“Bộ dạng anh ta giống như đang say như chết ấy.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào con quái vật đang từ từ đến gần, nhấn công tắc của máy cát sét mini, anh thì thầm gọi tên Hứa Âm.
Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là Hứa Âm mãi không xuất hiện, mà cả khu nhà trọ lại bắt đầu rỉ máu, trên tường xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Sau khi nói chuyện với Hứa Âm, Trần Ca mới biết được, anh ta dường như bị một lực lượng chặn lại, đang cố gáng phá nó, nhưng sẽ mất một lúc.
“Khi bước vào thế giới phía sau cánh cửa ở Nhà Xác Dưới Lòng Đất, mình cũng đã gặp phải tình huống tương tự, nhưng khung cảnh phía sau cánh cửa này hoàn toàn không thể so sánh với Nhà Xác Dưới Lòng Đất của bác sĩ Cao.”
Bỏ máy cát sét mini vào ba lô, Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ và đứng trên hành lang.
“Cảm thấy không cần phải trốn tránh.”
Chiếc búa to hung dữ cọ vào bức tường cũ kỹ, Trần Ca chờ đến khi con quái vật đến gần, nhắm thẳng vào cánh tay nó mà đập.
Bình rượu mọc trong thịt bị đập vỡ, phát ra tiếng động rất lớn, mảnh vỡ thủy tinh bắn ra xung quanh, đâm vào thân thể con quái vật đó.
“Có thể nói chuyện được không?”
Con quái vật không hề cảm thấy đau đớn, cánh tay của nó bị gãy nhưng bước đi lại càng lúc càng nhanh. Sau khi đến gần Trần Ca, anh ta vươn cánh tay còn lại ra túm lấy đầu Trần Ca, đổ cả người về phía anh.
“Có vẻ như anh ta không có ý thức.” Hai tay cầm cây búa, Trần Ca đứng thẳng lên, đập mạnh vào cằm con quái vật.
Phần đầu biến dạng suýt chút nữa bị đánh đến rơi ra, để lại một lớp da mỏng dính ở trên cổ.
Mùi rượu trong không khí càng lúc càng nồng nặc, sau khi con quái vật bị thương thì càng trở nên hung bạo và xấu xí hơn.
Trong khi Trần Ca vẫn còn đang suy nghĩ nên giải quyết con quái vật này như thế nào thì đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, anh chậm rãi quay đầu lại nhìn.
Cánh cửa của ngôi nhà trọ hai bên hành lang đã mở ra từ lúc nào, vài con quái vật méo mó lặng lẽ xuất hiện sau lưng Trần Ca, chúng đang ở rất gần Trần Ca.
“Những dân bản địa sống sau cánh cửa này dường như không hề phát ra âm thanh cho dù họ làm gì đi nữa, bọn họ có thể nghe thấy những âm thanh mình tạo ra, nhưng mình lại không thể nghe thấy âm thanh của họ.”
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Trần Ca mới phát hiện đây không phải là tình huống của Giang Minh sao?
Cậu bé bị điếc, cho dù người khác đang làm gì thì cậu ấy cũng không nghe thấy, nhưng chỉ cần cậu ấy phát ra âm thanh, những người xung quanh sẽ phản ứng ngay lập tức.
“Bây giờ mình đang đứng ở góc độ của Giang Minh sao?”
Đây là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải một thế giới kỳ lạ như vậy ở sau cánh cửa, anh cảm thấy hơi phiền phức.
Kẻ thù có thể âm thầm tiếp cận mình, lại còn rất khó giết chết, mà mình thì lại chỉ cần gây ra một chút tiếng động, đối phương đã có thể phát hiện ra mình.
“Giải quyết chuyện này trước đã.” Sau khi người đàn ông say rượu bị thương, mặt đỏ bừng như máy, mạch máu dày phồng lên, anh ta càng trở nên hung bạo, bàn tay vốn đang cầm cái chai vung vẩy, cho dù đụng phải cái gì thì những thứ đó đều dung hợp vào người anh ta.
“Thế giới sau cánh cửa được dệt nên theo trí nhớ của Giang Minh, người đàn ông này hẳn là người đã khắc sâu vào ký ức của đứa trẻ đó, nghiện rượu, cáu kỉnh, sau khi bị chống lại thì như phát điên, nhặt bất cứ thứ gì trong tầm với và tiếp tục tấn công.” Trần Ca nhìn người đàn ông say rượu đến mức không còn biết gì, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gớm ghiếc đó: “Người như vậy, thật sự là rất tệ hại!”
Vung vúa của bác sĩ nát sọ lên, Trần Ca nhắm vào đầu quái vật và đập mạnh, đầu búa đập thẳng vào bả vai của con quái vật, anh lại dùng chân đá vào bụng quái vật, không cho đối thủ có cơ hội phản kháng, đập hết búa này đến búa khác vào cơ thể quái vật.
“Nếu như anh ta vẫn có thể đứng dậy, mình sẽ xem xét các phương pháp khác.”
Người đàn ông say rượu ngã quỵ xuống đất, khuôn mặt đầy mạch máu lại càng thêm đỏ bừng, giống như sắp nổ tung, cơ thể anh ta vẫn đang từ từ sưng to.
