Nhìn thấy tin tức trên điện thoại của chú Từ, Trần Ca sửng sốt, anh vuốt màn hình điện thoại, cũng có rất nhiều tin tức tương tự.
“Sau khi đứa nhỏ đó tỉnh lại, nó không nói gì ngoại trừ Khu vui chơi Thế Kỷ Mới?” Trần Ca nói rất nhanh.
“Cái mà cậu quan tâm cũng đặc biệt thật nhỉ?” Chú Từ nhận lại điện thoại: “Nội dung cụ thể tốt nhất cậu nên nói với Giám đốc La thì hơn, phía truyền thông đã liên hệ với ông ấy rồi, dù sao thì chuyện này cũng là một cơ hội, nhưng nếu xử lý không tốt, cũng sẽ gây ra tác dụng phụ rất lớn đấy.”
“Vâng, cháu sẽ đến gặp ông ấy ngay bây giờ.” Trần Ca tiện tay nhặt một cái áo khoác khoác lên người, vội vàng chạy ra khỏi nhà ma của mình.
“Đứa nhỏ bị hôn mê vì tai nạn xe cộ, ý chí và tàn hồn rất có thể đã bị cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma dụ dỗ, tối hôm qua mới rời đi cùng với mình, cho nên hiện tại mới có thể tỉnh lại! Thời điểm cũng vừa vặn, điều này cũng có thể lý giải tại sao cậu ta vừa mới mở miệng thì đã nhắc đến Khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Khi bọn họ rời đi, mình đã nhiều lần nhấn mạnh với họ rằng nếu gặp nguy hiểm ở bên ngoài, bọn họ có thể đến Khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoại ô phía Tây Hàm Giang để tìm mình.”
Nếu giải thích theo ngọn nguồn, thì đây hoàn toàn không phải là một phép màu y học, mà là công lao của Trần Ca.
Chạy một mạch đến văn phòng của Giám đốc La, Trần Ca đẩy cửa bước vào sau khi được sự đồng ý của Giám đốc La.
“Giám đốc La, ngài tìm tôi sao?” Trần Ca thở hổn hển, áo khoác bên ngoài còn chưa đóng hết khóa.
“Tại sao cậu phải vội vàng hấp tấp thế? Trước tiên uống một ngụm nước đã, qua đây ngồi đi.”
“Nghe nói một số phương tiện truyền thông đã tìm tới cửa?”
“Không vội, để tôi cho cậu xem một thứ trước.” Giám đốc La quay chiếc máy tính xách tay trên bàn về phía Trần Ca và nhấn nút phát.
Trên màn hình đang phát một đoạn phim quảng cáo về Khu vui chơi Tương Lai Ảo, hư cấu và hiện thực kết hợp, tất cả các phương diện đều có thể đè bẹp Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, chỉ đứng ở bên cạnh quan sát cũng đã cảm thấy chấn động, chứ đừng nói đến tự mình đi trải nghiệm.
“Tiểu Trần, cậu nghĩ chúng ta có thể làm ra một bộ phim quảng cáo như vậy không?” Giám đốc La nhìn về phía Trần Ca: “Nói ra cái nhìn chân thực của cậu đi.”
“Không thể, công viên của chúng ta chỉ là công viên thế hệ thứ tư, hoạt động chủ yếu dựa vào các loại thiết bị khác nhau, về mặt công nghệ thì hoàn toàn không thể so sánh được với họ, rất khó có thể tạo ra hiệu ứng chấn động đó.” Trần Ca cảm thấy mình đã đánh giá thấp Khu vui chơi Tương Lai Ảo, đối thủ này rất xảo quyệt, bọn họ chuẩn bị tổng cộng năm đoạn phim quảng cáo, trong đó có ba cái đều là những thứ Trần Ca chưa từng thấy qua, trong đó đoạn phim cuối cùng có liên quan đến nhà ma bên họ, có thể nói là trực tiếp khiêu chiến với nhà ma của Trần Ca.
