N
ửa đêm trên đường cái không có lấy một chiếc xe, xung quanh yên tĩnh đến dọa người, thỉnh thoảng lại có một con mèo hoang dừng chân, nhưng chẳng mấy chốc, nó như cảm nhận được thứ gì đó nên nhanh chóng chạy trốn.
“Cậu là ai?”
Điều tra viên đứng trong con hẻm lầy lội, đôi giày của ông ta đã bị mất, hai chân giẫm lên đống rác rưởi, máu từ vết thương chảy xuống.
“Đến cả giọng nói của tôi cũng không nhận ra sao?” Người đàn ông đứng trong bóng tối từ từ đi ra, trong tay người đó cầm theo một cây búa vô cùng kinh khủng.
Ánh sáng mờ kéo dài bóng dáng của anh, người nói chuyện rõ ràng là một người đàn ông, nhưng bóng của anh lại là hình một người phụ nữ tóc dài.
Sau khi điều tra viên thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông, ông ta cắn chặt răng, cố nặn ra hai chữ: “Trần Ca!”
“Tôi và ông không quen không biết, nhưng mà ông lại có thể nói ra tên của tôi, xem ra tôi không đoán sai.” Người đàn ông đứng chắn ở đầu hẻm chính là Trần Ca, anh và đội trưởng Nhan đã lục soát toàn bộ tòa nhà số ba nhưng lại không thể tìm được tên hung thủ đang lẩn trốn.
Lúc đó Trần Ca cũng đã bắt đầu nghi ngờ, sau khi hỏi được đội trưởng Nhan bệnh viện mà điều tra viên kia đang nằm, anh bèn trở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, cầm búa của bác sĩ nát sọ lặng lẽ mai phục trong bệnh viện.
“Làm sao cậu có thể tìm ra tôi?” Nước đã đến chân, điều tra viên ngược lại rất bình tĩnh, ông ta nở một nụ cười rất kỳ lạ, nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ca.
“Tại sao tôi phải nói cho ông biết?” Trần Ca nhấn công tắc của máy cát-sét mini, dùng hai tay cầm lấy búa rồi đi sâu vào trong hẻm.
“Giết tôi sẽ chẳng có lợi gì cho cậu cả, đây chỉ là một ít ý chí mà tôi giấu trong cơ thể con quỷ thế thân này thôi, hơn nữa, cậu cũng đừng quên hiện tại tôi đang ở trong cơ thể của một tên cảnh sát.” Lúc đầu khi điều tra viên nhìn thấy Trần Ca quả thật đã bị dọa phát hoảng, chẳng qua rất nhanh ông ta đã tỉnh táo lại: “Tôi mà chết thì tên cảnh sát này cũng phải chôn cùng.”
Trần Ca lười nói lời vô ích, điện thoại trong túi anh vẫn đang bật chế độ ghi âm, toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người đều được ghi lại.
Nhìn cây búa đáng sợ đang đến gần, khóe miệng của điều tra viên khẽ giật giật, vẻ mặt lạnh nhạt của Trần Ca như muốn nói với ông ta rằng mọi người đều không phải người tốt đẹp gì, đừng có dùng thủ đoạn thấp kém như vậy để uy hiếp anh.
“Thật ra chúng ta có thể nói chuyện thêm chút nữa, lẽ nào cậu không tò mò về thân phận của tôi sao? Không muốn biết tôi là ai à?” Bệnh nhân muốn cố gắng đến giây phút cuối cùng, ông ta muốn giao tiếp với Trần Ca, nhưng nhìn tư thế của Trần Ca thì hình như không muốn để ý đến ông ta.
Mắt thấy Trần Ca đang không ngừng tới gần, bệnh nhân đổi giọng lần thứ hai: “Chẳng lẽ cậu không muốn biết hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ là ai sao?”
“Hỏi ai là hội trưởng cũng là một sự lựa chọn, nhưng hiện tại tôi lại chọn phương pháp loại trừ để giải quyết vấn đề này.” Trần Ca dịu dàng nói với điều tra viên rằng ông ta không sống quá đêm nay đâu.
Trần Ca cũng không định giết chết ông ta thật, cho nên anh mới lén đến đây sau lưng đội trưởng Nhan, thật ra là anh có ý định khác.
Anh định đưa điều tra viên này về nhà ma của mình, từ từ tra hỏi.
Có câu nói gì ấy nhỉ? Nhiều “người” sức sẽ lớn.
“Khống chế ông ta trước, sau đó giao lại cho cảnh sát.” Trần Ca nói như vậy hoàn toàn là bởi vì điện thoại đang ghi âm, còn suy nghĩ thực sự của anh là đánh gãy hai chân, tạm thời giữ cái mạng này.
Mềm không được cứng không xong, điều tra viên không thể tìm được kẽ hở trên người Trần Ca, chỉ là vẻ mặt của ông ta vẫn không thay đổi quá nhiều, giống như vẫn còn con át chủ bài chưa sử dụng.
“Trần Ca, những lời nói phía sau của tôi chắc chắn sẽ khiến cậu cảm thấy hứng thú. Chỉ cần cậu để cho tôi rời khỏi đây, tôi sẽ nói cho cậu biết nguyên nhân tạo thành cánh cửa, cùng với cách để đóng mở cánh cửa đấy.” Vẻ mặt của điều tra viên rất kỳ lạ, giống như cười mà không phải cười, ông ta gần như có thể khẳng định Trần Ca sẽ động lòng.
