Bút danh của họa sĩ truyện tranh kia là Kurosaki Orochi, và ông ta rất nổi tiếng ở nước ngoài.
Về tên thật thì không có mấy người biết, Trần Ca tìm kiếm rất lâu, chỉ thấy một người tự xưng là chủ nhà trọ của Kurosaki tung tin.
Anh ta tuyên bố rằng anh ta đã nhìn thấy thẻ căn cước của Kurosaki, họa sĩ truyện tranh rất nổi tiếng ở nước ngoài. Tên thật của ông ta thực sự rất bình thường, được gọi là Lý Bão Phú.
“Kurosaki Orochi, Lý Bão Phú, thật khó để tưởng tượng rằng họ là cùng một người chỉ bằng cái tên.”
Trần Ca nhìn về phía cửa nhà ma, Kurosaki đang nhìn chằm chằm vào người đàn ông mặc áo bành tô, có lẽ cả hai đều đã nhận ra hơi thở không giống nhau trên người đối phương.
Hiện tại có bảy người đứng ở lối thoát hiểm của nhà ma, Kurosaki và nữ trợ lý đang đứng bên trái, người đàn ông mặc áo bành tô đứng một mình ở bên phải, và bốn người còn lại rõ ràng là đứng cùng nhau, nhưng chia hai người một nhóm rồi giả vờ như không quen nhau.
“Cảnh tượng Trấn Lệ Loan rất lớn, có lẽ bảy người cũng sẽ không thể tạo ra nổi một chút bọt sóng đâu.” Nếu là một du khách đã vượt qua bài kiểm tra ở cảnh tượng ba sao, Trần Ca có thể trực tiếp đưa họ vào, nhưng những người này đều là người mới.
Những kẻ có ý đồ xấu với nhà ma thì cũng chẳng sao, nhưng Kurosaki và nữ trợ lý thì vô tội.
Trần Ca là một người rộng lượng, anh sẽ không mặc kệ người khác chỉ vì họ coi thường nhà ma của anh và cho rằng cảnh tượng đó không đáng sợ.
Suy đi nghĩ lại, Trần Ca bước tới trước mặt bảy người: “Cảnh tượng mới mở chiếm diện tích rất lớn, là cảnh tượng thiết kế cho mười người, chúng ta chờ thêm ba người nữa mới có thể tiến vào.”
“Những nơi như nhà ma này thì càng ít người chơi mới càng hay, bảy người đã đủ nhiều rồi.” Người đàn ông mặc áo bành tô đã từng bị du khách đánh, anh ta không sợ ma quỷ mà lại lo có quá nhiều du khách sẽ không tiện cho anh ta làm chuyện xấu.
“Đúng đấy, mười người cùng nhau đi vào, chỉ thấy người với người, chen chúc lại ầm ĩ, có gì thú vị chứ?” Kurosaki cũng mở miệng. Ông ta là người có tính tình hung bạo, khi nói thường không suy nghĩ, nghĩ đến đâu là nói đến đấy.
“Tôi khuyên mấy người nên đợi thêm một lúc nữa, ông chủ cũng chỉ vì muốn tốt cho mấy người thôi.” Một thanh niên trong đám người lên tiếng. Giọng nói của người đó rất quen thuộc, Trần Ca nhìn về hướng đó thì thấy Dương Thần đang cau mày, nhìn chằm chằm vào tấm ván giường cạnh nhà ma.
“Cậu không lên lớp học đi, sao ngày nào cũng chạy đến chỗ tôi thế?” Có lẽ bởi vì cảnh tượng Nhà Xác Dưới Lòng Đất, nên bây giờ mỗi khi Trần Ca nhìn thấy các sinh viên của Học Viện Pháp Y Cửu Giang là đã cảm thấy vô cùng thân thiết.
