Trần Ca mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ xuất hiện, không riêng gì Ngụy Ngũ mà ba sinh viên pháp y cũng bị dọa giật mình.
Bọn họ không rõ lắm câu nói kia của Trần Ca là nói với ai, trong lúc nguy cấp ai mà chú ý phân biệt mấy cái tiểu tiết này, bản năng cầu sinh đã thúc giục bọn họ bắt đầu chạy trối chết!
Dương Thần, Lý Tuyết và Ngụy Ngũ dồn chung một chỗ, đồng thời chạy về phía cảnh tượng Trường Dân Lập Tây Thành cuối hành lang.
“Chờ tôi với!”
Vương Diễm bị Ngụy Ngũ đẩy ngã kêu thảm một tiếng, hai chân không ngờ có sức lực, lại còn dùng cả tay chân để bò dậy.
“Mấy người chạy theo làm gì?”
Ngụy Ngũ nhìn thấy Dương Thần và Lý Tuyết trực tiếp vọt tới trước mặt mình, vừa vội vừa tức.
“Cút ngay! Đừng có cản đường!”
Gương mặt đầy máu sau gáy hắn ta phát ra tiếng thét chói tai, trong ấn tượng của hắn, đây là lần đầu tiên gương mặt máu có phản ứng kịch liệt như thế.
Tơ máu sau gáy hiện lên, dọc theo cánh tay của Ngụy Ngũ với về phía Lý Tuyết phía trước, hắn ta cảm nhận được nguy hiểm tính mạng, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải nhanh chóng tập hợp với Khổng Tường Minh.
Trần Ca cầm theo búa của bác sĩ nát sọ đuổi tới, đồng tử chậm rãi híp lại, Âm Đồng trong điều kiện tối đen phát huy tác dụng tốt nhất, anh nhìn rõ biến hóa xuất hiện trên người Ngụy Ngũ.
“Quả nhiên là mấy người, Hiệp hội kể chuyện lạ!”
Giữa anh và Ngụy Ngũ còn cách một đoạn, nhưng tơ máu đã sắp chạm đến Lý Tuyết.
Trong tình thế cấp bách, Trần Ca bắt lấy cái đầu người lăn trên mặt đất, dưới tình huống con rối còn đang ngẩn người, anh đã nhắm ngay phần gáy của Ngụy Ngũ rồi ném tới!
“Bốp!”
Gáy bị đầu người đặc ruột đập trúng, va chạm bất ngờ khiến Ngụy Ngũ đang chạy trốn bị mất cân bằng, lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.
Cái đầu của con rối lập được công lớn, choáng váng lăn qua một bên. Gương mặt đầy máu sau gáy Ngụy Ngũ bị đập cho mơ hồ.
Tiếng vang rất lớn khiến ba học sinh pháp y bên cạnh nhìn đến ngớ người, dùng đầu người đập đầu người? Diễn viên điện ảnh đóng thế cũng không dám chơi như vậy đâu!
“Còn muốn chạy?”
Bị cái đầu người đặc ruột đập cho một cái, tốc độ của Ngụy Ngũ trở nên chậm đi, Trần Ca nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Gáy bị đập, gương mặt đầy máu kia còn chưa phát huy năng lực của mình thì đã thụ thương.
Thấy tình hình như này, Ngụy Ngũ càng không dám dừng lại: “Tránh ra!”
Lý Tuyết chạy trước mặt hắn ta không tránh kịp, bị hắn đẩy ra một cách thô bạo.
Nhìn thấy cảnh này, Dương Thần đứng trước cửa kính hơi khó hiểu.
“Không đúng! Tên này không phải diễn viên nhà ma à? Sao anh ta còn chạy nhanh hơn cả chúng ta? Chẳng lẽ là tình tiết truyện?” Nhanh như chớp, trong đầu Dương Thần xẹt qua mấy suy nghĩ: “Có phải chúng ta bị lừa không? Tình tiết này có phải được tập qua rất nhiều lần rồi không?”
Nhìn Lý Tuyết bị đẩy ra, trong lòng cậu ta hơi tức giận: “Nếu như là tình tiết đã được luyện tập tốt thì cũng có phần không được tôn trọng du khách lắm nhỉ?”
Ngụy Ngũ với vẻ mặt dữ tợn vọt tới, Dương Thần lại không hề tránh đường, cố ý ngăn ở cửa.
“Nếu như các anh còn đang biểu diễn, phiền một vừa hai phải thôi, hành động ban nãy của anh khiến tôi...”
“Cút ra!”
Tơ máu từ dưới da nổi lên, đan xen trên mặt. Ánh sáng trong cảnh tượng dưới mặt đất vô cùng mờ mịt, biến hóa trên gương mặt Ngụy Ngũ không thu hút chú ý của Dương Thần, nhưng lại chạy không khỏi Âm Đồng của Trần Ca.
Hai chân dùng sức, Trần Ca toàn lực tấn công, trước khi Ngụy Ngũ đánh tới Dương Thần, búa của bác sĩ nát sọ trong tay Trần Ca đã vung lên nện vào cánh tay trái của Ngụy Ngũ!
Tiếng xương gãy vang lên răng rắc, tất cả mọi người tham quan, kể cả bản thân Ngụy Ngũ, đều như hóa đá.
Nhất là Dương Thần đang ngăn trước người Ngụy Ngũ, cậu ta cách gần nhất, cũng nghe được rõ ràng nhất.
