Cảm xúc của tất cả hàng xóm đều bắt đầu thay đổi, ai cũng lo lắng không biết bí mật của mình có bị phát hiện không, ai cũng muốn sớm bắt được tên sát nhân đã chạy trốn qua cửa sổ đó.
Trần Ca rất hài lòng với phản ứng của mọi người, anh đang định nói thêm điều gì thì người đàn ông trung niên giấu đồ lót trong nhà đột nhiên lên tiếng.
“Chờ một chút, tôi không phản đối việc đi lục soát từng phòng một để tìm hung thủ, nhưng tôi nghĩ tốt hơn là nên đi hỏi chủ nhà đã.” Người đàn ông trung niên đã gặp Trần Ca trước đây, anh ta biết rằng Trần Ca đã nói chuyện với Ngô Du cho nên cũng không quá tin tưởng Trần Ca.
“Không thành vấn đề, bây giờ chúng ta sẽ đi gặp chủ nhà ngay.” Trần Ca trực tiếp chặn miệng người đàn ông trung niên, anh không muốn vướng vào những vấn đề vô nghĩa này nữa, tránh không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn: “Mọi người nhanh lên, chúng ta hãy sớm bắt được cái tên giết người kia, nói không chừng còn có thể cứu thêm mấy mạng người nữa.”
Sự việc xảy ra đột ngột, Trần Ca không cho hàng xóm có nhiều thời gian để suy nghĩ, trực tiếp kéo Ôn Tình và Khuất Doanh vào trong hành lang.
Mặc dù hiện tại anh đang chiếm thế chủ động, nhưng chỉ cần hàng xóm bình tĩnh lại, tình huống của anh vẫn sẽ trở nên rất nguy hiểm.
Anh chỉ có thể đảm bảo an toàn cho mình bằng cách tận dụng tốt khoảng thời gian này và phân chia cư dân trong toàn bộ tòa nhà này càng sớm càng tốt.
“Khuất Doanh, cậu nói xem tại sao hung thủ lại nhìn chằm chằm vào nhà cậu như vậy? Gần đây gia đình cậu có thù với ai không? Tại sao hắn lại muốn giết cả gia đình cậu?" Để hướng suy nghĩ của tất cả hàng xóm, Trần Ca đã chủ động đi hỏi Khuất Doanh, tất nhiên tất cả câu hỏi của anh đều có liên quan đến vụ án giết người, hơn nữa nếu vừa nghe thì còn cảm thấy vô cùng then chốt, trực tiếp chỉ vào cốt lõi của vụ án.
Khuất Doanh đâu biết tại sao “kẻ sát nhân” lại muốn diệt cả gia đình mình, nhưng cậu ta cũng không muốn để lộ mình là kẻ giết người, cho nên lúc này nhất định phải hợp tác diễn với Trần Ca thôi.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Khuất Doanh lắc đầu: “Tôi cũng không biết tại sao hung thủ lại muốn giết cả gia đình tôi, gia đình chúng tôi vô cùng khiêm tốn, chưa từng xúc phạm ai cả?”
“Cậu thử suy nghĩ kỹ lại xem, bình thường nhà cậu có mâu thuẫn gì với cư dân trong tòa nhà không?” Trần Ca không hề tha cho cậu ta, rõ ràng là vì để tự cứu mình mà ném mọi vấn đề sang cho Khuất Doanh.
Anh đang buộc một tên tội phạm giết người phải suy nghĩ về lý do giết người của hắn ta.
Nếu Khuất Doanh không thể nghĩ ra câu trả lời, hoặc nếu cậu ta tùy tiện nói ra tên của một người, vậy thì đối phương sẽ trở thành nghi phạm chính.
Nếu là ở các khu chung cư khác, cho dù trở thành nghi phạm chính có lẽ cũng không có chuyện gì, nhưng ở đây thì hoàn toàn khác.
Hầu như trong khu chung cư này không có một ai là "sạch sẽ", trên người mỗi người đều có một bí mật.
Nói cách khác, tất cả mọi người ở đây không thể chịu được sự điều tra và tiếp xúc, bình thường đóng cửa lại thì muốn làm gì cũng đều không sao cả, nhưng vào lúc này, bí mật ẩn sâu trong lòng sẽ trở thành môt sợi dây thừng siết chặt cổ họ.
