“Giúp tôi với.”
“Tôi ở đây, ở phía sau cậu.”
“Hãy mang tôi đi, giúp tôi với...”
Có giọng nói của một người phụ nữ xen lẫn trong tiếng khóc, Trần Ca lờ mờ cảm thấy giọng nói này có hơi quen thuộc: “Hình như đã từng nghe thấy nó ở thị trấn Lệ Loan.”
Trần Ca cũng chỉ thấy có ấn tượng, lúc này anh tuyệt đối sẽ không bao giờ quay đầu lại, anh hoàn toàn chưa hiểu sương mù đen là gì, cách tốt nhất để đối mặt với điều chưa biết là trốn ở một nơi an toàn và quan sát nó thay vì đi sâu vào nó và mạo hiểm sinh mạng của mình.
Giọng nói phía sau càng ngày càng gần, Trần Ca nhanh chóng tăng tốc, nhưng khi anh chạy càng nhanh, giọng nói đuổi theo cũng càng nhanh.
Khi anh chuẩn bị bước vào cánh cổng sắt, giọng nói của người phụ nữ thay đổi, tất cả lời nói biến thành tiếng la hét, giống như một mũi tên sắc nhọn xuyên qua màn sương đen và xuyên qua cơ thể anh.
“Mau tránh ra!”
Trần Ca không quan tâm đến bất cứ điều gì, anh chạy bằng tất cả sức lực của mình, ngay khi anh bước vào tòa nhà, giọng nói khủng khiếp đã biến mất.
Anh quay đầu nhìn lại, trong màn sương đen mọi thứ đều trở lại bình thường, và âm thanh vừa rồi dường như chỉ là ảo giác của chính anh.
“Ôn Tình, cô có nghe thấy giọng người phụ nữ nào trong tòa nhà này không?”
“Không có.” Ôn Tình lắc đầu: “Tôi chỉ thấy cậu biến mất vào trong sương mù đen, hình như có thứ gì đó kiễng chân đi sau cậu. Tôi lớn tiếng nhắc nhở cậu, nhưng cậu chẳng có chút phản ứng nào cả.”
“Màn sương đen này dường như còn nguy hiểm hơn cả thành phố màu đỏ, thành phố đó sẽ khiến người ta tuyệt vọng và điên cuồng, còn đại dương đen này có thể khiến người ta hoàn toàn lạc lối.” Nhìn những bóng đen chìm nổi trong màn sương đen, Trần Ca ôm ngực của mình, anh không biết tại sao mình lại có cảm giác như thể đã từng trải qua cảnh tượng vừa rồi.
“Khiến người ta lạc lối? Hướng Noãn đang bị lạc trong sương mù dày đặc này sao?" Ánh mắt Ôn Tình tràn đầy lo lắng.
“Chỉ cần cậu bé không rời khỏi khu chung cư này, chúng ta vẫn sẽ có cơ hội tìm được cậu bé.” Trần Ca đóng cánh cửa dẫn lên sân thượng, anh nhét bức tượng không đầu bằng đất sét vào túi áo khoác: “Đã đến lúc phải rời đi rồi.”
Trở lại tầng một, ngay khi Trần Ca bước đến cửa nhà ông Hoàng, cánh cửa chống trộm đã mở ra.
Ông Hoàng, người đang bị còng lưng đứng ở cửa, dường như ông ấy vẫn luôn đứng sau cánh cửa và đã đợi Trần Ca từ lâu.
“Ông biết cháu sẽ đến sao?”
Ông Hoàng không nói gì, quay người bước vào nhà, khi đi ngang qua bàn ăn, ông ấy cầm con dao làm bếp đặt phía trên lên.
Người gầy như que củi, ông ấy nhấc dao làm bếp lên, chém mạnh vào bức tường cạnh phòng ngủ.
Lưỡi kiếm chém vào tường, máu rỉ ra, trên tường và cơ thể ông lão đồng thời xuất hiện một vết thương.
Khi ông ấy dùng dao chém từng nhát từng nhát xuống, bức tường bị cắt ra, trên người ông ấy cũng có đầy thương tích.
Bàn tay gầy guộc đã không còn sức để vung con dao làm bếp nữa, ông Hoàng ngã xuống đất.
