Vô số ký ức tràn vào trong não, đầu của ông cụ đau như muốn nứt ra nhưng ánh mắt lại hết sức bình tĩnh.
Mạch máu tuôn ra từ dưới mặt đất và bên trong tường, quấn lấy thân thể ông, ông cụ không di chuyển, vẫn đứng trước bể thủy tinh như cũ.
Mạch máu chui vào cơ thể ông, rục rịch dưới lớp da, giống như từng con rắn nhỏ màu xanh bò về phía đại não.
Chằng chịt chi chít, chỉ nhìn thôi đã cảm thấy đau đớn nhưng ông cụ vẫn không nhăn mày lấy một lần.
Trần Ca rất muốn giúp đỡ ông cụ nhưng bây giờ anh còn khó bảo vệ chính mình, con quái vật rỗng sọ đang đập cửa điên cuồng bên ngoài, từng cánh tay mang theo vết khâu rõ ràng thăm dò bên trong phòng thông qua khe hở, với về phía cơ thể anh.
“Ông ơi, ông nhất định phải trụ vững đấy!”
Cuối cùng từng mạch máu kia vẫn chui vào trong đại não ông cụ, nhưng khác với mấy lần trước, hai mắt ông cụ không lập tức bị tơ máu chiếm lấy, ông vẫn duy trì tỉnh táo.
Khắp mặt là mạch máu xanh, cái loại đau đớn này người thường không thể nào tưởng tượng được nhưng ông cụ lại cố nhịn cảm giác đau đớn ấy, đứng bên bể thủy tinh chứa tiêu bản.
Thân thể không tính là cao lớn của ông đứng thẳng tắp, cứ như không có gì trên thế giới này có thể đánh ngã ông.
Cơ quan nội tạng trên vách tường đập điên cuồng, mạch máu giăng khắp nơi trên trần nhà phình to ra không ít, máu tuôn ra, vô số tơ máu từ bên ngoài tràn vào trong đó.
Thế giới màu máu không ngờ lại xảy ra sự cố như thế này, nó đang nghĩ cách tiến hành tu bổ.
Càng lúc càng nhiều mạch máu bò ra từ các góc của căn phòng, cảnh tượng trước mắt quả thật không khác nào địa ngục.
So với các mạch máu thô to tưởng như vô tận, ông cụ trông có vẻ quá gầy yếu, ông giống như một viên đá ngầm rất tầm thường trong gió bão.
Ngày càng nhiều mạch máu chui vào cơ thể ông, ông cụ lại như không nhìn thấy chúng, không ai biết giờ phút này ông đang nghĩ cái gì.
Trần Ca đứng ở phía xa, chỉ trông thấy đôi mắt của ông cụ nhìn chằm chằm vào bể thủy tinh.
Cơ thể sắp bị mạch máu xé nát nhưng ông cụ lại không thèm để ý, bàn tay dán lên bể thủy tinh lạnh như băng, ánh mắt của ông rất phức tạp.
Khát vọng sự sống, nhưng ông cũng không sợ cái chết.
“Đáng lẽ tôi phải ở bên trong.”
Sinh ra như sương sớm, chết đi như sao trời. Rốt cuộc ông cụ đã nhớ lại tất cả mọi thứ về mình. Hai tay ông nắm chặt, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét trầm thấp.
Đau đớn, giày vò đều bị quên lãng. Hai mắt ông sáng ngời, tỏa ra thứ ánh sáng trước đây chưa từng có.
Mạch máu toàn thân gồ lên, cơ thể gầy gò của ông trở nên có phần đáng sợ nhưng vẻ mặt của ông trông vẫn hiền lành như thế, người ngoài chắc chắn không nghĩ tới ông cụ nghiêm khắc này lại có một mặt như vậy.
Ông chuyển tầm mắt từ bể thủy tinh sang nơi khác, khẽ lắc đầu một cái: “Rốt cuộc đám nhóc kia đã nghĩ cái gì? Tôi hiến cơ thể của mình không phải để làm sản phẩm triển lãm đặt trong phòng trưng bày, quá ra vẻ! Đợi tôi ra ngoài, chắc chắn phải răn dạy chúng nó một trận!”
Trong giọng nói mang theo một chút tức giận, ông cụ phải chịu những đau đớn vô cùng để tìm về toàn bộ ký ức.
Những mạch máu trong cơ thể ông nhận ra không thể ảnh hưởng đến ông cụ thì càng thêm ra sức, cả căn phòng cũng chấn động. Cơ quan nội tạng trên vách tường và cả mạch máu trên đỉnh đầu nứt ra nhiều hơn, máu tươi nhỏ tí tách khắp nơi.
Đứng giữa mưa máu, ông cụ vẫn duy trì một tư thế, có thể nhìn ra ông đang phải chịu đựng cơn đau vô cùng lớn, có điều ông vẫn không hề chịu thua, thậm chí trong hai mắt còn mang theo chút khinh thường!
Thế giới màu máu và ý chí của ông cụ lấy cơ thể của ông ra làm chiến trường, đang tiến hành một trận chiến đấu hung hiểm mà người ngoài hoàn toàn không thể tham dự.
Trần Ca không giúp được gì, anh chỉ có thể ở phía sau cửa, giữ vững cánh cửa, không cho đám “bảo vệ” kia làm phiền ông cụ.