“Tôi thật sự không nghĩ ra được.” Khuất Doanh không muốn bị Trần Ca lợi dụng, những người hàng xóm có bí mật trong lòng cũng rất biết điều, không nói gì cả.
Tất cả đều biết rằng lựa chọn khôn ngoan nhất vào lúc này chính là im lặng, bởi vì ăn nói lung tung rất có thể sẽ dẫn lửa đến thiêu thân.
“Tôi nhớ mấy đêm trước, sau khi anh cãi nhau với bố, nhiều người hàng xóm không ưa anh vì anh tạo ra âm thanh lớn, sau đó có một ông chú ở tầng năm đã đặc biệt đến cảnh cáo anh. À đúng rồi, anh thợ điện ở tầng tám hình như cũng từng xảy ra mâu thuẫn với bố anh, hình như là do vấn đề về hệ thống dây điện, bọn họ còn từng đánh nhau ở trong hành lang, lúc đó người thợ điện còn đe dọa bố anh nữa... " Tiểu Tôn thực sự rất muốn bắt được hung thủ, vì vậy cậu ấy đã thản nhiên nói ra vài câu tên: “Sao vậy? Tất cả đều nhìn tôi làm gì vậy? Tôi nói sai sao?”
Tiểu Tôn cũng không biết những người hàng xóm này trông như thế nào trong cuộc sống riêng tư của họ, cậu ấy chỉ kể một số điều mà mình nhìn thấy, điều này cũng chứng tỏ rằng cậu ấy là một trong những "người bình thường" hiếm hoi ở nơi này, và cậu ấy không sợ bị điều tra.
“Manh mối mà cậu nhắc tới rất quan trọng! Chờ sau khi chúng ta tìm được chủ nhà thì sẽ đến nhà những người này ngay lập tức!" Trần Ca vô cùng tán thưởng Tiểu Tôn, nếu Khuất Doanh không chịu hợp tác thì cũng không sao cả, Tiểu Tôn đã giúp Trần Ca xé mở một khoảng cách giữa các cư dân trong tòa nhà.
Những người thuê nhà mà Tiểu Tôn vừa nhắc tới sẽ trở thành vật hi sinh đầu tiên, Tiểu Tôn đã làm rất tốt công việc của mình, nhưng tình hình của cậu ấy cũng đã trở nên rất nguy hiểm vì điều này.
Khu nhà này tổng cộng có mười tầng, chủ nhà sống một mình ở tầng chín, tầng mười không có người ở, tất cả các phòng đều khóa chặt.
Mọi người cùng nhau đi đến phòng 901, Khuất Doanh gõ cửa mấy lần mà vẫn không có ai đáp lại.
“Chủ nhà có thể không ở trong nhà, chúng ta đi chỗ khác trước đi.”
“Chờ đã!” Trần Ca nắm lấy cánh tay của Khuất Doanh: “Một người thuê nhà trong tòa nhà đã bị giết và gây ra tiếng ồn lớn như vậy, thế mà chủ nhà thậm chí còn không có chút phản ứng nào cả, mấy người có nghĩ điều này là bình thường không?”
“Điều đó không bình thường, tôi đoán chủ nhà hẳn là không ở trong tòa nhà, ông ấy rất có thể đã đi đến các khu vực khác trong khu chung cư. Chủ nhà của những tòa nhà này thường có các cuộc hội ý định kỳ, có thể chủ nhà hiện đang ở trong những tòa nhà khác.”
“Hội ý?” Trần Ca phát hiện ra một thông tin rất quan trọng khác từ lời nói của Khuất Doanh.
“Họ sẽ tụ tập lại với nhau và nói về tiền thuê nhà, môi trường trong khu chung cư,...”
“Những gì cậu nói cũng có lý, nhưng cậu đã bỏ qua một điểm rất quan trọng.” Trần Ca chậm rãi nói: “Tôi đã đi xuống tầng một và thấy cửa hành lang đã bị khóa, cánh cửa đó được khóa từ bên trong!”
“Nhưng cái đó nghĩa là gì?”
