Phòng vẽ tranh xảy ra biến đổi lớn, ép bóng đen ẩn náu ở chỗ này phải chui ra. Trần Ca sở hữu Âm Đồng, thị lực vô cùng tốt, liếc mắt đã nhận ra bóng đen này có phần tương tự với vết bẩn hình người trên tường phòng 413.
“Rốt cuộc tao cũng tìm được mày!”
Chiếc đinh không ngừng đâm vào cơ thể Trần Ca, đau đớn ập tới chẳng qua chỉ là thứ yếu, cái loại cảm giác sinh mạng không ngừng vuột mất mới khiến anh chán ghét.
Bóng đen chiếm được tiên cơ, nhưng Trần Ca cách cửa gần hơn, anh đến được cửa phòng trước bóng đen kia.
Trần Ca biết đối phương không phải thực thể, có lẽ mình không ngăn được nó, cho nên quyết đoán đóng chặt cánh cửa phòng đã bắt đầu rướm máu.
Khi cả căn phòng vẽ tranh phát sinh biến cố, mọi thứ đều sắp bị máu tươi nuốt chửng, Trần Ca đã lựa chọn lối chơi đồng vu quy tận.
“Mày muốn tao làm người chết thay, vậy tao sẽ lôi mày cùng xuống địa ngục, hai ta tay nắm tay trên đường xuống suối vàng, kiếp sau tao còn quấn lấy mày làm bạn tốt.”
Cách làm điên cuồng vô lại như thế của Trần Ca cũng khiến đối phương phải kinh ngạc.
Bóng đen kia dừng tại chỗ một lát, sau đó liều lĩnh giơ hai tay túm lấy tay nắm cửa.
“Muốn chạy à?”
Trần Ca chặn ở cửa, nắm chặt đinh trong tay đâm về phía cổ bóng đen.
Anh dùng ngón tay che cái đinh lại, mãi đến khi sắp tiếp xúc với đối phương mới lộ ra đầu đinh nhọn!
Ban đầu bóng đen cảm thấy Trần Ca chẳng làm hại được mình nên không hề phòng bị gì cả, cho đến khi cây đinh kia đâm mạnh vào cổ nó.
Đã trải qua nhiều nhiệm vụ tập luyện như vậy, Trần Ca sớm đã được rèn luyện thành một tên khốn tàn nhẫn, hai kiểu tính cách lí trí và điên cuồng hoàn toàn tương phản, pha trộn hoàn hảo trên người anh.
Trần Ca biết mình có lẽ chỉ có một cơ hội ra tay duy nhất, cho nên anh chọn ra tay ở vị trí mà anh cảm thấy trí mạng nhất.
Cái đinh đâm vào cổ bóng đen, quán tính quá lớn khiến đầu nó bị đâm lệch, nếu như là người sống bị một phát như vậy, không chết thì cũng bị thương nặng.
“Tao có lòng tốt muốn giúp mày, mày lại dùng tao chết thay, món nợ này chúng ta phải tính toán cẩn thận.”
Những đau khổ và nguyền rủa anh gặp phải, toàn bộ đều do bóng người phòng 413 ban tặng, cho nên Trần Ca không hề có ý định nương tay.
Sau khi thấy cái đinh có tác dụng với bóng người, Trần Ca không cho đối phương cơ hội phản ứng, lại rút từ trong túi ra một cái đinh nhọn, đâm vào mắt bóng người.
Đầu của bóng người lệch sang bên vai. Sau một lần chịu thiệt, nó không dám coi thường Trần Ca nữa, lui về sau mấy bước, duy trì khoảng cách hai mét với Trần Ca.
Máu rỉ ra từ khắp nơi trong căn phòng càng lúc càng nhiều, căn phòng tranh này đang từ từ biến dạng, giống như thế giới màu đỏ máu và thế giới bình thường đang dồn ép, thấm vào nhau ở chỗ này.
Tiếp tục ở lại trong phòng tranh sẽ rất nguy hiểm, nhưng Trần Ca lại chặn ở cửa không muốn ngoài.
“Mày không cho tao sống, vậy tao không cho mày ra ngoài.”
Gương mặt Trần Ca mang theo nụ cười, anh biết bây giờ bóng người có xúc động muốn bóp chết mình, nhưng vốn dĩ kẻ chết thay cần trải qua một quá trình, nói cách khác nếu bóng người muốn khiến Trần Ca trở thành kẻ chết thay cho mình, thì cần phải để Trần Ca chết cùng một cách với nó.
Cái này cũng giống với đạo lý quỷ nước kéo người đang nghịch nước vào trong nước cho chết chìm, quỷ thắt cổ dụ dỗ người ta thắt cổ.
Đương nhiên, đây chỉ là quan điểm của riêng Trần Ca, nếu như kẻ chết thay ở sau cánh cửa và ngoài cánh cửa khác nhau thì anh cũng không còn cách nào. Dù sao hiện tại đã thành thế này rồi, anh cũng chẳng thể quay đầu, chỉ đành mạo hiểm thử nghiệm.
Phòng vẽ tranh dần dần bị nhuộm kín bởi máu đỏ, Trần Ca và bóng người giằng co ở cửa, không ai di chuyển.
