“Tôi bỏ lỡ cơ hội duy nhất để cứu cô bé ấy.”
Ông cụ cúi đầu, giọng nói đầy tự trách và hổ thẹn, qua một hồi lâu mới tiếp tục: “Một tháng sau đó, tôi đến nhà lần nữa để xem thử bọn họ có tìm thấy cô bé đó chưa.”
“Tôi gõ cửa rất lâu nhưng không ai trả lời.”
“Tôi đi qua một bên và nhìn thấy cửa sổ thủy tinh bị đập vỡ, nhìn từ ngoài vào mới phát hiện người mẹ ngã bên cửa sổ, một tay của bà ấy còn khoác lên cạnh cửa sổ.”
“Hình như bà ấy muốn chui ra, nhưng gian nhà ấy được xây như ngục giam, cửa sổ rất hẹp nên hoàn toàn không chui được.”
“Tôi tìm thấy nông cụ và đập bể ổ khóa trên cửa gỗ, mà tôi phải đập tận mấy phút vì người cha dựng cửa quá chắc.”
“Bên trong nhà tỏa mùi hôi nhè nhẹ, cái bàn nằm nghiêng, cơm nước rơi đầy đất. Người cha nằm ở cửa, trên cửa còn có mấy vết cào rất sâu.”
“Chắc ông ấy rất đau...”
“Tôi báo cảnh sát, gọi xe cứu thương. Lúc tôi chuẩn bị về thôn gọi người đến thì một cánh cửa khác của nhà gỗ bỗng mở ra.”
“Cô con gái út nhà họ Chu, là đứa bé biết điều và ngoan ngoãn kia ấy, bước ra từ trong đó.”
“Sau khi thấy chìa khóa trong túi con bé tôi mới chợt nhận ra cánh cửa bị khóa từ bên ngoài!”
“Gần như không có ai bước vào trong hốc núi này, người trong thôn lại né hai vợ chồng đó như né tà nên cũng không thể chạy đến hạ độc vô cớ như vậy.”
“Trong tình hình lúc đó, hung thủ tôi có thể nghĩ tới chỉ có một, đó là cô con gái út của nhà họ Chu.”
“Trong giây lát, tôi đột nhiên thấy cô bé đó thật là xa lạ, thậm chí hơi sợ hãi con bé. Đến giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra lý do con bé làm vậy.”
“Có thể con bé làm thế là vì chị mình, cũng có thể là vì con bé thấy được tương lai của mình từ những gì người chị đã trải qua, nên biết trên người con bé cũng có dị dạng, dù cho dấu vết không rõ ràng lắm.”
“Hoặc là cô bé đó tự bảo vệ mình chăng?”
“Chuyện xảy ra sau đó càng kinh khủng hơn.”
“Cô bé ấy không hề sợ hãi hay hoảng loạn khi thấy tôi, trái lại bước đến như bình thường.”
“Con bé nâng gương mặt xinh xắn của mình lên và tỏ vẻ ngoan ngoãn như trước, nhưng lời nói lại khiến tôi toát mồ hôi lạnh.”
“Giọng nói của con bé rất bình tĩnh, không chứa tí tình cảm nào. Con bé nói với tôi chị của nó bị chôn trong rừng đào hồi cuối tuần trước và mong tôi tìm giúp.”
“Tôi rất muốn nói với con bé rằng một người bị vùi trong đất tức là đã chết. Tôi thử giải thích ý nghĩa của cái chết cho con bé biết nhưng nó lại cười rất tươi, hơn nữa còn trả lời là người chết sẽ biến thành những vật khác, thật ra chị của con bé vẫn còn ở đây!”
Ông cụ siết chặt tay của mình, trán ông vẫn toát mồ hôi lạnh khi nhớ lại cảnh tượng khi ấy: “Tôi không biết phải nói chuyện với con bé đó như thế nào nên chạy về thôn một mình, sau đó tôi gọi vài cậu thanh niên canh giữ quanh rừng đào và chờ cảnh sát đến.”
“Tiếp theo đó là một cuộc điều tra khá dài, tôi nói với cảnh sát có lẽ xác chết bị chôn trong rừng đào, nhưng mà cảnh sát không tìm thấy Chu Tân Nhu trong đó.”
“Bọn họ cố gắng xem cô con gái út như điểm đột phá, nhưng con bé từ chối trao đổi với mọi người như thể đã bị câm điếc vậy.”
“Bởi vì tôi thấy hổ thẹn với Chu Tân Nhu nên không vạch trần em gái của con bé, trong mắt tôi đôi vợ chồng đó thật sự không xứng làm cha mẹ của cả hai.” Giọng nói của ông cụ hơi cay đắng: “Đôi vợ chồng đó thường đánh đập con mình, ban đầu những người chạy nạn khỏi thôn quan tài khác muốn xử tử Chu Tân Nhu mà bọn họ lại chẳng ngăn cản, thậm chí còn ngầm đồng ý với chuyện đó. Nếu không phải do người thôn Bạch Gia bọn tôi không nhịn nổi thì nói không chừng một vụ thảm kịch vô nhân tính đã xảy ra rồi.”