Đây cũng chính là tự tin của Khu vui chơi Tương Lai Ảo, không chỉ muốn đánh bại bạn mà còn phải đánh bại bạn trong lĩnh vực mạnh nhất của bạn, cướp đi tất cả những khách hàng quen thuộc mà bạn đã khó khăn cực nhọc tích lũy được.
“Ngay cả khi công viên của chúng ta có thể tạo ra hiệu quả như vậy, thì cũng không có đủ thời gian và kinh phí để làm một bộ phim quảng cáo như vậy.” Giám độc La lấy điện thoại di động ra, nhấp vào một số nền tảng xã hội, giải trí và video phổ biến và chỉ cần tùy tiện vuốt một cái là có thể nhìn thấy quảng cáo của Khu vui chơi Tương Lai Ảo: “Để quảng bá bản thân, họ thực sự đã trả rất nhiều tiền, hơn nữa hiệu quả cũng vô cùng tốt, rất người muốn đến tham quan khu vui chơi của họ, vé bán trước trực tuyến đã được mọi người mua hết trước một ngày.”
“Khí thế của bọn họ rất mạnh, điều này rất bất lợi cho chúng ta.” Trần Ca nhìn những quảng cáo tràn ngập của Khu vui chơi Tương Lai Ảo, trong lòng cũng rất ghen tị, vì để quảng cáo cho nhà ma của mình, anh đã phải làm video ngắn, phát sóng trực tiếp, có thể nói là vào sinh ra tử, thiếu chút nữa còn vứt cái mạng của mình đi, thật sự là tức chết mất: “Giám đốc La, chúng ta cũng đã đưa lên bao nhiêu quảng cáo rồi?”
“Đây cũng chính là lý do tôi gọi cậu đến.” Giám đốc La uống một ngụm nước trong cốc, đi tới bên cạnh cửa sổ, nhìn xuống Khu vui chơi Thế Kỷ Mới: “Chúng ta kinh phí có hạn, không được thị trường ưa thích, muốn tồn tại chỉ có thể dùng những thủ đoạn mạo hiểm mà thôi.”
“Ngài định làm như thế nào?” Trần Ca không hỏi Giám đốc La dự định làm gì, mà là trực tiếp hỏi luôn cách làm, anh rất tin tưởng Giám đốc La, cũng biết rằng Giám đốc La là người trong giới kinh doanh, tầm nhìn chắc chắn xa hơn anh.
“Trước tiên cho tôi hỏi cậu một chuyện, cậu nhất định phải trả lời thật lòng với tôi.” Giám đốc La mở điện thoại, mở ra tin tức mà vừa nãy chú Từ cho Trần Ca nhìn: “Chuyện này là thật sao?”
“Giám đốc La, tôi hoàn toàn không hiểu ý của ngài.”
“Câu nói đầu tiên của một người đã hôn mê năm năm là Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, nơi mà cậu ta gặp tai nạn xe cũng cách chúng ta rất xa, quỹ tích cuộc sống mỗi ngày của cậu ta cũng hoàn toàn không liên quan gì đến chúng ta, tại sao cậu ta lại nói một câu như vậy?" Giám đốc La tự rót một tách trà cho Trần Ca: “Chuyện này liên quan đến cậu không?”
“Tôi?”
“Đừng vội phủ nhận, sáng nay có rất nhiều phương tiện truyền thông đồng thời liên lạc với tôi, cậu có thể xem qua hồ sơ phỏng vấn nội bộ của họ, cũng như một số thông tin do người nhà bệnh nhân hôn mê tiết lộ với cảnh sát.” Giám đốc La bấm vào một tập tin trên điện thoại di động, bên trong có rất nhiều video và tư liệu văn bản: “Trước tiên hãy xem cái này đi.”
Đoạn video đầu tiên được quay ở hành lang bên ngoài bệnh viện, hình ảnh rất mờ và có vẻ như nó đã được quay lén.
Trong video, một cậu bé mặc áo bệnh viện đang giao tiếp với bố mẹ, cậu ta ấp a ấp úng, nói ngắt quãng, trên tay còn cầm một cây bút, thỉnh thoảng lại làm ra vài cử chỉ.