“Tình hình này là sao vậy!” Tiểu Tôn đặt Gia Phúc xuống và chạy nhanh đến, nhưng ông Hoàng dường như sắp không trụ được nữa.
“Vì muốn giữ bí mật cho người khác mà chịu đựng sự dày vò của trái tim, bức tường đó giống như được làm bằng máu thịt của ông ấy vậy.” Trần Ca xách ba lô bước vào nhà: “Bây giờ hung thủ đã chết, ông Hoàng cũng không cần phải giữ bí mật nữa.”
Bước đến phòng ngủ, Trần Ca dừng lại vài giây rồi mới tiếp tục tiến về phía trước.
Trong phòng có hai phòng ngủ, trong đó có một phòng có người ở, còn phòng ngủ còn lại, cánh cửa đã thay bằng xương bằng thịt, bên trong có một đống thi thể.
“Ban đầu, trong căn phòng đó chỉ là gia đình của chủ nhà, chủ nhà không muốn tách biệt với các thành viên trong gia đình, thỉnh thoảng ông ta cũng có đến xem qua, nhưng tôi không ngờ chủ nhà càng ngày càng đưa tới nhiều "người" hơn.” Ông Hoàng hấp hối, dùng chút sức lực cuối cùng nói: “Có lẽ ngay từ đầu tôi đã không nên hứa sẽ giữ bí mật cho ông ta.”
Khung cảnh trong phòng ngủ giống như địa ngục, đây là nơi tội ác bắt đầu trong tòa nhà A của chung cư Kim Hoa, cũng là bí mật đầu tiên trong tòa nhà này.
Đẩy Tiểu Tôn vốn đã nhìn đến ngây người ra, Trần Ca bước vào phòng ngủ và chen vào giữa "đám người".
“Trong tiềm thức, ông vẫn cho rằng chủ nhà là người tốt, nhưng ông có bao giờ nghĩ đến một khả năng như vậy chưa? Nếu như người nhà của ông ta chết cũng không phải chuyện ngoài ý muốn thì sao?”
Trần Ca đã tìm thấy xác chết của gia đình chủ nhà, nhưng thật không may, không thể nhìn thấy gì từ trên người bọn họ cả, những xác chết này không phải là nguồn gốc của mùi thối.
“Mùi gì đã làm phiền mình lâu như vậy chứ?” Trần Ca đứng một mình trong “đám người”, hành động của anh khiến mọi người xung quanh khiếp sợ.
Tập trung cao độ, Trần Ca nhắm mắt lại, anh sử dụng Linh Khứu nhận được từ chiếc điện thoại màu đen, lục lọi trong phòng ngủ theo cảm giác, từ từ tìm ra nơi có mùi thối nồng nhất trong nhà.
Mở mắt ra, Trần Ca nhìn thấy cánh tay của một con búp bê bằng vải.
Trên cánh tay của con búp bê dính đầy máu và bùn đất, bên trong cánh tay cũng không được nhét những chất độn bình thường trên thị trường mà là tất cả đều là các loại rác và xác chim.
“Đây là cái gì vậy?”
Trần Ca vừa muốn nhặt cánh tay bị gãy của con búp bê vải lên, trong đầu chợt hiện lên một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, sau đó giống như có động đất, cả tòa nhà khẽ rung chuyển rất nhỏ.
“Cánh tay bị đứt của con búp bê vải này là nguồn gốc của tất cả mùi thối sao?” Trần Ca còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì đã nghe thấy tiếng phá cửa “bùm, bùm, bùm”, cánh cửa sắt lớn ở hành lang bị gõ từ bên ngoài.
Trần Ca đứng dậy, không chạm vào cánh tay đó nữa, tiếng gõ cửa bên ngoài tòa nhà và cơn chấn động biến mất ngay lập tức.
“Nó có thể ảnh hưởng đến toàn bộ khu chung cư, vừa nãy khi mình chuẩn bị nhặt nó lên, trong đầu mình như có điều gì đó sắp thức dậy. Cái đó hẳn là không phải là của Hướng Noãn, rất có thể là Minh Thai.”
Tình huống như vậy chưa từng xuất hiện ở đằng sau những cánh cửa khác, Trần Ca phải thận trọng hơn.
