Người đàn ông mà Lưu Nhàn Nhàn mến mộ có tính cảnh giác rất cao, cũng may Trần Ca khá có kinh nghiệm về phương diện theo dõi, nhờ vậy mới không bị phát hiện.
“Nhà hắn ta ở trong khu chung cư Phương Hoa Uyển sao? Nơi này cách Học viện Pháp y Cửu Giang cũng không xa, lại tiện xe bus, sao hắn ta còn ở lại ký túc xá ở trường?”
Trần Ca không dám rút ngắn khoảng cách, anh thấy người đàn ông kia sắp đi vào tòa nhà số ba.
“Lại là tòa nhà số ba, chuyện này không giống như trùng hợp lắm.”
Tầng hai mươi bốn trong tòa nhà số ba của khu chung cư Phương Hoa Uyển là tổng bộ của Hiệp hội kể chuyện lạ, người đàn ông này lén lút chạy tới đây có vẻ không bình thường.
Trần Ca tranh thủ thời gian tiến vào tòa nhà số ba, anh biết rõ bố cục trong hành lang, giả vờ là cư dân của nơi này, quẹo về hướng lối thoát hiểm ở bên cạnh một cách tự nhiên.
Anh đi tới giữa chừng mới phát hiện thang máy ở cửa tòa nhà số ba không có người nào.
“Người đàn ông kia không đi thang máy?” Trần Ca nín thở đi vào lối thoát hiểm, cũng không nghe thấy có tiếng bước chân. Đúng lúc này, một hướng khác ở tầng một truyền ra tiếng mở cửa.
“Hắn ta ở tầng một sao?” Trần Ca nghiêng người đứng trong lối thoát hiểm, nhìn về hướng có tiếng cửa mở truyền ra: “Số 3004.”
Anh nhớ kỹ số nhà, từ từ đi tới cửa căn hộ kia, ghé sát tai vào cửa.
Trong phòng truyền tới tiếng nói chuyện điện thoại của một người đàn ông: “Anh rể? Gần đây bên trường học không an toàn lắm, buổi tối thường xảy ra chuyện không may. Em ở bên căn hộ của nhà anh một thời gian được không?”
“Yên tâm đi, em sẽ không làm loạn nơi này. Em sẽ không đụng tới đồ đạc của anh chị đâu, em biết căn hộ này quan trọng với anh như thế nào mà.”
“Được rồi, em biết rồi. Em cam đoan không bước chân vào phòng sách của anh! Không động tới bất cứ đồ đạc nào của anh cả!”
Cuộc điện thoại chấm dứt, người đàn ông lập tức đổi giọng: “Anh cho là tôi muốn tới đây à? Còn làm bộ làm tịch, cứ như bố thí nhiều ân huệ cho tôi lắm ấy.”
Ở ngoài phòng, Trần Ca có thể nghe thấy tiếng người đàn ông kia đang hung hăng ném quần áo. Hắn ta chỉ tỏ vẻ chín chắn và tự tin mà thôi. Thực ra, trong nội tâm hắn ta cất giấu một linh hồn hoàn toàn khác với vẻ bề ngoài.
Người đàn ông này thầm oán trách vài câu, hình như hắn ta đang tìm kiếm thứ gì đó ở trong phòng. Động tác của hắn ta thô bạo, tiếng cửa tủ và ngăn kéo mở ra liên tục vang lên trong phòng.
“Gian phòng kia đã được sửa chữa rồi, bố cục không giống như trước nữa. Không có ai có thể nhận ra được, mình lại kiểm tra thêm lần nữa cho chắc.”
Người đàn ông này đi đi lại lại trong phòng, hắn ta không biết rằng những lời mình vô tình nói ra lại bị Trần Ca ở ngoài cửa nghe thấy.
“Trong căn hộ này có một căn phòng nào đó đã được sửa chữa? Tại sao hắn ta lại muốn chạy tới đây kiểm tra trong giờ phút quan trọng này?”
Hành động của người đàn ông này quá kỳ lạ. Ngay từ đầu, Trần Ca theo dõi người đàn ông này chẳng qua là do anh cảm thấy hắn ta hơi kỳ lạ. Anh chưa từng nghĩ theo hướng giết người, nhưng mỗi câu nói vừa rồi của người đàn ông này đều khiến Trần Ca càng hoài nghi hắn ta hơn.
Khoảng mấy phút sau, dường như người đàn ông này tìm đủ công cụ rồi, hắn ta lại đi vào một căn phòng khác.
Khoảng cách quá xa, Trần Ca ở trong hành lang không nghe được gì cả.
Anh nhớ kỹ số phòng rồi rời khỏi tòa nhà số ba, đi vòng ra bên ngoài tòa nhà.
Trần Ca nép sát ở dưới cửa sổ căn hộ 3004, nhìn vào trong phòng.
Trong tay người đàn ông kia xách một thùng dụng cụ, hắn ta nhìn cái giường của phòng ngủ kia, sắc mặt hơi tái, trông có vẻ hơi đáng sợ.
“Mình vừa vào căn phòng kia đã thấy lạnh rồi. Nhiều năm trôi qua, mình vẫn không thể quên nổi.”
Lúc người đàn ông kia quan sát cái giường trong phòng ngủ kia, Trần Ca lặng lẽ mở điện thoại di động ra, chụp bố cục nội thất trong phòng ngủ.
Căn phòng này có thêm rất nhiều vách ngăn, nhìn có vẻ rất chật chội.
