“Bị ma ám?” Những người thiết kế nhà ma đều nhìn về phía Tả Hàn, thầy Vương cũng cau mày, ông không thể ngờ rằng mình có thể nghe thấy những lời như vậy từ miệng Tả Hàn.
“Có rất nhiều thứ không có câu trả lời, hoặc tôi không thể tìm ra câu trả lời với lượng kiến thức của mình, chỉ có dùng ma quỷ thì mới có thể giải thích được.” Tả Hàn nói với giọng rất nghiêm túc, hôm nay cảnh Minh Thai được mở lần đầu tiên, căn cứ theo kinh nghiệm trong quá khứ, cảnh mở lần đầu tiên sẽ có độ khó cao nhất, Tả Hàn cũng sợ hãi cho nên mới nói ra suy đoán chôn chặt trong lòng.
Cậu ta muốn tìm ra sự thật, nhưng dựa vào những người đồng đội ngốc nghếch này thì không thể tìm ra sự thật được, đến cả bảo vệ được mạng mình cũng là một vấn đề lớn rồi.
“Còn chưa đi vào mà đã nói chuyện ma quỷ rồi?” Phó Bá Nhạc - người đàn ông đeo kính râm, trực tiếp cười ra tiếng: “Em trai à, những gì cậu nói lúc đầu tôi còn thấy khá có lý, suýt nữa đã hù dọa được tôi. Nhưng đáng tiếc là cậu đã nóng vội quá, ngay từ khi cậu nói ra hai chữ ma ám thì tức là cậu đã lộ rõ thân phận là diễn viên trong nhà ma này rồi. Người anh em à, để anh cho em một lời khuyên, nóng vội thì không thành công đâu nhé.”
Trong một khung cảnh u ám và đáng sợ như vậy, khi Tả Hàn nói rằng nhà ma thực sự bị ma ám, trong lòng tất cả mọi người đều sẽ giật mình, nhưng sau khi nghe được Phó Bá Nhạc phân tích, bọn họ đều từ từ bình tĩnh lại.
Trên thế giới này có thể có ma quỷ gì chứ? Nếu có thể đứng ở trong nhà ma và nói như vậy, xác suất rất lớn có thể chính là người do nhà ma sắp xếp.
Một số nhà thiết kế nhà ma đểu lộ rõ vẻ mặt đã hiểu, Mã Phong cũng liếc nhìn Tả Hàn vài lần.
Đối với một người chưa bao giờ tin vào sự tồn tại của ma quỷ thì việc nói với anh ta rằng nhà ma bị ma ám, anh ta chắc chắn sẽ nghĩ đây là một trò đùa dai.
“Khi cậu vừa bước vào, chính cậu là người nói rằng trong số chúng ta có diễn viên của nhà ma, sau đó cậu lại nói rất nhiều điều cần lưu ý, cuối cùng lại còn tạo ra một bầu không khí kinh hoàng. Công bằng mà nói, cậu cũng khá giỏi trong vai một nhân viên của nhà ma đó.” Ngụy Siêu Siêu, người đang ăn mặc sành điệu, cũng lên tiếng.
Mấy nhà thiết kế nhà ma cứ anh một lời tôi một câu, họ càng nói càng tin rằng Tả Hàn chính là nhân viên của nhà ma, họ cũng đã trích dẫn rất nhiều ví dụ, điều này khiến Tiểu Tôn cũng bắt đầu dao động, tự hỏi liệu Tả Hàn phải là người ông chủ gửi đến để tiếp ứng cho mình không.
“Tôi biết mấy anh đều rất có năng lực, cho nên mới muốn hợp tác với mấy người, nhưng đáng tiếc là sự kiêu ngạo và đố kị đã che mờ mắt của mấy người, bây giờ mấy người chỉ có thể nhìn thấy những biểu hiện giả dối mà mấy người tạo ra, không muốn đi tìm sự thật.” Tả Hàn lắc đầu, nói với Hạc Sơn và thầy Vương: “Lần này không thể trông cậy vào những người khác được rồi, ba người chúng ta không được tách ra đâu đấy.”
Hạc Sơn và thầy Vương đều biết sự nghiêm trọng của vấn đề, gật đầu.
Nhìn thấy vẻ nghiêm túc của ba du khách đến từ Học Viện Pháp Y Hàm Giang, Phó Bá Nhạc lại cười to: “Đã bị khui ra rồi mà vẫn cố gắng diễn, mấy người không thấy xấu hổ sao?”
