“Mấy người có nghe thấy âm thanh kỳ quái nào không?” Tần Quảng hai tay ôm đầu búp bê, đứng canh giữ cửa phòng, giống như một linh vật.
Nhiệm vụ mà Tả Hàn sắp xếp cho anh ta chính là để anh ta canh cửa, bởi vì chiếc đầu búp bê vải trong tay anh ta có thể xua tan màn sương đen, khiến lệ quỷ né tránh.
Lý do này đã thuyết phục được Tần Quảng, vừa rồi trong sương mù tối tăm, anh ta cũng phát hiện đầu búp bê quả thực có tác dụng này, hiện tại mà có người yêu cầu anh giao đầu búp bê ra, có lẽ anh ta cũng sẽ không nguyện ý.
“Anh canh giữ ở bên ngoài, đừng nhúc nhích, nếu có ma quỷ đến đây thì nhớ nhắc nhở chúng tôi.” Tả Hàn và mấy người của Học viện Pháp Y Hàm Giang tìm kiếm trong phòng, ý định thực sự của cậu khi để Tần Quảng canh giữ bên ngoài là muốn khiến Tần Quảng thu hút sự chú ý của ma quỷ, như vậy thì cho dù có ma thật đến đây, mục tiêu chính của chúng cũng là nhắm vào Tần Quảng.
“Được.” Tần Quảng vừa mới trả lời xong, lại nghe thấy một tiếng động kỳ lạ truyền đến từ dưới tầng.
Chậm rãi quay đầu lại, Tần Quảng nhìn chằm chằm lối vào hành lang.
Những bức tường cũ nát được treo những dòng chữ Phúc màu trắng, tiền giấy rải đầy trên mặt đất, một bát cơm trắng được đặt ở cửa, tòa nhà này trông giống như một ngôi mộ lớn được mai táng cùng với một đống người chết.
“Không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu, mình chỉ đang chơi nhà ma mà thôi, mấy cảnh siêu nhiên thật mình còn đến rồi, chẳng lẽ còn sợ những thứ giả tạo này sao?" Tần Quảng cố gắng tự an ủi mình, nhưng cảm xúc sợ hãi này cứ ngày một xuất hiện, giống như cỏ dại độc điên cuồng mọc lên, càng tự an ủi chính mình, não lại tự nghĩ đến.
Ánh mắt Tần Quảng không khống chế được mà quét về phía lối vào của hành lang, bởi vì không có ai đi qua trong một thời gian dài, đèn cảm âm ở góc hành lang đã tự tắt, toàn bộ hành lang chìm trong bóng tối.
“Hít... Có chút đáng sợ...”
Sau khi hít một hơi lạnh, Tần Quảng rụt rụt người lại, anh ta cũng không biết tại sao trong lòng lại có dự cảm xấu, giống như bản năng của một sinh vật đang thúc giục anh ta rời khỏi nơi nguy hiểm này.
“Mấy người cần bao lâu mới xong vậy?” Tần Quảng quay đầu lại hỏi Tả Hàn, giọng Tả Hàn từ trong phòng ngủ truyền ra.
“Sắp rồi.”
Sau khi nhận được hồi âm, Tần Quảng cảm thấy yên tâm hơn một chút, hiện tại anh ta giống như một đứa trẻ không dám ngủ một mình, cứ cách một lúc lại phải nói chuyện với người lớn xem người lớn đã rời đi chưa.
Ngay khi trái tim không căng thẳng nữa, một tia sáng lạnh lẽo đột nhiên chiếu vào mặt anh ta, đèn cảm âm ở góc cầu thang sáng lên một cách khó hiểu.
“Hành lang không có ai qua lại mà? Mình có nghe thấy tiếng động nào đâu!" Anh ta nhìn chằm chằm vào góc cầu thang, cũng không nhìn thấy vết máu bắt đầu rỉ ra từ các vết nứt trên tường, mà chỉ nhìn thấy màn sương đen từ từ trôi vào hành lang.