“Nếu giả sử người đàn ông say rượu này là cha của cậu bé, vậy thì trong trí nhớ của đứa bé đó, người cha quả thực là bất khả chiến bại, không thể thoát khỏi.” Trần Ca quay đầu lại nhìn, dáng vẻ của hàng xóm trông cũng rất kỳ quái, ngũ quan méo mó, tai và miệng của chúng đều lớn hơn nhiều so với người bình thường.
Có lẽ vì ấn tượng để lại cho cậu bé khác nhau cho nên tính cách lộ ra của mỗi người cũng khác nhau, có người nồng nặc mùi nước hoa thấp kém, có người thì chân tay ngắn và bụng rất to.
Những người hàng xóm này không ai giống ai, nhưng phản ứng của họ khi nhìn thấy Trần Ca đánh nhau với người đàn ông say rượu thì lại giống nhau đến kinh ngạc, bọn họ đều đứng trước cửa nhà, vểnh tai lắng nghe và thì thầm bàn tán.
Bọn họ chỉ đi ra cửa nhìn Trần Ca sau khi Trần Ca gây ra tiếng động, chỉ cần Trần Ca không tiếp tục gây ồn ào nữa thì có vẻ bọn họ cũng chẳng muốn quan tâm đến Trần Ca.
“Không biết có thể giết chết những người hàng xóm đó được không.” Bị một đám quái vật như vậy nhìn, Trần Ca cũng cảm thấy áp lực, điều đáng sợ nhất trong cảnh này là anh hoàn toàn không biết khi nào những thứ đó sẽ đến gần.
Nói không chừng khi anh vừa quay đầu lại, đã có vài khuôn mặt ở ngay phía sau anh.
“Mình không thể nghe thấy âm thanh của họ, thế giới quá yên tĩnh đối với mình.”
Người đàn ông say rượu rất có thể là cha ruột của Giang Minh, anh ta rất khó bị giết chết, nhưng những người hàng xóm đó thì không hẳn.
Kế hoạch của Trần Ca chính là trước tiên là hạ gục người đàn ông say rượu bằng búa, sau đó giết chết tất cả những người hàng xóm, để thế giới hoàn toàn trong sạch, sau đó mới từ từ khám phá.
Kế hoạch rất đơn giản và dễ hiểu, anh mang theo búa của bác sĩ nát sọ và đi về phía người thuê trọ đứng gần anh nhất.
Đó là một người đàn ông trung niên mặc may ô, tay chân có vẻ như sắp thoái hóa, thấp hơn người bình thường một nửa, nhưng cái bụng lại phình to ra, người đầy mỡ.
Phòng bên cạnh ông ta là một bà lão gầy gò, bà lão đó nhìn thấy giống như không bình thường, cứ đi tới đi lui trong phòng quét dọn vệ sinh, trên người còn cắm mấy cái ống nhựa mềm, mấy cái ống nhựa này nối liền với mấy chai thuốc chưa đầy nước bẩn đặt ở góc phòng.
“Khẳng lão (Chỉ những người lớn rồi còn ăn bám bố mẹ)?” Thế giới trong trí nhớ của Giang Minh hoàn toàn khác với thế giới trong mắt người lớn, rất vô lý và kỳ quái, Trần Ca cũng không thể đảm bảo rằng suy đoán của mình là đúng.
Những người hàng xóm trong trí nhớ chỉ là những con quái vật méo mó, vì vậy Trần Ca bắt đầu cảm thấy đánh ngã không có bất kỳ áp lực tâm lý nào.
Búa của bác sĩ nát sọ rơi xuống một cách nặng nề, người đàn ông trung niên bị thương nặng lồm cồm bò vào trong nhà, ông ta cầm mấy cái ống trong chai thuốc ra hút, cơ thể của bà cụ đang bận rộn trong nhà lại càng gầy hơn.
Một lúc sau, người đàn ông trung niên đứng dậy, anh ta quơ tay chân ngắn ngủn, giống như đang khiêu khích Trần Ca.
“Những thứ này không thể giết được, ít nhất là nếu chỉ dùng búa của bác sĩ nát sọ thì không thể giết chết chúng.”
Cơ thể của người đàn ông say rượu bị đánh gục vừa rồi sắp khôi phục lại, anh ta càng trở nên đáng sợ và cáu kỉnh hơn trước.
Sau khi đánh người đàn ông một lần nữa, Trần Ca trực tiếp nhảy qua người đàn ông say rượu và chạy một mạch lên tầng hai của khu nhà trọ.
Sau bài học lần trước, lần này anh nhẹ tay nhẹ chân, cố gắng không phát ra tiếng động.
“Trốn trước đã, tránh đầu sóng ngọn gió.”
Trần Ca đi đếnn phòng tắm trên tầng hai, lặng lẽ trốn vào, anh cầm máy cát sét mini để liên lạc với Hứa Âm.
Sau khi hỏi thăm, Trần Ca mới biết được thế giới đằng sau cánh cửa này rất bất ổn, chỉ cần năm áo đỏ đồng thời bùng nổ là có thể xé rách ký ức của cậu bé này, và thoát khỏi rắc rối.
Nhưng nếu không phải không còn cách nào khác thì Trần Ca sẽ không làm như vậy, vì việc xé rách ký ức rất có thể khiến đứa trẻ bị tổn thương.