D
ường như đội trưởng Lý không muốn nhắc tới đề tài này, đầu dây bên kia truyền tới tiếng bước chân, ông cố ý đi tới một khu vực không có người rồi mới nói: “Đứa bé kia hiểu lầm về cái chết.”
“Thế giới của trẻ con vẫn chưa hình thành hết, có thể trong mắt cô bé chết chỉ là đi đến một nơi xa. Điều này cháu có thể hiểu được.” Từ khi Trần Ca gặp nhân cách chủ của Môn Nam thì đứa trẻ kỳ lạ đến đâu anh cũng thấy bình thường.
“Nếu quả thật như thế thì đã tốt. Sau khi đứa bé kia được giải cứu, ba ngày liền nó không mở miệng nói một câu nào, không khóc không phá, ngoan ngoãn đến mức làm người ta sợ.” Đội trưởng Lý nhớ lại.
“Mãi đến tối ngày thứ tư, một nữ cảnh sát phát hiện cô bé đang núp ở góc giường nhìn chằm chằm con nhện ở đầu giường đến đờ cả người ra, cô ấy nghĩ là cô bé sợ con nhện nên đã thuận tay đập chết con nhện kia. Kết quả cô bé này đột nhiên khóc thét lên, nó nói nữ cảnh sát giết chết chị gái nó.”
“Đó là lần đầu tiên con bé mở miệng nói, cũng từ lúc đó chúng tôi phát hiện cô bé hơi kỳ lạ.”
“Một đứa bé không hề buồn khi cha mẹ qua đời, ngược lại khi con nhện chết thì lại khóc, thế giới trong nhận thức của nó rốt cục là gì?”
“Chúng tôi thử giải thích ý nghĩa của từ chết với cô bé, kết quả phát hiện chết trong tâm niệm của nó không phải là thời điểm kết thúc của một con người. Con bé rất nghiêm túc nói với chúng tôi, sau khi người ta chết sẽ biến thành những thứ khác, cách nói này hơi tương tự với luân hồi chuyển thế.”
“Chính vì không sợ chết, cho nên chúng tôi thường nghe được một số từ ngữ khá tàn nhẫn từ miệng đứa bé kia.”
“Một đứa trẻ có bề ngoài đáng yêu như thiên sứ, dùng giọng nói ngây thơ nói về cái chết, rốt cuộc nó có phải là thiên sứ không? Hay là ma quỷ?”
“Sau khi điều tra sâu hơn, chúng tôi phát hiện thêm rất nhiều chi tiết.”
“Trước đây người báo án là một thôn dân đi ngang qua, căn cứ vào báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi có thể đoán ra đại khái, ít nhất con bé đã ở chung với thi thể của cha mẹ hai ngày rồi.” Giọng của đội trưởng Lý đè thấp hơn: “Một đứa trẻ bốn, năm tuổi đã có ý nghĩ độc lập, có thể tự có hướng suy nghĩ của mình và làm rất nhiều chuyện. Tận hai ngày mà nó cũng không hề báo cảnh sát, cũng không hề tìm người lớn xin giúp đỡ, cậu không cảm thấy rất kỳ lạ sao?”
“Biết đâu cha mẹ cô bé chưa từng dạy nó về phương diện này.” Trong đầu Trần Ca hiện lên bộ dạng tội nghiệp của Giang Linh, anh cũng mơ hồ cảm thấy có điểm nào đó không ổn cho lắm.
“Trong phòng chỉ tìm được vân tay của bé gái và cha mẹ con bé, thủ pháp đầu độc thấp kém tới mức khó tưởng tượng được nhưng vẫn thành công. Điểm đáng ngờ tương tự cũng còn rất nhiều. Nói chung vụ án này không đơn giản như cậu nghĩ đâu.”
Phía bên kia có người đang gọi tên đội trưởng Lý, hình như có chuyện cần tìm ông, đội trưởng Lý bèn đáp lại.
“Trần Ca, bây giờ tôi có việc gấp, phải đi ngay bây giờ. Tôi biết có lẽ tôi không khuyên được cậu, chỉ có thể nhắc nhở cậu, cẩn thận đứa bé kia và buổi tối chớ chạy tới cái thôn đó.”
“Buổi tối không thể vào thôn ư?”
“Nhìn bản đồ một chút đi, xung quanh mấy kilomet chỉ có một cái thôn, cậu không thấy kỳ lạ sao? Trước đây, lúc chúng tôi điều tra những thôn khác, có một cụ già từng nói với chúng tôi rằng trước đây rất lâu thôn Lâm Quan từng bùng phát bệnh dịch, chết rất nhiều người.”
Đầu dây bên kia có người đang thúc giục đội trưởng Lý, sau khi vội vã nhắc nhở mấy câu, đội trưởng Lý cúp điện thoại, để lại một mình Trần Ca ở giữa cái thôn cũ nát đen kịt.
Bên tai truyền tới tiếng tút tút của máy bận, Trần Ca im lặng cất điện thoại di động đi: “Chú ấy nói trước đây rất lâu, rốt cục là mấy năm chứ?”