“Sương mù đã vào trong hành lang rồi sao?” Nhịp tim của anh ta bắt đầu tăng nhanh, trong sương mù mờ ảo dường như có người đang đi qua đi lại.
Tập trung tinh thần, Tần Quảng nhìn chằm chằm về phía góc hành lang, vừa chớp mắt một cái, khuôn mặt của một đứa trẻ đột nhiên nhô ra từ bức tường góc!
“ĐCM!”
Ôm lấy đầu búp bê, Tần Quảng vội vàng lui về phía sau, cơ thể đập vào cửa phòng.
“Có chuyện gì vậy?” Tả Hàn và Hạc Sơn chạy ra sau khi nghe thấy tiếng động.
“Chỗ đó có một đứa trẻ! Hình như nó vẫn luôn theo dõi chúng ta!" Tần Quảng ôm chặt đầu búp bê vải, nhìn chằm chằm đầu hành lang.
Hạc Sơn hùng hổ đi tới đầu cầu thang, nhưng nơi đó không có đứa trẻ nào cả: “Có phải là anh đã bị ảo giác rồi không vậy?”
“Anh ta không nói dối đâu, quả thực vừa nãy có người đứng trong hành lang.” Tả Hàn chỉ vào đèn cảm âm: “Đèn hành lang đang bật, có người đã từng ở đây. Chúng ta nhất định phải tăng nhanh tốc độ, ông chủ Trần sẽ không cho chúng ta thêm thời gian nữa đâu.”
Việc toàn bộ ma quỷ trong cảnh đều phát điên đáng sợ như thế nào, Tả Hàn đã tự mình trải qua, đó là ký ức mà dù có chết cậu cũng không muốn nhớ lại.
“Đi vào trong phòng đi, nhanh lên!” Tả Hàn rõ ràng muốn đấy nhanh tiến độ, Tần Quảng cũng không dám một mình canh cửa nữa, bốn người cùng nhau vào trong phòng, tìm kiếm các manh mối khác nhau.
“Thời gian đã quá muộn rồi.” Trán Tả Hàn đổ mồ hôi, ánh mắt đầy bất an, đây là lần đầu tiên thầy Vương ở bên cạnh nhìn thấy Tả Hàn có cảm xúc như vậy.
Qua cửa là chuyện gần như không thể, Tả Hàn đã bắt đầu nghĩ về đường lui của mình, trong đội bốn người chỉ còn Hạc Sơn và Tần Quảng là vẫn đang cố gắng tìm kiếm manh mối.
“Tôi đã phát hiện ra một điều rất kỳ lạ, trong tòa nhà này, phàm là những nhà có trẻ em, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.” Hạc Sơn tìm thấy một bức ảnh chụp gia đình trên bệ cửa sổ, khuôn mặt của người lớn được giữ nguyên, nhưng khuôn mặt của đứa trẻ đã bị cào đi: “Tòa nhà này dường như có một con quỷ đang khát vọng có một gia đình và tình yêu, nó rất ghen tị với những gia đình hạnh phúc và vui vẻ đó, gia đình nào càng hạnh phúc thì kết cục càng tồi tệ.”
“Cậu nói có chút phiến diện rồi, tôi lại nghĩ con ma này rất đơn giản, cho dù nó là đại biểu cho ác ma, nhưng cũng là một cái ác rất hỗn loạn.” Tả Hàn nhìn chằm chằm bức ảnh trong tay Hạc Sơn: “Giống như mấy đứa trẻ thích xé cánh chuồn chuồn, hoặc là đánh cắp chó con và mèo con, sau đó làm chúng bị thương, mặc dù hành vi của chúng là rất đáng trách nhưng điều đó cũng chỉ cho thấy chúng không được hướng dẫn một cách chính xác mà thôi.”
