“Phía trước là ngã tư đường, bốn manh mối đó chắc chắn được sắp xếp trên các tuyến đường khác nhau. Chúng ta chia thành hai đội, một đội đi bên trái và một đội đi bên phải, dùng điện thoại để giữ liên lạc với nhau, báo cáo tiến độ qua cửa bất cứ lúc nào.” Thái độ của Ngụy Kim Nguyên rất kiêu ngạo, nhưng mà người này có tài thật sự trong việc thiết kế cảnh tượng nhà ma: “Trong nhà ma không thể có một cảnh tượng nào là xây dựng vô nghĩa cả. Trong mỗi căn phòng ở đây có khả năng đều ẩn chứa cơ quan và diễn viên, mấy người cứ đi phía sau tôi là được, tốt nhất không nên chạm vào những đồ vật trong phòng.”
“Cậu và Lãnh Nam dẫn một đội, tôi cùng streamer đi bên kia, được không?” Lý Húc liếc nhìn Ngụy Kim Nguyên, luôn cảm thấy cơ thể đối phương không hài hòa lắm.
“Không thành vấn đề, chúng ta cứ sắp xếp như thế này đi.” Ngụy Kim Nguyên thậm chí còn không hỏi ý kiến của những du khách khác, cứ như khi bước vào nhà ma là đến sân nhà của anh ta vậy: “Mấy người thật may mắn mới gặp được chúng tôi.”
“Được rồi.” Nữ trợ lý kéo Kurosaki đi đến bên cạnh Ngụy Kim Nguyên: “Đây là lần đầu tiên chúng tôi đến tham quan nhà ma trong nước, vẫn còn rất nhiều thứ không hiểu, làm phiền mấy người.”
Lý Bão Phú không nói gì, giống như đang suy nghĩ điều gì đó. Nữ trợ lý biết tính cách ông ta kỳ quặc, vừa rồi còn cãi nhau với đám người Ngụy Kim Nguyên, cô còn tưởng ông ta không chịu nể mặt, cảm thấy xấu hổ cho nên không hỏi gì thêm.
“Cứ quyết định như vậy đi, bốn người chúng tôi đi trước.” Ngụy Kim Nguyên giơ điện thoại di động lên: “Hẹn gặp lại ở lối ra.”
“Hẹn gặp lại ở lối ra.” Lý Húc nhìn đám người Ngụy Kim Nguyên đi vào lối đi bên trái, bản thân thì quay đầu bước sang bên phải: “Chúng ta khi đi vào nhà ma đều có lý do của mình, nếu mấy người bằng lòng theo sau thì hãy đi cùng, còn nếu cảm thấy chúng tôi không đủ tin cậy thì có thể tách đội bất cứ lúc nào.”
Lý Húc hơi khó chịu đối với Vương Diễm, thái độ rất kém.
“Đi theo anh còn không bằng tôi dẫn theo bọn họ đi.” Vương Diễm định đưa bạn gái đi, nhưng bạn gái cậu ta nghĩ đi theo Lý Húc sẽ an toàn hơn. Hai người bất đồng quan điểm, cuối cùng Vương Diễm bị cô lập.
Không còn cách nào khác, Vương Diễm dù can đảm đến mấy cũng không thể khiêu chiến cảnh tượng ba sao rưỡi một mình như thế này được.
“Ngay từ đầu cứ đi theo mọi người như vậy không phải hơn sao, cứ nói những điều khó giải thích đó để thể hiện bản thân như vậy, không thấy mình ngây thơ à?" Cậu sinh viên đặc cách kia không chỉ mặt gọi tên, như thể cậu ta đang lẩm bẩm mình, nhưng mọi người xung quanh đều biết cậu ta đang nói ai.
“Ngây thơ?” Vương Diễm ngẩng đầu liếc mắt nhìn người nọ, muốn phản bác lại theo bản năng, nhưng lời nói đến bên môi, cậu ta lại đột nhiên phát hiện tất cả mọi người, bao gồm cả bạn gái của mình đều cảm thấy lời nói của cậu sinh viên được đặc cách kia có lý.
Trong trường hợp này thì phản bác cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, Vương Diễm thông minh ngậm miệng lại. Trước đây cậu ta đúng là rất ngây thơ, thế nhưng dưới sự huấn luyện trong nhà ma của Trần Ca, cậu ta đã sớm thay da đổi thịt rồi.