Dương Thần hơi sợ Trần Ca, nghe thấy giọng nói Trần Ca, cậu ta sẽ lùi lại theo thói quen: “Tôi còn chưa qua cửa cảnh tượng Nhà Xác Dưới Lòng Đất, chắc chắn sẽ không đi khiêu chiến cảnh tượng mới mở đâu, cho nên anh bỏ cái suy nghĩ ấy đi!”
“Tiểu Dương, cậu đúng là quá khách sáo với tôi rồi, uổng công hồi đó tôi còn tặng cậu một phiếu giảm giá.” Trần Ca giơ điện thoại lên, trên màn hình là đoạn giới thiệu cảnh tượng mới: “Cậu thật sự không suy nghĩ chút sao? Theo như tôi biết thì trường học của cậu bây giờ chỉ còn Nhà Xác Dưới Lòng Đất là chưa qua được, chờ đến khi cậu hoàn thành Nhà Xác Dưới Lòng Đất, rồi cả cảnh tượng mới mở nữa, phần thưởng 200000 tệ tiền mặt sẽ là của cậu. Cậu cũng rõ con người của tôi đấy, nói một là một, chỉ cần cậu qua cửa, tiền thưởng sẽ đưa tại chỗ luôn.”
Phàm là những cảnh tượng được sinh viên trong Học Viện Pháp Y Cửu Giang khiêu chiến, sau này nhất định sẽ cực nổi tiếng. Trong mắt Trần Ca, những sinh viên y này chính là biểu tượng của anh.
“Tôi không chơi đâu, nhưng hôm nay tôi có đưa mấy người tới.” Dương Thần quay đầu lại nhìn, ngoắc tay với người bên cạnh, hai nam một nữ bước ra khỏi hàng.
Người đi một mình tuốt ở đằng trước là Vương Diễm, trước đây Trần Ca cũng từng gặp cậu ta rồi. Trước đây cậu ta đã từng khiêu chiến cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương và Nhà Xác Dưới Lòng Đất cùng với Dương Thần.
Một nam một nữ đi phía sau trò chuyện rất vui vẻ. Cô nàng mặc áo phông hở vai rộng thùng thình và quần ngắn màu trắng, vừa gợi cảm vừa ngọt ngào, tôn lên vẻ đẹp độc đáo của độ tuổi này.
Cậu trai kia thì cao hơn Vương Diễm, cơ bắp rõ ràng, ăn mặc thoải mái nhưng toàn là hàng hiệu, cậu ta đẹp trai hơn nhiều so với Vương Diễm ăn mặc mộc mạc.
“Vương Diễm, bạn thân nhất của tôi, anh cũng biết đấy. Cô gái đứng sau là bạn gái của cậu ấy, còn chàng trai kia là sinh viên thể dục tuyển sinh đặc biệt của trường Sư phạm Cửu Giang, cũng là bạn học cấp ba của cô bạn gái Vương Diễm, nghe nói là hotboy trong trường cấp ba của họ.” Dương Thần nhỏ giọng nói.
“Đó là bạn gái của Vương Diễm? Cậu mà không nói là tôi thật sự không nhìn ra đấy.” Trần Ca đột nhiên nhận ra: “Chờ một chút, cậu nói với tôi những thứ này để làm gì?”
Dương Thần nháy mắt ra hiệu với Trần Ca, khoa tay múa chân một lúc, dở khóc dở cười nhìn Trần Ca.
Không chờ anh kịp trả lời, ba người Vương Diễm đã bước tới.
“Cho tôi ba vé vào cảnh tượng mới.”
Có thể thấy tâm trạng của Vương Diễm không tốt lắm, giọng nói hơi mệt mỏi.
“Chắc chứ? Cảnh tượng mới mở rất kinh khủng, cậu tuyệt đối không được hành động theo cảm tính đâu.”
“Không sao, tôi đã khiêu chiến cảnh tượng ba sao rất nhiều lần rồi, cảnh tượng mới này không có vấn đề gì lớn đâu.”
