“Đó là cái gì?” Bác sĩ khoa Bỏng nhíu mày, chỉ nghe thấy tên anh ta đã cảm thấy cái Hiệp hội này không thân thiện lắm rồi.
“Một Hiệp hội hỗ trợ tự phát do một số người xây dựng lên, thành viên bên trong cũng giống như chúng ta, đều có chuyện xưa của mình.” Trần Ca vốn định nói là Hiệp hội hỗ trợ người bị bệnh tâm thần nhưng sợ để lại ấn tượng đầu tiên không tốt với người khác, nên mới sửa lại.
“Tôi không quen ở nơi có quá nhiều người.” Những lời đồn nhảm đã ép người mình yêu sâu đậm phải chết, từ đó về sau bác sĩ không muốn nói chuyện với người khác nữa, lần này ở trên xe nói nhiều với Trần Ca như vậy cũng là bởi anh ta cảm thấy người ngồi trên xe này còn có quá khứ đau khổ hơn cả anh ta.
Bác sĩ uyển chuyển từ chối, Trần Ca cũng không cưỡng cầu, dù sao thì ai nghe thấy cái tên hội kỳ lạ như vậy cũng đều phải suy nghĩ một chút.
“Nếu có một ngày cơ thể anh thật sự không gánh chịu nổi nữa nhưng vẫn muốn gặp được vợ của mình thì có thể gọi điện thoại cho tôi.” Trần Ca để lại số điện thoại của mình cho bác sĩ.
Bác sĩ cũng cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng vẫn nhớ kỹ số điện thoại của Trần Ca.
“Ông anh à, mới vừa nãy anh nói ở trấn Lệ Loan có một tòa nhà bị ma ám, anh có thể nói cụ thể cho tôi biết được không?” Trần Ca vẫn muốn moi thêm nhiều thông tin từ trên người bác sĩ, mà việc này lại đang giúp cho bác sĩ, thế nên Trần Ca rất yên tâm thoải mái.
“Tòa nhà đó cần tự đi vào trấn nhỏ tìm kiếm mới được, có đôi khi...” Bác sĩ nói được một nửa thì xe buýt số 104 đột nhiên dừng lại, tất cả hành khách trên xe đều lao người về phía trước, lời nói của anh ta cũng bị cắt ngang.
Xe điện lắc lư một cái sau đó nghiêng sang bên cạnh, đụng phải một người phụ nữ mặc quần áo bệnh nhân đang cúi thấp đầu.
Tóc đen che hết mặt của cô ta, nhìn không thấy rõ ngũ quan. Sau khi xe điện đụng vào cơ thể của cô ta, cô ta vẫn duy trì tư thế của mình, không hề nhúc nhích.
“Không làm cô bị thương chứ?” Trần Ca vội vàng dựng xe điện lên, anh nhìn bốn người phụ nữ mặc quần áo bệnh nhân ngồi giữa xe buýt, nghiêng đầu, từ từ ngồi xổm xuống.
Anh muốn nhìn mặt của bốn người phụ nữ này, muốn xác định thân phận của bọn họ.
Một tay vịn vào xe điện, tay còn lại cầm lấy lưng ghế, Trần Ca đã điều chỉnh góc độ nhưng vẫn không nhìn thấy mặt của bọn họ, bốn nữ bệnh nhân này giống như cả phía sau đầu và trước mặt đều mọc đầy tóc vậy.
Có điều Trần Ca cũng không phải không hề thu hoạch được gì, anh nhìn thấy được tên bệnh viện trên áo bệnh nhân của nữ bệnh nhân.
Có bốn chữ, nhưng chữ thứ ba nhìn không rõ lắm - Bệnh viện gì đó Tâm.
Trong não Trần Ca lướt qua tất cả các bệnh viện trong Cửu Giang, ngoài Bệnh viện Trung ương khá nổi tiếng, Bệnh viện Nhân Dân và Viện Chăm sóc sức khỏe mẹ và bé Cửu Giang, anh chưa từng nghe tên một bệnh viện nào có chữ Tâm cả.
“Tại sao nửa đêm nửa hôm bọn họ lại chạy ra khỏi bệnh viện nhỉ?”
Chắc chắn bốn nữ bệnh nhân này không phải là người sống, lúc Trần Ca đứng gần bọn họ, tóc gáy anh dựng thẳng lên theo bản năng. Anh hiểu rõ, thậm chí còn rất quen thuộc cảm giác này.
“Bốn nữ quỷ ngồi cùng một chỗ, tại sao bọn họ phải đi đến trấn Lệ Loan?”
Trần Ca đã biết nguyên nhân người sống đến trấn Lệ Loan, thế nhưng nguyên nhân khiến người chết cũng đi đến trấn Lệ Loan thì Trần Ca lại không biết rõ.
“Mình cũng đã ngả đầu vào sát tóc của cô ta rồi mà tại sao mấy người này còn không có phản ứng gì nhỉ? Ít nhất cũng phải liếc nhìn mình một cái chứ.” Ma quỷ không giống với người sống, không thể tùy tiện mang về nhà ma, phải trải qua một khoảng thời gian dài quan sát và hiểu rõ mới có thể yên tâm để bọn họ ở trong nhà ma được.
Khi Trần Ca muốn tìm hiểu thêm thông tin từ trên người bốn bệnh nhân nữ thì loa phát thanh trong xe vang lên, đã đến một trạm xe mới.
Cửa xe mở ra, nước mưa bị gió lạnh thổi bắn vào bên trong xe, rơi vào ba lô Trần Ca đeo sau lưng.