“Ban đầu khi ở thị trấn Lệ Loan, cái bóng đã chia cắt cơ thể của Tiểu Bố trong một số tòa nhà như thế này, sử dụng Tiểu Bố để hoàn thành âm mưu của mình. Mọi thứ đều quá giống nhau. Cánh tay bị đứt lìa của búp bê vải này có thể giống với Tiểu Bố vào thời điểm đó, Minh Thai chia nó ra các tòa nhà khác nhau như là nền tảng để ổn định khu chung cư này.”
Trần Ca nhớ kỹ vị trí cánh tay bị đứt, anh quyết định rời đi ngay lập tức và kiểm tra các tòa nhà khác.
Bước ra khỏi "đám người", người Trần Ca cũng bị nhiễm mùi thối, chắc phải rời khỏi cánh cửa này thì mùi thối mới tản đi.
“Vừa rồi có người gõ cửa bên ngoài tòa nhà, có phải bọn họ đã phát hiện ra bên trong tòa nhà có gì dị thường không?”
“Ra ngoài xem sẽ biết.” Trần Ca xách ba lô nhìn Tiểu Tôn: “Cậu định đi cùng tôi tìm kiếm sự thật? Hay là muốn tiếp tục ở lại trong tòa nhà này, chờ những hàng xóm còn lại tìm đến cửa?”
“Tại sao tôi cảm thấy trong lời nói của anh không có cho tôi lựa chọn nào khác cả?” Tiểu Tôn đỡ ông Hoàng lên giường: “Tôi sẽ đi với anh, nhưng cũng phải có người ở lại chăm sóc bọn họ chứ?”
“Bà Lý ở lại đây đi.” Trần Ca đặt cái bát của bà Lý bên cạnh ông Hoàng: “Bà ơi, bà ở tạm lại đây đi, nếu có thể tìm được đường thoát ra ngoài, cháu nhất định sẽ quay lại đón bà.”
Anh ra hiệu một lúc lâu, bà Lý mới không tiếp tục đi theo anh.
“Bà lão này không bị điên à?” Tiểu Tôn ở bên cạnh thì thào.
“Bà ấy giả điên chỉ để được sống sót trong tòa nhà này, có gì đáng ngạc nhiên đâu? Trong hiện thực, chắc chắn có nhiều người giả điên và ngu ngốc hơn nhiều sau cánh cửa này.” Trần Ca đi đến đầu hành lang, anh tìm thấy chìa khóa để mở khóa cánh cửa đó: “Đoạn đường giữa các tòa nhà có thể sẽ rất nguy hiểm, hai người nhất định phải theo sát tôi, nắm lấy vai tôi và không được buông ra.”
Chìa khóa được tra vào lỗ khóa, cùng với một âm thanh giòn giã, ổ khóa sắt trên cửa được mở ra.
“Theo kịp!”
Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô ra và lao vào màn sương đen không chút do dự, Tiểu Tôn cùng Ôn Tình bám sát sau anh.
Với năm giác quan vượt xa người bình thường đã đạt đến giới hạn của mình, Trần Ca gần như đã xác định được mục tiêu của mình trước khi mở cửa ra, tòa nhà gần tòa nhà A nhất trong khu chung cư Kim Hoa chính là một tòa nhà nhỏ sáu tầng.
Tòa nhà này nằm ngay giữa hai tòa nhà A và B trong khu chung cư Kim Hoa, vị trí của nó rất lạ.
Khu chung cư phía sau cánh cửa khác với thực tế, mặc dù số lượng không thay đổi nhưng diện mạo và vị trí của tòa nhà đều thay đổi.
Một số tòa nhà trong khu chung cư Cửu Hồng bám vào hai tòa nhà trong khu chung cư Kim Hoa, xoắn xuýt và nghiêng vào nhau, giống như những xác chết khổng lồ với hình thù kỳ lạ.
Chỉ còn cách hành lang vài mét, Trần Ca liền nhìn thấy một bóng người xuất hiện cách đó không xa, đối phương dường như vẫn chưa phát hiện ra họ.
“Hình như tôi nghe thấy ai đó gọi tên mình?” Tiểu Tôn thì thầm.
