Âm thanh bùn nhão rơi xuống từ từ tới gần, Trần Ca nghiêng người dựa vào bên cạnh phòng, giơ búa của bác sĩ nát sọ trong tay lên.
Trong bóng tối xuất hiện ánh sáng, ngay sau đó một bóng hình màu trắng đi ra từ con đường không được sơn trắng kia.
Người nọ mặc áo khoác trắng, đeo khẩu trang thật dày, dưới cánh tay kẹp cái đèn pin, hai tay xách theo hai cái thùng lớn màu đỏ.
Anh ta di chuyển rất nhanh, thứ đồ sền sệt không ngừng chảy ra từ trong thùng.
Khi người nọ dần đến gần, một mùi gay mũi xộc đến.
Không phải là formalin đơn thuần, trong đó còn pha tạp thêm một mùi cực kì buồn nôn.
“Đây... hình như là một người sống.”
Trần Ca cũng không buông búa của bác sĩ nát sọ xuống, hai mắt anh nhìn chằm chằm đối phương: “Nhân viên trường học ư? Nhưng tại sao anh ta lại chạy tới nhà xác dưới lòng đất lúc 10 giờ đêm?”
Người tới mặc chiếc áo khoác trắng không vừa thân, cơ thể cường tráng, sức lực rất lớn, mang găng tay cao su, xách theo hai cái thùng lớn nhưng vẫn đi rất nhanh.
“Người này muốn làm gì? Vì sao anh ta lại đi vào sâu bên trong nhà xác?”
Người đàn ông trước mắt cực kì đáng ngờ, nhìn trang phục thì giống như nhân viên trường học nhưng thời gian xuất hiện và hành động của anh ta lại khiến Trần Ca khó hiểu.
Trần Ca suy nghĩ trong chốc lát rồi bỏ cuộc, manh mối trong tay anh quá ít nên anh quyết định dùng phương pháp trực tiếp để giải quyết chuyện này.
“Nếu như anh ta đi vào cái phòng này thì mình sẽ nói chuyện tử tế với anh ta. Nếu như anh ta không vào, vậy mình sẽ đi theo phía sau, tạm thời không đánh rắn động cỏ.”
Có thể là do tính cách nên Trần Ca rất ít khi ép buộc người khác, anh cho người nọ một cơ hội lựa chọn, như vậy thì cho dù có ngộ thương, trong lòng cũng dễ chịu hơn chút.
Trần Ca nắm chặt cán búa, nín thở.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, thứ trong thùng nước đã đổ ra không ít, người nọ cau mày, tâm trạng có vẻ không tốt.
Anh ta buồn bực cắm mặt đi về phía trước, lúc đi ngang qua nhà xác cỡ vừa chỗ Trần Ca, anh ta nhìn thoáng qua bên cạnh, phát hiện cửa nhà xác bị người đẩy ra.
“Không phải lúc mình đi đã đóng kỹ cửa này rồi à? Ai mở ra đây? Lý Húc cũng vào rồi?” Sau lớp khẩu trang truyền ra giọng của một người đàn ông, anh ta dừng lại nhìn quanh bốn phía, thấp giọng chửi một câu.
Tính tình người đàn ông này rất kém, anh ta đặt thùng nước xuống, đưa bàn tay đeo găng cao su về hướng cửa nhà xác.
Lúc ngón tay anh ta vừa đụng tới chốt cửa, đang chuẩn bị đi vào thì trong con đường người đi ở ngã ba truyền đến tiếng của một người đàn ông khác.
“Anh Uy! Đỡ hơn chưa? Sao hôm nay lâu quá vậy?” Một người đàn ông vừa gầy vừa lùn, da rất đen, cầm đèn pin chạy vào.
“Đồ phải xử lý hôm nay hơi nhiều.” Người đàn ông được gọi là anh Uy không đi vào trong phòng, anh ta thu tay về, nghi ngờ liếc nhìn người đàn ông đen gầy: “Cậu vào đây làm gì? Không phải tôi nói cậu đi trấn an bảo vệ à? Lát nữa nếu như bọn họ tới, bên chúng ta không dễ ăn nói đâu.”
“Yên tâm đi, mấy tên bảo vệ kia nhát gan như chuột, bọn họ tuyệt đối không tới đây đâu.” Lý Húc nhìn vào nhà xác cỡ vừa, sau khi không phát hiện có gì bất thường thì thu lại ánh mắt, cậu ta hạ giọng, tiến đến bên cạnh anh Uy: “Có điều nói đi nói lại, tốt nhất chúng ta không nên ở lại chỗ này quá lâu. Ngày hôm nay, lúc đám bảo vệ kia nói chuyện, tôi nghe trộm được một vài thứ.”
“Bọn họ nói gì?”
“Nhà xác dưới lòng đất này bị ma ám.” Lý Húc thần bí nói với anh Uy.
“Ma ám? Cậu còn tin thứ này?” Anh Uy nhấc thùng nước màu đỏ đặt trước mặt Lý Húc: “Đừng nói nhảm nữa, nếu đã vào thì giúp tôi xử lý mấy thứ này, nhìn đã thấy ghê.”