Dường như đã hạ quyết tâm nào đó, Vương Diễm ngoan ngoãn đi theo Lý Húc, bộ dạng giống như cuối cùng cũng nhận ra.
“Sớm như vậy không phải tốt hơn sao, làm như trong đây chưa có ai tham quan nhà ma vậy.” Cậu sinh viên đặc cách và bạn gái của Vương Diễm đi theo phía sau đội, năm người họ nhanh chóng đi vào lối đi bên phải.
Hai nhóm chính thức tách ra. Sau khi họ rời đi, trên đường phố có một làn sương mờ ảo, một bóng người lướt qua đó.
...
Mười người tụ tập trên phố thì có vẻ rất chật chội, nhưng sau khi giảm một nửa, khu vực xung quanh nhanh chóng trống một mảng lớn.
“Không có giới thiệu cảnh tượng, không có thiết kế cốt truyện, thậm chí ngay cả một biển dẫn đường cũng không có, cái nhà ma này có thể mở được đến tận bây giờ đúng là một kỳ tích.” Ngụy Kim Nguyên không hiểu tại sao một nhà ma như thế này lại trở nên nổi tiếng như thế.
“Có lẽ là du khách cảm thấy như đang chơi một trò chơi mới thôi, dù sao trên thị trường cũng chưa từng có nhà ma nào có độ tự do cao như vậy.” Lý Trường Âm sờ sờ bức tường bên đường: “Nhưng nhà ma này cũng hơi kỳ lạ. Tôi đã nhìn thử một chút, tất cả các tòa nhà trong cảnh tượng này đều giống như trong thực tế, vật liệu được sử dụng là xi măng và gạch, mang lại cho người nhìn cảm giác rất thật.”
“Anh ta không sử dụng ván nhựa và gỗ để xây nó, sau này nếu cần tháo dỡ thì phải làm thế nào? Lẽ nào anh ta định lưu cảnh tượng này cả đời à? Khách đến tham quan nhà ma có mới nới cũ, một cảnh tượng thì chỉ cần chơi một lần là sẽ thấy chán, xây toàn bộ bằng xi măng thế này đúng là quá tốn kém.” Ngụy Kim Nguyên lắc đầu: “Không thể so sánh nổi. Phía sau lưng anh ta có cả khu vui chơi Thế Kỷ Mới chống đỡ, có khu vui chơi cung cấp tiền vốn, còn chúng ta thì chỉ có thể dựa vào chính sức lực của mình thôi.”
Trong câu nói của anh ta có hàm ý khác, giống như đang muốn thử Lý Trường Âm, lại nói thêm một câu: “Không phải khu vui chơi Tương Lai Ảo có tìm đến ông chủ của chúng ta sao? Bên bọn họ nói như thế nào? Anh nói xem chúng ta có cơ hội mở chi nhánh trong khu vui chơi Tương Lai Ảo không?”
“Suy nghĩ của bọn họ không giống với chúng ta. Họ cảm thấy nhà ma thực thể thật không có ý nghĩa, liên lạc với ông chủ cũng chỉ muốn chúng ta cung cấp kinh nghiệm và kịch bản cho họ thôi, dù sao bên họ cũng không có ai chuyên làm nhà ma.” Sau khi Lý Trường Âm nói xong, suy nghĩ Ngụy Kim Nguyên hơi lung lay.
Ngày càng có ít du khách đến tham quan Học Viện Ác Mộng, trên mạng có quá nhiều đánh giá tiêu cực xóa mãi không hết, mà những nhân viên cốt cán của nhà ma được trả lương chủ yếu từ tiền chia vé, nếu không có ai vào tham quan, đương nhiên họ không được chia tiền.
Theo quan điểm của Ngụy Kim Nguyên, thay vì ở lại Học Viện Ác Mộng, tốt hơn là nên đến khu vui chơi Tương Lai Ảo để nương tựa. Bên đó cần những nhân tài để thiết kế nhà ma, còn anh ta thì trùng hợp lại có kinh nghiệm phong phú trong lĩnh vực này.
“Có vẻ như hôm nay mình phải biểu hiện tốt một chút mới được.” Chỉ khi chứng minh được giá trị của bản thân thì mới có điều kiện tốt hơn, Ngụy Kim Nguyên là một người rất thực tế.