Anh cắn chặt răng, cũng dùng hết toàn lực. Cánh cửa bên cạnh vách tường đã xuất hiện vết nứt, trong cơ quan nội tạng phía trên bắt đầu rỉ máu, biểu bì nhăn lại, cuối cùng chầm chậm rụng xuống như lá cây mùa thu.
Khe hở trên vách tường càng lúc càng lớn, không bao lâu sau, một bảo vệ trong số đó thò được một cánh tay với cái đầu của mình vào.
Bụng của nó vỡ ra, tự nó phát ra tiếng thở dốc nặng nề.
Sau khi nhìn thấy Trần Ca, tiếng thở dốc kia càng trở nên gấp gáp hơn, giống như một kẻ háu ăn phát hiện ra món ăn yêu thích.
“Rầm!”
Cửa phòng chấn động, hai con quái vật như phát điên tông vào cửa phòng.
Tình hình của Trần Ca bên này gặp nguy hiểm mà ông cụ bên kia cũng đến giây phút quan trọng nhất.
Lúc này, cơ quan nội tạng trên vách tường bắt đầu suy yếu do bị đập quá mạnh. Từng mạch máu trên trần nhà cũng đã phình đến giới hạn, nhưng dù thế cũng vẫn không thể đánh sụp ý chí của ông cụ.
So với đám mạch máu xấu xí dữ tợn, ông cụ có vẻ nhỏ bé không đáng kể, nhưng chính ông lại đang ngăn cản ý thức của thế giới màu máu.
Một đời ngắn ngủi quét qua trong đầu, hai mắt ông cụ càng trở nên sáng rõ.
Rốt cuộc mạch máu cũng chịu đến cực hạn, vết rách phía trên càng ngày càng nhiều, cuối cùng bụp một tiếng, nổ tung.
Mưa máu bắt đầu trút xuống phòng, máu thịt tạo nên căn phòng nhanh chóng trở nên u ám, mạch máu quấn trên người ông cụ cũng mất đi sức sống, rơi xuống dưới đất như dây leo chết héo.
“Chẳng qua cũng chỉ có thế.”
Ông cụ giẫm lên đám mạch máu khô héo, ý chí cứng rắn như kim cương.
Lúc ông lão ép mạch máu trong căn phòng nổ tung để bảo vệ ký ức của chính mình, lớp màng máu bên ngoài cơ thể Trần Ca cũng lặng lẽ vỡ tan.
Không khí mang theo mùi máu tươi nồng đậm xộc vào mũi, Trần Ca hít một hơi thật sâu, toàn thân thoải mái!
Tựa như anh đã chìm trong nước rất lâu, cuối cùng cũng được nổi lên mặt nước. Cảm giác vui sướng này không có cách nào để hình dung được!
Cửa phòng bị đụng mạnh, quái vật muốn chui vào từ nhiều nơi, cơ thể được hợp lại từ máu thịt bị xé rách, từng cánh tay túm lấy Trần Ca.
Phía sau lưng đã bị đập đến tê rần, Trần Ca nhìn quái vật gần trong gang tấc, trên mặt cũng lộ ra nụ cười.
Anh biết, kể từ giờ phút này, bản thân không còn phải chiến đấu một mình nữa.
Anh ấn công tắc máy cát sét mini, lúc tiếng dòng điện rè rè vang lên, Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, chủ động mở cửa nhà xác ra.
“Hứa Âm!”
Bóng dáng đỏ thẫm hiện lên bên cạnh anh, hai con mắt lạnh lùng tràn đầy sát ý của Hứa Âm dán chặt lên đám quái vật đến gần Trần Ca, áo đỏ nhỏ máu tí tách, mười ngón tay như lưỡi dao sắc bén vươn ra bên ngoài.
Lúc này trong lối đi lại vang lên tiếng thở dốc thứ ba, quái vật càng tụ lại càng đông.
“Mọi thứ cấu thành từ máu thịt, khắp nơi đều là đồ đạc méo mó dị dạng, thì ra tôi vẫn luôn sống ở một nơi như vậy.” Ông cụ tìm được ký ức, thứ ông nhìn thấy không còn là thế giới giả tạo kia nữa. Trong mấy giây ngắn ngủi, ông kết hợp ký ức lúc còn sống và sau khi chết, rất nhanh đã hiểu rõ toàn bộ.
Ông cụ đi tới bên cạnh Trần Ca, nhỏ giọng nhắc nhở: “Chúng ta nên ra khỏi đây trước, tôi biết một con đường có thể trốn thoát, quái vật nơi đây rất nhiều, không cần thiết phải liều mạng.”
Trần Ca hoạt động cơ thể. Sau khi phá vỡ lớp màng máu, anh cảm thấy toàn thân dễ chịu, anh nhìn đám quái vật tự dâng tới cửa, không hề có ý muốn chạy trốn.
“Quái vật càng tụ lại sẽ càng đông, lát nữa muốn chạy cũng không kịp.” Ông cụ khá bình tĩnh.
“Ông yên tâm, cứ để tôi xử lý.” Trần Ca đặt mèo trắng trong ba lô sang một bên, lấy quyển truyện tranh ra, ngay sau đó từng cái bóng lần lượt xuất hiện xung quanh anh: “Nếu chỉ so nhân số, tôi chưa từng sợ một ai!”