Tờ giấy trắng bị nhuộm đỏ bị ném lên bàn, trên đó có vết máu do Trần Ca để lại.
Từ khi Trần Ca bước vào lớp học đến khi học sinh kia bị đánh, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài phút, không ai nghĩ tới chuyện như thế này lại xảy ra, nó quá đột ngột.
Một tay xách ba lô của mình, Trần Ca thậm chí còn không thèm nhìn cậu bé ở hàng ghế sau mà đi về phía thầy Liễu.
“Em ra ngoài đứng cho thầy!” Đây là lần đầu tiên thầy Liễu nhìn thấy một học sinh như vậy, gan quá lớn, quá điên cuồng, hoàn toàn coi thường sự tồn tại của anh ta, dám công khai làm chuyện đó trong lớp.
“Thưa thầy, thầy muốn phạt em thế nào cũng được, nhưng cậu ta là người có lỗi trước. Cậu ta không biết nơi mình đặt chân là chỗ nào, em chỉ muốn dạy dỗ cậu ta chút thôi.” Trần Ca vừa vào lớp, còn chưa kịp ngồi xuống đã bị đuổi ra ngoài.
Trần Ca mang theo ba lô, mở cửa lớp ra, anh vừa bước ra khỏi lớp đã thấy nam sinh ở hàng cuối cùng bò dậy từ dưới đất, chất lỏng màu nâu đỏ rỉ ra từ đỉnh đầu, chảy xuống sống mũi rồi xuống miệng.
Trong mắt cậu bé kia lộ rõ vẻ oán hận, biểu cảm méo mó, nhưng khi thầy Liễu đi ngang qua, vẻ ác độc trong mắt cậu ta biến mất không thấy gì nữa, cậu ta còn cố nặn ra vài giọt nước mắt, gương mặt đầy vẻ ấm ức.
“Giả vờ cũng giỏi đấy, những cái thứ trưởng thành sớm này trước mặt giáo viên, phụ huynh thì một kiểu, trước mặt những người bị bắt nạt thì là kiểu khác. Một mặt, chúng thuần khiết và chăm chỉ, còn mặt còn lại thì xấu xa và muốn trút mọi cảm xúc tiêu cực lên người bị bắt nạt.”
Trần Ca bước ra khỏi phòng học, trong đầu chợt lóe lên ánh mắt của đám học sinh nhìn mình: “Mình đã nhớ kỹ những người ban nãy chỉ muốn nhìn mình bị lúng túng, cười trên nỗi đau của người khác, những tên khốn này sẽ không thể nào nhận được sự công nhận của ý chí trường học đâu.”
Ý chí của Thông Linh Trong Trường Ma được hình thành từ ý chí tuyệt vọng của vô số đứa trẻ, hầu hết những đứa trẻ từng đủ tiêu chuẩn làm “người đẩy cửa” đều là nạn nhân của nạn bạo lực học đường.
Trần Ca muốn hoàn thành nhiệm vụ mà Thường Văn Vũ dặn dò và củng cố sức mạnh của bản thân, anh nhất định phải tìm ra những ứng cử viên làm “người đẩy cửa” khác đã bị họa sĩ phong ấn lại.
“Giải cứu những kẻ bị bắt nạt và giáo dục những kẻ bắt nạt theo cách riêng của mình, có lẽ làm như vậy cũng có thể được ý chí của trường học công nhận.”
Có rất nhiều lợi ích khi được đồng ý bởi ý chí của trường học, Trần Ca biết mình chưa bao giờ trải qua những điều đau đớn đó, vì vậy anh đã chuyển sang một phương pháp khác để được công nhận.
“Sân trường đỏ như máu phía sau cánh cửa rất lớn, ở đây có rất nhiều học sinh, sẽ không dễ để tìm ra những đứa trẻ có tư cách trở thành "người đẩy cửa".”
