“Hắn ta không đuổi theo nữa.”
Cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, đến cả giày Cao Nhữ Tuyết cũng không buồn cởi, điều đầu tiên cô làm là bật hết tất cả đèn trong nhà lên.
Ánh sáng xua tan bóng tối, cũng làm dịu tâm tình khẩn trương của cô.
“Còn chưa kịp khóa cửa chống trộm ở bên ngoài, nhưng bây giờ đi ra ngoài đấy là quá nguy hiểm, chẳng may người kia đang trốn ở chỗ mắt mèo không nhìn thấy được thì nguy rồi.”
Cao Nhữ Tuyết kéo rèm cửa sổ lên, cầm lấy con dao gọt trái cây trên bàn uống trà, với tư cách là sinh viên Học viện Pháp y, cô rất quen với các điểm yếu trên cơ thể con người.
Cô nắm dao, cuối cùng trong lòng cũng không còn lo lắng như trước nữa.
Cao Nhữ Tuyết ngồi giữa phòng khách, lôi điện thoại ra gọi cho Trần Ca, đây là lần thứ hai mươi lăm cô gọi điện thoại cho Trần Ca, trong điện thoại vẫn phát ra câu nói số máy đang bận như cũ.
“Vẫn chưa gọi được? Giờ cũng đã 10 giờ rồi.” Cao Nhữ Tuyết nhìn vào các tin nhắn trong điện thoại của cô, cô đã thử nhiều phương pháp để liên lạc với Trần Ca nhưng vẫn không nhận được phản hồi.
“Có phải là anh ta đã xảy ra chuyện gì rồi không? Mỗi lần gọi điện đều là đường dây bận, dù gọi điện cho ai cũng không có khả năng nói lâu như vậy được, trừ phi...” Cao Nhữ Tuyết như đang nghĩ tới điều gì đó: “Trừ phi anh ta đang gọi điện thoại với quỷ.”
Cao Nhữ Tuyết nhớ rõ rằng điện thoại của mình có vấn đề, đêm qua khi hai bạn cùng phòng của cô quay về phòng ngủ, có một thứ cũng đi vào phòng theo, lúc đó cô dùng điện thoại nhắn tin cho người khác, tất cả các tin nhắn trả lời đều là [Nhìn đằng sau], chỉ có điện thoại di động của Trần Ca là có hệ thống trả lời bình thường.
“Hình bóng nằm phía sau mình đêm qua hình như không thể thay đổi bất cứ vật gì liên quan đến Trần Ca, nó không thể thay thế Trần Ca trả lời mình.” Một suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu Cao Nhữ Tuyết, điện thoại trượt qua kẽ ngón tay rồi trực tiếp rơi xuống đất.
“Đến quỷ cũng không thể thay đổi những vật có liên quan đến Trần Ca, nó cũng không thể mô phỏng theo Trần Ca để trả lời mình, cho nên mình gọi đến điện thoại Trần Ca mới luôn bị báo bận như thế, mãi mãi không có cách nào liên lạc được.”
“Nói cách khác, trong khi mình không thể liên lạc được với Trần Ca, rất có thể con quỷ kia đang thao túng điện thoại di động của mình.”
“Nếu quả thật là như vậy thì trước đây khi mình dùng điện thoại của mình để gọi cho cha, có khả năng người nghe cũng không phải cha mình.”
“Là quỷ giả làm cha mình, sau đó trả lời mình.” Mồ hôi lạnh của Cao Nhữ Tuyết chảy xuống, cô cố ý tránh bạn cùng phòng của mình, len lén trốn về nhà là vì lo lắng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhưng mới vừa rồi trong điện thoại, cô tự mình nói với “cha” là đêm nay cô sẽ về nhà ở một đêm.
Nếu như suy đoán của cô là đúng thì hiện tại con quỷ đó đã biết cô không ở phòng ngủ, mà là đang trốn trong nhà mình rồi.
Hai mắt nhìn chằm chằm điện thoại trên mặt đất, Cao Nhữ Tuyết không dám làm ra một cử động nhỏ nào, cô bỗng nhiên cảm thấy cơ thể rất lạnh.
Trong lúc cô đang suy nghĩ thì màn hình điện thoại trên đất đột nhiên sáng lên, có người đang gọi cho cô.
Điện thoại rung lên trên sàn lạnh như băng, âm thanh đó khiến người ta cảm thấy hơi lo lắng, Cao Nhữ Tuyết do dự một lúc mới dám cầm điện thoại lên.
Người gọi điện đến cho cô chính là bác sĩ Cao!
Ngón tay lưỡng lự giữa trả lời và cúp máy, cuối cùng Cao Nhữ Tuyết vẫn lựa chọn trả lời.
“Xảy ra chuyện gì? Sao mãi mới nhận máy vậy?” Giọng nói ấm áp quen thuộc mang đến cho Cao Nhữ Tuyết một loại cảm giác an toàn đã lâu không thấy.
“Con để chế độ im lặng nên không phát hiện.”
Cao Nhữ Tuyết nói ra lý do đã chuẩn bị từ trước, cô muốn thử dò xét người bên kia điện thoại một chút, vừa mới chuẩn bị mở miệng hỏi một ít chuyện chỉ có bác sĩ Cao và cô biết thì bác sĩ Cao trong điện thoại đã mở miệng nói trước: “Con về đến nhà an toàn là được, gần đây buổi tối vô cùng loạn, con hãy ngoan ngoãn ở trong nhà đi, bên ba còn chút chuyện, có lẽ sẽ về muộn một chút.”