Tả Hàn đặt bức ảnh chụp gia đình vào vị trí: “Mấy người có còn nhớ Tòa nhà Số 2 của chung cư Cửu Hồng không? Chính là cái bệnh viện tâm thần tư nhân mà chúng ta vừa khám phá ý.”
“Tiền bối, tại sao đột nhiên anh lại nói về nơi đó vậy? Phong cách bên trong của hai tòa nhà hoàn toàn khác nhau, Tòa nhà Số 2 gần giống bệnh viện, còn Tòa nhà Số 1 như là một khu dân cư rất bình thường.” Hạc Sơn có chút không hiểu.
“Cậu thử suy nghĩ kỹ những lời tôi nói xem, con quỷ trong tòa nhà là một con quái vật chưa tự nhận thức được bản thân, nếu gặp đúng người, có lẽ nó sẽ sớm hối cải và trở thành một con quỷ tốt. Nhưng điều khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng chính là, cái bệnh viện mà chúng ta vừa đi qua chính là cảnh cuối cùng, nó không những không được điều trị tốt mà còn bị dẫn đến một vực thẳm càng đen tối hơn.” Tả Hàn nói rõ mối quan hệ giữa hai tòa nhà: “Theo suy đoán của tôi, mỗi tòa nhà trong cảnh ẩn này đều ẩn chứa một phần cơ thể của búp bê vải, nếu muốn tìm đủ cơ thể của búp bê, chúng ta phải trải qua toàn bộ quá khứ của con búp bê, xem nó từng bước đi vào vực thẳm và trở thành bộ dạng mà nó ghê tởm nhất.”
“Chúng ta mới chỉ tìm được một cái đầu, vậy có nghĩa là chúng ta phải đi ít nhất bốn tòa nhà nữa sao?” Tần Quảng tuyệt vọng.
“Nhà ma sẽ không thể nào giao một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành được, cho nên tôi đã suy nghĩ thử một chút, nhiệm vụ lần này thực ra không phải là tìm các phần cơ thể của búp bê và mang nó ra ngoài, mà là trải nghiệm quá khứ của búp bê và tìm ra cách để cảm hóa nó, giúp nó nhận thức đúng đắn về bản thân. Ít nhất hãy là phải khiến nó giơ cao đánh khẽ, tha cho mấy người chúng ta.” Tả Hàn nói vô cùng chắc chắn.
“Tích cực như vậy sao?” Tần Quảng có chút không thể chấp nhận được, đương nhiên cũng không thể trách anh ta được, dù sao ấn tượng đầu tiên mà nhà ma mang đến cho người khác là cực kỳ kinh khủng, như muốn dọa người nôn ra dịch mật, ai ngờ được dưới cái vẻ "bề ngoài dữ tợn" đó lại là một bên trong dịu dàng như vậy.
“Cơ thể của con búp bê vải có thể xua tan sương mù đen, ông chủ của nhà ma đã yêu cầu chúng ta tìm phần cơ thể của búp bê vải, trước hết để ép chúng ta phải trải nghiệm cuộc sống của con quỷ đó, và thứ hai, phần cơ thể của con quỷ đó cũng là một loại bảo vệ cho chúng ta, thuận tiện cho chúng ta hoàn thành nhiệm vụ. Ông chủ của nhà ma ám này rất lợi hại, mọi nhiệm vụ anh ta sắp xếp đều có ẩn ý.”
Nghe những gì Tả Hàn nói, hai tay đang ôm đầu con búp bê của Tần Quảng càng siết chặt hơn, anh ta cũng không biết rằng trong lời nói của Tả Hàn có xen lẫn cả những lời dối trá.
Thông tin mà Tả Hàn tiết lộ chỉ là để khiến Tần Quảng nghe lời và chủ động hơn trong việc hoàn thành những gì mà Tả Hàn yêu cầu.