Đứng trên hành lang, Trần Ca nhìn vào lớp qua cửa sổ, nhìn lướt qua đám trẻ: “Hàng thứ ba từ dưới lên, học sinh bên cạnh chỗ ngồi của mình, quần áo cậu ta lấm lem bùn đất, sách giáo khoa nhàu nát, nhăn nhăn nhúm nhúm như bị người khác vò, đứa trẻ này có lẽ là từng bị người khác bắt nạt.”
Vị trí trong lớp được sắp xếp theo thành tích học tập, đứa trẻ ngồi ở hàng thứ ba từ dưới lên, học lực không tốt nhưng cũng không thể nói là rất kém.
Thầy Liễu đang giảng bài trong lớp, đột nhiên phát hiện có nhiều học sinh không nhìn mình mà nhìn ra ngoài cửa sổ, anh ta khó hiểu mà quay đầu lại, đúng lúc chạm mắt với Trần Ca đứng ngoài cửa sổ.
“Không thể tưởng tượng nổi!”
Thầy Liễu càng nghĩ càng giận, đi thẳng ra ngoài phòng học: “Nhìn cái gì vậy? Để em đi ra ngoài ngẫm kỹ lại mọi chuyện! Đứng thẳng lên cho thầy!”
“Thưa thầy, em vẫn luôn suy nghĩ nãy giờ, nhưng có một vấn đề mà em nghĩ mãi cũng không thể hiểu được.” Trần Ca nhìn thẳng thầy Liễu: “Rốt cuộc một giáo viên đã phạm phải lỗi gì mới có thể bị gửi vào một thế giới tuyệt vọng đầy những cảm xúc tiêu cực? Hắn ta làm lơ mấy người đi bắt nạt? Hay là hắn ta bắt nạt một số đứa trẻ khác.”
“Đây không phải là một câu hỏi mà em nên suy ngẫm!”
“Vừa rồi trong lớp học, thầy cũng thấy đấy, cậu ta giẫm giày lên ghế của em trước, em muốn nói lý lẽ với cậu ta, nhưng em lại trượt tay làm cái ghế rơi xuống, vô tình va vào người bạn học đó. Em thừa nhận mình đã sai, nhưng cậu ta thực sự không sai chút nào à?" Tốc độ nói của Trần Ca rất nhanh: “Thật ra chuyện này hoàn toàn có thể tránh được, chỉ cần thầy lên tiếng nói một lời khi phát hiện ra vấn đề là được rồi, cậu bé kia cư xử rất biết điều trước mặt thầy, cậu ta có vẻ rất nghe lời thầy.”
Thầy Liễu muốn giải thích nhưng bị Trần Ca cắt ngang: “Nhưng thầy lại không làm vậy, có lẽ chỉ là thầy cảm thấy phiền phức, hoặc cũng có thể là thầy hoàn toàn không quan tâm đến điều đó chút nào, những gì cậu ta làm chỉ là mấy trò trẻ con với nhau theo quan điểm của thầy, những rắc rối trong cuộc sống của thầy đã đủ lắm rồi, tại sao còn phải rước thêm phiền phức cho bản thân làm gì? Thậm chí có khả năng khi thấy em bị ức hiếp, trong lòng thầy còn có một loại cảm giác thoải mái rất bí ẩn.”
“Em nói láo!”
“Bản chất con người là một bông hoa nở dưới vực thẳm, ai cũng khao khát ánh nắng, nhưng ai biết được điều gì ẩn dưới thân rễ của nó đây?" Đôi đồng tử của Trần Ca sâu thẳm, khiến thầy Liễu không dám nhìn thẳng vào anh.
Cả hai người còn đang chuẩn bị nói thêm gì nữa, nhưng lúc này tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên từ sâu trong hành lang.
Không giống như tiếng chuông tan học bình thường, trong âm thanh đó có rất nhiều thứ xen lẫn vào, nghe rất lạ.
