“Trách tôi? Nếu không phải anh để tôi xách thì tay của tôi cũng sẽ không làm sao.”
Lý Húc oán trách anh Uy một câu, cố chà bàn tay vào quần áo nhưng cũng chẳng có ích gì, chấm đỏ không những không mất đi mà còn trở nên càng ngày càng nghiêm trọng.
“Nói mấy câu vô dụng đấy làm gì? Đi qua đây nhanh lên, làm xong thì đi, sao cái chỗ quỷ quái này lạnh thế?” Anh Uy đi ở phía trước, xách thùng nước đi vào con đường trong trí nhớ, đi dọc theo lối đi vào tận bên trong.
Trong lối đi sơn màu trắng có thể nhìn thấy mấy cánh cửa cách nhau mấy mét, trên cửa ghi rõ số của từng nhà xác.
Hai người đi qua nhà xác số 6, đi đến trước cửa nhà xác số 7, ngay khi anh Uy chuẩn bị đi sâu vào bên trong thì Lý Húc đột nhiên túm tay anh ta.
“Cậu làm sao thế?” Anh Uy nhịn không được mà trừng mắt nhìn Lý Húc.
Lý Húc đứng đó, cầm đèn pin chiếu sáng phía bên cạnh của nhà xác số 7, vẻ mặt kỳ lạ: “Lần trước khi chúng ta đi vào, hình như bên cạnh nhà kho số 7 là một bức tường mà nhỉ?”
“Không có ấn tượng gì, sao thế?” Giọng nói của anh Uy truyền ra từ phía sau lớp khẩu trang, rầu rĩ.
“Anh tự xem đi, tại sao bên cạnh nhà xác số 7 lại có thêm một nhà kho nữa vậy? Mới được xây dựng sao?” Lý Húc không dám đi về phía trước: “Trên cửa bám một lớp bụi dày như vậy, nhất định là đã được xây dựng từ lâu rồi, nhưng tại sao tôi lại không có chút ấn tượng nào nhỉ?”
“Hở chút là sợ, có chuyện gì lớn đâu chứ?” Anh Uy đi qua nhà xác số 7, đứng trước cái nhà kho mới xuất hiện kia.
Cánh cửa nhà kho này không khác gì cửa của mấy cái kho trước, chỉ khác nhau ở chỗ con số ở trên cánh cửa nhìn không rõ lắm, mơ mơ hồ hồ, giống như bị người ta dùng móng tay lột hết ra vậy.
“Chúng ta có nên đi vào xem hay không?” Anh Uy cẩn thận suy nghĩ một chút, lần trước khi đến đây, hình như bên cạnh nhà xác số 7 thực sự không có nhà kho nào nữa.
“Muốn vào thì anh vào một mình đi, tôi không dám đâu.” Lý Húc lắc đầu, tay cầm đèn pin đứng sau chiếu sáng.
“Nhìn tiền đồ của cậu kìa, mỗi ngày chúng ta phải đối mặt với những thi thể trong nhà hỏa táng còn không nhiều hơn những sinh viên ở đây sao? Xem cậu bị dọa đến mức nào rồi kìa?” Anh Uy ngoài miệng nói như vậy nhưng hình như trong lòng cũng hơi sợ, anh ta trực tiếp bỏ qua đề tài này, bước nhanh hơn, nhanh chóng bước qua cánh cửa.
“Anh đợi tôi với!” Lý Húc cầm đèn pin chạy về phía trước, kết quả là chuyện không ai ngờ tới đã xuất hiện.
Khoảng cách giữa anh Uy cùng Lý Húc càng ngày càng bị kéo dài, ngay khi Lý Húc sắp đi qua cánh cửa nhà xác thì cửa sắt phía ngoài nhà kho đột nhiên tự mở ra.
Vô cùng bất ngờ, giống như là có người ở bên trong đẩy mạnh một cái vậy.
Lá gan Lý Húc vốn không lớn, cửa sắt lại đột nhiên mở ra làm cậu ta giật bắn, la to lên.
Nghe được tiếng kêu của Lý Húc, anh Uy dừng bước lại. Anh ta quay đầu nhìn qua, sau khi phát hiện cửa sắt mở ra thì sắc mặt trở nên trắng bệch.
“Sao tự dưng cậu lại mở cửa làm gì? Có thời gian tò mò thì sao không tới đây giúp tôi đi!”
Anh Uy khiển trách Lý Húc, Lý Húc cũng rất oan ức: “Cánh cửa ấy tự mở, tôi không đụng đến nó.”
Cậu ta nhìn thoáng qua bên trong, mới liếc mắt một cái mà cơ thể cậu ta giống như bị đóng băng, đến cả tầm mắt cũng dừng lại ở một hướng nào đó.
“Sao thế?” Dù sao anh Uy cũng đã làm việc chung với Lý Húc rất nhiều năm, biết rõ tính cách của người nhân viên tạp vụ này, không giống như là người hay đùa dai.
Anh ta đặt thùng nước xuống, đi đến bên cạnh Lý Húc, nhìn về phía trong nhà xác.
Một xác chết được ngâm trong một bể kính cách cửa phòng không xa, điều đáng sợ là đôi mắt của xác chết đang mở.
“Anh Uy, tại sao tôi lại cảm thấy như nó đang nhìn chúng ta nhỉ?” Giọng nói của Lý Húc rất nhỏ, bây giờ mỗi khi cậu ta mở miệng đều có cảm giác khí lạnh chui thẳng vào trong miệng.
