“Cô gái càng thể hiện tốt người khác sẽ càng ghen tị, thật ra ngay cả khi cô ấy không làm gì, mọi người xung quanh cũng sẽ cô lập cô ấy.”
“Đôi khi Thượng đế quá thiên vị cũng không phải là một chuyện tốt, dù sao bên cạnh chúng ta còn có một con quỷ ẩn núp.”
“Một trong năm cô gái khác trong phòng tập múa đang yêu, tiếp theo sau là một câu chuyện sáo rỗng.”
“Cô ấy đã viết một bức thư tình nhưng đáng tiếc là chàng trai không thích cô ấy chút nào, chàng trai tiếp cận cô ấy chỉ vì muốn biết thêm thông tin về một cô gái khác.”
“Sau khi biết được mọi thứ, sự xấu hổ và ghen ghét đã thúc đẩy cô ấy đưa ra một quyết định điên rồ.”
“Cô ấy tìm nhân viên trong phòng quản lý dụng cụ, mấy người đã thảo luận mọi thứ và quyết định cùng nhau huỷ diệt cô gái đó.”
“Gần đến cuộc thi múa cấp tỉnh, mỗi ngày sáu cô gái đều đến phòng tập múa tập luyện, lúc đó đang trong kỳ nghỉ, có rất ít người trong trường.”
“Mấy học sinh nữ khác giả vờ xoa dịu mối quan hệ, cô gái rất tốt bụng, cố gắng hết sức để hòa nhập vào nhóm của họ.”
“Một mình cô ấy phải ôm rất nhiều việc vặt còn tự tay làm kẹo, chuẩn bị tặng “bạn” của mình.”
“Nhưng cô ấy không ngờ tới đây chỉ là một cái bẫy.”
“Chính “bạn” của cô ấy muốn đẩy cô ấy xuống vực thẳm.”
Câu chuyện của người số hai vẫn đang tiếp tục, khi nghe đến đây, những ngón tay của Trần Ca siết chặt.
Tìm thấy mày rồi!
Kẻ giết người đã xem tội ác của mình là một câu chuyện xưa và kể cho mọi người có mặt ở đây, không thể nghe thấy một chút sám hối nào trong lời nói của hắn ta.
“Trương Nhã...” Trần Ca gọi thầm trong lòng, câu chuyện của số hai khiến anh có cảm xúc không rõ ràng về cô gái này, có lẽ là đau lòng.
Màu bóng thay đổi một chút nhưng Trương Nhã cũng không xuất hiện.
Có lẽ bởi vì cô đã ăn quá nhiều ma quỷ trong Khu Nội Trú Số Ba nên đang tiêu hóa chúng.
Hình như cảm nhận được gì đó, người mới số hai liếc nhìn vị trí của Trần Ca.
“Cô gái kêu gọi sự giúp đỡ từ “bạn” của mình, “bạn” của cô ấy không chỉ không đứng ra giúp cô ấy mà một trong số họ còn lấy ra một bức thư tình trong ba lô được viết bởi chàng trai mà cô ấy thích nhưng tiếc là không phải viết cho cô ấy.”
“Cô gái bị dồn đến đường cùng sau đó nhìn về hướng cửa sổ sau lưng, cô ấy nhảy xuống từ tầng bốn toà nhà, máu chảy lênh láng dưới đất nhưng lúc đó cô ấy vẫn còn sống.”
“Cô ấy không thể phát ra tiếng, đôi mắt mở to vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mấy người “bạn” đã bỏ rơi mình.”
“Váy múa màu trắng đã bị nhuộm thành màu đỏ máu, không ai biết chính xác thời gian tử vong của cô ấy, xác của cô ấy được phát hiện vào ngày hôm sau.”
Mỗi một câu người số hai nói ra làm cho những sợi tơ máu trong bóng của Trần Ca trở nên đậm hơn, sau khi nuốt hai con quái vật cao gầy và hơn một nửa cơ thể viện trưởng áo đỏ, cơ thể Trương Nhã dường như đang xảy ra một sự thay đổi nào đó.
Trần Ca không có cách nào để đánh thức Trương Nhã, Trương Nhã đã giúp anh tổng cộng ba lần, lần nào cũng là do cô chủ động xuất hiện.
“Cô gái không có vết thương nào khác ngoài vết thương gây ra do ngã, thêm vào đó đám vịt trời kia đã thông đồng trước với nhau, sự việc này cuối cùng được xác định là tự sát.”
Mới bắt đầu người số hai vẫn giữ được bình tĩnh nhưng càng nói thì hơi thở của hắn ta càng trở nên gấp gáp, cứ luôn nhìn chỗ Trần Ca một cách mất tự nhiên.
Hình như hắn ta nhận ra điều gì đó, tăng tốc độ nói, vội vàng kể kết cục cuối cùng của năm cô gái.
Vào ban đêm, họ sẽ nhận được một bức thư tình màu máu không có tên, trong vòng một tuần sau khi cô gái nhận bức thư tình sẽ gặp tai nạn vì nhiều lý do khác nhau, càng trùng hợp hơn là xác luôn ngồi trên ghế.
