Lối đi ở phía xa vang lên tiếng bước chân, những bụi cỏ dại cao cỡ nửa người bị đẩy ra, Trần Ca mang theo giấy chứng nhận Giáo sư của thầy Bạch đi tới.
“Cô làm tốt lắm, lợi hại hơn cả mong đợi của tôi.” Xưa nay Trần Ca không hề keo kiệt lời khen của mình, anh rất biết cách cổ vũ người khác, có lẽ việc này cũng liên quan mật thiết đến chuyện anh là một chàng trai ấm áp: “Cô cứ canh ở đây một lúc, nếu như anh ta tỉnh lại, cô cứ dùng anh ta để luyện tập vài cách hù dọa khác, còn nếu không tỉnh thì thôi, không cần miễn cưỡng.”
Thấy nữ quỷ áo đỏ nhẹ nhàng gật đầu, Trần Ca hài lòng rời khỏi.
Lý do anh lo lắng chạy tới đây là bởi vì lúc nãy anh nhận được tin nhắn của Đoàn Nguyệt, cô nói Phòng Học Chuyện Lạ đã xuất hiện.
Với tư cách là kiến trúc đặc thù của cảnh tượng Thông Linh Trong Trường Ma bốn sao, Trần Ca cũng muốn mở mang kiến thức một chút.
Mặc dù điện thoại di động màu đen đã nói cảnh tượng đặc biệt này sẽ không gây thương tổn cho bất kỳ ai, nhưng anh vẫn phải tự trải nghiệm mới có thể yên tâm được.
“Phòng Học Chuyện Lạ, nghe là thấy đây là hạng mục không tồi chút nào, tiếc là lão Chu và Đoàn Nguyệt phản hồi không kịp thời.”
Trần Ca đi vào tòa nhà dạy học, còn chưa đi được bao xa đã thấy phòng học quỷ dị kia.
“Tối hôm qua khi thiết kế điểm kinh hãi, mình đã đi qua nơi này, nó không giống như bây giờ chút nào.” Anh đi vào phòng học, nhìn lướt qua mọi nơi. Tất cả đều bình thường, không có bất cứ vấn đề gì cả.
“Hằng đêm Phòng Học Chuyện Lạ sẽ tạo ra một câu chuyện lạ, không biết chuyện lạ đêm qua là cái gì?”
Anh ngồi ở hàng đầu tiên trong phòng học, đợi cả buổi mà không thấy có điều gì khác thường.
Lòng kiên nhẫn bị mài mòn sạch sẽ, Trần Ca bèn gửi tin nhắn vào cái điện thoại mà lão Chu đã dùng lúc nãy. Sau khi biết được bọn họ đang bị học sinh của Phòng Học Chuyện Lạ đuổi theo, anh lập tức đi ra khỏi phòng học.
Sầm!
Cửa phòng học sau lưng tự động đóng lại. Lúc Trần Ca quay đầu lại nhìn, trong phòng học đã trở lại bình thường.
Ti vi, tấm gương và đủ thứ đồ linh tinh đều chẳng thấy đâu nữa, cứ như chưa từng xuất hiện bao giờ.
“Là sao đây? Chẳng lẽ chỉ cần người sở hữu cái điện thoại màu đen đi vào, Phòng Học Chuyện Lạ sẽ thay đổi vị trí? Hay là thời gian mở ra hằng ngày của nó có giới hạn?”
Phòng học chuyện lạ chẳng thấy đâu nữa, thế nhưng cậu học sinh đuổi theo lão Chu vẫn chưa biến mất, việc này khiến cho Trần Ca nhìn thấy một con đường tắt dẫn tới “thành công”.
Anh tăng tốc độ, vừa chạy được mấy bước thì chợt nhìn thấy một cái camera bị ném lẻ loi trên hành lang.
Cái camera đáng thương này bị vứt bỏ mấy lần, tất cả mọi người đều cảm thấy nó là một gánh nặng.
“Quăng camera đi, Lưu Giang lấy cái gì để livestream bài trừ hàng giả?” Việc này giống như binh sĩ buông bỏ vũ khí trên chiến trường vậy, khiến Trần Ca chẳng hiểu ra làm sao.
“Các người không livestream toàn bộ hành trình, làm sao khán giả có thể biết được nhà ma này chơi vui cỡ nào chứ?”
Trần Ca đi đến bên cạnh camera, thấy đèn báo bên trên vẫn chớp tắt như thường, bèn thở dài: “Nếu các người không muốn quay phim, vậy tôi đành giúp các người quay vậy.”
Anh nhếch khóe môi, chỉ trong tích tắc, trong đầu lướt qua vô vàn kế hoạch.
Lúc Lưu Giang livestream chắc chắn sẽ dốc hết sức bôi nhọ nhà ma, dùng đủ loại thủ đoạn để giảm cảm giác kinh khủng xuống, nhưng bây giờ Trần Ca lại lấy được camera.
Quyền quay phim nằm trong tay mình, bây giờ không còn là lúc các cư dân mạng muốn xem gì thì mình quay đó, mà là lúc anh quay cái gì thì cư dân mạng phải xem cái đó.
“Nhân cơ hội này mình phải tuyên truyền quảng cáo cho nhà ma của mình mới được, để mọi người trải nghiệm sức hấp dẫn của nhà ma.”
Trần Ca dùng một tay nâng camera lên, tay còn lại lấy điện thoại di động của mình ra, mở kênh livestream của Lưu Giang.
Anh nâng ống kính lên, hình ảnh livestream vừa rung lắc một chút, số lượng bình luận đã tăng vọt.
[Camera chuyển động rồi! Cuối cùng anh Giang cũng nhớ đến chúng ta trong kênh livestream!]