Bây giờ số lượng du khách còn may mắn sống sót là rất ít, vì vậy Tả Hàn mới bắt đầu chú ý đến Tần Quảng, nếu như là thời gian trước, cậu ta thậm chí còn không có ý muốn nói chuyện với Tần Quảng, bởi vì bọn họ là hai người hoàn toàn khác nhau.
Thái độ tìm kiếm manh mối của Tả Hàn rõ ràng không còn tích cực như trước, mà sự chú ý của thầy Vương đều đang quan sát Tả Hàn, trong đội bốn người, chỉ có Hạc Sơn và Tần Quảng đang nỗ lực tìm kiếm manh mối còn sót lại trong nhà ma.
Đi vào phòng ngủ, Tần Quảng ôm cái đầu đi đến gần giường, anh ta phát hiện trên ga giường có một thứ giống như thuốc mỡ màu đen: “Đây là cái gì?”
Anh ta vén màn lên nhìn vào bên trong, giữa đám tạp chất đen kịt có hình dáng trong giống người sống, lờ mờ có thể nhìn thấy một vài dấu tay nhỏ trong khoảng trống đó.
Tần Quảng mang giày bước lên giường, ngồi xổm vào chỗ trống, lấy điện thoại ra, hướng đèn chiếu vào ga trải giường.
[Hôm nay nó lại tới nữa rồi, vẫn đứng ở cửa, không biết đang làm gì, hình như là muốn đi vào.]
[Nó trông giống như đứa con đã chết của tôi, ít nhất nó có bóng lưng rất giống.]
[Gia đình tôi cũng nhìn thấy nó, không phải ảo giác, nó thực sự tồn tại.]
[Rốt cuộc nó là con của ai? Tại sao đêm khuya lại xuất hiện ở hành lang?]
Chỉ nhìn dòng chữ trên ga giường, Tần Quảng đã cảm thấy rợn cả tóc gáy: “Trong tòa nhà này có một đứa bé ma!”
Tiếp tục nhìn xuống, Tần Quảng cảm thấy trong lồng ngực có một cỗ khí lạnh, giống như là nuốt một miếng đá vụn ngay trong mùa đông khắc nghiệt.
Anh ta đang chăm chú quan sát, cái dáng người ở trên ga giường bởi vì sự xuất hiện của ánh sáng điện thoại mà đột nhiên rung lên.
Tần Quảng quay đầu liếc nhìn Hạc Sơn, người đang đứng ở cửa phòng ngủ, cách anh ta gần nhất, cũng không có đi vào.
“Không phải là sinh viên y khoa kia, mình thì ngồi xổm ở đây không nhúc nhích, là ảo giác sao?" Tần Quảng không dám ở trong phòng ngủ nữa, anh ta đứng lên, trán chạm vào đỉnh màn, có hơi ngứa ngáy.
Đưa tay lên gãi gãi đầu, Tần Quảng vô thức ngẩng đầu lên nhìn một cái, nhưng vào đúng lúc này, phía trên cái màn trên đầu anh ta đang có rất nhiều gương mặt!
Đường nét của khuôn mặt nhợt nhạt in bên ngoài màn, khuôn mặt rõ ngũ quan lõm vào phía trong, tất cả những khuôn mặt đều đang nhìn chằm chằm vào anh ta. Hơn nữa không biết chúng đã nhìn chằm chằm vào anh ta bao lâu rồi.
“A!”
Tần Quảng ngã xuống giường, trên giường còn có dấu chân màu đen không biết là cái gì, hình như là đám quỷ bên ngoài chạy vào trong màn.
“Cứu! cứu tôi với!”
Ôm cái đầu con búp bê vải, Tần Quảng lăn lộn trên giường như một con bò điên, trực tiếp ngã nhào từ trên giường xuống.
Cơ thể anh ta bị màn bao lại, thanh cố định màn trên tường rơi xuống, anh ta gào thét lao ra khỏi phòng ngủ.
Hạc Sơn bị tiếng kêu đột ngột của Tần Quảng làm cho giật mình, chờ đến khi cậu kịp tỉnh táo lại thì đã thấy Tần Quảng lao về phía người mình như điên.
