Quần áo và giày cùng một size, khuôn mặt lấm lem, đôi mắt trong veo đầy kinh ngạc, đứa trẻ núp sau lớp quần áo của bà lão, lộ ra một phần nhỏ gương mặt.
“Cháu có nghe thấy giọng nói của chú không?” Trần Ca bỏ ba lô xuống, nhẹ nhàng vươn hai tay về phía đứa trẻ: “Đừng sợ, chú sẽ không làm cháu bị thương.”
Đứa trẻ núp sau đống quần áo trong tủ rụt rè nhìn Trần Ca, nhìn qua cái tay của Trần Ca, do dự hồi lâu mới chậm rãi đưa tay ra.
Bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo đặt vào trong lòng bàn tay của Trần Ca, hơi ấm đã mất từ lâu khiến mắt cậu bé từ từ mở to.
“Cháu vẫn luôn trốn ở trong này sao?” Trần Ca chỉ vào chân cậu bé, anh muốn hỏi cậu bé có phải vẫn luôn trốn trong cái tủ này không, nhưng cậu bé lại hiểu sai ý của anh, khua khua hai tay, liều mạng ra hiệu.
Sau khi quan sát một lúc lâu, Trần Ca mới hiểu được, cậu bé đang chơi trò chơi với bạn bè của mình, mọi người đang chơi trốn tìm, cậu trốn ở đây để tránh những người khác.
Nhìn đứa nhỏ đang cố gắng diễn đạt, Trần Ca nhẹ nhàng gật đầu một cái, những đứa trẻ đó hoàn toàn không định đi tìm cậu bé, cậu bé chỉ là đối tượng trêu chọc mà thôi.
Nhưng cậu bé lại nghiêm túc trốn vào trong tủ, cuối cùng khi cánh cửa tủ bị mở ra, phát hiện người mở không phải là những đứa trẻ, mà là chủ nhân căn nhà gọi cậu đi ăn cơm.
“Cháu đã bao giờ nghĩ đến việc kết thêm nhiều bạn, hoặc là đã từng nghĩ sẽ mở cửa sổ để nhìn ra thế giới bên ngoài chưa?" Trần Ca đã tìm thấy nhân vật chủ chốt đằng sau cánh cửa - Giang Minh, nhưng anh không biết Giang Minh này và Giang Minh bên ngoài cánh cửa có quan hệ như thế nào.
Giang Minh bên trong cửa có thể là Giang Minh đã mất thính giác ở ngoài cửa, nhưng xác suất không cao.
Dựa theo những manh mối hiện có, cánh cửa sẽ chỉ xuất hiện khi Giang Minh ngoài cửa đi ngủ, cho nên Giang Minh bên trong cửa có khả năng chính là ý thức của Giang Minh.
“Trong thế giới tưởng tượng này, mọi hành vi và tính cách đều liên quan đến thực tế, với suy nghĩ muốn chơi đùa cùng bạn bè, Giang Minh đã trốn trong căn phòng mà cậu bé cảm thấy ấm áp nhất, đây hẳn là kỉ niệm đẹp nhất của cậu bé.”
Trần Ca còn muốn nói gì đó, nhưng ánh mắt Giang Minh đột nhiên thay đổi, từ ngạc nhiên biến thành hoảng sợ, nước mắt gần như đã tuôn ra trong nháy mắt.
“Anh ta đang ở phía sau mình!”
Mùi rượu xộc vào mũi, Trần Ca không nói năng gì, đạp hai chân xuống đất, bế đứa nhỏ né sang một bên.
Chai rượu đập vào tủ quần áo, và các mảnh thủy tinh bắn tung tóe, nhưng không có chút âm thanh nào.
Những mạch máu dày cộp nổi hết trên mặt, con quái vật say như chết không biết đã chạy tới từ lúc nào.
Chắc là đã nghe thấy giọng nói của Trần Ca.