“Được rồi, có du khách từng trải như cậu ở đây, tôi cũng yên tâm.” Trần Ca đưa vé cho ba người, sau đó đưa bọn họ vào nhà ma: “Mấy cái bút ở trên bàn, ký cam kết không truy cứu trách nhiệm trước đi đã.”
Mười du khách đứng ở trong hành lang, có vẻ hơi chật chội. Số bút trên bàn có hạn, những người còn lại đành phải chờ, người đàn ông mặc áo bành tô hơi bất mãn: “Có cần thiết không? Tôi đã chơi nhà ma nhiều lần như vậy, chưa từng thấy phải làm những thứ như thế này.”
“Đúng vậy, đến tham quan nhà ma thôi mà giống như nhảy bungee vậy, đến cuối cùng lại phát hiện đó cũng chỉ là những lời thổi phồng và ám thị tâm lý thôi.” Chàng sinh viên vận một cây hàng hiệu, thoạt nhìn giống như chàng trai ấm áp thuận miệng nói. Cậu ta đứng bên cạnh bạn gái của Vương Diễm, xong lại nói về lần nhảy bungee và lặn ở bãi biển trước đây của cậu ta.
So với việc bị ma quỷ đuổi chạy loanh quanh trong nhà ma thì việc lặn bãi biển và nhảy bungee rõ ràng khơi dậy trí tò mò của các cô gái hơn, bạn gái của Vương Diễm lắng nghe rất chi là nghiêm túc và thỉnh thoảng còn phụ họa vài câu.
“Đừng nói lung tung nữa, đây là lần đầu tiên cậu đến tham quan nhà ma, tốt nhất vẫn nên thành thật một chút là được.” Vương Diễm đưa cây bút trong tay cho chàng trai kia.
“Thank you.” Nam sinh thờ ơ ký tên, rồi đặt tờ cam kết lên bàn.
“Trương Hoàng?” Trần Ca nhìn tên trên cam kết, trịnh trọng thu lại: “Tên này là do cậu tự viết, tôi cũng không xúi giục cậu, cậu tự nguyện ký tên, đồng thời tự nguyện đến tham quan.”
Anh vừa nghe Vương Diễm nói rằng đây là lần đầu tiên Trương Hoàng đến tham quan nhà ma, lần đầu tiên đến tham quan nhà ma mà đã dám tới khiêu chiến cảnh tượng ba sao rưỡi trong nhà ma của mình, hành vi này đúng là có thể dùng từ tự đi tìm đường chết để miêu tả.
“Anh đang chọc cười sao?”
“Bây giờ cậu rút lui vẫn còn kịp đấy.” Trần Ca khuyên bảo một lần nữa.
“Chỉ là chơi trong một nhà ma thôi mà, có cần phải vậy không? Tốt quá hoá dở đấy, anh cứ nhắc nhở mãi như thế, thật là chẳng có ý tứ gì cả.” Trương Hoàng chẳng thèm để ý gì đến lời khuyên của Trần Ca, tiếp tục trò chuyện với bạn gái của Vương Diễm.
Đối phương không chịu rời đi, Trần Ca cũng không thể làm gì khác, anh thu rồi cất kỹ các bản cam kết không truy cứu trách nhiệm của những người khác. Sau khi xác nhận rằng không có vấn đề gì, anh bắt đầu nói với du khách về cách chơi đặc biệt của cảnh tượng Trấn Lệ Loan.
“Mọi người có thể gọi cảnh tượng mới này là Trấn Nhỏ Kỳ Quái, nó được tạo thành từ vô số chuyện kỳ lạ, chiếm diện tích vô cùng lớn và có độ tự do cực cao. Sau khi mọi người bước vào, tôi sẽ đóng cửa trấn nhỏ, cách qua cửa được ẩn trong cảnh tượng.”