Ý mà cậu ta muốn nói đại khái chính là cậu ta đã nhìn thấy thế giới sau khi con người ta chết đi trong lúc hôn mê.
Rất nhiều chuyện cậu ta cũng không nhớ rõ, chỉ biết là nơi đó vô cùng đáng sợ, một mình giãy dụa trong đó, cuối cùng được một người đàn ông cứu ra.
Những chữ Khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoại ô phía Tây cũng là do người đàn ông đó nói với cậu ta, và ngoài điều đó ra, cậu ta không còn ký ức nào khác.
Qua đoạn video có thể thấy mặc dù cậu bé đang trong tình trạng tồi tệ nhưng cũng rất tỉnh táo, điều quan trọng nhất là đôi mắt của cậu ta rất trong suốt, không có vẻ gì là đang nói dối cả.
“Giám đốc La, video này cũng không thể nói được cái gì cả?”
“Cậu cứ tiếp tục xem đi.”
Các bác sĩ và y tá trong bệnh viện đều ngạc nhiên, câu chuyện về thế giới sau khi chết quá hấp dẫn, bọn họ đã tìm kiếm trên mạng những nội dung liên quan đến Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, muốn tìm mối quan hệ giữa khu vui chơi này và cậu bé bị hôn mê, ai biết rằng bác sĩ đã vô tình tìm thấy ảnh chụp của Trần Ca trong lúc tìm kiếm thông tin, cậu bé vừa tỉnh dậy sau cơn mê đã trở nên rất kích động.
Cậu ta vẫn chưa thể nói năng lưu loát, vì vậy cậu ta chỉ có thể tiếp tục chỉ vào bức ảnh của Trần Ca.
Bác sĩ đã trao đổi với cậu ta một lúc lâu mới phát hiện ra rằng người đàn ông đưa cậu bé thoát khỏi "thế giới sau khi chết" giống với Trần Ca trong bức ảnh đến 80%.
Bệnh viện và Khu vui chơi Thế Kỷ Mới cách rất xa nhau, người hôn mê và Trần Ca năm năm trước, hai nơi hoàn toàn không liên quan và hai người hoàn toàn không có liên hệ, lại kết nối với nhau một cách kỳ lạ, toàn bộ sự việc đã chạy một mạch từ khoa học sang thần học.
Bác sĩ cũng không thể giải thích nổi, và cảnh đáng ngạc nhiên nhất đã xuất hiện ở cuối video.
Cánh cửa phòng bệnh khác được đẩy ra, một y tá xông vào đám đông và chạy đến bên cạnh bác sĩ nói rằng có một cô gái khác ở phòng bệnh VIP đã hôn mê ba năm mới tỉnh dậy, cô ấy dường như cũng có ấn tượng rất sâu sắc về cái nơi tên Khu vui chơi Thế Kỷ Mới!
Bác sĩ vội vã vào phòng bệnh VIP và cố gắng cho cô gái xem ảnh của Trần Ca, kết quả là cô gái đó chỉ ngồi khóc.
Từ những biểu hiện bất thường đó có thể suy ra rằng, tất cả những chuyện này không phải ngẫu nhiên, người đàn ông tên Trần Ca đó dường như đã thực sự bước vào thế giới sau khi chết và giải cứu bọn họ.
Sau khi video được phát xong, Giám đốc La nhìn về phía Trần Ca: “Uống trà đi.”
“Giám đốc La, ngài thật sự đi tin những đoạn video này sao?” Trần Ca bày ra vẻ mặt đau khổ: “Nếu tôi thực sự có khả năng đó, tôi còn đi mở một nhà ma sao?”
“Tôi không quan tâm những gì họ nói có phải là sự thật hay không, điều tôi quan tâm là hiện tại những tin tức này có thể giúp chúng ta thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này.” Giám đốc La mở ngăn kéo ra, đặt một vài tài liệu lên bàn: “Tôi muốn thử một phương pháp tuyên truyền mà trước nay chưa từng có.”