“Chìa khóa của ở hành lang chỉ có chủ nhà mới có, và nó được khóa từ trong hành lang, nói cách khác bây giờ chủ nhà vẫn phải ở trong tòa nhà này!” Lý lẽ của Trần Ca không chê vào đâu được, và lời nói của anh khiến tất cả những người hàng xóm chợt nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng!
“Chủ nhà vẫn ở trong tòa nhà, nhưng khi trong tòa nhà xảy ra một vụ án mạng thì lại không có phản ứng gì cả, tôi nghi ngờ ông ấy đã bị giết hại.”
Về tình chất thì việc chủ nhà bị giết và Khuất Quý bị giết là hoàn toàn khác nhau, vì chủ nhà có thể có chìa khóa dự phòng cho tất cả các cửa trong tòa nhà.
Bây giờ ngay cả khuôn mặt của Khuất Doanh đều trở nên rất xấu xí, sự phát triển của mọi thứ đã vượt quá sức tưởng tượng của cậu ta.
“Mấy người không tin cũng không sao cả, hãy thử phá cửa vào xem sẽ biết.” Trần Ca xách ba lô và liếc nhìn vào trong thông qua cửa chống trộm, anh không muốn lôi búa của bác sĩ nát sọ ra vào lúc này: “Trong nhà mấy người có dụng cụ gì không? Vẫn là câu nói đó, mạng người quan trọng, chúng ta làm như vậy cùng là bất đắc dĩ. Nếu chủ nhà không có gặp phải chuyện gì không may, ông ấy chắc chắn cũng sẽ hiểu cho chúng ta.”
“Nhà của tôi đang sửa sang, cũng có một số dụng cụ, mấy người đợi một chút, tôi sẽ về lấy chúng.” Cô Đinh là người đầu tiên lên tiếng, giọng của cô ta rất gấp, cô ta bảo quay về nhà lấy dụng cụ nhưng thực ra có thể muốn quay lại và làm vài việc khác, đây chỉ là một cái cớ mà thôi.
“Tôi cũng có công cụ để mở khóa, tôi sẽ về nhà và tìm chúng.” Một số người thuê nhà đã rời đi, Trần Ca biết họ muốn làm gì, nhưng anh cũng không ngăn cản.
Muốn xử lý sạch những "bí mật" ở căn phòng của mình trong một thời gian ngắn là không khó, cái khó là phải làm thế nào để không để lại chút manh mối nào.
Mấy phút đồng hồ sau, những người hàng xóm lần lượt trở lại, trong tay bọn họ cầm đủ các loại dụng cụ khác nhau.
Mọi người hợp lực, phải mất gần nửa tiếng mới mở được cánh cửa chống trộm của phòng 901.
“Thật sự là phiền phức, nếu tất cả đều là cửa gỗ thì tốt rồi.” Trần Ca đẩy Khuất Doanh vào nhà trước, Khuất Doanh giận mà không dám nói gì.
“Căn phòng rất ngăn nắp, không có dấu vết đánh nhau, cũng không có vết máu, có vẻ như chúng ta suy nghĩ nhiều rồi.” Khuất Doanh đi trước, đây hẳn là lần đầu tiên cậu ta bước vào nhà của chủ nhà, có vẻ hơi thận trọng, và không dám làm đồ đạc lộn xộn.
“Có vẻ như cậu rất sợ chủ nhà?” Trần Ca đi theo Khuất Doanh như một bóng ma, giọng anh truyền vào tai Khuất Doanh.
“Không thể nào, anh đừng nói nhảm.”
“Thật không?” Trần Ca đánh giá Khuất Doanh, anh phát hiện chủ nhà có một địa vị vô cùng cao trong lòng những người thuê trong tòa nhà này, biểu hiện bất thường hiện tại của Khuất Doanh là một bằng chứng rất tốt.
Không tiếp tục dây dưa với vấn đề này nữa, Trần Ca và những người hàng xóm cùng nhau lục soát căn phòng, bọn họ đẩy cửa vào trong nhà, cuối cùng mọi người đều dừng lại trong phòng vệ sinh.
Mở rèm tắm, bên trong không có vòi hoa sen và bồn tắm mà lại để một chiếc TV rất nhỏ.