“Vâng, con biết rồi.”
Cô cúp điện thoại, người bên kia đầu dây cứ như đã đoán được cô muốn làm gì nên không để cho cô có cơ hội dò hỏi.
“Cảm giác thật giống như có thứ gì đó đang theo dõi mình.”
Trong lòng Cao Nhữ Tuyết cảm thấy lo lắng không ngừng, cô rất muốn cào nát màn hình điện thoại bằng con dao gọt hoa quả trong tay.
Cô hít sâu mấy hơi, lý trí vẫn ngăn cô lại.
“Điện thoại rất có khả năng đã bị quỷ điều khiển, và một kẻ giết người có thể đang trốn bên ngoài cửa, mình nên làm gì bây giờ?”
Chỗ này là tầng 13, không thể nào rời khỏi bằng cửa sổ được, nếu đi cửa chính, Cao Nhữ Tuyết cũng không biết được tên giết người đã bỏ đi chưa.
Cho dù đối phương đã rời đi, trong hành lang cũng chưa chắc đã an toàn.
“Nếu dùng điện thoại gọi báo cho cảnh sát thì người nghe rất có khả năng là quỷ, người đêm hôm khuya khoắt tới được có thể cũng không phải là cảnh sát.”
“Lớn tiếng kêu cầu cứu có lẽ cũng được, nhưng tỷ lệ người ở chung cư Tây Hà Hồ rất thấp, mặc kệ, hiện tại cũng chỉ có thể thử cách này.” Cao Nhữ Tuyết đi đến cửa sổ, kéo rèm ra, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mới 10 giờ tối, trong khu chung cư đã tối đen, tất cả ánh đèn trong khu đều đã tắt.
“Làm sao có thể?”
Trong khu chung cư đen như mực, chỉ có ánh đèn đường chiếu sáng trên hồ Tây Hà, mang lại một chút ánh sáng.
“Có phải mình đã gặp ảo giác không?” Cao Nhữ Tuyết càng thêm sợ, cô vốn định lớn tiếng kêu cứu nhưng đột nhiên khu chung cư lại xảy ra vấn đề, không khí xung quanh âm u nặng nề, khắp nơi đều tràn ngập bầu không khí kỳ lạ.
Cô nhìn khu chung cư ngoài cửa sổ, cảm giác kỳ lại khi ngồi trên xe taxi lại xuất hiện lần nữa, cô thấy ở đâu cũng không an toàn, hình như mỗi một góc đều ẩn giấu rất nhiều nguy hiểm.
Cao Nhữ Tuyết thu tầm mắt lại, nhìn về nhà hàng xóm ở bên cạnh, trong trí nhớ của cô thì hai bên nhà mình không có người ở.
Nhà ở bên trái, cửa sổ đóng kín, trong phòng còn chưa lắp đặt thiết bị gì.
Nhà ở bên phải, trên bệ cửa sổ đặt một vài chậu cây cảnh đã chết héo, rõ ràng là đã rất lâu không có người ở.
Cao Nhữ Tuyết hơi thất vọng, trong quá trình cô di chuyển tầm mắt, cô liếc về phía trên bên phải, nhìn thoáng qua gia đình ở tầng 14.
Hình như bên cửa sổ có một khuôn mặt với đôi mắt đã bị móc ra đang đứng đó, người đó cũng đang nhìn cô.
Bộp!
Cao Nhữ Tuyết vội vàng lui về phía sau, đụng phải cái tủ.
“Thi thể? Vụ giết người thật sự xảy ra trong khu chung cư này à? Lại còn ở ngay phía trên bên phải phòng mình sao?”
Cô cầm lấy con dao, mở tấm rèm bằng đầu mũi dao và nhìn lại ngôi nhà phía trên bên phải một lần nữa, khuôn mặt lúc nãy đã biến mất, nơi đó chỉ còn một hàng quần áo treo ngang.
“Mình nhìn nhầm sao?”
Cao Nhữ Tuyết do dự một chút, vẫn dùng điện thoại gọi điện báo cảnh sát.
Phản ứng của cảnh sát cũng không hề kỳ lạ, mọi thứ đều bình thường, nhưng cô vẫn cảm thấy không đúng lắm.
Cao Nhữ Tuyết nắm lấy tóc của mình, cảm giác này rất giống với khi cô đối mặt với bạn cùng phòng, rõ ràng người ở trước mặt giống hệt như thường lệ, nhưng cô vẫn cảm thấy đó không phải là bản thân cô ấy.
“Mọi thứ xung quanh đều giống như bình thường, bao gồm giọng nói của cha mình, trả lời của cảnh sát, tài xế taxi, v.v., nhưng tại sao mình vẫn cảm thấy sai sai? Rốt cuộc là đã có chuyện gì vậy?”
Cao Nhữ Tuyết cầm lấy điện thoại và gọi điện cho Trần Ca lần thứ hai mươi sáu, sau khi vang lên hai tiếng tút tút, hệ thống âm thanh tổng hợp điện tử lại xuất hiện.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, vui lòng gọi lại sau khi chết...”