Ông chủ quán đang tính kế Trần Ca, sao có chuyện Trần Ca không tính kế ông chủ được?
Trong bốn người có ba người trúng chiêu, chủ tiệm cảm thấy phe mình chiếm ưu thế về lượng người, có thể ra tay được. Hắn ta cũng không ngờ rằng trong mấy người trước mắt, 99% lực chiến đấu đều trên người Trần Ca.
Sở dĩ sau khi Trần Ca tiến vào quán ăn không hề hành động thiếu suy nghĩ cũng là vì kiêng kị sự chuẩn bị phía sau của chủ tiệm, ví dụ như súng lục của cảnh sát và cả áo đỏ trong tủ lạnh nữa.
Bây giờ đôi bên đều cảm thấy mình nắm giữ thế chủ động, cho nên trên mặt ai cũng lộ ra nụ cười.
“Cũng có thể đối phương giấu súng lục đi, số lượng đạn có hạn, có lẽ không đến lúc ngàn cân treo sợi tóc, hắn ta sẽ không sử dụng. Vì thế mình nhất định phải đánh đòn phủ đầu, lập tức phế hai tay của bọn chúng ở thời điểm chúng chưa kịp phản ứng, làm bọn chúng không thể nào nổ súng được.”
Phương thức mà Trần Ca xử lý vấn đề rất đơn giản, để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra, anh thường trực tiếp giải quyết tận gốc rễ vấn đề.
“Hãy từ bỏ chống cự đi, chúng tao không có ác ý, chỉ muốn chúng mày chơi một trò chơi nhỏ với tao thôi.” Chủ quán tự cho là mình đang chiếm quyền chủ động tuyệt đối, vẻ mặt hắn ta lộ ra vẻ nhẹ nhõm: “Tin rằng mày đã biết được cái ghế có vấn đề, độc tố ở trên đó sẽ khiến chúng mày mất năng lực chống cự từng chút từng chút một, sau đó sẽ chết khi đang hưởng thụ sự đau đớn cực hạn.”
Chủ quán lấy một ly nước trong suốt bằng thủy tinh từ trong túi ra, bên trong ly có tơ máu đang phun trào: “Ở chỗ tao có một bình thuốc, trong đám bốn đứa chúng mày, chỉ có một người có thể sống sót mà thôi.”
“Tôi đâu có trúng độc, uy hiếp của anh vô dụng đối với tôi.” Trần Ca kéo khóa ba lô ra, cho tay vào trong đó.
“Chẳng bao lâu nữa, mày cũng sẽ giống như mấy đứa nó thôi, tao khuyên mày đừng có làm mấy chuyện vô nghĩa, không may thiếu cánh tay hay thiếu cái chân, sẽ ảnh hưởng tới việc trải nghiệm trò chơi.” Thịt mỡ trên mặt ông chủ tiệm rung lên vì hưng phấn, dường như hắn ta đặc biệt thích xem người sống tự giết nhau, cảm giác vò nát tất cả những thứ tốt đẹp, để dưới đất chà đạp khiến hắn ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Trò chơi? Anh muốn chơi trò chơi gì?” Trần Ca cảm thấy rất hứng thú với trò chơi, trong nhà ma của anh cần có nhiều phương thức giải trí thú vị hơn nữa, trò chơi giải trí phổ thông không phù hợp với không khí trong nhà ma, nhưng trò chơi phát ra từ miệng của sát nhân biến thái lại khác.
Nhà ma âm trầm đáng sợ, kết hợp với trò chơi mà sát nhân biến thái thích chơi, trong đầu Trần Ca đang hiện lên dáng vẻ thét chói tai của các du khách.
“Rất nhiều, ví dụ như cắt bánh kem, tranh đoạt cái ghế, chơi trốn tìm...” Ông chủ béo cảm thấy mình đang khống chế toàn cục, hắn ta rất kiên nhẫn giảng giải về những trò chơi kia cho Trần Ca nghe.
Quy tắc tàn khốc của trò chơi, trải nghiệm trò chơi biến thái khiến người ta thét lên, chỉ mới nghe thôi đã khiến Trần Ca cảm thấy không dễ chịu rồi: “Nếu hoàn toàn rập khuôn, e rằng du khách sẽ chơi thẳng vào phòng cấp cứu mất, nhưng ý tưởng của một vài trò chơi cũng không tệ lắm.”