“Nghe có vẻ như một trò chơi nguyền rủa nhưng đó là sự thật, tôi nghi ngờ cô gái rơi xuống từ tòa nhà đã biến thành lệ quỷ và vẫn luôn lang thang trong phòng tập múa.”
Người số hai lùi lại một bước: “Câu chuyện của tôi đã kết thúc.”
“Cốt truyện rất hay nhưng anh kể rất tệ, sau này anh có thể hỏi từ người khác cách để kể một câu chuyện.” Người đàn ông bên phải bàn ngáp một cái rồi nhìn sang phía bên kia của bàn: “Các người thấy sao?”
“Ít nhất đã khơi dậy sự hứng thú của tôi, không giống như người mới tuần trước.” Người đàn ông đầu tiên ngồi bên trái dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn, ánh mắt hắn ta phát ra một tia sáng lạnh lùng.
Người đàn ông bên phải mỉm cười, thản nhiên nói: “Nếu anh ta đã được thông qua, vậy thì để số ba bắt đầu đi.”
“Đợi một chút.” Người đàn ông bên trái lần nữa mở miệng, tầm mắt hắn ta từ từ rời khỏi số hai rồi nhìn về hướng Trần Ca: “Số hai, số bốn, trước đây hai người biết nhau phải không?”
Trần Ca không ngờ đối phương quan sát nhạy bén như vậy, Trương Nhã vẫn không trả lời anh, lúc này anh chỉ có thể tìm cách kéo dài thời gian.
“Không quen biết.” Số hai lên tiếng trước, hắn ta không ngờ những cử động nhỏ của mình sẽ bị người đàn ông bàn bên chú ý.
“Nếu anh đã không biết cậu ta thì tại sao anh luôn vô thức nhìn cậu ta trong khi đang kể chuyện?” Sau khi người đàn ông nói xong, mọi người ở hai bên bàn đều nhìn người số hai và Trần Ca.
Từng ánh mắt như một con dao sắc phát ra hơi thở nguy hiểm.
Tình hình trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng, Trần Ca không ngừng gọi tên Trương Nhã trong lòng, tiếc là không nhận được phản hồi nhưng những sợi tơ máu trong cái bóng trở nên ngày càng rõ ràng.
So ra thì có thể số hai bình tĩnh hơn: “Cậu ta làm tôi cảm thấy rất khó chịu, có một giọng nói mơ hồ trong đầu nói với tôi rằng người này rất nguy hiểm.”
“Nguy hiểm?” Ánh mắt của mấy người trong phòng đều tập trung vào Trần Ca: “Một người mới nguy hiểm?”
“Có phải vì mặt nạ của cậu ta không?” Người đàn ông có nói hắn ta thích mặt nạ của Trần Ca, hắn ta chống cằm như đang thưởng thức tác phẩm mặt nạ da người: “Đúng là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp, có một ngày nó sẽ thuộc về tôi.”
Người đàn ông này cũng có thể coi như là giúp Trần Ca giải vây, người đàn ông đầu tiên ngồi bên trái bàn không hỏi thêm nữa, hắn ta vẫy tay: “Số ba, để tôi nghe câu chuyện của cô.”
Trong bốn người mới đến chỉ có số ba là phụ nữ, chiều cao thân hình của cô ta rất bình thường.
“Tôi họ Chung, làm việc trong một nhà máy hóa chất.” Người phụ nữ vuốt ve chiếc mặt nạ tự làm của mình, câu đầu tiên cô ta nói khiến mọi người nhăn mặt.
“Cô Chung, vì sự an toàn của cô, xin vui lòng đừng tuỳ tiện tiết lộ thông tin cá nhân.” Người đàn ông bên phải nhắc nhở nhưng người phụ nữ không quan tâm.
“Câu chuyện tôi muốn kể có liên quan đến vợ tôi.” Giọng nói của người phụ nữ rất hay, nhẹ nhàng giống như tiếng hót của loài chim khiến người nghe cảm thấy rất thoải mái.
“Cô ấy nhỏ hơn tôi bốn tuổi và là một phát thanh viên của một đài phát thanh đêm khuya.”
“Thời gian cô ấy phụ trách là từ 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng, vì vậy lần nào cô ấy cũng đều về nhà rất muộn.”
“Khi mới kết hôn, tôi sẽ đợi cho đến khi cô ấy về rồi cùng nhau ngủ, vì tôi phải đi làm vào ngày hôm sau nên dần dần tôi cũng không thể chịu nổi.”
“Tôi sẽ làm một bữa tối cho hai người, để lại một lời nhắn cho cô ấy để khi tối cô ấy về có thể tự hâm nóng lại ăn.”
“Mới đầu thì vẫn tốt nhưng từ một ngày nào đó, vợ tôi không còn chạm vào thức ăn trên bàn nữa.”
“Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, thức ăn vẫn như cũ nhưng dụng cụ nhà bếp và nồi đều được sử dụng qua.”