[Không đúng lắm! Anh Giang đã bỏ chạy từ lâu rồi, nhóm người thứ hai cũng đã chạy trốn, bây giờ ai đang quay vậy?]
[Má ơi! Nghĩ kỹ thì đáng sợ thật đấy! Tôi không thấy! Camera tự chuyển động!]
[Anh thả tôi xuống mau!]
Trần Ca không tương tác với các bình luận. Anh xách camera theo, chuẩn bị quay lại vẻ mặt chân thật của các khách tham quan trước mấy triệu người xem, sẵn tiện quảng cáo tí xíu cho nhà ma của mình.
Có lão Chu và Đoàn Nguyệt cung cấp vị trí, Trần Ca lẳng lặng bám theo đám khách tham quan kia.
…
“Chúng ta làm bạn nhé!”
Tiếng hét chói tai càng lúc càng gần, đừng nói là đám Đại Quỷ, Tiểu Quỷ, ngay cả lão Chu và Đoàn Nguyệt cũng hơi hoảng.
Tòa nhà dạy học là cảnh tượng nhánh lớn nhất trong Thông Linh Trong Trường Ma, hành lang rắc rối phức tạp, lại không có bất cứ vật tham chiếu gì, cực kỳ dễ lạc đường.
Dưới sự dẫn đường của lão Chu và Đoàn Nguyệt, bọn họ chạy tới chỗ sâu nhất trong tòa nhà dạy học. Bốn phía đều là lối đi, nhưng mỗi một lối đi đều không nhìn thấy hi vọng.
“Đó rốt cuộc là thứ gì?”
“Không biết nữa!”
“Mẹ nó, thể lực của nó tốt quá đi mất!”
Tiếng hét vang lên không ngừng, lại còn đuổi theo đằng sau với tốc độ chạy nước rút trăm mét, mấy vị khách tham quan càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi.
“Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách! Cậu ta muốn tìm bạn, có lẽ chỉ cần chúng ta đồng ý với cậu ta là cậu ta sẽ bỏ đi!” Quỷ Muội chạy không nổi nữa, mệt đến nỗi muốn nôn hết mật xanh mật vàng. Trước kia cô ta chưa từng nghĩ tới chuyện tham quan nhà ma lại tốn sức như thế.
“Thử một lần xem sao. Tôi từng nghe kể một câu chuyện lạ tương tự, một học sinh bị cô lập xảy ra chuyện ở phòng học, mỗi khi đến ngày cúng cô hồn, cậu ta sẽ quay trở về lớp học, chỉ khi nào tìm được bạn mới có thể an tâm rời khỏi.” Lão Chu và Đoàn Nguyệt chạy đằng trước. Hai người cũng mệt đến nỗi thở không ra hơi, thỉnh thoảng lão Chu còn ho khan mấy tiếng, một tay che ngực, cứ như chịu không nổi.
“Được! Vậy chúng ta thử xem! Đợi đến khi quỷ học sinh hỏi thăm, tôi đếm ba tiếng, chúng ta đồng thanh trả lời: Tôi bằng lòng làm bạn với cậu!” Năng lực lãnh đạo của Bạch Bất Hối cao hơn Lưu Giang nhiều, anh ta đã trở thành nòng cốt của nhóm nhỏ này.
“Không thành vấn đề!” Tất cả mọi người đều đồng ý. Ánh mắt của bọn họ kiên định, cố nén sợ hãi, đứng chung một chỗ.
Quỷ học sinh nhìn thấy bọn họ dừng lại nhưng cũng không giảm tốc độ, gương mặt đó gần như vặn vẹo, nở nụ cười quái dị rồi lao đến: “Chúng ta làm bạn nhé!”
“Chuẩn bị!” Trong lòng bàn tay Bạch Bất Hối ướt sũng mồ hôi, hắn ta bắt đầu đếm ngược: “Ba, hai, một!”
Sau khi hắn ta nói chữ “Một”, trong hành lang yên tĩnh đến đáng sợ, cả sáu người không ai lên tiếng.
Bầu không khí có phần lúng túng. Sự ăn ý đáng kinh ngạc này kéo dài nửa giây, sau đó mọi người cứ như là đã hẹn trước, đồng thời chạy như bay về phía xa.
Hợp tác tập thể cuối cùng lại biến thành trò làm tốn sức nhau, lão Chu và Đoàn Nguyệt đều cảm thấy sắp sửa không thể chịu nổi nữa, nhưng hai người này vẫn còn một ít sức lực, tốc độ không hề giảm đi chút nào.
Cuối cùng Quỷ Muội là người đầu tiên không thể chịu nổi, cô ta bị quỷ học sinh đuổi kịp đầu tiên.
Gương mặt quỷ kinh khủng kia dán sát trước người cô ta, sau đó xuyên qua thân thể cô ta.
Hình như ma quỷ do Phòng Học Chuyện Lạ sinh ra chỉ là một chấp niệm có hạn chế thời gian, mỗi khi quỷ học sinh tìm được một người bạn, thân thể của cậu ta sẽ nhạt đi một ít.
Trong hành lang vang lên tiếng kêu thảm thiết chói tai, thân thể đến mức giới hạn, cộng thêm cảm xúc suy sụp, hai luồng tra tấn đến từ thể xác và linh hồn khiến Quỷ Muội té xỉu trên mặt đất.
Ống kính chậm rãi dời đi, sau đó hai bác sĩ mặc áo blouse trắng lướt qua, thì thầm oán trách rồi kéo cô gái đi.
Giọng nói của quỷ học sinh lần nữa bay bổng trên hành lang. Đợi sau khi quỷ học sinh rời đi, một người đàn ông cầm camera lẳng lặng theo vào.