“Không muốn chết thì câm miệng vào.” Trần Ca cũng không quay đầu lại, anh nắm lấy tay cầm của búa của bác sĩ nát sọ, bước đi càng lúc càng nhanh.
Lối vào hành lang phía sau anh bị sương mù đen từ từ che lại, tòa nhà trước mặt anh lúc này trở nên mơ hồ, thế giới dường như hoàn toàn bị bao phủ bởi sương mù đen, không thấy gì cả.
Hai lực lượng khác nhau truyền đến từ vai, Trần Ca có thể cảm nhận được, lúc này Ôn Tình cùng Tiểu Tôn đang rất lo lắng và sợ hãi, họ coi Trần Ca như là hy vọng duy nhất của mình.
Khoảng cách giữa hai tòa nhà chỉ là mười mấy mét, nhưng Trần Ca lại cảm giác như bọn họ đã đi bộ rất lâu.
“Sắp đến rồi!”
Trần Ca sử dụng Âm Đồng, anh mơ hồ nhìn thấy đường viền của hành lang, tòa nhà trước mặt anh trông đổ nát hơn nhiều so với tòa nhà A ở khu chung cư Kim Hoa.
“Đây là một tòa nhà trong khu chung cư Cửu Hồng, cho dù ở trong hiện thực thì nó cũng là một nơi hỗn loạn hơn chung cư Kim Hoa rất nhiều.”
Có thể là do có Ôn Tình và Tiểu Tôn chia sẽ áp lực, lần này Trần Ca cũng không bị con quái vật trong sương mù đen ảnh hưởng nữa, anh chỉ phát hiện ra có điều gì đó không ổn sau khi đi vào hành lang.
“Hai người không sao chứ?”
Vai Trần Ca bị Ôn Tình cào rách, sắc mặt cô ta tái nhợt, ánh mắt trống rỗng, như thể vừa nhìn thấy một cái gì đó rất kinh hãi, lúc này thậm chí còn không nói năng đầy đủ được.
Tình hình của Tiểu Tôn thậm chí còn tồi tệ hơn, cậu ta có thêm năm vết thương trên lưng, như thể có một bàn tay bắt lấy cậu ta từ phía sau, mà bản thân cậu ta hoàn toàn không cảm thấy điều đó.
Máu không ngừng chảy ra, quần áo của Tiểu Tôn đã bị nhuộm đỏ, năm vết thương rất nông nhưng không thể tự lành lại.
“Vừa nãy khi tôi quay đầu nhìn lại, tôi nhìn thấy một người ở phía sau mình, anh ta rõ ràng đang ở rất gần tôi, nhưng tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của anh ta, như thể anh ta không tồn tại, chỉ là do sương mù đen tụ lại với nhau vậy.” Tiểu Tôn đã tiếp xúc gần với con quái vật trong sương mù đen, lời nói của cậu ta đã cung cấp cho Trần Ca một số manh mối.
“Lưng của cậu có cảm giác gì lạ không?”
“Thật đau, đau thấu tim gan.”
“Nhịn một chút.” Trần Ca cũng không có cách nào tốt hơn, anh lại nhìn Ôn Tình: “Cô khá hơn chút nào chưa? Vừa rồi có phải cô cũng gặp chuyện gì ghê gớm không?”
“Tôi nhìn thấy trên đỉnh đầu của chúng ta...” Sự sợ hãi trong mắt Ôn Tình gần như muốn tràn ra: “Đầu người bay đầy luôn, chúng đang cắn xé một cái bóng lớn, vài người trong số chúng đã nhìn thấy chúng ta, và vẫn luôn ở trong màn sương đen nhìn chúng ta...”
“Đầu người? Cô có thể nói cụ thể hơn được không?”
“Tôi cũng không nhìn rõ lắm, khi vừa nhìn thấy bọn họ, trong lòng tôi liền sinh ra cảm giác ghê tởm và sợ hãi, nếu như không phải đang bám vào vai của anh, có lẽ tôi còn không có đủ dũng khí để bước một bước.” Vẻ mặt Ôn Tình rất tệ.