“Nhà ma này có thể nghĩ đến việc dùng cách như vậy để tô đậm bầu không khí, việc nói ra các chuyện cần chú ý cũng khá mới lạ, đáng để chúng tôi phải học hỏi.” Người đàn ông to béo Lương Nhị đặt tay lên áo Phó Bá Nhạc: “Chuẩn bị đi vào cảnh đi, hiện tại tôi đang vô cùng mong chờ những điểm hù dọa đấy.”
Tuy rằng mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được, nhưng mười lăm người này vẫn tụ tập lại với nhau, bọn họ đi dọc theo con đường cũ nát, chính thức tiến vào cảnh Minh Thai.
Cánh cổng sắt màu đen phía sau lưng càng ngày càng xa, sau khi rẽ vào một góc, con đường phân nhánh thứ nhất hiện ra trước mặt.
Trong không khí thoang thoảng một mùi lạ, những bóng đen có độ cao khác nhau đung đưa sau góc tường, như thể có ai đó đang ngồi xổm trong góc tường và lặng lẽ quan sát họ.
“Chọn con đường nào bây giờ?”
Phó Bá Nhạc quay đầu lại hỏi ý kiến Mã Phong, Mã Phong thì lại nhìn về phía Thượng Quan Khinh Hồng.
“Tối như vậy cũng chẳng nhìn thấy cái gì, tốt hơn là chọn bừa một cái đi, chúng ta hãy đánh dấu đường đi lại, nếu gặp phải chuyện gì phiền phức thì có thể thay đổi tuyến đường bất cứ lúc nào.” Sau khi Thượng Quan Khinh Hồng nói xong liền đi sang con đường bên trái với Mã Phong.
“Chờ một chút!” Tả Hàn muốn nói gì đó, nhưng mấy người kia không cho cậu ta cơ hội, trực tiếp đi thẳng vào lối đi bên trái.
Ánh đèn đường kiểu cũ cứ lúc sáng lúc tối, phản chiếu những hình người kỳ quái trên tường, thỉnh thoảng có tiếng thì thầm từ những tòa nhà hai bên, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng ai đó đang nói chuyện.
Họ đang tránh một thứ gì đó, lại giống như đang tìm kiếm thứ gì đó, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy những từ như tay chân và con búp bê giết không chết.
“Nhiệm vụ của chúng ta là tìm kiếm các phần cơ thể của con búp bê vải, ông chủ nhà ma lại chỉ cho chúng ta một bức ảnh, nhưng lại không nói rõ con búp bê được chia thành bao nhiêu phần, tôi nghĩ chúng ta không thể bỏ qua bất kỳ tòa nhà nào.” Ngụy Siêu Siêu dừng bước, cơ thể dám lên một cánh cửa phòng ở tòa nhà đổ nát bên cạnh: “Ai đó đang nói chuyện trong này, phía sau cánh cửa này có lẽ sẽ ẩn giấu một điểm hù dọa.”
“Tôi khuyên anh tốt nhất không nên tùy tiện mở cửa, ở trong nhà ma này nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.” Hạc Sơn nhắc nhở anh ta, nhưng các nhà thiết kế nhà ma đều đã nghĩ rằng cậu ta là diễn viên của nhà ma cho nên cũng lười để ý đến cậu ta.
“Nếu bình thường khi thiết kế một nhà ma, điểm hù dọa đầu tiên rất là quan trọng, từ điểm hù dọa đầu tiên này có thể nhìn ra được phong cách của nhà ma.” Ngụy Siêu Siêu nắm lấy tay nắm cửa, và nói với vẻ mong đợi: “Mấy người đã sẵn sàng chưa?”
Những nhà thiết kế nhà ma này ngoài miệng thì nói những điều hạ thấp nhà ma của Trần Ca, nhưng khi sắp kích hoạt một điểm hù dọa, tất cả họ đều trở nên cẩn thận hơn.
“Mở cửa đi, tôi muốn xem thử xem nhà ma được đến hơn 90% lời khen trên mạng đáng sợ đến mức nào.” Phó Bá Nhạc đứng ở hàng đầu, tỏ vẻ đã quen với sóng to gió lớn.
Tả Hàn, người lúc trước phản đối cũng không nói gì nữa, ánh mắt của cậu ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Ngụy Siêu Siêu và Phó Bá Nhạc như thể đang nhìn thi thể nạn nhân chờ được khám nghiệm tử thi.
Cậu ta muốn hợp tác với các nhà thiết kế nhà ma này, nhưng họ không muốn, vì vậy cậu đã thay đổi chủ ý của mình rồi, cậu đang chuẩn bị để những người thiết kế nhà ma này bị trời phạt.