Hai người ngã xuống đất, cả người Tần Quảng quấn màn, lăn lộn trên mặt đất, hình như vẫn chưa bước ra khỏi sự sợ hãi.
“Yên lặng đi!” Tả Hàn không biết Tần Quảng đã nhìn thấy gì, nhưng từ phản ứng khoa trương của Tần Quảng lúc này, cậu có thể biết được giai đoạn cuối cùng của cảnh Minh Thai sắp bắt đầu!
Tần Quảng là người bị "tấn công" đầu tiên bởi vì anh ta đang cầm vật phẩm nhiệm vụ.
Tả Hàn ra hiệu với thầy Vương, và cả hai cùng hợp tác để đưa Tần Quảng ra khỏi màn.
“Có quỷ! Tôi đã nhìn thấy quỷ! Ở ngay trong màn!" Tần Quảng hét lên, sắc mặt tái nhợt, môi bị dọa sợ đến tím tái: “Tôi đã từng trải qua những chuyện kỳ dị, nhưng lần này cảm giác còn mạnh hơn lần trước, tôi không có nói dối mấy người đâu! Nơi này dường như thực sự bị ma ám!”
“Quỷ có tồn tại hay không thì tôi cũng không chắc, nhưng tôi biết rằng hầu hết thời gian, ma quỷ thường là một tín hiệu tâm lý do nạn nhân tự cho bản thân nghĩ vậy. Điều cậu cần làm bây giờ là hít thở thật sâu và đứng ở bên cạnh cùng chúng tôi.” Giọng nói của thầy Vương đều đặn mạnh mẽ, lời nói của ông ta làm cho Tần Quảng chậm rãi bình tĩnh lại.
“Cái phần cơ thể còn lại của con búp bê không có trong phòng này, chuẩn bị đi thôi.” So với thầy Vương, Tả Hàn có vẻ lạnh lùng hơn nhiều, cậu ta là người đầu tiên bước ra khỏi phòng và ra hành lang bên ngoài.
Màn sương đen bao phủ hành lang, trên tường có rất nhiều dấu tay máu của trẻ em, điều cần chú ý hơn là vết máu trên dấu tay vẫn chưa đông lại, có vẻ như bây giờ bọn trẻ vẫn đang bò bên ngoài.
“Cùng một cảnh, nhưng lại mang lại cho tôi cảm giác hoàn toàn khác so với khi mới bước vào trước đây.” Thầy Vương nhíu mày lại: “Thành thật mà nói, những hiện trường vụ án mà tôi từng đi qua cũng không có đáng sợ như ở đây.”
“Thứ đáng sợ hơn vẫn còn ở phía sau.” Tả Hàn kéo Tần Quảng đến trước mặt: “Hiện tại chúng ta đang ở cảnh ẩn, có nghĩa đây là cảnh cuối cùng mà chúng ta cần trải nghiệm, con đường đi ra ngoài có lẽ sẽ ở chỗ sâu nhất của cảnh này. Nếu chúng ta bị những chuyện ngoài ý muốn tách ra, vậy thì hãy cứ chạy đến chỗ sâu nhất của cảnh này, hiểu không?”
“Hiểu.” Tần Quảng cảm thấy Tả Hàn thật đúng là người trượng nghĩa, tất cả tin tức đều chia sẻ với anh ta, không có cố ý che giấu.
“Anh cầm đầu con búp bê phải đặc biệt chú ý, chúng ta có thể chạy thoát được hay không đều là phải nhờ anh đấy.” Tả Hàn còn muốn nói với Tần Quảng vài câu, nhưng trong hành lang lại đột nhiên xuất hiện dị thường, sương mù đen ngày càng dày đặc, tiếng giày cao gót giẫm trên mặt đất vang vọng trong tòa nhà này.