“Mưa lớn như vậy? Dự báo thời tiết sai như thế thì quá bất hợp lý.” Trần Ca xoay người nhìn về phía trạm xe ngoài cửa. Chỉ mới liếc qua mà anh đã không thể dời mắt nổi.
Mưa to như trút nước, một người phụ nữ mặc áo mưa đỏ đứng lẻ loi giữa trạm xe.
Nước mưa chảy từ vành nón của cô ta xuống, làm tóc của cô ta ướt sũng.
“Người gọi điện thoại với tôi hôm đó là cô sao?” Trần Ca đứng trong xe, nhìn người phụ nữ ở ngoài xe.
Nghe thấy âm thanh quen thuộc này, cái đầu cúi thấp của người mặc áo mưa đỏ từ từ nâng lên, đôi con ngươi quái dị xuyên thấu qua tóc dài nhìn thẳng vào Trần Ca.
“Tôi đã đồng ý giúp cô tìm con trong vòng một tuần, cho nên mới phải mạo hiểm tính mạng ngồi trên cái xe tang này, tôi chưa quên lời đã hứa với cô đâu.” Giọng nói của Trần Ca khiến cho người ta rất tin tưởng.
Ánh mắt áo mưa đỏ nhìn về phía Trần Ca khác hẳn với ánh mắt cô ta nhìn Tiểu Cố, cô ta đứng yên tại chỗ, không có ý định đi lên phía trước.
Loa phát thanh trong xe vang lên, tài xế Đường Tuấn nhìn qua kính chiếu hậu, thấy Trần Ca đang nói chuyện cùng áo mưa đỏ đứng ngoài xe, mồ hôi lạnh không cầm được mà rơi xuống. Ông ta ấn nút đóng cửa xe, chuẩn bị đóng cửa sau, nhanh chóng lái đến trạm kế tiếp.
“Chờ đã!”
Ngay khi cửa sau xe sắp đóng lại, Trần Ca đặt ba lô vào giữa cửa: “Tôi còn có chuyện cần phải xử lý.”
“Chuyện này... không hay lắm đâu. Xe buýt công cộng, mọi người ngồi cùng nhau, cũng không thể để cho những người khác chờ một mình cậu được.” Tài xế rất lo Trần Ca làm ra chuyện gì, hiện tại chỉ cần nghe thấy giọng của Trần Ca là ông ta đã cảm thấy hoảng hốt rồi.
“Ông còn biết đây là xe buýt công cộng? Thế tại sao lúc trước lại không cho tôi lên xe?” Trần Ca đi về phía đầu xe, anh cũng không tiếp tục làm khó tài xế nữa mà đứng bên cạnh người phụ nữ trung niên nọ.
Lúc này toàn bộ người trên xe đều nhìn Trần Ca, không biết anh chuẩn bị làm gì.
“Cậu có chuyện gì sao?” Người phụ nữ trung niên có cơ thể cường tráng ngồi sát vào phía trong, giọng nói không tự chủ được mà hạ thấp xuống.
Trần Ca không nói mấy lời vô nghĩa với bà ta. Anh không phải loại người thích dây dưa, nếu áo mưa đỏ đã xuất hiện rồi thì chuyện về con của cô ta cũng không cần phải kéo dài nữa.
“Cậu bé ngồi bên cạnh bà là con của bà sao?” Trần Ca rất ít khi dùng giọng điệu như thế này, không có bất kỳ cảm xúc nào, khiến người nghe cảm thấy hơi sợ hãi.
“Đúng, đúng vậy.” Người phụ nữ trung niên đứng chắn giữa Trần Ca cùng cậu bé, không cho anh đến gần đứa bé ấy.
“Tôi hỏi bà một lần nữa, đứa bé này có phải là con của bà không.” Dưới ánh nhìn soi mói đầy kinh ngạc của toàn bộ người trên xe, Trần Ca lôi búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô ra.
Người phụ nữ trung niên dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía tài xế và hành khách ngồi bên cạnh, thế nhưng không ai dám mở miệng.
Bà ta há to mồm, do dự nửa ngày mới lên tiếng: “Đây là con của người thân của tôi, cả nhà bọn họ đều làm việc ở Cửu Giang, thường hay bận nhiều việc nên nhờ tôi chăm sóc đứa bé này giúp họ.”
“Lại biến thành con của người thân rồi?” Trần Ca vung vẩy búa của bác sĩ nát sọ: “Đánh thức đứa bé đi, tôi có mấy vấn đề muốn hỏi cậu bé.”
Tiếng động rất lớn nhưng đứa bé vẫn ngủ say, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ tỉnh dậy.
Người phụ nữ trung niên lộ vẻ khó xử, bà ta đẩy đứa bé vài cái nhưng cậu bé không có bất kỳ phản ứng nào.
“Đứa bé này một khi đã ngủ là như chết...”
“Ngủ như chết? Hay là bà đã cho cậu bé uống thuốc gì rồi?” Tay Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ: “Cho tôi xem thử cậu bé xem nào.”
Khuôn mặt bối rối của người phụ nữ trung niên từ từ cúi xuống, biểu cảm của bà ta đang thay đổi.
Có vẻ bà ta đã biết lần này mình trốn không thoát, bèn thò tay vào trong túi, chuẩn bị lấy một thứ gì đó ra.
“Hứa Âm!”
Trần Ca không có cho đối phương một cơ hội nhỏ nhoi nào, ngay khi nhận thấy vẻ mặt của người phụ nữ này có gì đó không đúng, anh lập tức gọi tên Hứa Âm.
“Tôi cho bà một cơ hội cuối cùng, đưa đứa bé cho tôi!”