Dù sao cũng phải "chết", không bằng "chết" có giá trị một chút, suy nghĩ của Tả Hàn chỉ đơn giản như vậy thôi.
Mọi người nín thở, ánh mắt chuyển động theo cánh tay của Ngụy Siêu Siêu.
Năm ngón tay nắm chặt tay nắm cửa, Ngụy Siêu Siêu mạnh mẽ giật cánh cửa ra một phần tư, sau đó trực tiếp dừng lại, dùng thân mình chặn cánh cửa còn chưa mở hết.
“Bùm!” Diễn viên nhà ma đang trốn ở trong phòng, nhìn thấy cửa mở ra, lập tức muốn làm mọi người kinh hãi như lúc diễn tập, nhưng không ngờ du khách ngoài cửa chỉ mở cửa một phần tư, lại càng không ngờ du khách đó lại cố ý chặn cửa phòng lại, khiến cửa không thể mở ra.
Bất ngờ không kịp đề phòng, diễn viên nhà ma đã trực tiếp húc vào cửa phòng.
Diễn viên nhà ma hoàn toàn không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, sau khi đập đầu vào cửa, anh ta trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
“Gì vậy?”
Mấy nhà thiết kế nhà ma nhìn diễn viên đang ngã ngồi ở giữa cửa, trái tim đang treo cao lại rơi xuống, họ đều lộ ra vẻ khinh bỉ.
“Thủ pháp đáng sợ cũ rích không thể dọa người được đâu, nghiệp vụ thì không thạo, không biết ứng biến, năng lực ứng phó tại chỗ cực kỳ kém.” Ngụy Siêu Siêu mở hẳn cửa ra, thản nhiên bình luận: “Cách bố trí cảnh trong nhà ma thì tôi có thể cho 8,5 điểm, nhưng diễn viên thì tôi chỉ có thể cho 3 điểm thôi.”
“Cười chết mất, sao người như vậy có thể giả làm ma để hù dọa du khách được chứ? Cậu đến đây là để làm trò cười sao?”
“Mấy người đã nhìn thấy hết chưa? Tôi tin rằng hiện tại mấy người đều đã tin việc nhà ma này thuê thủy quân rồi, những lời khen ngợi trên mạng chắc chắn là từ thủy quân do ông chủ nhà ma này thuê.”
Những người thiết kế nhà ma này rất thô lỗ, một đám người vây quanh diễn viên nọ quở trách không ngừng.
May mắn thay, tố chất tâm lý của nam diễn viên rất mạnh mẽ, anh ta xoa xoa cái trán đỏ bừng, chỉnh sửa lại mái tóc đuôi ngựa và đứng dậy khỏi mặt đất.
Vừa rồi bị người ta tính kế đến mức bối rối, nhưng anh ta hoàn toàn không thèm để ý chút nào, giống như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Anh ta ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt đã được hóa trang như xác chết.
“Tốt hơn là mấy người nên im lặng một chút, nói chuyện trong một thị trấn im lặng sẽ bị ma nghe thấy đấy.” Biểu cảm của nam diễn viên rất kinh khủng, vừa nhìn đã biết là đã diễn rất nhiều lần.
“Nếu bọn họ đều là ma giống như cậu, bị nghe thấy thì có làm sao chứ?" Phó Bá Nhạc nhún vai: “Uổng công vừa rồi tôi còn mong đợi như vậy, cái thứ đồ chơi gì vậy? Một chút thành ý cũng không có.”
“Tôi không phải ma, tôi cũng là một con người giống như mấy người, nhưng trong thị trấn này thực sự có ma đấy.” Nam diễn viên không nói dối, anh nói thật với lương tâm của mình.
“Đầu đập đến sưng lên rồi mà cũng không quên nói lời thoại, rất chuyên nghiệp, tôi sẽ tăng đánh giá của tôi đã lên 3,5 điểm.” Ngụy Siêu Siêu vỗ vỗ bụi bám trên cánh tay mình.
“Tất cả những gì tôi nói đều là sự thật, tôi và con của tôi bị mắc kẹt ở đây sau khi trời tối, chúng tôi buộc phải chơi trò trốn tìm với ma quỷ ở đây, một khi bị chúng bắt được, hậu quả sẽ rất thảm khốc!" Biểu cảm của nam diễn viên rất thích hợp, nhưng những nhà thiết kế nhà ma vẫn đang không ngừng xoi mói.