Lý Húc nghi ngờ nhìn anh Uy, tăng nhanh tốc độ nói: “Không chỉ bảo vệ mà còn có cả đám sinh viên lớp lớn, bọn họ đều biết nhà xác dưới lòng đất bị ma ám. Anh Uy, anh suy nghĩ kĩ mà xem, bình thường đến học viện y giúp bọn họ xử lý thi thể, đều là do bọn họ chuẩn bị sẵn từ trước, chúng ta tranh thủ buổi đêm chuyển lên xe là xong. Nhưng mà cái trường này bằng lòng trả giá cao cho chúng ta chứ không muốn tự đi xử lý, về mặt này chắc chắn có vấn đề!”
“Kiếm tiền là được, còn thứ gì đáng sợ hơn đói nghèo hả?” Anh Uy xách theo thùng nước màu đỏ, đi vào sâu phía trong hành lang. Bởi vì thùng nước chứa quá đầy, chỉ cần động tác có biên độ lớn là thứ sền sệt bên trong sẽ đổ ra.
“Tôi không mang găng tay mà!” Lý Húc kêu lên một tiếng, thấy anh Uy không để ý tới mình thì đành bất đắc dĩ dùng hai tay nhấc cái thùng nước trước mặt, đuổi theo.
Đợi khi hai người đi xa, Trần Ca mới bước ra từ sau cửa. Anh nhìn thoáng qua chất lỏng sền sệt dưới đất nhưng cũng không nhận ra được đó là vật gì.
“Vừa khéo để bọn họ đi phía trước dò đường, nếu như gặp phải nguy hiểm, mình còn có thể chăm sóc cho bọn họ.”
Trần Ca vừa bước ra khỏi cửa phòng, mèo trắng nằm trên ba lô đột nhiên kêu lên một tiếng. Trần Ca quay đầu lại nhìn, phát hiện đầu của mô hình cơ thể người nằm trên bàn sắt đã quay ra cửa, đôi mắt vốn còn nhìn chằm chằm vào quả táo bị hỏng, bây giờ lại nhìn thẳng vào mình.
“Quả táo hẳn là biểu thị sinh mệnh, mô hình nhìn về quả táo thể hiện nó khát vọng sự sống. Bây giờ tên này dán mắt vào mình, nó chuẩn bị cướp cơ thể của mình à?”
Nếu như không nhờ mèo trắng nhắc nhở, chắc chắn Trần Ca không phát hiện ra.
“Bị một cái mô hình nhìn chằm chằm sau lưng, ngẫm lại cũng đáng sợ thật.” Trần Ca không hề do dự, đi thẳng tới bên cạnh mô hình người, mắt đối mắt với nó một lúc. Sau đó hai tay ôm lấy đầu mô hình, vặn đầu của nó một phát.
“Mày muốn nhìn, vậy tao cho mày nhìn đủ luôn.” Trần Ca bỏ đầu mô hình vào ba lô, ném chung một chỗ với quyển truyện tranh và máy cát-sét mini.
Tiếng bước chân trong lối đi đã đi xa, Trần Ca lo bị lạc mất hai người kia nên không ở lại nhà xác cỡ vừa nữa, nhanh chân đuổi theo.
Lối đi sơn trắng trông có hơi đáng sợ, Trần Ca lại đi qua vài cái nhà kho, càng đi trong lòng anh càng cảm thấy kì lạ: “Trương Lực nói bên ngoài nhà xác dưới lòng đất tổng cộng có bảy nhà kho, đi tiếp về phía trước sẽ tiến vào khu vực giữa nhà xác dưới lòng đất, nơi đấy là khu vực cấm phía nhà trường đã nghiêm lệnh nhân viên đi vào.”
Nhiệt độ đã xuống thấp đến mức không bình thường, chẳng khác nào toàn bộ tủ đông trong nhà kho đều bị mở ra, giữa khe hở gạch trong tường cũng tản ra hơi lạnh.
Hai người trước mặt kia cũng nhận ra tình hình có vấn đề, bọn họ bước chậm lại, Trần Ca nhân cơ hội này kéo gần khoảng cách với bọn họ.
Hai bên cách nhau khoảng vài mét, Trần Ca nấp ở chỗ rẽ, dùng Âm Đồng để quan sát hai người kia.
“Anh Uy, thôi anh cứ xách đi, vừa nãy thứ gì trong thùng văng lên tay tôi.” Lý Húc buông thùng nước xuống, lấy đèn pin chiếu lên tay mình, lòng bàn tay cậu ta hiện ra những chấm đỏ nhạt, giống như bị côn trùng đốt: “Cũng không có cảm giác gì nhưng mà trông khá ghê.”
“Cậu lắm chuyện thật đấy, đấy đều là thuốc hóa học, trở về dội nước là xong.” Anh Uy đưa đèn pin cầm tay của mình cho Lý Húc, bảo cậu ta hỗ trợ soi đường, mình thì xách hai cái thùng nước lớn lên.