“Bên này!”
Giữa hành lang có một cánh cửa hé mở, Vương Hiểu Minh cũng hoảng hồn. Thấy ánh sáng vừa mới biến mất lại xuất hiện, cậu ta trực tiếp kéo Trần Ca đi vào phòng ở giữa hành lang.
Trong khi hai người đang núp ở cửa, một tia sáng chiếu sâu vào hành lang.
“Nguy hiểm quá! Suýt chút nữa đã bị nhìn thấy rồi!" Vương Hiểu Minh thở hổn hển, trốn sau cánh cửa.
“Mặc dù trốn trong phòng tạm thời an toàn, nhưng lại tăng thêm rủi ro. Cậu phải biết rằng trong phòng đó có ánh sáng, có người trong đó. Vừa rồi chúng ta chỉ cần đối phó với một người, nhưng bây giờ có thể phải đối phó với hai người, hoặc thậm chí là nhiều hơn.” Trần Ca không trở mặt với Vương Hiểu Minh chỉ vì cậu ta tự tiện đưa ra quyết định, bởi vì lúc này tranh cãi cũng không giải quyết được vấn đề gì, ngược lại còn lãng phí thời gian chạy trốn quý báu của mình.
“Chúng ta sẽ đợi ở đây một lát, rồi đi ngay khi người bên ngoài rời đi.”
“Đầu tiên, cậu không thể chắc chắn liệu giáo viên ở ngoài cửa có phát hiện ra chúng ta hay không. Nếu hắn ta phát hiện chúng ta, hắn ta nhất định sẽ đứng canh ở nơi nào đó ngoài cửa. Thứ hai, trong phòng này có người. Chúng ta có thể ở đây an toàn cho đến khi giáo viên rời đi không, điều này là một ẩn số.” Xưa nay Trần Ca không bao giờ phó mặc cuộc sống của mình cho may mắn. Anh đeo ba lô và đi vào trong bếp.
“Cậu định làm gì đấy?”
“Tìm cửa sổ.”
Căn phòng này lớn đến kỳ lạ, có ba phòng ngủ, hai phòng tắm và một phòng bếp, trông không giống một căn hộ bình thường chút nào.
Sau khi Trần Ca chạy vào bếp, anh lao thẳng đến cửa sổ, nhưng điều khiến anh lạnh lòng là lưới chống trộm được gắn trên cửa sổ bếp.
Trần Ca không chút do dự, lại đến bên cái thớt, lục tung lên nhưng không thấy con dao làm bếp hay thứ gì sắc bén cả.
“Đây không giống như ký túc xá, mà giống một cái lồng hơn.”
“Tiểu Lâm, hình như có người tới kìa!” Vương Hiểu Minh ghé vào cửa, thấp giọng nói, sắc mặt có phần méo mó vì sợ hãi.
“Khóa cửa lại, đừng cho hắn vào.” Trần Ca không biết người bên ngoài có nhìn thấy bọn họ hay không, suy cho cùng thì anh và Vương Hiểu Minh đều luôn trốn trong bóng tối.
“Được.” Vương Hiểu Minh sợ tới mức mất đi khả năng suy nghĩ, Trần Ca nói gì thì làm nấy: “Khóa rồi.”
Cho dù biết cửa đã bị khóa, Vương Hiểu Minh vẫn rất căng thẳng, nắm chặt tay nắm cửa, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Trần Ca không ngờ Vương Hiểu Minh lại sợ giáo viên như vậy, bèn nhẹ nhàng nắm lấy tay Vương Hiểu Minh: “Đừng hoảng sợ, càng sợ sẽ càng xảy ra chuyện xấu.”
“Đây không phải là vấn đề có sợ hay không! Tiểu Lâm, chẳng lẽ cậu đã quên sau khi tắt đèn giáo viên sẽ...” Vương Hiểu Minh đang muốn nói gì đó, tiếng bước chân đột nhiên truyền đến từ ngoài cửa.
Khuôn mặt của Trần Ca và Vương Hiểu Minh đồng thời trở nên tái nhợt, họ nhìn nhau và đồng thời vươn ngón tay lên miệng.
“Lại đây.” Trần Ca chỉ tay vào khoảng trống cạnh cửa, ra hiệu muốn mai phục với Vương Hiểu Minh ở hai bên cửa, sẵn sàng lao ra khống chế người kia bất cứ lúc nào.
Kế hoạch của Trần Ca rất hay, nhưng đáng tiếc là Vương Hiểu Minh có tính cách hoàn toàn khác với anh, hoàn toàn không nghe lệnh của Trần Ca, từ phòng ngủ đi thẳng vào phòng tắm.
“Này!” Trần Ca không muốn ở một mình trong phòng khách, nên cũng xoay người chạy vào phòng tắm.
“Cậu trốn trong phòng tắm có ích lợi gì? Cứ mãi trốn tránh, cuối cùng chỉ khiến bản thân không còn đường lui mà thôi! Nếu không biết phản kháng, cậu sẽ không bao giờ có được cơ hội để lựa chọn!”
“Tôi biết, nhưng tôi không thể khống chế nổi bản thân.” Vương Hiểu Minh buồn rười rượi, nhẹ nhàng đóng cửa phòng tắm.
Hai người nín thở, đợi khoảng 10 giây mà bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì.
“Người đó rời đi rồi?”