“Nếu loại cô bé đó đi thì người có hiềm nghi lớn nhất là ông, cảnh sát có nói gì với ông không?” Trần Ca bình tĩnh, nội dung vụ án này không khác suy nghĩ của anh là bao.
“Tôi che giấu một ít chuyện về cô em gái, nhưng cảnh sát lại không dễ bị lừa như vậy. Bọn họ truy tìm manh mối và điều tra ra rất nhiều thứ, hình như trong đó có một cảnh sát họ Nhan đã biết chuyện, có điều ông ta cũng không nói ra.” Ông cụ nhìn quan tài và nhớ lại tình cảnh khi ấy: “Ông ta không có hứng thú với vụ án hạ độc mà cứ hỏi tôi về những chuyện liên quan đến thôn quan tài. Sau khi làm nhiều ghi chép, tôi được thả ra ngoài.”
“Cảnh sát đưa cô em gái đi, tôi cũng dọn ra huyện để sống cùng với con trai, nhưng không biết vì sao mà hễ trời tối là tôi lại nghe thấy giọng nói của Chu Tân Nhu, con bé luôn kêu lên: cứu tôi với, cứu tôi với.”
“Tôi hỏi con trai và con dâu nhưng không ai nghe gì cả. Hai người lớn vẫn bình thường, nhưng đứa cháu vừa vào nhà trẻ của tôi lại thường chỉ vào bên dưới giường tủ và la con nhện, con nhện!”
“Con trai và con dâu tôi tìm khắp nhà cũng không thấy con nhện nào, tôi nghĩ có lẽ việc này liên quan đến Chu Tân Nhu nên dứt khoát nhận thầu rừng đào và chuyển vào nhà gỗ ở. Tôi muốn tìm ra xác của Chu Tân Nhu để con bé mồ yên mả đẹp.”
“Tôi già rồi, không biết còn sống được mấy năm nữa, giờ tôi chỉ có hai nguyện vọng, một là hy vọng con cái bình an, hai là tìm ra Chu Tân Nhu.”
Ông cụ nâng bộ đồ đen lên và đứng bên cạnh quan tài, ông đã chuẩn bị xong mọi thứ, giọng nói của ông dần nhỏ lại như đang lẩm bẩm: “Dù tìm thấy hay không thì quan tài này sẽ luôn có tác dụng.”
“Ông à, ông đừng bi quan như vậy, hiện giờ chúng ta đã biết vị trí chôn xác cụ thể, ngày mai là có thể báo cảnh sát để tìm xác của Chu Tân Nhu rồi.”
Nếu tự đi đào xác thì sẽ dễ phá hư hiện trường và làm hỏng xác chết, tốt nhất là giao chuyện này cho cảnh sát.
“Việc giao cho cảnh sát không thành vấn đề, có điều tôi muốn đến đó xác nhận thử. Tôi có nói với cảnh sát trong rừng đào có xác chết lúc vụ án mới xảy ra nhưng bọn họ không tìm thấy, tôi sợ lần này lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Ông cụ cầm đèn và cuốc lên.
“Cũng được.”
Cơn mưa đã nhỏ rất nhiều, Trần Ca đeo túi xách và đi vào rừng đào với ông cụ, sau đó tìm thấy cây đào ở trung tâm kia.
Bọn họ đào tại vị trí cạnh cái cây đó thật lâu nhưng vẫn không thấy xác của Chu Tân Nhu.
“Không đúng.” Trần Ca cảm thấy Chu Tân Nhu không cần phải gạt mình, dù sao mình làm mọi chuyện cũng là vì tốt cho cô.
“Haiz, xem ra không phải chỗ này.” Giọng nói của ông cụ vô cùng thất vọng.
“Chờ một chút.” Trần Ca nhìn lá cây héo của cây đào, sau đó lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô ra và đập vào thân cây.
Cây đào vốn không to lớn, bị đập một phát liền đung đưa.
“Hình như rễ cây này đã chết, có thể bên dưới cây rỗng đấy.”
Hai người hợp sức đào bùn đất dưới cây lên, tiếp đó đẩy thân cây ngã xuống.
Bên dưới đống rễ quấn quanh có một cái hang đầy mạng nhện và một đôi chân trông khá giống chân của nữ.
“Chính là chỗ này!”
Chu Tân Nhu bị nhét thẳng xuống đất với tư thế đầu hướng xuống, rễ cây đào ở bên trên vừa vặn che đi xác của cô.
“Cứu tôi với...”
Điện thoại màu đen của Trần Ca khẽ rung lên khi anh nhìn thấy xác chết. Anh lùi về sau vài bước và trượt màn hình để kiểm tra thông báo mới.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn mở khóa cảnh tượng kinh dị ba sao: nhiệm vụ tập luyện Thôn Hoạt Quan! Cảnh tượng này có độ nguy hiểm cực cao! Xin bạn lựa chọn có tiếp nhận nhiệm vụ hay không trong vòng một tuần!]