“Du khách? Mày đang nói cái quái gì vậy?” Ông chủ béo và đầu bếp chỉ còn cách Trần Ca mấy mét nữa thôi.
“Thật ngại quá, bởi vì tôi đưa khá nhiều người bạn theo, nên thường hay quen nói chuyện một mình.” Trần Ca không hề giải thích với ông chủ béo về mối liên hệ giữa mang theo nhiều bạn bè và quen nói chuyện một mình, anh đang ép khô giá trị tiềm ẩn của ông chủ béo, chuẩn bị lột bỏ lớp ngụy trang của mình.
“Hai người ỷ nhiều người bắt nạt ít người, còn có cả vũ khí sắc bén. Mặc dù phần thắng của tôi không nhiều, nhưng tôi cũng sẽ không ngồi chờ chết.” Trần Ca cắn răng, lộ ra vẻ mặt hung ác.
“Thật ra so với dùng độc, chúng tao còn thích săn giết mạng sống một cách sinh động hơn. Mày càng giãy giụa đau đớn, chúng tao càng hưng phấn!” Ông chủ béo không nén được nở nụ cười, thân thể rung lên, giống như một ngọn núi thịt đang đung đưa vậy.
“Người bị hại càng giãy dụa, các người càng hưng phấn?” Trần Ca chờ tới khi ông chủ béo bước tới gần người mình mới đột nhiên lộ ra nụ cười: “Vậy thì tốt quá, hôm nay tôi sẽ cho các người hưng phấn đủ thì thôi!”
Trần Ca hất ba lô ra, hai tay nắm ở cán búa giống như xương cột sống, giơ lên cao, xoay tròn đập về phía ngực của ông chủ béo.
Phập!
Trần Ca đã xác định được ông chủ béo là một người sống, bởi vì máu mà đối phương phun ra vẫn còn ấm.
“Có phải bây giờ anh đang rất hưng phấn không?”
Suy xét tới hiệu quả ngăn cản của thịt mỡ, Trần Ca sử dụng hết sức lực, thân thể to lớn của ông chủ béo vốn chẳng chịu nổi, trực tiếp bị đập ngã lộn nhào.
Một giây cũng không ngừng lại, lúc đầu bếp phía sau vẫn chưa kịp phản ứng, Trần Ca bước nhanh về phía trước, lấy búa đập gãy hai tay và một chân của ông chủ béo.
Cho dù chiếm thượng phong, Trần Ca vẫn không hề thả lỏng cảnh giác. Anh không chắc chắn ông chủ béo có giấu súng lục hay không, vì thế anh phải dùng phương pháp ổn thỏa nhất.
Hai tay bị gãy, không còn hai tay nữa, cho dù có súng lục của cảnh sát, hắn ta cũng không bắn được.
Hung ác, quả quyết, xảo quyệt, cẩn thận, đây chính là ấn tượng mà Trần Ca để lại cho đầu bếp. Thậm chí trong đầu hắn ta vẫn còn đang nghĩ xem nên biến mấy khách hàng này thành đồ ăn gì, chỉ một giây sau ông chủ của hắn ta bị búa đập cho nôn ra máu!
Rốt cục một người hèn hạ vô sỉ đến cỡ nào mới có thể giấu một cái búa sắt lớn như vậy vào ba lô để đem theo?
Hai mắt đầu bếp giật giật bất an, dao chặt xương trong tay so với búa của đối phương thì chỉ như đồ chơi mà thôi.
Trong đầu hắn ta điên cuồng nghĩ đối sách, lúc ngẩng đầu lên, vô tình chạm vào ánh mắt liếc nhìn của Trần Ca.
Ánh mắt đáng sợ hung tàn, khiến người ta không rét mà run. Tại thời điểm hắn ta cho rằng Trần Ca định nói gì với hắn, ai ngờ Trần Ca lại lập tức giơ búa của bác sĩ nát sọ lên lao tới, không hề nói thêm một câu nói thừa nào, không tìm được một chút sơ hở.
Quá nhanh, còn chưa kịp nghĩ ra đối sách, thân thể hắn ta đã cảm nhận được sự đau đớn.
Dao chặt xương trong tay rớt xuống đất, đầu bếp trơ mắt nhìn cánh tay mình mềm oặt xuống, ngón tay vô lực mở ra.
“Tôi...”