“Em tỉnh táo lại cho thầy, viết cho thầy một bản kiểm điểm dài 3000 chữ trước khi tan học! Nếu không, thầy sẽ đến gặp chủ nhiệm Lôi và phản ánh vấn đề của em.” Thầy Liễu trở lại phòng học, nói một tiếng tan học, đến cả giáo án trên bục giảng cũng không kịp cầm đi đã vội vàng rời khỏi.
“Thầy giáo này hơi thiếu trách nhiệm.”
Trần Ca đeo ba lô quay lại lớp, một số học sinh ngồi ở hàng ghế đầu nhìn thấy anh bước vào, rất tự giác cất sách giáo khoa và cốc nước xuống bàn rồi chạy ra ngoài, dường như họ đã đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Phòng học có vẻ trống đi rất nhiều, Trần Ca cũng chẳng quan tâm, đi về chỗ ngồi của mình.
Anh nhìn người bạn cùng bàn và nở một nụ cười rất thân thiện: “Xin chào, tôi tên là Trần Ca, là bạn cùng bàn mới của cậu.”
Bạn cùng bàn của Trần Ca nghe thấy giọng nói của anh nhưng không dám đáp lại, nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa, bắp chân bất giác run lên.
“Đại Bính, người ta đang nói chuyện với cậu kìa?” Ở hàng ghế cuối cùng của lớp học, một học sinh buộc đồng phục quanh eo đứng dậy, có bốn học sinh đang tụ tập bên cạnh người cậu ta, mấy người đó bao vây Trần Ca cùng bạn cùng bàn của anh lại.
Nghe thấy giọng nam sinh này, bạn cùng bàn của Trần Ca cúi đầu xuống thấp hơn, mắt dán chặt vào sách giáo khoa, tay cầm dây đeo cặp sách.
“Điếc à, tôi đang nói chuyện với cậu đó!” Học sinh kia giật sách giáo khoa của bạn cùng bàn của Trần Ca.
Các trang sách bị xé rách, âm thanh hơi chói tai.
Bạn cùng bàn của Trần Ca vẫn không nói tiếng nào, cúi đầu đứng dậy, chuẩn bị đi ra khỏi lớp, nhưng lại bị một nam sinh khác ở hàng ghế sau kéo quần áo lại.
“Chạy cái gì? Không thấy học sinh mới muốn kết bạn với cậu sao?”
Cậu bé tên là Đại Bính đứng im tại chỗ không dám chống cự, cũng không nói tiếng nào.
“Thật sự là đầu gỗ, thảo nào cha mẹ cậu lại ly hôn, không ai trong số họ muốn nuôi cậu.” Nam sinh cầm đầu túm cổ bạn cùng bàn của Trần Ca: “Nhưng cũng không quan trọng, sau này bọn tôi sẽ dẫn cậu đi chơi chung, chơi rất vui vẻ.”
Sau khi cậu ta nói xong, những học sinh xung quanh đều cười phá lên, nụ cười đầy ác ý và mỉa mai.
Đại Bính chịu đựng tiếng cười của bạn học, cúi đầu xuống, mặc kệ nam sinh kia túm lấy cổ mình: “Không phải, hình như tôi quên cái gì rồi? Đại Bính, vừa rồi bạn cùng bàn cậu hỏi cậu một chuyện, bây giờ cậu nói cho cậu ta biết, cậu muốn chơi với cậu ta hay là muốn chơi với bọn tôi?”
Tất cả những học sinh này đều đang chờ xem trò cười của Đại Bính, ánh mắt của họ như một con dao đâm xuyên qua trái tim Đại Bính.
Cổ bị túm, quần áo bị kéo, sách giáo khoa bị giật mất, trang sách bị xé nát, Đại Bính đứng cạnh bàn, mắt lờ mờ.
Miệng cậu ta hơi mở ra, và khi cậu ta định nói điều gì đó, Trần Ca đột nhiên mở miệng.
“Bạn cùng bàn, cậu không cần phải bối rối, thật ra tôi chỉ muốn trở thành bạn bè với cậu, sau đó tôi trở thành bạn của mọi người, đến lúc đó thì cậu và mọi người trong lớp chúng ta sẽ là bạn bè.” Trần Ca chủ động đưa tay ra trước mặt Đại Bính.