“Đây là câu chuyện của cảnh này sao? Cảnh bốn sao không có gì khác ngoài điều đó à?”
Mấy nhà thiết kế nhà ma vẫn đang chế nhạo, Tả Hàn và Hạc Sơn đã bước tới, hai người họ nhìn chằm chằm vào nam diễn viên, với vẻ mặt rất nghiêm túc: “Anh vừa mới nói nói chuyện trong trấn nhỏ này sẽ bị quỷ nghe thấy sao?”
“Ừ, cái trấn nhỏ này tên là Thị trấn im lặng, chỉ cần cậu phát ra âm thanh, sẽ bị ma quỷ để ý tới.” Nam diễn viên rất có trách nhiệm giải thích.
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bị quỷ bắt? Tôi thấy anh đang ở đây một mình, còn con của anh thì sao? Chẳng lẽ nó đã bị quỷ bắt đi rồi sao?" Tả Hàn tư duy nhanh nhẹn, khó lắm mới có thể gặp được một diễn viên có thể giao tiếp trong nhà ma, cậu muốn thu thập được thêm ít tin tức.
“Tôi và con tôi bị quỷ đuổi theo, tôi đã chủ động dẫn những con quỷ đó đi và bỏ nó lại một mình trong một nhà kho ở phía Bắc thị trấn.” Nam diễn viên hạ giọng xuống: “Nếu như mấy người có thể đưa con của tôi đến đây, tôi sẽ nói cho mấy người biết một bí mật về thế giới này.”
“Nhiệm vụ ẩn sao?" Tả Hàn gật đầu: “Tôi sẽ giúp anh tìm đứa trẻ đưa đến đây, được rồi, anh tên gì? Anh có thể đưa cho chúng tôi một số tín vật được không, chúng tôi phải chứng minh cho con anh thấy rằng chúng tôi là người được anh ủy thác đi tìm nó.”
Nam diễn viên sững sờ một chút, trong kịch bản không có nói như vậy, nhưng khả năng ứng biến tại chỗ của anh cũng rất tốt: “Tôi tên là Ngô Kim Bằng, sau khi tìm được con của tôi, mấy người chỉ cần nói tên tôi ra là được.”
“Vậy thì con của anh trông như thế nào? Tôi lo lắng rằng con quỷ sẽ tìm thấy con anh trước chúng tôi một bước, sau đó sẽ khiến chúng tôi coi con quỷ đó như con của anh.” Tả Hàn lo lắng đến tất cả các tình huống khác nhau.
“Thằng bé rất thấp, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, tên nó là... Ngô Nam.”
“Vừa anh anh giống như muốn nói lại thôi, có phải còn điều gì đó mà anh chưa nói cho chúng tôi biết không?” Thầy Vương cũng bước tới, thầy trò bọn họ phối hợp với nhau, điều này mang lại áp lực rất lớn cho Ngô Kim Bằng.
“Bọn trẻ ở đây rất thích chơi trò trốn tìm, thật ra từ lúc bước vào thị trấn này, thì mấy người đã bị ép phải tham gia trò chơi trốn tìm rồi.” Ngô Kim Bằng nắm lấy tay nắm cửa: “Nhớ nhé, nhất định phải cẩn thận ma quỷ, và tìm thêm những nơi có thể trốn được!”
Những điều nên nói cũng đã nói xong, Ngô Kim Bằng đóng cửa phòng lại và đi vào nhà một lần nữa.
“Chủ đề của cảnh Minh Thai có phải là trốn tìm không? Anh ta chỉ nói trẻ con ở đây thích chơi trốn tìm, có nghĩa là ở đây có rất nhiều trẻ con, mà tên của cảnh này lại gọi là Minh Thai, rất rõ ràng những điều kinh khủng ở đây đều sẽ liên quan đến trẻ con.” Tả Hàn nhìn cánh cửa đóng chặt: “Tốt hơn hết chúng ta không nên đụng vào nhiệm vụ của anh ta, bởi vì con anh ta cũng là một đứa trẻ.”
“Ừ, khi miêu tả về đứa con của mình, cậu ta đã suy nghĩ rất lâu, và có chút dừng lại ở giữa, tôi nghi ngờ rằng đứa trẻ mà cậu ta miêu tả hoàn toàn không phải là con của cậu ta.” Thầy Vương thuận miệng nói: “Cái tên Ngô Nam có lẽ cũng là bịa đặt, nếu phân tích từ góc độ độc ác nhất, người đàn ông trong nhà sẽ cùng nhóm với ma quỷ, cậu ta đang vẽ đường cho hươu chạy, điều cậu ta muốn chính là đưa chúng ta cho đám quỷ.”