Đầu bếp định nói gì đó, nhưng Trần Ca không cho hắn ta có cơ hội này. Anh quá cẩn thận, trước khi bản thân hoàn toàn khống chế được cục diện, anh sẽ không nói nhảm, đồng thời anh cũng sẽ không để kẻ địch nói chuyện quấy nhiễu bản thân mình.
Lại đập thêm mấy nhát nữa, đầu bếp cũng bị đập té xuống đất.
“Được rồi, bây giờ anh có thể mở miệng nói chuyện. Nói cho tôi biết, thuốc giải có thể làm bọn họ khôi phục sức lực ở đâu?” Trần Ca lấy thuốc giải trong tay ông chủ béo kia đi. Anh nhìn tơ máu bên trong, nghĩ tới tình cảnh giao thủ với Hiệp hội kể chuyện lạ tại thôn Hoạt Quan trước kia, lúc ấy trong tay Ngô Phi cũng có một bình tơ máu như thế này.
“Tôi...”
“Đừng bị cậu ta lừa!” Đầu bếp vừa định mở miệng, ông chủ béo lập tức hét to lên.
“Tôi vẫn chưa hề chấp thuận cam kết gì với các người, hơn nữa tôi cũng chưa từng gạt ai.” Trần Ca ngồi xổm ở bên cạnh ông chủ béo, bắt đầu soát người hắn ta. Đầu bếp nghẹn đỏ mặt, sửng sốt không nói được câu nào.
“Nếu như tao là mày, chắc chắn sẽ không cho bọn họ dùng bình thuốc này.” Ông chủ béo đã gãy hai tay, ngực lõm xuống một khoảng, máu trong miệng đang không ngừng phun ra ngoài. Trông hắn ta rất thê thảm, thế nhưng thái độ của hắn ta vẫn rất kiên cường.
“Vì sao?” Trần Ca biết con át chủ bài của ông chủ béo, có lẽ đối phương đang chờ ông lão kia sử dụng răng gọi áo đỏ tới dọn dẹp.
“Kẻ địch cũng có thể tin sao? Thật ra đây là một bình thuốc độc, tao muốn thưởng thức vẻ mặt tuyệt vọng nhất của chúng mày, tao sẽ để bốn đứa chúng mày tự giết lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn một người, tao sẽ đưa bình thuốc độc này cho hắn, sau đó thưởng thức sự chết dần chết mòn của hắn.” Giọng điệu của ông chủ béo vô cùng điên cuồng, giọng nói cũng rất lớn, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía phòng số 1.
“Đúng dịp, tôi cũng rất thích thưởng thức vẻ mặt tuyệt vọng của người sống.” Trần Ca cho tay vào trong túi, lấy một mảnh vải đen từ bên trong ra, mở nó ra trước mặt ông chủ béo. Bên trong là từng chiếc răng đã được mài giũa: “Anh luôn liếc mắt nhìn về hướng phòng kia, có phải vì trong phòng kia có mấy thứ này không?”
Trong nháy mắt, ông chủ béo ngậm miệng lại. Hắn ta đang muốn che giấu sự chấn kinh sâu trong lòng mình, nhưng hắn ta chẳng thể khống chế nổi vẻ mặt.
“Nói đi, thuốc giải ở đâu?” Trần Ca đung đưa búa của bác sĩ nát sọ: “Sự kiên nhẫn của tôi cũng chỉ có giới hạn thôi.”
Ông chủ quán và đầu bếp đều im lặng, khoảng 2 phút sau, ông chủ béo mới chậm rãi nói: “Tôi có thể nói cho cậu biết thuốc giải thật sự để ở đâu, nhưng cậu phải đảm bảo thả cho hai chúng tôi một con đường sống, cầm thuốc giải nhanh chóng rời khỏi đây.”
“Không thành vấn đề, thẳng thắn mà nói, tôi chẳng có một chút hứng thú nào với hai người.” Lời nói của Trần Ca là thật, anh làm tất cả cũng chỉ vì áo đỏ trong quán ăn.
“Vị trí cất giữ thuốc giải hơi đặc biệt, tôi sẽ đích thân dẫn cậu tới đó.” Chủ quán chán nản và bất an, dường như đã nhận thua: “Cậu có thể dìu tôi một chút không?”
Trần Ca đập gãy hai tay và một chân của hắn ta, lúc này hắn ta chỉ còn một chân có thể động đậy được.