“Đi qua đấy nhìn xem.” Anh Uy cầm cánh tay của Lý Húc, hai người cùng nhau đi vào giữa nhà kho này.
Nhà xác này giống như là một phòng trưng bày, trên tường có dán một tấm bảng, trên đó viết từng thi thể được quyên tặng đều đáng kính, và chúng nên được bảo trì và tôn trọng mọi lúc mọi nơi.
Tấm bảng được treo trên tường nhưng lúc này toàn bộ sự chú ý của anh Uy và Lý Húc đều bị thi thể đang trợn mắt hấp dẫn, không nhìn thấy dòng chữ ghi trên bảng.
Hai người đi vào trong phòng, đứng bên cạnh thi thể đang trợn mắt.
“Lưu Chính Nghĩa?” Trên bể kính có một đoạn giới thiệu, thi thể đang trợn mắt này là Lưu Chính Nghĩa, anh ta là sinh viên tốt nghiệp ở Học viện Pháp y Cửu Giang, sau khi tốt nghiệp thì ở lại trường làm giảng viên.
Người này có tinh thần trọng nghĩa rất cao, câu chuyện cuộc đời của anh ta nói rằng vào ngày đầu tiên trở thành giảng viên, anh ta đã đưa ra quyết định là sau khi chết, thi thể của anh ta sẽ được hiến tặng cho nhà trường.
Đã từng có sinh viên ở trong lớp của anh ta bàn luận về tướng mạo của tiêu bản hoặc là lấy tiêu bản ra đùa cợt, lúc đó anh ta đều nghiêm khắc khiển trách mấy sinh viên đó.
Anh ta ở trong bể nhìn vẫn còn khá trẻ, về nguyên nhân tử vong thì trong phần giới thiệu không có đề cập đến.
“Nó được bảo quản rất tốt, nhìn giống như người thật vậy.” Anh Uy vươn tay ra gõ vào bể kính, thi thể bên trong không có bất kỳ phản ứng nào.
“Anh làm gì vậy? Nhỡ đánh thức anh ta thì làm sao bây giờ?” Chấm đỏ trên bàn tay Lý Húc đã lan ra nhưng cậu ta vẫn chưa phát hiện, cố sức kéo anh Uy sang một bên: “Các bảo vệ kia nói trong nhà xác này bị ma ám, đến cả người trong trường học của bọn họ cũng không muốn đi vào, chúng ta cũng nhanh chóng đi ra ngoài đi, về sau không nhận việc làm trong trường này nữa.”
“Hoàn thành đơn hàng này trước rồi tính tiếp.” Anh Uy gạt tay của Lý Húc ra. Anh ta nhìn ra xung quanh, hai bên Lưu Chính Nghĩa vẫn còn bày thêm mấy bể thủy tinh nữa, mỗi bể đều có một tiêu bản ở bên trong.
Trong đó có một ông lão mặt mũi hiền lành, nhìn vô cùng bình thản, hình như là một vị giáo sư của Học viện Pháp y. Còn có một tên đô con mới mười mấy tuổi, mắt đang nhắm lại nhưng trên khuôn mặt vẫn đang nở một nụ cười rất tươi, giống như đang mơ một giấc mộng đẹp vậy.
Ánh mắt anh Uy nhìn lướt qua tất cả bể thủy tinh, khi anh ta nhìn thấy bể thủy tinh ở phía sau cửa thì hơi dừng lại một chút.
Trong bể đó trống không, kỳ quái hơn chính là cái nắp bể được mở ra, thật giống như vừa có người bò ra ngoài.
Hai người đi đến cạnh bể thủy tinh đó, lấy đèn pin chiếu một cái lại phát hiện ra thứ kinh người hơn.
Trên đỉnh của bể thủy tinh tỏa ra cái mùi formalin nồng nặc, điều quan trọng hơn là bên cạnh còn có hai cái dấu tay ướt nhẹp.
Anh Uy cùng Lý Húc nhìn nhau, sắc mặt hơi hoang mang rối loạn.
“Có thứ gì đó từ trong bể chạy ra ngoài sao?”
“Cứ bình tĩnh đã.” Tuy anh Uy trông thô kệch nhưng lại khá tỉ mỉ, anh ta nhìn xung quanh bể thủy tinh: “Nếu như thi thể trong bể chạy ra ngoài thì không có khả năng chỉ để lại mỗi hai dấu tay này đâu, nhưng xung quanh đây cũng không có dấu tay hay dấu chân tương tự như vậy.”
Lý Húc cầm đèn pin quét một vòng, phát hiện đúng là không có gì giống lời anh Uy nói: “Thế tại sao phía trên bình lại có hai dấu tay?”
“Tôi cũng không rõ, chúng ta đi ra ngoài trước đi.”
Nơi này là tầng hầm thứ hai, xung quanh tối đen như mực, cái loại cảm giác âm u này không thể bị xua tan bởi ánh sáng của đèn pin được.
Anh Uy cũng ra hiệu lui lại, anh ta xoay người đi ra ngoài cùng Lý Húc.
“Để tôi đổ đống đồ trong thùng ra, cậu cứ đứng chờ tôi ở đây.”
“Được, anh đi nhanh về nhanh.”
Anh Uy và Lý Húc đi ra ngoài cửa. Cả hai người đều không hề phát hiện ra phía sau bể thủy tinh có đặt một cái tủ, lúc này formalin đang không ngừng chảy ra từ khe dưới của cái tủ.