“Có người đến đây! Tiếng phát ra dưới tầng!" Tả Hàn dỏng tai lên, tất cả các tòa nhà và thế giới đằng sau cánh cửa trong cảnh Minh Thai đều đang bị đảo lộn, tầng một là tầng gần mặt đất nhất, còn tầng năm là tầng sâu nhất dưới lòng đất.
Âm thanh của giày cao gót va chạm với mặt đất dường như trực tiếp nổ tung trong tâm trí họ, Tả Hàn và Hạc Sơn liếc nhìn nhau, bọn họ nghĩ đến một truyền thuyết khác trong nhà ma.
Trong nhà ma này có một lệ quỷ áo đỏ đáng sợ xuất hiện ngẫu nhiên, không ai biết cô ta trông như thế nào, mọi người chỉ nhớ rằng họ đã nghe thấy tiếng giày cao gót giẫm lên mặt đất trước khi hôn mê.
“Quay lại như cũ! Đừng tiếp tục tìm kiếm trong tòa nhà này nữa! Đi ngay!”
Giọng điệu của Tả Hàn đột nhiên trở nên gấp gáp, cả bốn người đều chạy hết tốc lực ra bên ngoài tòa nhà.
Những con quái vật trong màn sương đen dường như biết mình đã bị phát hiện, chúng càng trở nên không kiêng kỵ gì hơn.
Tiếng khóc và tiếng cười đồng thời xuất hiện, cửa của các phòng bị đẩy ra, tiền giấy trên mặt đất bị gió thổi bay, một bản nhạc buồn quái dị vang lên trong hành lang kín.
Bốn du khách cắn răng chạy lên, một vài bóng đỏ từ từ hiện ra trong màn sương đen ở góc hành lang.
“Đó là cái gì vậy?” Tả Hàn cảm thấy không thể kiểm soát được và bắt đầu run rẩy, thậm chí cậu ta còn không biết tại sao mình lại phải sợ hãi như vậy.
Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, bóng đỏ trước mặt càng ngày càng rõ ràng hơn.
Mưa máu rơi trên mặt, một khuôn mặt với miệng bị khâu bằng chỉ là thứ lần đầu tiên xuất hiện trước mặt du khách.
“Mấy người có nhìn thấy con tôi không?”
Máu chảy dài trên áo mưa đỏ, cô ta còn chưa kịp dứt lời thì một người đàn ông béo phì khác mặc áo khoác đỏ bước ra.
Tay phải người này kéo một con dao làm bếp cực lớn, còn tay trái thì kéo một "xác chết" bê bết máu và bất tỉnh.
“Phó Bá Nhạc?”
Nhìn thấy Phó Bá Nhạc đã trở thành "đạo cụ nhà ma", hai mắt Tần Quảng gần như sắp nhảy ra khỏi hốc mắt, trái tim như bị kéo mạnh, suýt nữa trực tiếp ngất đi.
Ngay khi hai áo đỏ xuất hiện, tiếng cười nói của trẻ con phát ra từ trên đỉnh đầu của các du khách.
Ngẩng đầu nhìn lên, một đứa trẻ người đầy máu tươi đang tha theo một mảnh lớn cơ thể của con búp bê ở trên trần nhà!
“Ở lại chơi với tôi đi!”
Máu rơi trên mặt Tần Quảng, anh ta đi tít ở phía trước, lúc này ba áo đỏ đang vây quanh anh ta.
Hai chân Tần Quảng như nhũn ra, hoàn toàn không còn chút sức lực nào, tiếng bước chân ở dưới lầu cũng đang đến gần.
Một đôi giày cao gót màu đỏ từ từ hiện ra trong màn sương mù đen, cô ta dường như là một nữ hoàng nguyền rủa, xung quanh là vô số quái vật quái dị.
“Phía sau! Phía sau!" Tần Quảng hét lớn, giày cao gót chỉ còn cách Tả Hàn vài bước, bọn họ đang rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng, tất cả mọi người đều sắp ngã quỵ.