“Mọi người cần phải tìm ra manh mối ẩn trong cảnh tượng dưới sự truy đuổi của những tên sát nhân biến thái và lệ quỷ. Có tổng cộng ba mươi hai manh mối trong cảnh tượng này, tương ứng với ba mươi hai kết thúc khác nhau.” Nói đến đây, Trần Ca xòe bốn ngón tay ra: “Bởi vì đây là lần đầu tiên mọi người đến tham quan cảnh tượng này, nên tôi có thể cung cấp cho mọi người vị trí của bốn manh mối.”
“Manh mối đầu tiên được giấu trong lu nước ở trong một căn phòng nào đó, là một cái điện thoại di động có thể nghe thấy âm thanh của hồn ma.”
“Manh mối thứ hai được giấu trong một khu dân cư, mấy người sẽ không thể tưởng tượng được rằng ở nơi mình đang sống lại có thứ gì đó quái gở và kỳ lạ.”
“Manh mối thứ ba được giấu trong một căn biệt thự nào đó, đó là một chiếc hộp âm nhạc biết tự phát ra âm thanh.”
“Manh mối thứ tư được giấu trên người ông chủ của quán ăn, hãy đi tìm anh ta, và anh ta sẽ nói cho mọi người biết một số chuyện.”
“Tất nhiên, bốn manh mối tôi đề cập chỉ là một phần nhỏ của cảnh tượng này, mọi người cũng có thể tự tìm ra những manh mối còn lại, sau đó tìm cách trốn thoát khỏi nơi này.”
Trần Ca chỉ nói về bốn manh mối này, bởi vì bốn manh mối này đã được bố trí xong, còn ba mươi hai manh mối mà anh nhắc đến đều là ý tưởng anh định làm, còn cần phải đi hoàn thiện từng bước mới được.
“Ba mươi hai manh mối?” Trong bốn người chen ngang, có một người không quá tin lời Trần Ca nói, nhưng người đó cũng chỉ nghi ngờ mà thôi, chứ không nói thêm gì.
“Một nhà ma hoàn toàn mở, mức độ tự do siêu cao, nơi đây mọi người có thể trải nghiệm những điều tuyệt vời nhất mà những nhà ma khác không thể mang lại cho mọi người.” Trần Ca cất kỹ tất cả các cam kết không truy cứu trách nhiệm và dẫn mọi người đến lối vào cảnh tượng dưới lòng đất: “Cuối cùng, tôi sẽ cho mọi người một lời khuyên khác, hãy đi đến những nơi có ánh sáng, đừng hành động một mình.”
“Giả vờ giống y như là chuyện có thật vậy, những thứ này cậu không cần nói chúng tôi cũng đều biết.” Người đàn ông mặc áo bành tô không biết là đang chột dạ hay là nguyên nhân khác, gã ta nhỏ giọng thì thầm vài câu.
“Bất kỳ một lựa chọn nào của anh đều sẽ dẫn đến các kết quả khác nhau, chờ đến khi vào đó mọi người sẽ biết.” Trần Ca mở Cánh Cửa Gào Thét, một luồng hơi lạnh tỏa ra từ mặt đất. Nhiệt độ giảm xuống ngay lập tức, mấy người xung quanh đều rùng mình một cái.
“Đi thôi, tôi dẫn mọi người vào đó.” Trần Ca đi ở phía trước, băng qua con đường nhỏ u ám, đi đến trước cảnh tượng Trấn Lệ Loan.
Một cánh cổng sắt đen lớn hiện ra trước mặt, còn có thể nghe thấy tiếng la hét, chạy tán loạn của những du khách khác ở bên này cửa, thế nhưng bên kia cửa lại im lặng như không hề có sự sống.
“Thời gian trải nghiệm kéo dài 40 phút, nếu mọi người muốn bỏ cuộc, chỉ cần đứng tại chỗ và kêu cứu mạng để được giúp đỡ, nhân viên của chúng tôi sẽ đến đón mọi người ra.” Sau khi đưa tất cả du khách vào Trấn Lệ Loan, Trần Ca khóa cửa sắt lại.