Thầy Vương và Tả Hàn có cùng quan điểm, hai người họ đang phân tích một cách nghiêm túc, không hề kiêng kỵ những du khách còn lại.
Nghe thấy bọn họ phân tích, Phó Bá Nhạc càng thêm khẳng định suy đoán của mình rằng ba người được gọi là người của Học Viện Pháp Y Hàm Giang này thực chất chính là diễn viên nhà ma, bọn họ vẫn đang tích cực phối hợp với diễn viên trong nhà ma diễn tiếp.
“Diễn đi, xem mấy người có thể diễn đến khi nào.” Phó Bá Nhạc đột nhiên mở miệng, anh ta cười khinh thường làm cho Tôn Tiểu Quân đứng bên cạnh sợ đến giật mình một cái.
“Vừa rồi chúng ta cũng đã thấy được sức mạnh của nhà ma này rồi, tiếp theo, chúng ta hãy kiểm tra từng phòng một, đừng có lo lắng gì cả.” Ngụy Siêu Siêu có chút thất vọng, ngay từ đầu anh ta vẫn còn rất tò mò về nhà ma của Trần Ca, hiện tại lại phát hiện ra thủ đoạn dọa người ở đây quá bình thường, không khác gì những nhà ma trên thị trường cả: “Mọi người hãy đẩy nhanh tốc độ qua cửa đi, tôi còn phải bắt kịp chuyến bay buổi chiều.”
Thị trấn in lặng rất lớn, những người thiết kế nhà ma đẩy liên tiếp ba cánh cửa nhưng vẫn không phát hiện ra thứ gì, bọn họ cũng dần dần thả lỏng.
“Nhà ma này cũng có ý tứ đấy? Tất cả đều là phòng trống? Bên trong không có đạo cụ đáng sợ và cũng không sắp xếp diễn viên, giống như cảnh này còn chưa hoàn thiện vậy.” Lương Tam cũng bắt đầu than thở, anh ta cảm thấy mình đặc biết chạy đến nhà ma ở Hàm Giang này chơi là rất phí công.
Mấy người lại càng ít chú ý đến xung quanh hơn, nhưng Tả Hàn và Hạc Sơn lại rất lo lắng: “Trong mỗi phòng đều có thể nghe thấy tiếng người nói chuyện, nhưng sau khi mở cửa ra thì lại không nhìn thấy ai cả, điều này có hơi lạ.”
“Tiếng thì thầm nói chuyện đó cũng không giống như là ghi âm lại rồi phát ra, nó giống như có ai đó đang nói vào tai của chúng ta vậy.”
“Trước tiên đừng động vào nơi này, theo sát bọn họ, để họ dò con đường phía trước cho.” Ngay khi Tả Hàn nói xong, giọng nói của Ngụy Siêu Siêu đã phát ra từ phía trước của đội.
“Hả? Tôi tìm thấy một thứ thú vị!”
Trước mặt Ngụy Siêu Siêu là lối vào của một tòa nhà ngầm, một thông báo tìm người mất tích được dán trên bức tường bên cạnh anh ta, đứa trẻ mất tích tên là Giang Minh.
Lối vào hành lang ở ngay trước mặt, bậc thang lại đi xuống dưới, bởi vì ánh sáng quá tối nên khi đứng ngoài hành lang, bọn họ không thể nhìn thấy ở dưới lòng đất còn bao nhiêu tầng.
“Không gian bên trong lớn như vậy sao? Tôi còn tưởng rằng chỉ có một tầng...” Linh cảm xấu trong lòng Thượng Quan Khinh Hồng càng ngày càng mạnh, anh ta theo sát phía sau Mã Phong.
“Vào xem một chút đi.” Lương Tam mở cửa sắt của tòa nhà, khi bước vào hành lang vẫn chưa cảm thấy có gì khác thường, nhưng sau khi ở một lúc lâu, anh ta đột nhiên phát hiện ra vấn đề: “Ở đây thật yên tĩnh, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, ngay cả nhạc nền của nhà ma cũng đột nhiên biến mất.”
“Đúng vậy thật, ngoài đường và bên trong này dường như là hai thế giới khác nhau, làm sao cậu ta có thể làm được nhỉ?" Lương Nhị cũng bước vào: “Yên tĩnh đến mức kỳ quái, hiện tại mới có chút cảm giác nhà ma rồi đấy.”