Có thứ gì đó trong tủ chứa xác sắp chui ra, móng tay đang cào vào khe hở của tủ sắt, hình như nó đang dần mò mẫm tìm vị trí của chốt mở cửa.
Âm thanh chói tai không ngừng vang lên bên tai, thứ trong tủ cào một lúc lâu cũng chưa mở được, nó bắt đầu trở nên nôn nóng, phát ra những tiếng thở dốc trầm thấp.
“Anh, anh có nghe thấy tiếng động đó không?”
“Nghe thấy, chắc là có nhân viên đang đứng núp trong tủ chứa xác, chờ chúng ta đến gần thì đột nhiên lao tới làm chúng ta sợ.” Phạm Đại Đức giả vờ trấn định: “Chiêu trò này anh đã thấy rất nhiều, không cần sợ hãi đâu.”
“Không phải, em đang suy nghĩ đến một vấn đề khác.” Phạm Thông nghĩ tương đối nhiều: “Anh có thấy cảm xúc của các diễn viên trong nhà ma này đặc biệt tốt không, ý em là diễn xuất ấy.”
Phạm Đại Đức nhớ tới con quái vật không mặt trốn trong bóng tối lúc trước, tóc gáy dựng lên: “Có chút.”
“Trong tủ chứa xác hiếm khi được lắp đặt chốt cửa, dù sao thì đây cũng là nơi chuẩn bị cho người chết.” Phạm Thông lắng nghe tiếng thở hổn hển từ trong tủ, trái tim đập rất mạnh: “Ban nãy đầu tiên là chúng ta nghe được âm thanh dùng móng tay cào vào cửa, giống như là người chết sống lại. Chắc là không tìm được chỗ mở cửa, hô hấp của nó trở nên gấp gáp, đây như quá trình tiến lên tuần tự, y hệt như con quái vật trong tủ chứa xác thực sự đang chuẩn bị khởi tử hoàn sinh vậy.”
Phạm Thông nở nụ cười khổ, tay cầm vào tay nắm cửa: “Nếu đúng như những gì em đoán thì kế tiếp, quái vật trong tủ sẽ sử dụng phương pháp kịch liệt hơn, chẳng hạn như đập cửa tủ, tạo ra tiếng động lớn hơn, đến lúc đó không chỉ những con quái vật bên ngoài sẽ bị hấp dẫn đến đây mà cả những con quái vật ở trong căn phòng này cũng sẽ xuất hiện và tấn công chúng ta, đến lúc đó trước mặt sau lưng đều có địch, chúng ta thực sự sẽ bị lạnh cóng đấy.”
“Vậy em có đề xuất nào tốt không? Anh nghe theo em.” Phạm Đại Đức là một đầu bếp, tuy rằng em trai anh ta có vóc người mập mạp, nhưng nếu so với Phạm Đại Đức thì vẫn thông minh hơn rất nhiều.
“Những ai đã chơi trò chơi trốn thoát đều biết rằng có một quy tắc ngầm mặc định trong loại trò chơi này, đó chính là không nên đứng lại ở một chỗ quá lâu. Quy tắc này là nhắm vào những kẻ hèn nhát, ngăn không cho họ trốn ở một nơi nhất định, một trò chơi tiêu cực.” Phạm Thông lau mồ hôi trên trán: “Nhà ma bên trong khu vui chơi Thế Kỷ Mới nổi tiếng vì việc dọa người, ông chủ nhà ma lại còn tinh thông tâm lý học, hơn nữa tính cách cũng khá ác liệt, thích chơi ác, anh ta nhất định cũng sẽ xây dựng những cơ chế tương tự vào trong nhà ma.”
“Vậy theo như em nói thì lát nữa chúng ta phải đi ra ngoài sao?” Phạm Đại Đức hơi hối hận, sớm biết như vậy thì ban nãy sẽ không chạy nhanh như thế, hiện tại bị tách xa khỏi những thành viên khác, tình cảnh của bọn họ vô cùng không ổn.
“Không phải đợi lát nữa, mà là ngay bây giờ.” Phạm Thông không dám tiếp tục đứng ở nơi này nữa: “Tranh thủ lúc con quái vật trong tủ còn chưa đi ra, cái xe đẩy kia cũng đi xa rồi, nhanh rời khỏi đây thôi.”
“Bây giờ đi luôn?”
“Đúng, đây cũng là một cơ hội duy nhất mà ông chủ nhà ma dành cho chúng ta, nếu như bỏ qua, chỉ sợ kế tiếp sẽ phải đối diện với thứ rất kinh khủng.”
Trong lúc Phạm Thông nói chuyện, tiếng thở dốc bên trong tủ chứa xác càng ngày càng nhanh, âm thanh móng tay cào vào cửa sắt cũng càng lúc càng lớn. Hình như thứ gì đó ở trong tủ sắp hít thở không thông, móng tay cào bị rách ra, máu tươi chảy ra theo khe tủ chứa xác.
