Một bóng người mờ ảo cầm trên tay cái búa sắt dữ tợn, đứng trong con đường hầm tối đen tựa như không có điểm cuối, đè nén, u ám. Kẻ đó chắn trước lối ra duy nhất, giống như hóa thân của tuyệt vọng.
Mã Dĩnh đã chẳng còn bao nhiêu sức lực, bước đi của cô chậm lại, tròng mắt mất đi màu sắc, bất lực nhìn về cuối lối đi.
So với tên cầm hung khí phía trước, rõ ràng đám quái nhân nảy tưng tưng dưới đất đằng sau dễ bắt nạt hơn chút.
Cô không dám tiến lên, hai chân như nhũn ra, càng sợ hãi thì cơ thể lại càng không dùng sức được.
“Làm sao bây giờ?” Mã Dĩnh đang trưng cầu ý kiến của Lưu Nhàn Nhàn, bây giờ người có thể để cô dựa vào cũng chỉ còn mỗi Lưu Nhàn Nhàn.
“Lối vận chuyển xác dưới lòng đất rắc rối phức tạp, thông với từng tòa nhà thí nghiệm của khu dạy học phía tây. Không thì bây giờ chúng ta chạy ngược về, nếu may mắn thì có thể chạy được ra ngoài, nhưng xác suất bị vây chết trong lối đi dưới lòng đất vẫn lớn hơn.” Lưu Nhàn Nhàn cắn môi, đưa ra quyết định thứ hai: “Còn có một lựa chọn nữa là chúng ta xông về phía trước, nếu như người đàn ông kia ra tay với cậu, cậu cứ đẩy mình lại, mình sẽ dùng hết sức quấn lấy gã, rồi cậu chạy mau, sau khi ra khỏi đây thì tìm giảng viên với bảo vệ tới.”
“Không được.”
“Chân mình trẹo rồi, hoàn toàn không chạy nổi, nếu không cả hai ta đều phải chết ở chỗ này!” Trong đầu Lưu Nhàn Nhàn thoáng qua đủ loại tin tức thời sự về thiếu nữ xinh đẹp rơi vào tay phần tử xấu, nước mắt không kìm được chảy ra.
“Chết ở đây...” Mã Dĩnh nhớ lại mấy bức vẽ cô nhìn thấy trong ngăn tủ, cảnh tượng trong bức tranh kia khiến cô cảm thấy sợ hãi và hoảng loạn không rõ lí do.
Mã Dĩnh nhẹ nhàng gật đầu, đưa ra quyết định khó khăn: “Mình sẽ dùng tốc độ nhanh nhất xông ra ngoài, sau đó tìm người tới cứu cậu.”
“Mình chờ cậu.”
Sau khi hai người bàn bạc xong, quái vật đuổi theo phía sau đã cách hai cô rất gần.
Lúc này hình như người đàn ông chắn ở phía trước cũng chú ý đến bọn họ, hung khí dài nửa mét vung lên khe khẽ. Người nọ đi về phía hai cô.
Mùa máu tươi lan ra trong lối đi dưới lòng đất, bên cạnh người kia còn có thể loáng thoáng nhìn thấy một bóng người màu đỏ, một trước một sau, mang đến áp lực cực lớn cho Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn.
Hai nữ sinh dựa theo kế hoạch đã thương lượng đi về phía người nọ, nhưng chỉ đi được mấy bước Mã Dĩnh đã không nhấc nổi chân, Lưu Nhàn Nhàn cô cõng sau lưng cũng mặt cắt không còn giọt máu.
Hình như bên cạnh người đàn ông đang chắn đằng trước có tơ máu đang động đậy, có lẽ vì quá sợ hãi nên Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn còn xuất hiện ảo giác, bên tai hai cô vang lên tiếng máu nhỏ xuống tí tách.
Kế hoạch không theo kịp với thay đổi, bản năng thúc giục cơ thể Mã Dĩnh giảm chậm tốc độ lại, đại não của cô phát ra những tín hiệu tránh xa đối phương.
Trong lòng Lưu Nhàn Nhàn cũng hơi hối hận, thời điểm thật sự phải đối mặt với tử vong cô mới biết mình nhát gan tới vậy.
Nước mắt chảy dọc theo gò má, hai tay Lưu Nhàn Nhàn nắm lấy bả vai Mã Dĩnh: “Không thì chúng ta cứ đi sâu vào nhà xác dưới đất đi, nhỡ đâu có thể tìm được lối ra khác thì sao?”
Mã Dĩnh không kịp nói ra quyết định của mình, tốc độ của người đàn ông chặn phía trước đột nhiên tăng vọt. Cô nàng hét lên một tiếng, thậm chí đại não còn chưa kịp nghĩ, hai chân đã bắt đầu chạy hướng ngược lại với người đàn ông kia.
Đáng sợ quá!
Lại chạy về chỗ rẽ bên đó, trong lối đi có mấy quái vật hình người trông như cá sống, vốn dĩ chúng nó nhìn thấy Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn chủ động quay lại thì cực kì vui vẻ, nhưng ngay sau đó chúng nó lại cười không nổi.
Mùi máu tươi trong lối đi át cả mùi formalin, tơ máu nhỏ tí không ngừng lan ra.
Đó là vật gì vậy?
