“Cậu ấy hứa với tôi trước rồi!” Vương Hiểu Minh trừng Bạch Lăng, giọng nói hơi lớn.
“Nhưng bây giờ mấy anh đang ở khu nhà ở của công nhân viên chức, hơn nữa nếu không có sự giúp đỡ của em, hai anh cũng sẽ không thể vào phòng sửa chữa.” Trên mặt Bạch Lăng nở nụ cười ngọt ngào, hai tay ôm chặt lấy cánh tay của Trần Ca: “Đi vào phòng em ngồi đi, em có rất nhiều điều muốn nói với anh.”
Trần Ca bị kẹt giữa hai người, trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết.
Con chó lớn mà nhà Bạch Lăng nuôi chính là học sinh mất tích, theo Bạch Lăng về nhà rất có khả năng là bị nhốt lại, để cô bé chơi đùa.
Đi cùng Vương Hiểu Minh cũng không an toàn lắm, đối phương vẫn luôn muốn đưa Trần Ca đến nhà ăn ăn đồ ăn ngon, nhưng cậu ta lại không nói cho Trần Ca biết cậu ta muốn ăn gì. Nếu thật sự đi theo Vương Hiểu Minh đến nhà ăn, nói không chừng đến lúc đó người bị đưa lên bàn ăn chính là bản thân Trần Ca.
Mọi người trong trường này đều mang theo ác ý, chỉ là đến giờ bọn họ vẫn không thể hiện ra điều đó thôi.
Cả hai lựa chọn đều là đi vào đường chết, sự khác biệt chỉ nằm ở phương thức chết mà thôi.
Nhìn hai người bên cạnh, Trần Ca cũng không đẩy họ ra.
Một tay ôm lấy Vương Hiểu Minh, tay còn lại nhẹ nhàng sờ đầu Bạch Lăng, Trần Ca rất cảm động: “Hai người đều là người bạn tốt nhất của tôi, một người trượng nghĩa đáng tin cậy, người còn lại thì là tri kỷ đáng yêu, thật sự rất khó để tôi có thể từ chối hai người.”
Loay hoay một hồi lâu, Trần Ca mới ngồi xổm xuống, ôm lấy Bạch Lăng: “Để anh đi đến nhà ăn với bạn mua gì ăn đã nhé, lát nữa quay lại đi thăm em có được không?”
“Không được! Anh không thể đi cùng anh ta!" Vẻ mặt ngọt ngào của cô bé lập tức đanh lại, trên làn da trắng nõn xuất hiện những khối u nhỏ, thân hình giống như cao thêm một chút.
“Được rồi.” Trần Ca bất lực nhìn về phía Vương Hiểu Minh: “Người anh em à, hay là cậu tự đến nhà ăn đi, tôi ở lại đây với cô bé này, có lẽ cô bé sợ khi phải ở trong nhà một mình.”
“Cậu điên rồi! Nếu thầy Bạch quay lại và nhìn thấy cậu ở trong nhà ông ta, ông ta nhất định sẽ tống cổ cậu vào phòng tạm giam!" Vương Hiểu Minh mạnh hơn Bạch Lăng một chút, cậu ta kéo Trần Ca về phía mình: “Đi theo tôi! Chúng ta đi đến nhà ăn!”
Trần Ca bị Vương Hiểu Minh kéo đến cửa, nhưng Bạch Lăng lại không chịu buông ra: “Rõ ràng anh đã hứa với em rồi!”
Những thay đổi trên cơ thể cô bé ngày càng rõ ràng. Hốc mắt trũng sâu, khóe mắt chảy đầy nước mắt, những giọt nước mắt từ từ cứa vào khuôn mặt như một con dao, có vẻ như con quái vật ẩn trong làn da của cô gái dễ thương sắp lộ ra ngoài.
“Hai người cứ như vậy làm tôi cảm thấy rất khó lựa chọn.” Trần Ca hất tay hai người họ ra: “Hai người hãy tự bàn bạc với nhau đi, tôi đứng ở ngoài cửa đợi hai người, khi nào có kết quả thì đến tìm tôi là được.”
Sau khi nhẹ nhàng an ủi Vương Hiểu Minh và Bạch Lăng, Trần Ca mở cửa phòng sửa chữa và bước ra ngoài.
Khi anh vừa đóng cửa, trong phòng vang lên một tiếng động lớn, như thể đầu bị đập vào tường.
“Không ngờ ở đây mình lại được chào đón như vậy. Trong trường có nhiều học sinh như thế, tại sao họ lại hết lần này tới lần khác ưa thích không rời với mình chứ?" Trần Ca nhớ tới lời nói của hai người bạn, sau khi rời khỏi phòng sửa chữa, anh tiếp tục cầm theo ba lô, lao về phía lối ra.
Khi Trần Ca chạy ra khỏi tòa nhà dành cho công nhân viên chức trong trường, một giọng nói yếu ớt phát ra từ hành lang đen nhánh phía sau anh, như thể đang gọi tên Tiểu Lâm.
Tuy nhiên, điểm khác biệt lớn nhất giữa Trần Ca và các nhân vật chính trong phim kinh dị là anh không bao giờ tò mò với những điều vô nghĩa đó, ai gọi tên anh cũng không quan trọng, điều quan trọng là anh đã có được thứ mình muốn, bắt đầu từng bước hoàn thành kế hoạch của mình.