Con quái vật trong tủ chứa xác có vẻ vô cùng đau khổ, đã hoàn toàn không khống chế được tâm tình. Đột nhiên một tiếng động rất lớn phát ra từ trong tủ chứa xác, như thể ai đó đã đập mạnh vào cánh cửa tủ sắt.
Trái tim Phạm Đại Đức và Phạm Thông đều nhói một cái, hai người bọn họ liếc nhìn nhau, trong lòng rất rõ ràng, dự đoán của Phạm Thông đang từ từ thành hiện thực.
“Rời đi ngay lập tức!” Gần như ngay lúc Phạm Thông hô lên câu nói này thì tiếng bánh xe đẩy đang lăn lại vang lên trên hành lang ngoài phòng.
“Em biết ngay mà.” Phạm Thông đã đánh giá thấp sự đáng sợ của ông chủ nhà ma, đối phương quả thực đã cho bọn họ cơ hội, thế nhưng cơ hội này chỉ kéo dài có vài giây đồng hồ.
“Làm sao bây giờ?” Âm thanh của những bánh xe bên ngoài cánh cửa kích hoạt những ký ức kinh hoàng trong tâm trí của Phạm Đại Đức, anh ta ghé vào khe cửa và nhìn ra ngoài, vừa hay nhìn thấy đèn ốp tường đã tắt hết, lối đi chìm vào bóng tối, chỉ có thể nghe thấy tiếng bánh xe lăn bánh.
Chiếc xe với ý nghĩa tượng trưng nào đó trong lối đi đang đến gần, và tiếng động trong cái tủ chứa xác cũng ngày càng to hơn.
Điều càng kinh khủng hơn là lúc đầu chỉ có một cái tủ chứa xác phát ra âm thanh, nhưng rất nhanh âm thanh này lại lan ra, hai cái tủ chứa xác bên cạnh cũng bắt đầu phát ra âm thanh.
Thời gian đang từ từ trôi đi, hai anh em Phạm Thông và Phạm Đại Đức vẫn chưa đưa ra được lựa chọn như cũ, vào thời điểm quan trọng nhất này, cả hai đứng nhìn nhau và hoảng loạn.
Cũng chỉ là đến tham quan nhà ma mà thôi, ai biết sẽ gặp phải tình huống kích thích như thế này?
Âm thanh bánh xe lăn bánh từ từ đến gần, tốc độ cũng không hề giảm bớt, Phạm Thông và đầu bếp đã từ bỏ sự kháng cự, họ thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng rằng những con quái vật ngoài cửa không phát hiện ra bọn họ, và có thể cho bọn họ thêm cơ hội để làm lại.
10 giây sau, sắc mặt hai người trắng bệch, phép màu mà họ cầu nguyện không xuất hiện, âm thanh của bánh xe đột nhiên biến mất sau khi đi qua nhà xác số 2.
Chiếc xe kia như đang đứng ở ngoài cửa!
Mồ hôi lạnh không cầm được mà rơi xuống, cuối cùng con quái vật vẫn đuổi theo bọn họ cũng để lộ khuôn mặt thật.
Phạm Thông và Phạm Đại Đức ghé vào chỗ khe cửa, hai người đến cả hô hấp cũng không dám tạo ra âm thanh quá lớn, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.
Vài giây sau đó, bên ngoài vẫn không có chút động tĩnh nào như trước, cứ như chiếc xe kia chưa bao giờ xuất hiện, chỉ là do hai người Phạm Đại Đức tưởng tượng ra được vậy.
“Thứ kia đâu rồi?” Lỗ tai Phạm Thông dán lên trên cửa phòng, lẳng lặng lắng nghe.
“Có muốn đi ra nhìn thử một chút không?” Cái tủ chứa xác phía sau đang bắt đầu rung lắc, con quái vật đang dùng đầu đập vào cánh cửa tủ không ngừng. Những vết gỉ sét trên cửa không ngừng rơi xuống, Phạm Đại Đức thực sự lo lắng thứ gì đó sẽ ra khỏi tủ và lao thẳng về phía hai người họ.
Anh ta nắm lấy tay nắm cửa bằng năm ngón tay và từ từ ấn xuống, lò xo trong khóa bắt đầu chuyển động, ngay trước khi nó bật mở, có thứ gì đó trong lối đi đâm mạnh vào cửa phòng!
Sầm!
Một tiếng vang thật lớn làm Phạm Đại Đức sợ đến mức buông lỏng tay ra, liên tiếp lui về phía sau vài bước.
“Thứ kia vẫn còn ở bên ngoài!”
Con quái vật ngoài cửa có chỉ số thông minh không thua gì người thường, sau khi đánh lén thất bại thì không che giấu nữa, cứ đâm vào cửa phòng giống như bị bệnh tâm thần vậy.
Cửa phòng đang đóng trước mặt thì kêu rầm rầm, mấy cái tủ phía sau lưng cũng đang rung mãnh liệt, Phạm Đại Đức đứng giữa căn phòng, mạch máu trên cổ cũng nổi hết lên vì khẩn trương, anh ta không biết nên trốn ở chỗ nào, cơ thể càng ngày càng không có sức, không tự chủ được mà lui về phía sau.