Tiếng xích sắt cọ vào cửa nghe vô cùng chói tai, Trần Ca đứng nhìn mười vị du khách ở trước mặt, khóe miệng nhếch lên: “Mong mấy người chơi vui vẻ.”
Trần Ca quay đầu đi ra khỏi cảnh tượng dưới lòng đất, bước vào phòng điều khiển chính, anh đổi nhạc nền của cảnh tượng Trấn Lệ Loan thành nhạc bình thường.
Có quá nhiều người mới, và Trần Ca cảm thấy chỉ cần dựa vào chính cảnh tượng này là đủ rồi.
Sau khi làm xong, Trần Ca tiếp tục đi bán vé ở cửa.
Một lúc sau, Dạ Tiểu Tâm kết thúc chuyến tham quan và bước ra khỏi nhà ma.
Phía sau lưng cô nàng này đã ướt sũng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Sau khi vào tham quan và đánh giá xong, cô cảm thấy thế nào?” Trần Ca chủ động bước tới.
“Mỗi lần tôi đến tham quan, cái cảm giác đầu tiên chính là chân thực, nỗi sợ hãi đập thẳng vào trái tim tôi, cứ như thể có những thứ như vậy tồn tại trong thực tế vậy.” Dạ Tiểu Tâm cảm thán: “Tôi thực sự không biết anh đã thiết kế những cảnh tượng này như thế nào, thật là đáng sợ.”
“Nếu nó không đáng sợ thì sao có thể được gọi là nhà ma chứ?” Trần Ca thản nhiên đáp.
“Nhân tiện, tôi còn một chuyện muốn nói với anh.” Dạ Tiểu Tâm lấy điện thoại di động ra: “Vừa rồi một người hâm mộ của tôi đã gửi tin nhắn riêng cho tôi, nói rằng nhà ma thực thể lớn nhất Tân Hải muốn đến chỗ anh tham quan và học tập.”
“Nhà ma ở Tân Hải?”
“Đúng, ngôi nhà ma của họ sắp không thể tiếp tục được nữa, vì vậy họ muốn đến đây để học hỏi kinh nghiệm.”
Dạ Tiểu Tâm bảo Trần Ca đọc thông tin về nhà ma đó, ban đầu Trần Ca còn không quan tâm, nhưng sau khi nhìn thoáng qua, anh chợt cảm thấy hơi quen thuộc: “Cô cho tôi xem lại bức ảnh chụp chung của họ đi.”
Sau khi Trần Ca bấm vào bức ảnh, anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy trong bức ảnh chụp nhà ma mà Dạ Tiểu Tâm cho anh xem, có một người rất quen thuộc.
Với khuôn mặt nữ tính và đôi mắt nhỏ, người đàn ông này hiện đang ở trong nhà ma của anh!
“Tôi đã nhìn thấy người này, lúc nãy anh ta đã đi cùng tên biến thái kia vào trong nhà ma rồi.”
“Không thể nào?” Dạ Tiểu Tâm hơi kinh ngạc.
“Tên biến thái đó đã vào danh sách đen của rất nhiều nhà ma, chỉ có những người thường xuyên vào các diễn đàn về nhà ma mới biết đến gã ta, chuyện này có vấn đề .” Trần Ca trả lại điện thoại cho Dạ Tiểu Tâm: “Người tới không có ý tốt.”
Trần Ca không tiếp tục trò chuyện với Dạ Tiểu Tâm nữa, quay trở lại phòng điều khiển chính và kiểm tra camera giám sát trước cửa nhà ma.
Sau khi kiểm tra, anh càng khẳng định suy nghĩ của mình: “Bốn tên này rõ ràng là cùng một nhóm, bọn họ lừa tên biến thái vào nhà ma của mình để gây rối, rốt cuộc có mưu đồ gì chứ? Chẳng lẽ là do khu vui chơi Tương Lai Ảo bảo bọn họ đến sao?”
