng trai, để đề phòng tỏ tình bị từ chối, cô ấy quyết định đi hỏi Bút Tiên.
“Bút Tiên?" Trần Ca đọc tới đây thì không xem tiếp nữa, vẻ mặt của anh rất kì lạ: “Cùng một chủ đề, hi vọng chỗ này của bọn họ có thể đem đến cho mình cảm giác khác.”
Trần Ca không xem những trang nhật ký khác, trực tiếp đi ra từ cửa sau phòng học.
“Đến cảnh tượng Bút Tiên trước hay đến chỗ bác sĩ lấy ít đạo cụ trước nhỉ?”
Anh nhìn hành lang tối om om, khẽ lắc đầu: “Bỏ đi, một đường đi thẳng, ngày hôm nay nhất định phải qua cửa ngôi nhà ma này.”