“Làm sao tôi biết được? Có thể hiện tại hắn ta đang nằm ngoài cửa, chờ chúng ta đi ra ngoài.” Trần Ca đảo mắt, nói: “Đi ra ngoài xem một chút.”
“Ừ.” Vương Hiểu Minh cố lấy can đảm mở cửa phòng tắm. Bên ngoài tối đen như mực, cậu ta thuận tay bật đèn trong phòng khách lên: “Mọi thứ vẫn bình thường.”
Sau khi phát hiện không có gì bất thường, Vương Hiểu Minh thấp giọng thúc giục, nhưng khi cậu ta quay đầu lại thì thấy vẻ mặt của Trần Ca rất kỳ lạ: “Cậu sao vậy?”
“Tôi nhớ rất rõ là vừa rồi đèn trong phòng khách vẫn bật sáng, nhưng sau khi chúng ta trốn vào phòng tắm, đèn bên ngoài lại tự tắt.” Trần Ca hạ giọng: “Đừng nhúc nhích! Người trong phòng đã phát hiện chúng ta rồi!”
Ngay khi Trần Ca nói xong, tiếng cười của một cô bé vang lên trong phòng.
Một cái đầu với mái tóc đen xõa tung ở phía sau ghế sô pha, một cô bé đang nhìn Trần Ca và Vương Hiểu Minh với một nụ cười kỳ quái.
“Bọn anh không có ý đồ xấu, bọn anh chỉ tình cờ chạy vào thôi.” Vương Hiểu Minh thở phào nhẹ nhõm sau khi phát hiện người sống trong phòng không phải là giáo viên trong trường, lại bịa ra một lời nói dối vô nghĩa.
Cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn Vương Hiểu Minh và Trần Ca, ánh mắt của cô bé ấy rất kỳ lạ, ẩn chứa một loại cảm xúc bệnh hoạn khó tả, nói chung không có vẻ gì là đang nhìn con người.
“Em là con gái của giáo viên trường bọn anh à?” Trần Ca không dám đến gần cô gái nhỏ trông có vẻ bình thường này.
“Vâng.” Cô bé khẽ gật đầu, ánh mắt tập trung vào Trần Ca. So với Vương Hiểu Minh, Trần Ca có vẻ hấp dẫn hơn: “Cha em là giáo viên dạy thay ở lớp học buổi tối, ông ấy họ Bạch.”
“Em là con gái của thầy Bạch à? Vậy thì bọn anh không tìm nhầm rồi. Em đừng sợ, bọn anh là học trò của thầy Bạch, thầy ấy bảo bọn anh đến để bàn bạc một số việc. Nếu thầy ấy không có ở đây, bọn anh sẽ không làm phiền nữa.” Trần Ca ra hiệu cho Vương Hiểu Minh tránh xa cô gái này.
“Cha em kêu hai anh tới?” Cô bé nghe thấy những lời này, hai mắt sáng ngời: “Xem ra ông ấy vẫn còn nhớ lời hẹn với em.”
“Hẹn?” Vương Hiểu Minh mơ hồ có dự cảm chẳng lành: “Muộn rồi, ngày mai bọn anh lại tới nhé.”
Vương Hiểu Minh đang tìm cớ rời đi, nhưng cô bé không thèm để ý đến cậu ta, nhìn chằm chằm vào Trần Ca rồi chạy ra từ sau ghế sô pha.
“Anh trai nhỏ ơi, anh tên gì thế?” Tay cô bé nắm lấy cánh tay Trần Ca, giọng nói ngọt ngào và biểu cảm rất đáng yêu, nhưng ánh mắt lại khiến người ta vô cùng khó chịu, bởi vì ánh mắt đó không hề giống như đang nhìn người sống chút nào.
“Lâm Tư Tư.”
“Cái tên thật dễ thương.” Cô bé cười, lộ ra cái răng nanh, trông vô cùng hoạt bát.
“Cái tên đáng yêu cũng không đáng yêu bằng em, em gái, đêm nay anh còn có chuyện, mai lại đến chơi với em nha?” Tóc gáy Trần Ca dựng đứng khi cô bé nắm lấy tay anh.
“Ngày mai?” Cô bé hơi buồn phiền, đột nhiên kiễng chân lên, nói nhỏ bên tai Trần Ca: “Anh đi theo một người đã chết từ lâu, em sợ anh không sống nổi tới ngày mai đâu, anh trai nhỏ.”
Cô bé dùng giọng điệu ngây ngô, nói một điều khiến người ta rùng rợn: “Đừng đi theo anh ta, tối nay anh ở lại đây đi.”
Một bên là người bạn cùng bàn có ý đồ xấu và dường như đã chết từ lâu, một bên là con gái của giáo viên quái gở và bệnh hoạn, Trần Ca gặp phải sự lựa chọn đầu tiên kể từ khi bước vào thế giới sau cánh cửa.
“Bùm bùm bùm!”
Trần Ca còn đang lưỡng lự thì trong phòng ngủ bỗng có tiếng động lạ, giống như ai đó dùng đầu đập vào thứ gì.
“Tiếng gì thế?” Trần Ca nhìn về hướng phòng ngủ.
“Không sao đâu. Sinh nhật vừa rồi, cha có tặng cho em một con chó to. Nó nghịch ngợm quá nên em đã cột nó lại.” Cô bé như nghĩ tới điều gì đó vui vẻ, cười càng ngọt ngào hơn.