“Không có giá sách và bàn, giường chiếu cũng khác với video của Mã Dĩnh. Nhưng vị trí của giường không thay đổi, ghé sát vào bệ cửa sổ này, vừa vặn có thể nhìn thấy gầm giường.”
Đồ đạc trong phòng đã đổi hết một lượt, không gian trong phòng cũng thay đổi do lắp thêm nhiều vách ngăn. Nhìn qua thì sẽ nghĩ căn phòng này và căn phòng trong video là hai căn phòng khác nhau.
Nhưng hắn ta lại quên mất một điểm quan trọng, đó chính là cửa sổ.
Người đàn ông này chưa xem video của Mã Dĩnh, chỉ biết rằng Mã Dĩnh đã quay căn phòng này, hắn ta cũng không biết nội dung cụ thể trong đó như thế nào.
Từ bố cục của gian phòng và lời nói vừa rồi của người đàn ông này, Trần Ca chắc chắn 50% việc mất tích của chị gái Mã Dĩnh có liên quan tới người đàn ông này.
Anh sờ cái búa của bác sĩ nát sọ ở trong ba lô, có cảm giác chộn rộn.
“Không được, trời vẫn chưa tối, ban ngày ban mặt mà làm như vậy không phù hợp cho lắm.”
Bây giờ là giờ cao điểm mà mọi người đi làm, trong khu chung cư có rất nhiều người, trong tòa nhà số ba đang liên tục có người đi ra ngoài.
Nếu lúc này Trần Ca đánh người đàn ông kia, nhất định đối phương sẽ la to. Như thế sẽ thu hút một đám người qua đấy. Trong tình huống như vậy, dù anh có lý cũng không thể nói rõ được.
“Hắn ta làm việc ở Học viện Pháp y Cửu Giang, đêm qua trong sân trường xảy ra chuyện, chắc chắn hôm nay sẽ có rất nhiều việc phải làm. Hắn ta tuyệt đối sẽ không dám ở nhà quá lâu. Có lẽ chẳng bao lâu nữa hắn ta sẽ ra ngoài, lúc đó mình sẽ tìm cơ hội xuống tay sau vậy.”
Trần Ca mở cuốn truyện tranh ra, muốn trao đổi với đám ma quỷ bên trong. Nhưng có thể do bây giờ là ban ngày, không có lệ quỷ nào đáp lại anh.
“Tuyệt tình như vậy à?”
Cuối cùng, Diêm Đại Niên vẫn phải xuất chiến giúp Trần Ca, khuyên bảo ba ma quỷ khác.
Thấy sự nỗ lực của Diêm Đại Niên, Trần Ca cảm thấy sự cổ vũ tối qua của mình có hiệu quả. Anh thấy tinh thần phấn chấn xuất hiện trên người Diêm Đại Niên, chuyện này trước nay chưa từng có.
Gọi dân cờ bạc, lão Chu và giáo viên tiếng Anh tỉnh lại, Trần Ca nói kế hoạch của mình với bọn họ. Anh muốn bọn họ “không cẩn thận” lấy chìa khóa của người đàn ông kia tới tay.
Đây là lần đầu tiên ba lệ quỷ này làm chuyện như vậy, chuyện này cũng có thể coi là một thử thách với họ.
Mấy phút sau, giống như suy đoán của Trần Ca, người đàn ông kia đi ra khỏi căn hộ số 3004. Một lần nữa, hắn ta lại nở nụ cười tự tin, quần áo không một nếp nhăn, giày da lau đến mức bóng loáng.
“Chuẩn bị ra tay.”
Có thể do ánh sáng trong tòa nhà khá mạnh nên ba lệ quỷ chỉ có thể tồn tại mấy chục giây mà thôi. Vì thế Trần Ca chỉ có một cơ hội duy nhất để thử.
Lúc người đàn ông kia chỉ còn cách lối thoát hiểm mấy mét, Trần Ca thả ba lệ quỷ ra.
Anh vừa mới thả lệ quỷ ra, chưa kịp phản ứng thì lão Chu đã đấm vào mặt Bạch Thu Lâm một phát.
“Dám cắm sừng tôi à, đồ không biết xấu hổ!”
Sau đó anh ta đánh nhau với Bạch Thu Lâm, cả hai chạy về phía lối thoát hiểm, lập tức lao về hướng người đàn ông kia.
“Hai người đừng đánh nữa!” Đoàn Nguyệt hét khàn cả giọng, chạy tới khuyên can.
Tình huống này xuất hiện quá đột ngột, đừng nói người đàn ông ở bên ngoài kia, ngay cả Trần Ca cũng thấy bối rối.
Ba lệ quỷ lại tiếp tục giằng co với nhau, làm người đàn ông kia bị ép vào chân tường. Hai bên gây lộn kịch liệt làm hắn ta không dám nói lời nào, lúc này nên rời đi nhanh thì tốt hơn.
Khoảng 15 giây sau, Bạch Thu Lâm thoát khỏi hai tay của lão Chu, chạy về lối thoát hiểm.
“Hôm nay, tôi nhất định sẽ đánh chết anh!”
Lão Chu và Đoàn Nguyệt đuổi phía sau, từ khi ba lệ quỷ ra ngoài đến lúc trở về, tổng cộng tốn 23 giây.
Trần Ca nhìn chìa khóa trong tay mình, anh cảm thấy cực kỳ hư cấu.
“Hình như nhiệt tình quá mức ấy nhỉ?”