Trần Ca xem rất tập trung nhưng khi anh lật đến trang tiếp theo, chỉ có trang trắng đập vào mắt anh.
“Hết rồi sao?” Anh nhìn ngày tháng được họa sĩ truyện tranh viết ở trang cuối cùng rồi lấy cuốn sổ ghi chép bên cạnh.
Lấy tờ báo vàng ố ra, Trần Ca so sánh với ngày tháng trên tờ báo.
Một ngày sau khi hoàn thành bức tranh, họa sĩ truyện tranh đã gặp nạn, tờ báo đó chắc là do bà lão hoặc mấy người thuê nhà khác nhét vào.
“Ước mơ của ông ấy đã dừng lại vào ngày đó.”
Trần Ca ngồi bên giường cầm cuốn truyện tranh làm bằng tay, đã hiểu thêm về những con quỷ anh gặp tối nay.
Năm câu chuyện lần lượt kể về quá khứ của năm người trong căn hộ 304, khi còn sống họ đều không phải là người xấu.
Suy đoán ban đầu của Trần Ca là những con quỷ trong cuốn truyện này ảnh hưởng đến đời thực nhưng sau khi xem câu chuyện của chính người họa sĩ truyện tranh, anh mới nhận ra sự thật là những con quỷ trong đời thực đã trốn trong truyện tranh của ông.
“Được mấy lệ quỷ trong căn phòng thuê chăm sóc, ông chú này cũng rất lợi hại.” Trần Ca lật quyển truyện tranh đến câu chuyện thứ năm, anh nói với người chú trung niên đang buồn chán: “Tôi biết trong lòng chú không cam tâm, chú mong muốn truyện tranh của bản thân được nhiều người xem hơn để nhiều người thích hơn, tôi có thể giúp chú làm được tất cả những chuyện này.”
Ông chú trong cuốn truyện đang ôm hai chân co mình trong góc tường, sau khi nghe những lời nói của Trần Ca, tai khẽ nhúc nhích như muốn quay đầu lại.
“Truyện tranh này thực sự có vấn đề, chắc là có thể để ma quỷ bám vào.”
Những lệ quỷ dưới áo đỏ và tàn niệm chỉ có thể giữ trong một thời gian dài nếu có vật thể nào đó để bám vào, ba mươi mấy trang phía sau cuốn truyện tranh của hoạ sĩ đều trống, nếu thứ này có thể để cho ma quỷ bám vào thì sau này Trần Ca sẽ không cần đeo một cái ba lô lớn chạy khắp nơi, thậm chí có thể đưa hai mươi bốn học sinh Trường Trung học Mộ Dương ra dạo chơi.
Nghĩ đến đây, Trần Ca lại xúc động: “Ông chú à, chú và các nhân vật dưới ngòi bút của chú đều có ước nguyện chưa hoàn thành, không bằng nói ra để tôi có thể giúp mọi người bù đắp những hối tiếc khi còn sống.”
Để tăng tính thuyết phục, Trần Ca đã trích dẫn nhiều ví dụ, chẳng hạn như xuất bản tất cả các truyện tranh của họa sĩ truyện tranh, giúp nhân viên bán hàng tiêu diệt con quỷ mang đến cho anh ta sự xui xẻo, tìm thấy cánh tay trái bị mất của tên cờ bạc và thăm các thành viên gia đình mà giáo viên tiếng Anh đã không gặp trong nhiều năm...
Trần Ca dùng tình cảm làm người khác dao động dùng đạo lý làm người khác hiểu rõ, cuối cùng người đàn ông trung niên trong cuốn truyện tranh đã quay người lại.
Khuôn mặt trung niên của ông nở một nụ cười như không còn gì luyến tiếc rồi nhìn Trần Ca với thái độ bán tín bán nghi.
Sau vài phút, dưới ô truyện tranh xuất hiện vài chữ.
“Mong được quan tâm nhiều hơn.”
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại màu đen rung khẽ, Trần Ca cũng không tránh né người đàn ông trung niên, anh nhấn mở tin nhắn trước mặt ông.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã nhận được lệ quỷ mạnh nhất dưới áo đỏ!]
[Diêm Đại Niên: Một loại lệ quỷ đặc biệt hiếm có.]
[Năng lực 1: Sự thân thiện của lệ quỷ (Trông ông có vẻ ủ rũ mất tinh thần, thực sự khiến người ta không nỡ bắt nạt).]
[Năng lực 2: Linh hồn hội họa (Sau khi thấy lệ quỷ, có thể đưa nó vào bức tranh với một xác suất nhất định, ngoại trừ áo đỏ).]
[Năng lực 3: ???]
Sau khi thấy tin nhắn trong điện thoại màu đen, đôi mắt của Trần Ca mở to.
Anh không thể tưởng tượng được rằng ông chú trong truyện tranh mặc áo ba lỗ màu trắng ngồi một mình trong góc tường, vẻ không vui hiện rõ trên mặt lại là một lệ quỷ mạnh nhất dưới áo đỏ!
“Giấu nghề quá nha!”
Đây là lần đầu tiên Trần Ca nhìn thấy lệ quỷ có ba loại năng lực nhưng ngoại hình của lệ quỷ này thực sự làm tất cả lệ quỷ xấu hổ.