Trần Ca thử nhấn công tắc TV, TV khởi động bình thường, nhưng trên màn hình chỉ có những bông tuyết trắng đen.
“Tại sao lại có TV trong phòng vệ sinh?” Khuất Doanh không hiểu nổi.
“Chiếc TV này có lẽ sẽ hiển thị một số nội dung không thể để lộ ra bên ngoài được.” Trần Ca nhìn môi trường xung quanh, trong phòng không có cửa sổ, nếu đóng cửa phòng vệ sinh và kéo rèm lại thì đây đúng là một không gian hoàn toàn khép kín, người bên ngoài sẽ không thể biết được chủ nhà đang làm gì bên trong.
Di chuyển TV, Trần Ca tìm thấy một đường dây lớn phía sau TV, anh lần theo đường dây và phát hiện rằng tất cả các đường dây đều dẫn lên tầng trên.
Đường dây của phòng 901 và 1001 thông với nhau, bí mật của chủ nhà có lẽ sẽ được giấu trong phòng 1001 trên tầng mười.
Trần Ca không nói cho người khác biết về phát hiện của mình, anh đã nhìn ra vấn đề từ những đường dây đó, các thiết bị gia dụng bình thường không cần phải có một đường dây phức tạp như vậy, Trần Ca nghi ngờ rằng chủ nhà đã cài đặt camera giám sát trong tòa nhà này.
Chủ nhà trốn trong phòng vệ sinh, theo dõi cuộc sống của người khác một cách điên cuồng.
Trần Ca đã đại khái đoán được bí mật của chủ nhà, nhưng câu hỏi đặt ra là chủ nhà đã đi đâu?
Nếu chủ nhà nhìn thấy con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa nhờ vào camera giám sát, ông ta chắc chắn sẽ chuẩn bị sẵn sàng.
Con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã giết chết chủ nhà sao?
Nhưng nếu chúng làm vậy, sau khi giết chủ nhà, chúng có thể đã lấy được chìa khóa và không cần phải thỏa thuận với Khuất Doanh nữa.
Mấu chốt của vấn đề nằm ở đây, những con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có lẽ cũng đã tìm đến tìm chủ nhà, nhưng chúng không thể tìm thấy, vì vậy mới tìm đến Khuất Doanh để xin sự giúp đỡ, chuẩn bị hợp tác với toàn bộ cư dân trong tòa nhà.
Trần Ca từ từ sắp xếp lại mọi thứ, những người trong tòa nhà có lẽ không biết rằng chủ nhà đang nhìn trộm, để không làm lộ bí mật của mình, có thể một trong số họ đã cùng nhau giết chết chủ nhà.
Những người có thể biết về đường dây mà am hiểu về các đường dây...
Trần Ca đột nhiên nghĩ đến người thợ điện mà Tiểu Tôn vừa đề cập đến, người thợ điện sống ở tầng tám, rất gần với tầng chín nơi chủ nhà ở, sự tình nghi của anh ta rất cao.
“Mấy người nhìn này!” Cô Đinh mở tủ trong phòng ngủ của chủ nhà, sau khi lôi mấy bộ quần áo ra, cô ta phát hiện trên thành tủ bên trong có rất nhiều đinh, trên mỗi chiếc đinh đều có ghi số phòng, từ phòng 101 đến phòng 1006.
“Trên mỗi cái đinh có lẽ đều treo chìa khóa, chủ nhà đã giấu chìa khóa của tất cả các phòng một cách bí mật!” Cô Đinh dường như đang cố ý nói với người khác, vẻ mặt của cô ta rất ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt ngạc nhiên này trong mắt Trần Ca là đang diễn quá lố.
Với đôi mắt mở to, miệng há ra, hoàn toàn chỉ là biểu diễn cho người ngoài xem, không khéo léo chút nào.
Sau khi nhìn thấy chiếc chìa khóa, Trần Ca cũng vô thức bày tỏ sự ngạc nhiên.
Sự kinh ngạc của Trần Ca gần như huy động cả năm giác quan để diễn ra, chỉ một động tác mà dùng đến toàn bộ cơ thể, cảm xúc phát ra như người bình thường.
Bất ngờ là gì, đây mới là bất ngờ này.