Nhìn thấy sự nhiệt tình đột ngột của người bạn đồng hành, Lý Trường Âm chỉ nhếch miệng cười một cách tượng trưng. Có thể là do người này đã diễn vai ma quỷ quá nhiều nên mỗi một cử động đều rất kỳ lạ, trông có vẻ khác với người bình thường, nhưng vấn đề cụ thể ở đâu thì lại không thể nói ra được.
Nữ trợ lý đi rất gần Lý Trường Âm, sau khi vô tình nhìn thấy vẻ mặt vừa rồi của người kia, cô vô thức thả chậm bước chân lại, trông có vẻ sợ hãi.
Ngụy Kim Nguyên nhận thấy sự khác thường của nữ trợ lý, bèn an ủi: “Người đẹp à, Lãnh Nam là diễn viên chuyên nghiệp nhất trong nhà ma của chúng tôi, nếu có cơ hội đến chỗ chúng tôi, cậu ấy sẽ cho cô biết thế nào là kinh dị thực sự.”
“Hay là thôi đi.” Nữ trợ lý cười lúng túng, bước chậm lại, đi đến phía sau Kurosaki.
“Không phải tôi nổ với mấy người đâu, lúc trước khi Lãnh Nam đến tham quan nhà ma, cậu ấy đi vào với gương mặt có trang điểm, còn dọa các diễn viên trong nhà ma sợ hãi nữa đấy. Dù là ma quỷ hay sát thủ máu lạnh, cậu ấy đều nhập vai rất tốt, mọi biểu cảm đều giống y như thật.”
Ngụy Kim Nguyên rất thoải mái. Lúc anh ta quay đầu lại, mí mắt Kurosaki giật giật, ông ta đột nhiên hỏi một câu không ngờ đến: “Lần này mấy cậu đi vào đây tham quan, có phải cũng đã hóa trang cho mình rồi đúng không? Tôi không quan tâm mấy cậu với ông chủ nhà ma này có thù oán gì, cũng không quan tâm có phải mấy cậu đến đây để gây chuyện hay không, chỉ đơn thuần muốn hỏi thôi.”
“Ông cho rằng chúng tôi đến đây để cố ý gây chuyện sao? Trang điểm kỹ càng rồi vào quấy rối?" Ngụy Kim Nguyên cười khinh thường: “Ông cũng coi trọng nhà ma của anh ta quá rồi...”
“Nghĩa là mấy cậu không hóa trang.” Kurosaki lau mồ hôi trên trán: “Được rồi, không sao.”
Chờ đến khi Ngụy Kim Nguyên đi xa vài mét, nữ trợ lý lấy khăn ướt trong túi ra, đưa cho Kurosaki: “Thầy, ở trong này có bật điều hòa, với lại nhiệt độ cũng thấp như vậy, tại sao thầy lại chảy mồ hôi nhiều như vậy chứ? Có phải cơ thể khó chịu đúng không?”
“Cô nhớ kỹ đường đi đi, sau này chúng ta tìm cơ hội gia nhập đội khác.” Kurosaki lau mồ hôi trên trán, năm ngón tay nắm chặt khăn ướt, vẻ mặt căng thẳng: “Chúng ta cách xa hai người kia một chút.”
“Đang yên đang lành, tại sao phải tránh xa bọn họ?” Nữ trợ lý cũng không hiểu ý Kurosaki.
“Cái người vừa chui đầu vào cửa sổ vừa nãy có hai vết tím đen ở phía sau gáy, giống như bị ai đó dùng tay bóp lấy vậy. Vừa rồi tôi có hỏi cậu ta, không phải là do cậu ta trang điểm.”
“Nhưng cũng có thể là vết bớt mà?” Nữ trợ lý cảm thấy Kurosaki đã nghĩ quá nhiều rồi: “Vừa rồi không phải chúng ta đã nói rồi sao? Không nên hỏi chuyện riêng tư của người ta.”
“Đó chắc chắn không phải là vết bớt.” Kurosaki nhìn chằm chằm vào Ngụy Kim Nguyên: “Tôi nhớ rất rõ ràng, lúc đầu trên cổ cậu ta chỉ có một vết nhỏ cỡ lòng bàn tay, sau khi đi được mấy bước, một cái khác lại hiện ra!”
Kurosaki nâng tay, chỉ vào cổ mình ra dấu: “Hai dấu tay kia xuất hiện ở hai bên gáy, cảm giác như có một thứ gì đó đang cưỡi trên cổ cậu ta, rồi dùng tay ôm lấy cậu ta vậy...”