“Tên này thực sự là âm hồn bất tán, điều phiền toái nhất là không thể giết chết anh ta.” Một tay Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ, tay kia thì ôm cậu bé, đứa trẻ vô cùng sợ hãi, giống như một con mèo con với cơ thể nhỏ nhắn đầy thương tích, cơ thể đang không ngừng run rẩy.
“Nỗi sợ hãi về người cha ma men đã ăn sâu vào trái tim cậu bé, nỗi sợ hãi này chính là thứ khiến sức mạnh của con ma men này không ngừng tăng lên, khiến anh ta ngày càng mạnh mẽ.” Trong đầu Trần Ca này ra một kế hoạch: “Nếu mình có thể giúp cậu bé vượt qua nỗi sợ hãi, sử dụng hành động thực tế để nói cho cậu bé biết rằng người cha say xỉn này cũng không phải là bất khả chiến bại, tình hình sẽ có thể có chuyển biến tốt.”
Nói thì dễ nhưng để thay đổi được ký ức đã ăn sâu vào trong tim thì khá là khó khăn.
“Giang Minh, cháu không phải sợ, có chú ở đây, không ai có thể làm cháu bị thương đâu.” Trần Ca đặt đứa trẻ lên ghế, hai tay nắm lấy búa của bác sĩ nát sọ: “Với tốc độ tăng cường của anh ta, mình vẫn có thể giết anh ta khoảng mười lần.”
Sau khi chuẩn bị kỹ càng, Trần Ca đang định ra tay thì cánh cửa căn nhà trọ đột nhiên mở ra, một bà lão tóc hoa râm đang bưng một bát mì đi vào trong nhà.
Lưng bà cụ đã còng, ít nhất cũng đã ngoài bảy mươi tuổi.
Vẻ mặt bà ấy rất hiền lành, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông say rượu, bà lập tức thay đổi sắc mặt, đặt bát mì đầy ắp xuống, nắm lấy cây gậy chống bên giường vung về phía người đàn ông say rượu.
Con ma men vốn đáng sợ kinh khủng bỗng nhiên hoảng sợ khi nhìn thấy bà lão, trông vậy mà cũng biết sợ hãi.
Đầu bị búa của bác sĩ nát sọ đập vỡ, người đàn ông say rượu không cảm thấy đau đớn, nhưng sau khi bị bà lão dùng gậy chống đánh vài cái, anh ta liền không thể chịu đựng được, vội vàng chạy trốn khỏi căn nhà nhỏ.
Bà lão cầm gậy chống đuổi theo một hồi lâu mới trở về.
Bà tức giận đóng cửa nhà lại, sau đó đi vào phòng ngủ, đến bên cạnh đứa nhỏ, nhẹ nhàng xoa đầu Giang Minh.
Bà lão kêu Giang Minh ngồi vào bàn ăn mì, nơi ấy có đặt bát mì mà bà vừa mới làm xong, nóng hôi hổi, nhìn rất ngon miệng.
Giang Minh chạy tới ăn mì, bà lão nhìn về phía Trần Ca, vẻ kinh ngạc trong mắt bà cũng không kém gì Giang Minh.
“Bà ơi, bà cũng có thể nghe thấy giọng nói của cháu sao?”
Bà lão gật đầu.
“Bà vẫn con giữ được lý trí sao? Chúng ta có thể nói chuyện với nhau được không? Không cần nói ra lời cũng được!" Trần Ca lấy cây bút bi quấn đầy băng keo từ trong túi ra, lại lấy cuốn truyện tranh trong ba lô ra, giấy bút đầy đủ hết.
Nhìn Trần Ca một lúc, bà lão có nói vài câu, nhưng Trần Ca hoàn toàn không nghe được chút gì.
Bà đẩy cây bút bi trong tay Trần Ca ra, xoay người đi về phía phòng khách.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng của bà lão, Trần Ca chợt phát hiện, bà lão này hoàn toàn khác với những người khác ở cảnh tượng phía sau cánh cửa.