“Nhất định phải tăng tốc. Nếu Bạch Lăng ra ngoài thì không sao, dù sao con bé cũng không biết vị trí cụ thể của mình, nhưng nếu Vương Hiểu Minh đuổi theo mình thì sẽ không dễ xử lý lắm, người bạn cùng bàn này biết chuyện mình phải quay lại phòng ngủ để sửa cửa, chắc chắn sẽ đến phòng ngủ tìm mình.”
Trần Ca không quay đầu lại, chạy về khu ký túc xá nam sinh: “Trong trường học này, sau khi tắt đèn thì chẳng nhìn thấy một ai cả, cho dù nội quy của trường rất nghiêm ngặt thì ít nhất cũng phải có nhân viên bảo vệ đi xung quanh trường chứ nhỉ.”
Trước khi ngôi trường ma này tắt đèn và sau khi tắt đèn là hai bầu không khí khác hẳn nhau, ở nơi đây, ánh đèn rất có thể chính là vạch ngăn cách.
“Ở một chỗ trong thời gian dài sẽ phát sinh ra những chuyện không tốt, và đứng ngây ngô trong bóng tối quá lâu cũng sẽ thu hút những thứ không tốt, những quy tắc chết người trong trường này đúng là nhiều ghê.”
Có rất nhiều quy tắc chết người, nhưng thực ra Trần Ca cũng không quá lo lắng, nhưng có nhiều quy tắc mà lại không có ai nói với bạn, điều này rất đáng sợ.
Kể cả sau khi mò mẫm lâu như vậy, Trần Ca vẫn không dám chắc 100% rằng mình đã đoán được tất cả các quy tắc.
Sau khi chạy như điên cả một đường, Trần Ca đã chạy đến bên ngoài ký túc xá nam sinh.
Anh không chạy thẳng tới mà nấp sau một gốc cây lớn cạnh lối đi, sử dụng Âm Đồng quan sát hành lang phòng ngủ.
Cửa chính không đóng chặt, dường như quản lý ký túc xá mà Vương Hiểu Minh vẫn luôn sợ hãi đã ngủ say.
“Không đúng lắm, khi mình và Vương Hiểu Minh đi ra ngoài đã đóng kín cửa ký túc xá, nhưng hiện tại nó lại đang mở một nửa, điều này cho thấy có thể đã có ai đó đi vào trong thời gian mình rời đi. Nhà trường không cho phép học sinh ra ngoài sau khi tắt đèn, người đi này vào khu ký túc xá không phải quản lý thì chính là giáo viên.” Trần Ca chạy đến bên kia đường, thay đổi ba vị trí, nhìn từ nhiều góc độ khác nhau, cuối cùng cũng có thu hoạch.
Có một đôi giày da màu nâu ở góc tầng một của ký túc xá của nam sinh, hình như có một người đang trốn ở đó!
“Mình nhớ hình như thầy Bạch đi giày nâu, chẳng lẽ ông ta là người đang trốn trong hành lang sao?”
Trần Ca càng nghĩ càng cảm thấy điều đó có thể xảy ra, vừa rồi anh vẫn luôn ở trong ký túc xá của công nhân viên chức nhưng không thấy thầy Bạch đâu.
“Thực sự là may mắn, ông ta ngồi xổm trong ký túc xá để chờ mình, nhưng mình đã nhân cơ hội này để đi dạo một vòng trong phòng của ông ta.”
Cảm giác như đi trên mũi dao khiến tim Trần Ca đập nhanh hơn: “Có giáo viên đang nằm mai phục trong ký túc xá cũng tốt. Vương Hiểu Minh biết mình sẽ trở về phòng ngủ, nếu như cậu ta còn sống đi ra được, chắc chắn cậu ta sẽ rất lo lắng mà chạy đến đây, chỉ cần không để ý một chút là sẽ chạm mặt thầy Bạch, đúng lúc ngăn ngừa hậu hoạn cho mình.”
Muốn thăm dò trường học thì sẽ luôn phải đối mặt với nguy hiểm, nhưng cách thức xử lý của Trần Ca cũng rất tốt, khi gây ra nguy hiểm thì anh sẽ chuyển những sự nguy hiểm từ mình sang cho người khác, để mình vẫn bị vây trong trạng thái nguy hiểm, nhưng lại không quá nguy hiểm đến tính mạng.
“Tạm thời không thể quay lại ký túc xá được, kế hoạch của mình cần phải thay đổi một chút.” Trần Ca quyết định đi đến phòng mỹ thuật ngay bây giờ. Từ trong quyển sổ ghi chép của Tiểu Lâm, anh biết được sinh viên đầu tiên chết trong phòng số 413 là một sinh viên ngành Mỹ thuật.
“Muốn bắt mình làm thế thân cũng không sao, nhưng cần phải giải thích rõ ràng một số chuyện mới được. Nếu như không thể nói chuyện được, những cái đinh này đâm vào người mình như thế nào, mình sẽ đâm trả lại nó một cây y hệt như vậy.”
Trần Ca núp trong bóng tối, lặng lẽ lùi lại. Anh không có bản đồ, lại muốn tránh những nguy hiểm tiềm ẩn nên đi rất chậm.
“Không biết vị trí của các cảnh tượng khác nhau trong trường học này, điều này quá bất lợi đối với mình, mình cần một đồng đội thực sự có thể hợp tác được.”
Sau khi đi một hồi lâu, Trần Ca đã đi đến lối vào của phòng thí nghiệm.
Không có quá nhiều tòa nhà trong trường học ban đêm, và phòng nghệ thuật rất có thể nằm trong tòa nhà này.