Trần Ca nhìn quét qua thôn Lâm Quan tối đen như mực, anh nhìn từng ngôi nhà dột nát, cảm giác như một loạt quan tài mở nắp chưa đóng lại.
“Thôn Lâm Quan, tách chữ “Lâm” ra, không phải thành thôn Mộc Quan sao*?”
(*) Chữ Lâm (林) tách đôi ra sẽ thành chữ Mộc (木). Mộc Quan có nghĩa là quan tài bằng gỗ.
Anh rời khỏi thôn, đứng ở bên cạnh đường xi măng.
Đừng nói đêm hôm khuya khoắt, ngay cả ban ngày thì nơi này cũng không bắt được xe, bây giờ anh không thể quay về nội thành được.
“Giang Linh nói cha cô bé ở rừng đào phía tây của thôn, đi tới đó xem trước xem sao.”
Trần Ca bật đèn pin lên, đi dọc theo đường núi hướng tây của thôn Lâm Quan.
Đường càng đi càng hẹp, đi qua đỉnh núi, lúc Trần Ca sắp từ bỏ thì thấy phía trước có ánh đèn yếu ớt.
“Có người ư?”
Ngọn đèn di động về hướng bên kia núi, từ từ đi xa, hình như đối phương không thấy anh.
Trần Ca lôi cán búa ra ngoài, bỏ Tiểu Tiểu vào túi áo, lúc này mới tiếp tục đi lên phía trước.
Đường núi gồ ghề, anh không dám chạy quá nhanh, đuổi theo khoảng mười mấy phút, ngọn đèn trước mặt bỗng nhiên từ từ biến mất.
“Không phải là ma trơi chứ?”
Đêm khuya trong núi lớn cực kỳ đáng sợ, xung quanh không có ai, Trần Ca nhớ lại một số câu chuyện được nghe từ thuở bé, nào là ma dẫn đường, sói ngậm đèn, ma núi...
“Bình tĩnh chút đi, đừng hoảng hốt.” Anh vỗ nhẹ mặt mình, kéo kín áo khoác, chạy tới chỗ ngọn đèn kia biến mất.
Khi chạy qua đỉnh núi thứ hai, cảnh tượng trước mắt xảy ra biến hóa, trong khe núi có trồng một rừng đào.
Do lâu ngày không được chăm sóc nên rừng đào đầy cỏ hoang, rất nhiều cây đào có dáng cong vẹo, nhìn xa xa như từng người ngã trái ngã phải.
Ngọn đèn biến mất kia lại xuất hiện một lần nữa, nó đang ở giữa rừng đào.
“Đây chính là rừng đào mà cha của Giang Linh nhận thầu.” Tìm được nơi này nhưng Trần Ca cũng không cảm thấy vui mừng, ngược lại anh còn căng thẳng hơn vì ngọn đèn kia xuất hiện.
“Người xung quanh đây đều biết rừng đào xảy ra án mạng, vì sao nửa đêm nửa hôm còn có người xách đèn đi qua đây?” Anh tỏ ra cẩn thận, tắt đèn pin đi, vì có Âm Đồng nên khả năng nhìn trong bóng đêm của anh hơn hẳn người bình thường.
Từ từ mò vào giữa rừng đào, bên tai truyền tới tiếng cuốc đất.
“Ông ấy đang làm gì vậy nhỉ?”
Sau khi tới gần, rốt cục Trần Ca cũng thấy rõ đối phương.
Trên nhành đào treo một chiếc đèn và một bình nước, bên cạnh là một ông cụ khoảng sáu, bảy chục tuổi.
Ông cụ đang vung cuốc đào từng tấc đất trong rừng đào, hình như đang tìm thứ gì đó.
Hành động của ông cụ cực kỳ lạ thường, Trần Ca không vội lộ diện, anh rón rén theo phía sau, quan sát kĩ lưỡng.
Mặc dù ông cụ này đã tóc hoa râm nhưng thân thể rất cường tráng, có lẽ do bình thường hay làm việc đồng áng, hai lòng bàn tay đầy vết chai.
Trên người ông mặc quần áo đã giặt đến mức bạc phếch, gương mặt căng thẳng, có lẽ rất ít khi cười.
“Một ông cụ rất bình thường.”
Dù nhìn từ phương diện nào, đây cũng là một ông cụ nông dân, nhưng không ngờ một người như vậy lại chạy tới hiện trường án mạng đào bới vào giữa đêm khuya.
Trần Ca theo ông cụ khoảng 20 phút vẫn không phát hiện cái gì, anh tính thời gian, quyết định trực tiếp một chút.
Anh sợ mình đột nhiên xuất hiện sẽ dọa ông cụ sợ đến mức phát bệnh, bèn cố ý lui về sau hơn chục mét, bật đèn pin lên, hô về hướng rừng đào: “Có ai không? Núi lớn thế này đi ra ngoài thế nào đây!”
Cách mười mấy mét, ông cụ nghe được giọng của Trần Ca vẫn bị sợ không nhẹ, mồ hôi lạnh trên trán đột nhiên toát ra.