Cơ thể của bà ấy cứ lúc mờ lúc đậm, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào, quan trọng hơn là, Trần Ca cảm nhận được sự lạnh lẽo trên người bà ấy.
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca phát hiện bà lão này hình như không phải được tạo thành từ trí nhớ biến dạng của Giang Minh, mà là một chút tàn niệm còn sót lại, và sắp sửa tiêu tan!
Nếu không có vật ký thác, chấp niệm chỉ có thể tồn tại trong thời gian có hạn, ngay cả khi ở sau cánh cửa cũng thế.
Mặc dù ký ức của bà lão và Giang Minh đang đè lên nhau, nhưng nó cũng chỉ kéo dài sự tồn tại của bà thêm một thời gian thôi.
Khi đến một ngày nào đó, bà vẫn sẽ tiêu tan. Đến lúc đó, bà lão ở thế giới sau cánh cửa sẽ hoàn toàn được tạo thành theo trí nhớ của Giang Minh, người đó có thể vẫn sẽ bảo vệ Giang Minh khi ở thế giới sau cánh cửa và làm cho cậu bé những bát mì nóng hổi, nhưng chung quy lại thì cũng không còn là người như trước đó nữa rồi.
Trần Ca càng ngày càng tò mò về sự thật, anh bước đến bên cạnh bà lão, lúc này bà lão đang lấy giấy bút từ trong ngăn kéo ra, bà viết mấy câu trên tờ giấy
Mỗi khi viết một từ, cơ thể bà ấy sẽ trở nên mờ mịt hơn một chút, sau khi viết xong, bà lão đưa tờ giấy cho Trần Ca, trên đó chỉ có năm chữ: cẩn thận con ốc sên.
“Con ốc sên?”
Trần Ca đã đi vào thế giới sau cánh cửa rất nhiều lần, cũng coi như là biết rất rõ thế giới phía sau cánh cửa, thứ đáng sợ nhất ở nơi này chính là áo đỏ, và điều đáng sợ hơn áo đỏ chính là hung thần, nhưng lúc này bà lão lại bảo anh phải cẩn thận với ốc sên.
“Con ốc sên còn kinh khủng hơn tên say rượu dù làm thế nào cũng không thể giết được kia sao?” Trần Nghiên nhỏ giọng hỏi, bà lão gật đầu.
“Cháu biết rồi, thế nếu muốn đi ra ngoài thì phải làm như thế nào ạ?”
Nghe thấy giọng nói của Trần Ca, đầu tiên bà lão làm một cử chỉ im lặng, sau đó chỉ vào hai chữ ốc sên trên giấy.
“Mấu chốt đi ra ngoài cũng là con ốc sên? Con ốc sên này là biệt danh của lệ quỷ nào đó sao? Hay là ám chỉ một thứ gì đó?”
Trần Ca còn đang suy nghĩ, Giang Minh đã ăn mì xong, cậu bế đang bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài, hình như là muốn rửa bát, nhưng lại bị bà lão cản lại.
Bà lão lại âu yếm xoa đầu Giang Minh, lại lấy tạp dề lau miệng cho Giang Minh, sau đó đứng trước mặt Giang Minh chỉ chỉ vào Trần Ca.
Giang Minh lập tức hiểu ý bà lão, cậu bé nắm tay Trần Ca, vui vẻ chuẩn bị chạy ra ngoài cửa.
“Bà định làm gì?” Trần Ca biết bà lão không có ác ý, nhìn hành động vừa rồi của bà lão, có lẽ bà lão đã nói Giang Minh dẫn Trần Ca đi để hoàn thành việc gì đó.
Giang Minh nghe thấy giọng nói của Trần Ca, trên mặt nở nụ cười ngây thơ, cậu bé giống như sắp chia sẻ bí mật của mình với người khác, lặng lẽ đút tay vào trong túi áo.
Một lúc sau, Giang Minh lấy một chiếc vỏ ốc trong túi áo ra.
Cậu bé cẩn thận cầm vỏ ốc, như thể nó là báu vật quý giá nhất đối với cậu bé.