Cuối hành lang vang lên tiếng bước chân, Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ cuống cuồng chạy tới, áo đỏ đi theo phía sau anh.
“Đừng sợ! Tôi đến cứu hai người!”
Không ai ngừng lại bởi câu nói của anh, kể cả mấy quái vật hình người cũng vậy, tất cả mọi “người” đều chạy về hướng sâu trong lối đi.
Thấy Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn theo sau đám quái vật hình người chạy vào trong lối đi, khóe miệng Trần Ca giật nhẹ: “Bọn họ có ý gì vậy?”
Lối đi đằng trước phức tạp hơn, Trần Ca lo Mã Dĩnh với Lưu Nhàn Nhàn chạy mất, bèn tăng tốc thêm lần nữa: “Đứng lại!”
Mã Dĩnh cõng Lưu Nhàn Nhàn, bản thân cô lại là nữ sinh nên sau khi chạy được một khoảng đã tiêu hao toàn bộ thể lực.
Thấy người phía sau càng lúc càng gần, lần đầu tiên trong đời cô trải nghiệm cảm giác tuyệt vọng, tựa như miêu tả trong những bức tranh kia.
Bàn tay thối rữa hướng về bầu trời màu xám tro, nhưng mãi mãi không chạm tới được.
“Nhàn Nhàn, mình không chạy nổi nữa.” Mã Dĩnh không biết mình dùng giọng điệu thế nào để nói, cô nhìn Lưu Nhàn Nhàn còn đang nức nở. Cô nắm chặt bàn tay muốn liều với người đằng sau, nhưng khi ánh mắt của cô chạm tới đối phương, cô mới phát hiện cái gọi là dũng khí của mình vốn không chịu nổi một đòn trước mặt người kia.
Cô giống như chấp nhận số phận, dừng bước lại.
Mùi máu tươi càng lúc càng nồng, lướt qua bức tường màu trắng, hình như có tơ máu đang lan ra. Bóng dáng khiến người ta tuyệt vọng càng lúc càng gần hai cô.
Hai mắt Mã Dĩnh nhắm nghiền, cô không muốn nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của bản thân.
Tiếng bước chân không ngừng đến gần, chỉ dùng có vài giây ngắn ngủi đã tới trước mặt hai cô. Tuy đau đớn và tấn công trong dự đoán còn chưa xảy ra, nhưng khi các cô nhận thấy bước chân tới gần, vẫn không nhịn được hét lên thành tiếng.
Hét lên một hồi, đau đớn vẫn không xuất hiện, đến lúc hai người tưởng sẽ là một màn mèo vờn chuột đầy tàn nhẫn, vừa mở mắt ra lại phát hiện người đàn ông kia đã đi xa.
Người nọ khua hung khí không biết tên trong tay, chạy thẳng vào sâu trong hành lang.
Nước mắt còn chưa khô, Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh nhìn Trần Ca đã đi xa, có loại cảm giác sống sót sau tai nạn.
“Đi nhanh lên!” Hai người vẫn chưa hoàn toàn đánh mất lý trí, dìu lẫn nhau, lảo đảo chạy về hướng ngược lại.
Trần Ca đang rất hăng say đuổi về phía trước, quay đầu nhìn lại thì thấy hình như hai cô gái kia muốn bỏ trốn, anh cân nhắc một lúc, bỏ qua việc đuổi theo đám quái vật kia.
“Cứ tiếp tục đuổi theo không chừng sẽ bị cưỡng chế khởi động nhiệm vụ tập luyện của nhà xác dưới lòng đất Học Viện Pháp Y, bây giờ Trương Nhã còn chưa thức tỉnh, mình nên khiêm tốn chút thì tốt hơn.”
Trần Ca dừng bước, sở dĩ anh đưa ra quyết định này là vì một nguyên nhân khác nữa. Lối đi dưới lòng đất rắc rối phức tạp, đối với anh mà nói thật sự rất bất lợi.
“Sau khi ra ngoài sẽ bắt đầu bắt tay chuẩn bị, ít nhất cũng phải lấy được bản đồ của nhà xác dưới lòng đất trước mới được.”
Trần Ca buông búa của bác sĩ nát sọ xuống, bắt đầu quay trở về. Hai cô gái kia thấy anh đi qua thì run rẩy lẩy bẩy, muốn đi lại không dám đi.
Trần Ca bảo Hứa Âm trở về trong cuộn băng trước, anh đứng trong lối đi tối đen, không để cho Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn nhìn rõ gương mặt mình.
“Đừng sợ, tôi cố ý tới để cứu hai người.”
Bản thân anh thuộc về kiểu người khá phóng khoáng, nhưng có lẽ do ở cạnh lệ quỷ trong thời gian dài khiến cho trên người anh xuất hiện một phong cách rất mâu thuẫn.
Mã Dĩnh với Lưu Nhàn Nhàn không dám di chuyển, nhất là Lưu Nhàn Nhàn gần như đã sắp ngất đi.
“Tuy là ở chỗ như này giết người vứt xác rất khó bị phát hiện, còn có đủ thời gian để xử lí các loại chứng cứ và manh mối, nhưng hai người yên tâm, tôi sẽ không làm vậy đâu.” Hai tay Trần Ca nắm lấy chuôi búa: “Thật ra tôi chỉ muốn hỏi hai người vài câu thôi, mong hai người có thể trả lời đúng sự thật.”