Tình huống có biến, Trần Ca suy nghĩ một lúc rồi chuyển nhạc nền về Áo cưới và Black Friday: “Vì mấy người muốn đến để giao lưu học hỏi, vậy nên tôi nhất định không thể giấu giếm, kẻo lại bị người khác nói là bủn xỉn.”
Sau khi bước ra khỏi phòng điều khiển chính, Trần Ca đi vào phòng hóa trang và trang điểm cho bản thân. Sau đó anh lấy một bộ quần áo từ Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ, đi qua lối đi bí mật dành cho nhân viên để liên lạc với Tiểu Cố, đổi với Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ ở trên người Tiểu Cố.
“Chắc bọn họ sẽ không nghĩ tới việc có hai kẻ sát nhân biến thái khác nhau, đúng không?” Trần Ca kéo lê sợi xích trên đất, đeo một chiếc mặt nạ da người, một tay cầm búa của bác sĩ nát sọ dữ tợn, quay trở lại cảnh tượng Trấn Lệ Loan.
“Có bạn bè từ phương xa tới, chẳng mừng lắm sao?”
...
Thời điểm cánh cửa dẫn đến cảnh tượng Trấn Lệ Loan đóng lại, nhiệt độ càng thấp hơn.
U ám, yên lặng, nỗi kinh hoàng không thể diễn tả được tràn khắp cơ thể như thủy triều.
Không ai nói chuyện, các du khách thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim của nhau.
“Còn không có cả bảng hướng dẫn sao? Cứ trực tiếp ném chúng ta vào đây thôi?" Đến Kurosaki cũng không nhận ra giọng nói của ông ta đã trở nên nhỏ hơn nhiều.
“Nhà ma của ông chủ Trần chính là như vậy, nó độc đáo và khác biệt hoàn toàn so với những nhà ma khác trên thị trường.” Giọng của Vương Diễm không được tốt lắm, cậu ta bước đến trước đội và nói: “Tôi đã từng qua cửa cảnh tượng ba sao, ở đây còn có du khách nào đã từng qua cửa cảnh tượng ba sao không? Mọi người hợp tác chân thành với nhau thì mới có cơ hội qua được cửa.”
“Có phải cậu bị nhà ma này tẩy não rồi đúng không, lời nói cứ như tên bị hội chứng tuổi dậy thì vậy.” Một người đàn ông đi vào cùng với người đàn ông nữ tính thản nhiên nói: “Từ khi nào mà cấp bậc độ khó của cảnh tượng trong nhà ma là do anh ta định đoạt chứ? Nhà ma của anh ta cùng lắm chỉ là một nơi tương đối nổi tiếng trong Cửu Giang mà thôi.”
“Điểm đặc biệt sẽ tạo ra sự khác biệt về đẳng cấp, thật ra cũng chỉ vì muốn bòn tiền của du khách thường xuyên liên tục thôi, đây là những gì chúng tôi đúc kết được sau mấy năm chơi.” Một người khác vươn vai, lấy điện thoại di động ra như đang muốn gửi thông tin cho ai đó.
“Tôi khuyên anh tốt nhất không nên sử dụng điện thoại di động trong nhà ma.” Vương Diễm nhìn chăm chú vào người đàn ông đó: “Kết cục của tất cả những người sử dụng điện thoại di động trong nhà ma này đều rất thảm hại, hơn nữa cũng sẽ liên lụy đến đồng đội.”
“Cậu là nội ứng do nhà ma cài vào đúng không? Đầu óc bã đậu?" Người đó không quan tâm, bắt đầu giao tiếp với đồng bọn của mình.
Vương Diễm còn muốn nói điều gì đó nhưng đã bị bạn gái ngăn lại, hình như bạn gái của cậu ta cũng cảm thấy Vương Diễm làm như vậy là có vẻ khá ngáo, hơi mất mặt.