“Có vẻ như hung thủ đã lấy chìa khóa của tất cả các phòng, đây hoàn toàn không phải là tin tốt đối với chúng ta.” Trần Ca nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, anh biết rằng cô Đinh có che giấu một số bí mật, chẳng qua anh cũng không muốn vạch trần đối phương thôi.
“Vậy thì chúng ta phải làm gì bây giờ? Hung thủ không sợ trời không sợ đất, giết người nhà của tôi, lại còn liên quan đến việc mất tích của chủ nhà...” Khuất Doanh thực sự không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến mức như thế này, cậu ta cảm giác như sắp bị Trần Ca kéo vào một cái hố lớn.
Những người thuê nhà khác cũng có chút hoảng sợ, bọn họ còn chưa có cảm giác khủng hoảng sau khi Khuất Quý bị giết, nhưng bây giờ chủ nhà cũng có thể đã gặp phải kẻ sát nhân, cho nên hầu hết đều bắt đầu cảm thấy bất an, tâm trạng kỳ lạ lan tràn giữa những người thuê trong tòa nhà.
“Trước tiên chúng ta hãy đến nhà thợ điện ở tầng tám, không phải cha cậu đã cãi nhau với người đó trước đây sao?" Trần Ca và Khuất Doanh định bước ra khỏi phòng 901 thì người đàn ông trung niên giấu nội y trong nhà đột nhiên đứng lên.
Anh ta chặn cửa phòng khách, hai mắt dán chặt vào Trần Ca.
“Có chuyện gì sao?” Vẻ mặt Trần Ca không thay đổi, nội tâm của anh quá mạnh mẽ, rõ ràng đang đứng giữa một đám biến thái điên cuồng nhưng lại không thể khiến chúng tìm ra một lỗi nhỏ nhất.
“Mặc dù khách thuê trong tòa nhà rất không cố định, người mới thường xuyên dọn đến, cũng sẽ một số người cao tuổi lặng lẽ rời đi, nhưng mà...” Người đàn ông trung niên bước tới gần Trần Ca: “Hình như cho tới tận bây giờ tôi cũng chưa từng gặp cậu, cậu có phải là người mới đến không? Nếu như cậu là người mới tới, thì có lẽ cũng đã đi gặp chủ nhà, hơn nữa có lẽ cậu cũng chính là người cuối cùng gặp chủ nhà.”
“Người cuối cùng gặp chủ nhà phải là hung thủ, không phải tôi.” Trần Ca kéo Ôn Tình đến bên cạnh mình: “Trong phòng 401 có một đứa trẻ tên là Hướng Noãn, mấy người biết chứ?”
Khi Trần Ca đang nói chuyện, não anh cũng đã xoay chuyển rất nhanh, anh lướt qua toàn bộ những lí do thoái thác mà mình đã nghĩ kỹ lúc trước.
“Tôi biết, đứa trẻ đó sống một mình ở 401. Bố nó đã chết, mẹ nó thì là một hồ ly tinh, được người đàn ông khác nuôi dưỡng, không sống ở đây, thỉnh thoảng thằng bé sẽ rời khỏi khu chung cư để đi tìm mẹ của mình.” Lời nói của người đàn ông trung niên khiến Ôn Tình tức phát run.
“Tôi và chị gái được mẹ của Hướng Noãn thuê đến để chăm sóc cho Hướng Noãn, đứa trẻ bị ốm và có một số vấn đề về não, tôi là bác sĩ tâm lý phụ trách điều trị cho nó, còn chị gái tôi phụ trách chăm sóc cuộc sống hàng ngày của thằng bé.” Sau khi Trần Ca nói rất nhiều về chuyện của Hướng Noãn, người đàn ông trung niên mới từ từ bước sang một bên...
“Xem ra mẹ của đứa bé đã tìm được cho nó một người cha tốt, cho nên tiêu tiền cũng không phải lo lắng nữa rồi.” Ánh mắt người đàn ông trung niên dừng ở trên người Ôn Tình hồi lâu.
Đứng giữa người đàn ông trung niên và Ôn Tình, Trần Ca vẫn mang theo nụ cười trên môi: “Từ nãy đến giờ anh đều cố gắng bới lông tìm vết tôi, có phải anh đang sợ cái gì không?”