Từ xưa tới nay chưa từng có ai nói chuyện nhiều với Đại Bính như thế này, cậu ta vô thức giơ tay lên.
“Đm!” Tên cầm đầu túm cổ Đại Bính đẩy ngã xuống, còn chưa kịp nói tiếp thì đã nghe thấy tiếng động lớn phát ra từ bên cạnh.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trần Ca một chân đạp đổ cái bàn, cầm cái ghế vẫn còn hoàn hảo lên.
Không nói thêm bất kỳ điều gì vô nghĩa, chiếc ghế nặng nề đập vào đầu chàng trai.
Bốp!
Một chân của chiếc ghế gỗ bị đập gãy, Trần Ca đang định gọi Hứa Âm ra để thu dọn hiện trường thì một tiếng hét vang lên từ cửa.
“Trần Ca!”
Thầy Liễu phát hiện ra mình chưa lấy giáo án, định quay lại để lấy, vừa vào phòng học thì đã bị dọa cho sợ ngây người.
Mới nửa phút trước, anh ta còn vừa cảnh cáo cậu thanh niên kia, đi ra ngoài một lúc rồi trở về đã có thêm một học sinh khác bị đánh ngã.
“Em, em, em làm gì vậy?”
Nhìn thấy giáo viên trở lại, đám học sinh vốn đang đứng cùng nhau lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng đỡ học sinh dưới đất lên.
Trần Ca ra tay rất nặng, bởi vì anh biết nếu như đối phương vẫn có thể đứng dậy, vậy đợi lát nữa bản thân sẽ có thêm một chuyện phiền phức cần phải xử lý.
“Thầy! Cậu ta đánh Long Nguyên ngất rồi!”
“Thầy biết rồi, em không cần nói lời vô ích! Mau đưa em ấy đến phòng y tế đi!" Thầy Liễu vội vàng chạy vào phòng học, nhìn chằm chằm Trần Ca: “Sao em lại đánh nhau với bạn học? Lần này thầy có thể nhìn thấy rất rõ, chính là em ra tay trước! Tốt hơn hết là em nên cho thầy một lời giải thích hợp lý!”
“Nói như thế nào đây?” Trần Ca đặt cái ghế sắp hỏng trên tay xuống, nghiêng đầu chỉ vào nam sinh đã ngất xỉu trên mặt đất: “Em đang tự vệ thôi, bởi vì vừa rồi em nhìn thấy trong mắt cậu ta có ý bắt nạt em, nếu thầy không tin, khi nào cậu ta tỉnh dậy, thầy có thể hỏi cậu ta.”
“Em đúng là kẻ gây họa! Lớp học xuất sắc của thầy sẽ bị em phá hủy! Không được, thầy phải đến gặp chủ nhiệm Lôi ngay lập tức!" Thầy Liễu thực sự tức giận: “Mấy em đưa em ấy đến phòng y tế đi! Trần Ca, em ra ngoài hành lang đứng tiếp cho thầy!”
“Được rồi.” Cậu trả lời của Trần Ca luôn là hai từ, bình bình đạm đạm.
Sau khi thầy Liễu rời khỏi, một học sinh ở hàng ghế sau đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nhìn Trần Ca: “Lần này thầy Liễu giải vây giúp cậu, coi như là cậu may mắn, chờ khi nào tan học, chúng ta hãy tính toán cho xong đi.”
Sau khi nghe thấy những lời đe dọa từ cậu bé ở hàng ghế sau, Trần Ca ngạc nhiên đứng im tại chỗ: “Lời này đáng lẽ phải do tôi nói mới đúng, nếu không có thầy Liễu đến, mấy cậu đến cả quỷ còn không thể làm được đó.”
Trần Ca khoát tay, cười cười, xách ba lô lên: “Tan học, không gặp không về.”