Tình cảnh như này quả thực rất hiếm thấy. Bình thường mà nói, sau khi nguyên quỷ tìm được kẻ chết thay sẽ lập tức đầu thai, hoặc nhập vào cơ thể người sống, đi thẳng tới thành phố khác.
Lệ quỷ dưới áo đỏ không thể rời khỏi vật ký thác trong thời gian dài, kẻ chết thay chỉ có thể bị giam ở nơi gần hiện trường tử vong, không thể đuổi theo nguyên quỷ.
Vì thế loại tình huống nguyên quỷ tìm được kẻ chết thay, kết quả lại bị "kẻ chết thay" chặn cửa giống như thế này rất hiếm khi xảy ra.
“Mày không định nói gì à?" Trong chớp mắt nhìn vào bóng người, trái tim treo cao của Trần Ca cũng quay trở về bụng. Lời nguyền trên người có thể cướp mất mạng của anh bất cứ lúc nào, anh nhất định phải giải trừ, nhưng anh lại không xác định được vị trí cụ thể của bóng người kia, đến phòng vẽ tranh cũng chỉ để thử vận may mà thôi, không ngờ đối phương thật sự trốn trong này.
Dường như bóng người không thể nói chuyện, nó không ngừng khua tay, đang ra dấu gì đó.
Trần Ca có thể nhìn ra tâm trạng kích động của đối phương, thậm chí có thể cảm nhận được một chút sợ hãi từ bóng người.
Nếu như còn ở trong phòng vẽ tranh, một lát nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện cực kì tệ.
Trần Ca cũng không muốn chết, anh bày ra dáng vẻ đồng vu quy tận chỉ để thể hiện thái độ của bản thân, hiện tại sau khi bóng người bị hù dọa, giọng điệu của Trần Ca có hơi chậm lại một chút.
“Giải trừ lời nguyền trên người tao, chúng ta không ai nợ ai, thậm chí tao còn có thể giúp mày tìm một kẻ chết thay.” Trần Ca nói điều kiện của mình: “Cùng nhau sống hay cùng nhau chết, quyền lựa chọn ở mày.”
Anh cảm thấy bóng người hẳn sẽ không từ chối, dù sao điều này không hề có hại cho cả đôi bên, nhưng qua vài giây, phản ứng của bóng người lại khiến Trần Ca nhíu mày.
Bóng người kia lắc đầu, xua tay, cuối cùng ngón tay trong không trung ra dấu vài chữ, Trần Ca mới hiểu được ý của bóng người.
Một khi quá trình chết thay đã khởi động thì không thể đơn phương giải trừ, trừ khi hoàn thành chết thay.
Trần Ca không biết bóng người có lừa anh hay không, dù sao trước khi anh đạt được mục đích của mình, tuyệt đối sẽ không mở cửa thả bóng người đi.
“Không thể giải trừ? Vậy mày có thể làm chậm lại thời gian chết thay không, ví dụ như cho tao vài tuần, hoặc là vài tháng tĩnh dưỡng.” Sau khi Trần Ca nói xong, bóng người suy nghĩ một lát, lại bắt đầu lắc đầu.
“Cái này cũng không được, cái kia cũng không được! Mày cảm thấy tao tốt tính lắm hả? Hay là cảm thấy tao không dám đồng vu quy tận với mày?" Trần Ca không hề cho rằng mình là một kẻ chết thay, dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện thì không ổn: “Tao khuyên mày cẩn thận suy nghĩ cho rõ, ngôi trường này chỉ có bấy nhiêu đây, sau khi mày ngấm ngầm mưu tính tao ở phòng 413 lại không rời đi luôn, chứng tỏ mày cũng không biết cách chính xác để rời khỏi chỗ này. Cho dù tao thật sự trở thành kẻ chết thay của mày, về sau tao cũng sẽ tìm mọi cách lần ra mày, những cái đinh này ghim lên người tao kiểu gì, tao sẽ ghim lại từng cái một lên cơ thể mày.”
Trần Ca dừng lại một lát, lại bổ sung một câu: “Tao không đe dọa mày, chỉ nói sự thật cho mày thôi, bây giờ hai ta chỉ có chung sức hợp tác mới có thể thu được kết quả thắng lợi.”
Không biết là lời của Trần Ca đả động đến bóng người, hay bởi vì phòng vẽ tranh sắp bị màu đỏ máu nuốt chửng, nơi này vô cùng nguy hiểm, bóng người kia rốt cuộc đổi ý, ra hiệu Trần Ca đưa tay mình ra.
“Tao cảnh cáo mày, đừng có giở trò, không thì cho dù tao có chết cũng sẽ không tha cho mày.” Trần Ca lạnh giọng nói.
Đầu bóng người treo nghiêng trên vai, giữa cổ còn ghim một cái đinh, dáng vẻ rất thê thảm, bây giờ nó cũng không biết mình tìm được kẻ chết thay hay là tìm phải miếng keo con chó không gỡ ra nổi.
Bóng người túm lấy tay Trần Ca với vẻ bất đắc dĩ.
Ngón tay nó gõ nhẹ, chỉ tay vốn đang từ từ biến thành màu đen trong lòng bàn tay Trần Ca như bị ảnh hưởng gì đó, màu sắc không đậm thêm nữa.