Làm một sinh viên của Học viện Pháp y, cậu ta thậm chí có thể từ trong âm thanh nghe ra được phần bị gãy chắc là xương cánh tay nối liền với xương bả vai.
Dương Thần đã quên mất chính mình muốn nói cái gì, ánh mắt cậu ta có hơi dại ra.
Cánh tay mất đi cảm giác, Ngụy Ngũ cắn khớp hàm đến bật máu, dùng cánh tay còn lại đẩy cửa kính, chạy vào.
“Tự tìm đường chết, tao xem mày có thể chạy đi chỗ nào?” Trần Ca buông búa của bác sĩ nát sọ xuống, quay đầu nhìn qua Dương Thần: “Cậu không sao chứ?”
“Không, không sao, thật sự không sao.” Dương Thần rùng mình một cái, nếu không phải dựa vào tường, chắc chắn cậu ta đã bị dọa ngã ngồi xuống đất.
“Không sao là tốt, bình thường tôi cũng hòa nhã lắm, chủ yếu là tên kia không phải du khách bình thường, không giống với các cậu.” Trần Ca dùng hết khả năng để giải thích, vừa rồi anh sốt ruột ra tay cũng là sợ Ngụy Ngũ gây thương tổn tới khách hàng.
“Đã hiểu, anh trai kia là diễn viên nhà ma các anh sắp xếp à?” Dương Thần nói ra suy đoán của mình.
“Diễn viên?” Trần Ca cũng không biết tại sao Dương Thần lại rút ra được kết luận như vậy. Anh hơi suy nghĩ rồi lập tức rất “thẳng thắn thành khẩn” thừa nhận: “Không ngờ bị các cậu nhìn ra, diễn viên mới tới không hiểu chuyện, hành động vừa làm với các cậu quá thô bạo, tôi thay anh ta xin lỗi các cậu.”
Ba sinh viên pháp y nhìn búa trong tay Trần Ca, quả thực không dám tin vào tai mình, sao tên này đập búa vào người khác xong lại còn có thể duy trì vẻ lạnh nhạt, bình thản như vậy?
Ba sinh viên pháp y nhìn búa trong tay Trần Ca, quả thực không dám tin vào tai mình, sao tên này đập búa vào người khác xong lại còn có thể duy trì vẻ lạnh nhạt, bình thản như vậy?
“Chúng tôi không để ý.” Trong lòng Dương Thần điên cuồng gào thét: “So với chúng tôi, anh nên quan tâm đến diễn viên bị anh nện mới đúng!”
“Không nói nữa, sau khi ra ngoài đi tìm chú bán vé đăng kí, về sau chúng tôi sẽ ưu đãi giảm 20% tiền vé vào cửa cho các cậu.” Trần Ca lấy di động gọi cho Cố Phi Vũ: “Tiểu Cố, đừng chặn cửa nữa, trước tiên vào đây đưa khách ra ngoài.”
Trước đấy anh bảo Cố Phi Vũ chặn cửa là sợ hai kẻ của Hiệp hội kể chuyện lạ chạy trốn, hiện tại hai người đó đều chui vào trong cảnh tượng Trường Dân Lập Tây Thành, đây là một con đường chết, cho nên cũng không cần phải tiếp tục chặn cửa.
“Chặn cửa...”
Đầu ba sinh viên pháp y đổ mồ hôi lạnh, cảm thấy vé vào cửa giảm giá 20% sau này e là không cần dùng nữa.
“Ba người các cậu ở đây chờ, nhân viên đã tới đón rồi, tôi vào trong kia giúp các cậu trút giận tử tế.” Trần Ca vung búa của bác sĩ nát sọ: “Làm ngành dịch vụ, trong lòng tôi khách hàng luôn là số một!”
Giống như là nhận ra sát khí trên người Trần Ca, Dương Thần vội vã mở miệng khuyên nhủ: “Đừng đừng! Chúng tôi thật sự không sao, mọi người đều không dễ dàng gì, anh không cần giúp bọn tôi trút giận.”
“Đúng thế, thật ra ông anh kia làm tốt lắm đấy.” Vương Diễm cũng đi tới, cậu ta nhìn Trần Ca chứ không dám đến gần, nói thầm trong lòng: “Ít nhất trông người ta còn thân thiện hơn anh nhiều ý chứ...”
“Các cậu không cần phải nói đỡ anh ta, phạm sai lầm thì phải chịu phạt nặng.”
Trần Ca mở cửa kính đi vào bên trong, ba sinh viên pháp y cảm thấy việc này cũng liên quan đến mình, bèn đứng ở bên ngoài cảnh tượng hô lớn.
“Đại ca! Bọn tôi không sao thật đó!”
“Phạt thì phạt, anh cũng đập người ta nứt xương rồi còn gì!”
“Chúng tôi đã cảm nhận được lời xin lỗi chân thành của anh, tha cho anh ta một con đường sống đi!”
Trong không khí bốc lên mùi lạ thoang thoảng, Trần Ca nghe thấy tiếng gào sau lưng, không khỏi cảm thán: “Tư chất của mấy du khách này thật cao, không hổ là sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang, lại còn đỡ lời xin tha cho người bắt nạt mình.”
Trần Ca mở công tắc máy cát-sét mini, cầm búa của bác sĩ nát sọ đi vào chỗ sâu trong hành lang.