“Suy nghĩ kỹ một chút, cậu biết rõ giá trị của tin tức này mà.” Vẻ mặt điều tra viên bình tĩnh trở lại, nhưng cơ thể vẫn không kìm được mà lui về sau hai bước: “Thứ điều khiển cơ thể tên cảnh sát này chỉ là một con quỷ thế thân, ẩn chứa trong đó là một phần ba ý chí của tôi, cho dù cậu giết chết nó, tôi cũng sẽ không chịu chút thương tổn nào.”
“Không thương tổn gì đến ông thì vì sao ông phải vội vã chạy đi chứ?” Trần Ca thả chậm tốc độ: “Cho tôi thấy thành ý của ông đã, đây là tiền đề của mọi cuộc giao dịch.”
Thấy cuối cùng Trần Ca cũng động lòng, điều tra viên thở phào nhẹ nhõm: “Nếu cậu muốn biết về tin tức của cánh cửa, tôi đoán cậu cũng biết vị trí của cánh cửa đó rồi.”
“Không sai.” Trần Ca không có phủ nhận.
“Nguyên nhân xuất hiện cánh cửa vô cùng phức tạp, tạm thời chưa ai có thể nói rõ ràng được, tôi chỉ biết là chúng nó thường tập trung ở những nơi có oán hận sâu nặng, rất ít người lui tới, có điều hoàn cảnh bên ngoài cũng chỉ là một điều kiện tiên quyết thôi, nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là phải có một người gõ cửa.”
“Người gõ cửa?”
“Thế giới phía sau cửa là một màu đỏ tươi, tràn ngập tuyệt vọng cùng hủy diệt, lắng đọng những loại cảm xúc tiêu cực trong đáy lòng của mỗi người, nơi ấy trái ngược hẳn với nhân gian, hội tụ vô số cơn ác mộng.” Giọng nói của điều tra viên trở nên nhẹ bẫng: “Người bình thường không thể nhìn thấy thế giới đó, chỉ có người có nhân cách vỡ nát, mất đi tất cả hy vọng mới có cơ hội đẩy được cánh cửa này ra.”
“Tôi từng nghe người đầu tiên đẩy được cánh cửa đó nói rằng, ngày hôm ấy của hắn ta cũng giống như thường ngày, không làm bất kỳ chuyện thừa thãi nào cả mà chỉ đẩy cánh cửa đó ra một cách rất bình thường, nhưng mà thế giới phía sau cửa trở nên hoàn toàn khác biệt. Cánh cửa kia cũng đột nhiên xuất hiện, không có bất kỳ dấu hiệu nào cả.”
“Không có dấu hiệu nào?”
“Đúng vậy, cậu có một cánh cửa thì hẳn là đã trải qua những chuyện tương tự như vậy, ví dụ như khi cậu đứng ngoài cửa, cậu sẽ nghe thấy...” Điều tra viên mới nói được một nửa thì bên ngoài ngõ nhỏ đột nhiên truyền đến tiếng còi xe cảnh sát, vài chiếc xe cảnh sát lao nhanh đến!
“Cậu báo cảnh sát sao?” Nụ cười trên mặt điều tra viên từ từ thu lại.
Trần Ca lắc đầu: “Tiếp tục, nói cho tôi biết tin tức phía sau cánh cửa, tôi có thể che giấu giúp ông.”
“Thật sao?” Điều tra viên lạnh lùng cười.
“Ông có thể thử xem, dù sao thì bây giờ ông cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.” Trần Ca nhìn xung quanh, tìm nơi có thể giấu cây búa của bác sĩ nát sọ này.
“Sống trong địa ngục, cậu nghĩ ác ma sẽ tin tưởng lời nói của ma quỷ sao?” Điều tra viên xoay người chạy về phía bệnh viện, Trần Ca đuổi theo phía sau.
“Không được nhúc nhích!”
Bên kia hẻm cũng có xe cảnh sát chạy đến, đường đi của điều tra viên hoàn toàn bị chặn lại, nhưng ông ta lại không hề dừng lại, không chút do dự lao vào giữa bệnh viện.
“Mượn địa hình phức tạp để chạy trốn sao? Hay là định bắt cóc một con tin?” Trần Ca đuổi ở phía sau, rất nhanh anh phát hiện ra mình đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn và quả quyết của điều tra viên đó.
Bịch bịch!
Kẻ điên đó đá văng cửa thoát hiểm, chạy thẳng lên tầng cao nhất của bệnh viện.
“Đừng tới đây!” Điều tra viên bước qua lan can, ông ta đã đứng ở rìa ngoài của tòa bệnh viện.
Gió đêm thổi tung bộ quần áo bệnh nhân, toàn bộ thành phố nằm dưới chân, ông ta đứng trong đêm tối, đưa mắt nhìn xuống tất cả.
Trần Ca, người đang đuổi theo phía sau điều tra viên, dừng lại ở chỗ cách điều tra viên ba mét, không muốn tiếp tục gây áp lực cho đối phương.
“Trần Ca, tôi nhớ kỹ tên của cậu rồi, lần gặp mặt tiếp theo, tôi sẽ cho cậu một bất ngờ.” Trên mặt điều tra viên lại nở nụ cười một lần nữa, ông ta nhìn Trần Ca, từ từ giang hai tay ra.
“Diêu Khánh Nhất!” Cửa thoát hiểm trên mái nhà bị phá, đội trưởng Nhan cùng những cảnh sát trong Chi cục thành phố chạy lên.
Thấy bọn họ, nụ cười trên mặt điều tra viên càng trở nên rực rỡ, cơ thể ông ta chậm rãi rơi về phía sau, giống như bóng đêm vô tận mới là nhà của ông ta.