“Hai người đều nhìn thấy thứ gì đó trong màn sương đen, nhưng tôi không nhìn thấy gì cả, năm giác quan của tôi rõ ràng là sắc bén hơn hai người rất nhiều.” Trần Ca nói ra suy nghĩ: “Đừng lo lắng về những thứ này, tòa nhà này không lắp đặt cổng sắt ở lối vào của hành lang, tình hình bên trong tòa nhà có thể khác với tòa nhà A ở chung cư Kim Hoa, hai người nhớ đừng chạy lung tung.”
“Nhìn bức tường bên ngoài và hành lang của tòa nhà, đây hẳn là một tòa nhà nào đó trong chung cư Cửu Hồng.” Ôn Tình bám lấy bức tường, cô ngẩng đầu tìm kiếm trong hành lang, cuối cùng cũng tìm được thứ gì đó: “Trần Ca, hãy nhìn tấm biển có ghi cái gì kìa?”
“Tòa nhà số 1 của chung cư Cửu Hồng?”
“Tấm biển đó là số thứ tự của tòa nhà trong khu dân cư, đã được đóng đinh từ nhiều năm trước.” Ôn Tình là người môi giới, hiểu rất rõ hai khu chung cư trong thực tế.
“Hãy vào trong và xem xét chút đi, tôi hy vọng nơi này khác với tòa nhà tôi thuê, không có nhiều hàng xóm kỳ lạ như vậy.” Tiểu Tôn cảm thấy mình đã trải qua quá nhiều thứ, hiện tại đã là bách "độc" bất xâm, không có thứ gì có thể khiến cậu ta sợ hãi quá mức nữa.
“Ngược lại tôi hy vọng rằng những người như vậy vẫn sống trong tòa nhà này, ở thế giới sau cánh cửa, những kẻ đó đã là những kẻ khá dễ đối phó rồi.” Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ và đi phía trước, anh vừa bước vào hành lang đã ngửi thấy một mùi thối nhàn nhạt, tương tự như mùi của cánh tay bị cắt đứt lúc trước: “Trong tòa nhà này cũng chứa một phần cơ thể của con búp bê, con búp bê đó có ý nghĩa gì với Minh Thai? Chẳng lẽ Minh Thai đã từng ký thác vào trên thân thể con búp bê vải đó sao?”
Không có bất kỳ ánh sáng hoặc âm thanh nào trong tòa nhà số 1 của chung cư Cửu Hồng, nơi này giống như một tòa nhà chết.
Bước vào hành lang, Trần Ca lập tức dừng lại ngay sau khi đi được vài bước.
Mỗi tầng của tòa nhà ở chung cư Cửu Hồng có bốn phòng, Trần Ca nhìn thấy một bát cơm trắng đầy đặt ở cửa của cả bốn phòng, còn có cả hai chiếc đũa được cắm thẳng đứng trong bát.
Tuy nhiên, đây không phải là điều kỳ lạ nhất, Trần Ca thận trọng đi đến gần, anh phát hiện ra rằng đôi đũa cắm trên bát cơm trắng hoàn toàn giống với đôi đũa trong nhà Hướng Noãn.
“Chẳng lẽ mỗi bát cơm tượng trưng cho một hộ gia đình, và một đôi đũa tượng trưng cho một người đã chết sao?” Trần Ca nhìn bốn bát cơm được sắp xếp ngay ngắn trên hành lang, trong đầu nghĩ đến những chiếc đũa dày đặc dưới giường của Hướng Noãn, đứa trẻ đó đã từng sử dụng đũa trải khắp phòng ngủ của nó, và đũa cũng là món đồ chơi yêu thích của nó.
“Này, anh có cảm thấy cái bát này rất giống với cái mà bà Lý cầm không?” Tiểu Tôn bị thương ở lưng, phải rất cố gắng mới có thể ngồi xổm xuống bên cạnh Trần Ca.
“Có chút giống.” Suy nghĩ của Trần Ca toàn diện hơn Tiểu Tôn rất nhiều, anh nhớ đoạn video mà anh đã xem ở nhà chủ nhà trên tầng mười, con trai 50 tuổi của bà Lý đã đập nát di ảnh của bà Lý bà ném những đồ cúng vào người bà Lý, sau đó bóp cổ bà Lý.
“Cảnh này có nghĩa là gì? Tại sao bây giờ tôi lại cảm thấy không ổn lắm?" Trần Ca tránh cái bát trên mặt đất và dán người vào khe cửa.