“Đừng có giở trò bịp bợm, anh nói nơi đó trước đi, tôi sẽ suy xét xem có nên đưa anh theo không.” Trần Ca lục soát sau lưng ông chủ béo và đầu bếp, anh lại phát hiện ra một bình thuốc giải nữa, chắc hẳn đây là hai bình thuốc giải mà bọn chúng tự chuẩn bị cho mình.
“Được, tôi nói cho cậu biết, lên tầng hai rẽ trái, nó ở trong ngăn kéo của phòng thứ ba.” Ông chủ béo như đã chấp nhận số phận, hết sức phối hợp. Trên mặt của đầu bếp ở bên cạnh không có biểu cảm gì, dường như hắn ta đang lo rằng mình sẽ làm bại lộ gì đó.
“Ở tầng hai?” Trần Ca nhớ lại trò chơi của Tiểu Bố, không có chút ấn tượng nào với tầng hai của quán ăn. Để phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh phế đầu bếp trước, sau đó dìu ông chủ béo đi lên tầng hai.
Phòng mà ông chủ béo nói chính là phòng của hắn ta, bên trong có rất nhiều ảnh cũ, kỳ lạ là tất cả những tấm ảnh này đều là ảnh chụp chung của hắn ta và một người phụ nữ.
“Đó là mẹ của anh à?”
“Đúng vậy, quan hệ giữa tôi và cha tôi không tốt, vì thế chỉ có ảnh chụp chung với mẹ thôi.” Trên mặt ông chủ béo lộ ra nụ cười vui vẻ: “Mẹ tôi rất rất đẹp, có cơ hội tôi sẽ dẫn cậu đi gặp bà ấy một chút.”
Câu nói này nghe có vẻ chẳng có bất cứ vấn đề gì, nhưng điều kiện tiên quyết là không biết mẹ của ông chủ béo này rốt cuộc có hình dạng như thế nào.
“Đây chính là thuốc giải.” Ông chủ béo bảo Trần Ca mở ngăn kéo ra, bên trong có ba ly thủy tinh bịt kín, bên trong chứa một chút cặn màu xám đen.
“Anh chắc chắn chứ?” Trần Ca cất tất cả ly thủy tinh vào ba lô, sau đó dìu ông chủ béo tới tầng một.
Anh đi tới bên cạnh một cái bàn ăn, đặt ba ly thủy tinh được đậy kín ở trên bàn ăn: “Mọi người có thể nghe rõ tôi nói chuyện không?”
“Nghe rõ, hiện tại tôi rất tỉnh táo, chỉ là không có cách nào khống chế thân thể mà thôi.” Vừa rồi, người đàn ông say tận mắt thấy Trần Ca lấy một địch hai, thái độ đã tốt hơn nhiều.
“Ba cái ly thủy tinh này được lấy từ phòng ông chủ quán ra, hắn ta nói đây chính là thuốc giải. Nhưng trong mắt tôi lại không hề đơn giản như vậy.” Trần Ca đặt hai bình mà ông chủ quán nói là thuốc độc kia ra: “Tôi cảm thấy ông chủ quán đang nói dối, hai bình này mới đựng thuốc giải. Đáng tiếc trong phòng ông chủ kia chỉ có ba cái bình, dùng một bình sẽ ít đi một bình. Nếu như lấy một bình ra để làm thí nghiệm thì cuối cùng sẽ không đủ thuốc giải.”
Nói xong, Trần Ca ôm lấy mèo trắng đang núp ở xa xa xem náo nhiệt, anh nâng cái đầu nhỏ của mèo trắng lên: “Trong thôn Hoạt Quan, mày từng uống tơ máu tương tự như thế này, chúng tao sẽ mở hai loại ‘thuốc’ khác nhau ra, mày hãy tới giúp đỡ bọn họ phân biệt một chút nhé.”
Trần Ca cũng chẳng quan tâm mèo trắng nghe có hiểu hay không, đầu tiên anh mở cái ly thủy tinh chứa cặn màu xám đen ra, đặt ở trước người mèo trắng.
Một mùi khác thường thoang thoảng bay từ trong ly ra, mèo trắng giãy giụa muốn rời đi.
Trần Ca đậy nắp ly lại, tiếp tục lấy cái ly đựng tơ máu mở ra.