“Phía sau?” Phản ứng của Tả Hàn dường như chậm lại rất nhiều, cậu ta như thể vừa nhận ra điều gì đó, liền quay đầu nhìn về phía sau.
Cách màn sương đen, Tả Hàn tình cờ nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập lời nguyền rủa đó.
Tim đập loạn xạ, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng Tả Hàn vẫn cảm thấy da đầu mình tê dại.
Nhưng điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu ta và những du khách bình thường là cậu có ý chí kiên định vượt xa những người bình thường khác.
Bộ não nhanh chóng chuyển động, Tả Hàn ngay lập tức biết mình phải làm cái gì bây giờ.
“Khi con người bị sợ hãi vượt quá khả năng của cơ thể, bọn họ sẽ ngất đi trong một thời gian ngắn, và cơ thể cũng sẽ phản ứng đồng thời.”
“Người bình thường sợ hãi, hệ thống tuần hoàn của cơ thể sẽ có vấn đề đầu tiên, co thắt động mạch vành, dẫn đến cơ thể bị thiếu máu cục bộ, rối loạn nhịp tim, nhịp tim đập quá nhanh, tức ngực, khó thở, kèm theo sự khó thở và các tình huống khác.”
Những kiến thức liên quan lóe lên trong đầu, Tả Hàn ôm ngực, giống như con cá bị ném lên bờ, tròng trắng mắt trợn lên, thân thể ngã về phía sau.
Bây giờ đây là một cảnh tuyệt vọng không thể giải quyết nổi, vì vậy Tả Hàn quyết định giả vờ ngất xỉu, đây là kế hoạch ngay từ đầu của cậu ta.
Yêu cầu Tần Quảng ôm đầu búp bê vải để thu hút các diễn viên, bảo Tần Quảng chạy đến chỗ sâu nhất trong cảnh, sau khi Tần Quảng thu hút mọi người rời đi, cậu ta sẽ từ con đường bí mật quay trở về.
Đang nghiêng người, Tả Hàn còn chưa ngã xuống thì đột nhiên nghe thấy một tiếng "bịch"!
Hơi hé mở mắt, Tả Hàn phát hiện thầy Vương đã "ngất xỉu" trên mặt đất!
Sắc mặt ông ta đỏ bừng bất thường, vẻ mặt rất đau đớn, trước khi ngất đi còn dùng tay ôm lấy đầu.
“Khi con người ta sợ hãi sẽ bị rối loạn nội tiết, triệu chứng là đỏ bừng mặt kèm theo huyết áp và thân nhiệt tăng; đồng thời, sự sợ hãi cũng khiến hệ thần kinh xuất hiện phản ứng, triệu chứng là chóng mặt, đau đầu, một vài người thậm chí còn nôn mửa...”
Theo góc độ y học, việc thầy Vương ngất xỉu rõ ràng là chuyên nghiệp hơn!
“Gừng đúng là càng già càng cay mà.”
Tả Hàn và thầy Vương gần như ngất xỉu cùng lúc, Hạc Sơn ngay lập tức phản ứng khi nhìn thấy họ như vậy.
Nhưng khi cậu vừa mới đưa tay lên ôm ngực, còn chưa kịp ngã xuống thì đã bị Tần Quảng kéo lấy cánh tay: “Đi mau! Cơ hội đến rồi!”
“Fuck! Buông tay tôi ra!”
Sau sự xuất hiện của giày cao gót màu đỏ, ba người áo đỏ còn lại đi chậm lại, dường như có chút sợ hãi đôi giày cao gót màu đỏ.
Tần Quảng tận dụng cơ hội này nắm lấy tay Hạc Sơn đi xuyên qua ba người áo đỏ.
Hai người liều mạng chạy một mạch, ba áo đỏ cùng giày cao gót màu đỏ đồng loạt đuổi theo hai người họ, chạy ra bên ngoài tòa nhà!