“Anh, đừng đi qua đó!” Phạm Thông nhắc nhở nhưng đã muộn.
Máu chảy qua khe cửa tủ, khi Phạm Đại Đức còn đứng cách tủ chứa xác vài mét, cánh cửa tủ cũ nát bị mở ra rất mạnh, một khuôn mặt máu thịt be bét vọt ra, hai cánh tay nó dang ra, giống như là muốn ôm Phạm Đại Đức, kéo vào trong tủ cùng nó vậy.
Toàn thân phát lạnh, Phạm Đại Đức cảm giác một luồng giá lạnh bay thẳng vào não, anh ta không kịp nghĩ nhiều, liều mạng chạy về phía trước.
Tất cả tủ chứa xác trong phòng cũng bắt đầu rung lắc, máu tươi chảy ra, căn phòng cứ như cũng bị nhuộm thành màu đỏ vậy.
“Đi! Chạy nhanh lên!” Nếu đứng lâu ở chỗ này chắc chắn phải chết, Phạm Đại Đức cùng Phạm Thông chạy về phía lối ra duy nhất của căn phòng này.
Vặn vặn chốt cửa, cửa sắt mở ra.
Hai người còn chưa kịp đi ra ngoài đã có vô số bóng người trong bóng tối vọt tới, biểu cảm của chúng nó rất quái dị, giống như gương mặt đó không phải là của chúng nó vậy.
“Chạy!”
Phạm Đại Đức hô to, anh ta nắm chặt nắm tay, quyết định dùng cơ thể cao một mét chín mươi mấy này liều mạng với những con quái vật đó!
Trong miệng phát ra âm điệu kỳ lạ đến bản thân cũng nghe không rõ, Phạm Đại Đức chủ động lao về phía những con quái vật, nhưng mà không đợi nắm đấm của anh ta đụng vào bóng người đó, một chuyện khiến anh ta cả đời đều khó mà quên được đã xảy ra.
Khuôn mặt của những người đó đang từ từ rơi ra! Đây cũng là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy mặt người rơi xuống!
“Má nó chứ!” Hình ảnh hoàn toàn vượt quá mong đợi và khả năng khiến anh ta hoàn toàn sụp đổ, sự can đảm cuối cùng đã bị tiêu tan ngay lập tức.
Anh ta muốn quay lại phòng, thế nhưng khi quay đầu nhìn lại thì anh ta đã hiểu rõ hơn về từ tuyệt vọng.
Các cửa tủ trong nhà xác số 2 đã bị phá ra, vô số con quái vật có hình dáng giống con người đang bò ra.
Mùi formalin kích thích xoang mũi, tầm mắt dần dần bị màu đỏ chiếm lấy, dưới sự bao vây của mấy con quái vật này, Phạm Đại Đức và Phạm Thông ngã nhào xuống đất.
Nửa phút đồng hồ sau, quái vật hoàn toàn tản đi, tất cả giống như chưa bao giờ xảy ra vậy. Nếu như không phải hai anh em Phạm Đại Đức và Phạm Thông đã miệng sùi bọt mép ngã xuống đất ngất đi, sợ rằng sẽ chẳng ai tin là chỗ này đã từng xảy ra một chuyện rất kinh khủng.
Thời gian từ từ trôi qua, cuối lối đi, có mấy “người” mặc áo blouse trắng đi đến.
“Tôi có một chút đồng cảm với họ.”
“Đúng vậy đấy, hình ảnh này đến cả quỷ như chúng ta nhìn vào còn cảm thấy không khỏe chứ nói chi là bọn họ.”
“Cứ để họ ở chỗ này cũng không hay, cứu giúp họ một chút đi.” Một trong số các bác sĩ đến gần mũi của Phạm Đại Đức cùng Phạm Thông, lắng nghe liệu họ có còn thở không, rồi kiểm tra lại động mạch cổ: “Tố chất cơ thể không tệ, cũng không có bệnh về tim mạch, vấn đề không lớn.”
...
Năm phút sau, Phạm Thông từ từ mở mắt, tầm mắt cũng dần trở nên rõ ràng.
“Đây là đâu vậy?”
Bốn phía không có quái vật và thi thể, cậu ta loạng chà loạng choạng đứng lên, cuối cùng mới nhớ lại cảnh mới gặp vừa nãy.
“Không phải mình đã ngất xỉu rồi sao?” Cậu ta vịn vách tường, nhìn xung quanh, phát hiện mình vẫn đang đứng trong nhà xác số 2.
Trong tủ chứa xác bắt đầu phát ra tiếng móng tay cào vào cửa, ngoài cửa còn nghe thấy âm thanh bánh xe lăn bánh, chuyện mà bọn họ vừa trải qua ban nãy, hình như đang muốn lặp lại.
“Chờ đã! Không đúng lắm! Có phải mình đã quên cái gì rồi không? Tại sao lại có cảm giác mình vừa trải qua chuyện này một lần rồi nhỉ!”