Vừa khẽ mở nắp cái ly ra, mèo trắng như ngửi thấy mùi gì đó, đôi tai dựng đứng lên, tròng mắt đẹp đẽ nhìn chằm chằm cái ly trong tay Trần Ca.
Khi Trần Ca mở hẳn nắp của cái ly này ra, tiếng kêu khóc trong ly truyền ra, toàn bộ tơ máu trong ly như sống lại, muốn thoát ra ngoài.
Đôi mắt của mèo trắng cũng trở nên đỏ lừ trong tích tắc, giống như vật ở sâu trong mạch máu bị kích hoạt, nó lập tức nhào về phía tay Trần Ca.
Trần Ca nhanh chóng vặn cái nắp bên trên lại, lúc này mèo trắng mới bình tĩnh lại.
“Tơ máu này có thể khiến mèo trắng phản ứng, rất không bình thường, có khả năng nó giống với tơ máu mà Hiệp hội kể chuyện lạ lấy được từ sau cửa.” Trần Ca nắp kín cái ly lại, đặt tất cả ly ở chung một chỗ: “Mèo của tôi phản ứng mãnh liệt với tơ máu trong bình, đối với cá nhân tôi, tôi cảm thấy tơ máu này mới thật sự là thuốc giải, rất có thể ông chủ quán đang nói dối.”
Trần Ca nói ra cái nhìn của mình, phản ứng của ba vị hành khách còn lại không hề giống nhau, những điều này anh đều thấy rõ: “Quyền lựa chọn là của mọi người, tôi sẽ không can thiệt, nhưng tôi hy vọng ba người có thể thận trọng.”
“Tôi tin anh.” Người đầu tiên đưa ra lựa chọn là Cái Kéo, anh ta dùng chút sức lực còn lại của mình, tóm lấy một cái chén đựng đầy tơ máu.
“Càng đẹp đẽ càng không an toàn, đây là thường thức tự nhiên. Tôi từng học qua một chút về phương diện dược lý. Tôi không có cách nào thuyết phục bản thân đi uống đám tơ máu còn sống kia.” Bác sĩ vẫn do dự, kéo một chai đựng cặn màu đen tới trước mặt mình.
Hai hành khách đã lựa chọn, chỉ còn lại mình người đàn ông say. Bác sĩ và Trần Ca đều là người mà anh ta tin tưởng, bây giờ hai người kia lại xuất hiện ý nghĩ bất đồng, anh ta cũng không biết nên chọn như thế nào.
Trên tâm lý, anh ta có khuynh hướng chọn thuốc màu xám đen hơn, nhưng anh ta cảm thấy có khả năng chủ quán cố ý nói ngược, cố ý nói thuốc giải là thuốc độc và ngược lại.
Ba phút cứ thế trôi qua, tiếng nữ quỷ đập cửa ở bên ngoài càng lúc càng lớn, lúc nào cánh cửa cũng có thể bị đụng sập. Rốt cục người đàn ông say đưa ra lựa chọn, anh ta cầm một chai đựng tơ máu khác.
Ai thử trước cũng là một vấn đề khảo nghiệm nhân tính.
Người đầu tiên thử, gần như là dùng mạng để dò đường.
“Để tôi thử trước.” Cái Kéo cố gắng chống tay ngồi dậy: “Anh có thể giúp tôi mở nắp ra không?”
“Được.” Trần Ca đi tới bên cạnh anh ta, đang định giúp anh ta vặn nắp ra, Cái Kéo đột nhiên nói với Trần Ca: “Điện thoại di động của tôi ở túi quần bên trái, bên trong có toàn bộ thông tin về anh trai tôi. Nếu tôi lựa chọn sai, khi gặp được anh ấy hy vọng anh có thể giúp anh ấy một chút. Nếu anh không gặp được thì thôi, không cần cố gắng tìm.”
“Ừm.” Trần Ca càng lúc càng tán thưởng Cái Kéo. Người thật sự có dũng khí cũng không phải không sợ cái gì, mà là dưới tình huống sợ chết khiếp nhưng vẫn dứt khoát đưa ra quyết định nhanh chóng.
“Cảm ơn.” Cái Kéo đưa cái ly đến gần miệng, anh ta chỉ làm một động tác đổ xuống, tất cả tơ máu trong ly nước đều chủ động gào khóc tràn vào miệng anh ta.