Ân Tiểu Tiểu người ta mỗi ngày đều cố gắng để làm dáng vẻ hung dữ còn ông chú này giống như hoàn toàn từ bỏ việc điều trị, không có chút tôn nghiêm của lệ quỷ, bộ dạng tang thương, uể oải yếu ớt, rầu rĩ chán chường, gương mặt không có chút vui vẻ.
“Năng lực thứ ba chưa được mở khóa, năng lực đó có thể là chìa khóa để ông chú có thể thống trị tất cả những lệ quỷ dưới áo đỏ.”
Mọi người đều là người trưởng thành, Trần Ca cũng hiểu ý của họa sĩ truyện tranh, đối phương vẫn chưa hoàn toàn tín nhiệm anh, đoán chừng phải đợi cho đến khi nguyện vọng được hoàn thành thì ông chú mới chính thức trở thành nhân viên nhà ma.
“Sở trường của ông chú là vẽ tranh, phong cách của ông và ngôi nhà ma là một sự kết hợp hoàn hảo.”
“Ngoài ông ấy ra còn có những lệ quỷ khác trong cuốn truyện tranh, mua một tặng bốn, bình thường có thể để họ giúp đỡ dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp đạo cụ. Những lúc quan trọng có thể lôi ra làm diễn viên, để nhóm “vua màn ảnh” này trong nhà ma thì thực sự không còn gì tốt bằng.”
Trần Ca mỉm cười, nói những lời từ tận đáy lòng: “Ông chú ơi, tôi đã hiểu rõ ước muốn của chú, tôi sẽ giúp chú thực hiện ước mơ!”
Trần Ca cất kỹ tất cả các bức tranh trong nhà, để các dụng cụ vẽ tranh trên bàn vào ba lô rồi mới bước ra khỏi phòng ngủ chật hẹp.
“Đã đến lúc nói lời tạm biệt với quá khứ rồi.”
Anh đóng cửa căn hộ 304, đi ra khỏi hành lang, khi đi ngang qua những bụi cây bên cạnh thì có một bóng đen nhàn nhạt chui vào cuốn truyện tranh, hình như đó là bà lão vừa mới chạy trốn lúc nãy.
Trần Ca bắt taxi trở về khu vui chơi Thế Kỷ Mới, đi vào cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương trong ngôi nhà ma, anh cầm cuốn truyện tranh giải thích tình huống cho tất cả những con rối, sau đó rời đi mà không cần biết họ có hiểu hay không.
“Mấy lệ quỷ trong cuốn truyện tranh đều không có ý nghĩ hại người, có thể tăng cường thêm cho ngôi nhà ma và giải quyết vấn đề nhân lực. Bản thân Diêm Đại Niên có ba năng lực, đợi sau khi hoàn thành nguyện vọng của ông ấy rồi mở khóa năng lực mạnh nhất, nói không chừng còn có thể mang đến cho mình một bất ngờ.”
Trần Ca quay trở lại phòng nghỉ của nhân viên, đăng nhập vào tài khoản video ngắn cá nhân của mình sau vài ngày, kênh livestream vẫn trong trạng thái bị khóa nhưng lượng theo dõi tăng vọt lên 510.000.
Tin nhắn riêng cứ tới liên tục, mỗi tiếng trôi qua đều có người hỏi thăm Trần Ca.
“Xem ra mọi người vẫn rất quan tâm đến mình.”
Làn sóng đầu tiên của ngôi nhà ma đến từ video ngắn, Trần Ca sẽ không để lãng phí kênh truyền thông tốt như vậy.
Anh mở cuốn truyện tranh ra, cẩn thận lựa chọn rồi chụp một số bức tranh kỳ lạ nhất: “Ông chú ơi, tôi sắp cho 500.000 người xem tranh của chú và đây chỉ mới là bước đầu tiên tôi quảng bá cho chú. Thời đại đã khác rồi, mấy năm trước chú phải tự chạy đến nhà xuất bản cầu xin họ xuất bản, bây giờ tôi sẽ để họ chủ động tìm đến chú.”
Trần Ca không lo lắng rằng những bức tranh của Diêm Đại Niên sẽ không có ai yêu thích, chỉ khi thực sự xem những bức tranh của ông mới có thể hiểu được cảm giác kỳ lạ đó.
Đó là một phong cách không thể thay đổi, các nhân vật trong bức tranh giống như là bộ dạng lúc họ chết.
Trần Ca quay mấy đoạn video ngắn trong ngôi nhà ma trước, tuyên bố mạnh mẽ về sự trở lại của anh, đồng thời bắt đầu đăng tải bộ truyện tranh kinh dị dài kỳ dưới tên của Diêm Đại Niên ở trang chủ mạng xã hội - Linh Lâu Quỷ Khách.
Chẳng mấy chốc, phần bình luận của Trần Ca đã bùng nổ, offline và online thay phiên tuyên truyền, chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, cái tên ngôi nhà ma ở ngoại ô phía Tây Cửu Giang đã xuất hiện trên bảng xếp hạng độ nổi tiếng của trang web và còn bắt đầu leo lên với tốc độ kinh khủng.