Thả chậm bước chân, mấy người dựa theo lời nói của Trần Ca mà đi qua bụi cỏ bên cạnh.
“Làm sao anh ta biết trong này có người?” Ngay khi đi qua bụi cỏ, Cái Kéo còn hiếu kỳ nghiêng người nhìn vào bên trong một cái. Ở chỗ sâu trong bụi cỏ mơ hồ có máu tươi chảy ra, rõ ràng là không có gió thổi, thế mà chỗ bụi cây đó lại hơi rung rung một chút.
Mấy hành khách không dám dừng lại, đi theo Trần Ca tiến vào trong khu cư xá.
“Ba người cứ đứng lui sang một bên trước đi, đợi lát nữa trong thang máy có thể sẽ có người đi ra. Chúng ta đông người hơn, có thể sẽ làm hắn ta sợ.” Trần Ca vô cùng tâm lý, anh nhìn mấy con số đang thay đổi không ngừng ở trên màn hình thang máy, ý bảo mấy người núp trong bóng tối trước.
“Nếu có thể bị chúng ta dọa sợ, chắc là thực lực cũng chẳng mạnh lắm, hay là mọi người cùng nhau xông lên, trực tiếp bắt giữ hắn ta.” Bác sĩ rất tỉnh táo, anh ta nói ra cái nhìn của mình.
“Tạm thời không được, tôi còn có kế hoạch tiếp theo, mỗi một bước ở giữa này tuyệt đối không thể xảy ra lỗi.” Trần Ca nhẹ nhàng đẩy bác sĩ về phía sau một cái: “Trong khu cư xá này có thứ rất kinh khủng, chúng ta cứ cố gắng khiêm tốn một chút thì tốt hơn.”
“Đến cậu cũng còn phải khiêm tốn thì thứ kinh khủng ở nơi này đáng sợ đến mức nào nữa!” Người đàn ông say rượu muốn lui lại: “Đi thôi, chúng ta không nên dừng ở chỗ này.”
Trong khi mấy người còn đang tranh luận, thang máy đã sắp xuống đến tầng một. Trần Ca không nói mấy lời vô ích với những hành khách khác nữa, xua tay ý bảo ba người bọn họ trốn vào trong hành lang trước.
Sau khi thấy mấy người trốn kỹ, Trần Ca nhìn về phía cửa thang máy: “Sở dĩ người xấu trốn ở trong thang máy cảm thấy hứng thú với Tiểu Bố là vì thấy Tiểu Bố vô cùng nhỏ yếu. Đối với những tên biến thái như thế mà nói, ức hiếp giày vò một người yếu đuối chính là một sự hưởng thụ. Nếu như mình biểu hiện quá mức mạnh mẽ, tên sát nhân có thể sẽ do dự. Một khi hắn ta không đi theo mình lên tầng thì mình cũng sẽ không có cách nào tiến hành các bước tiếp theo của kế hoạch.”
Trần Ca quyết định làm theo chiến lược mà anh đã sử dụng trong trò chơi của Tiểu Bố, là để tên sát nhân biến thái và lệ quỷ trong khu cư xá này tự giết lẫn nhau. Kế hoạch của anh rất hoàn hảo, thế nhưng trong lúc thực hiện lại có rất nhiều biến số.
Cuối cùng chữ số trên màn hình cũng thay đổi thành “1”, cửa thang máy kiểu cũ tràn đầy vết bẩn mở sang hai bên.
Một người đàn ông mặc áo mưa màu đen đứng ở giữa thang máy, trong tay hắn ta còn cầm một cái túi lớn màu đen.
Cái túi đó thoạt nhìn rất nặng, cũng không biết bên trong có đồ gì.
Hình như hắn ta không nghĩ tới sẽ có người đứng ở bên ngoài thang máy, bèn đưa tay lên kéo mũ áo mưa thấp xuống, hoàn toàn che đi khuôn mặt.
“Chào anh.” Trần Ca chủ động mở miệng, khi trong lòng của anh còn đang suy nghĩ phải làm như thế nào để tên sát nhân này mắc câu thì người nọ đã đi ra khỏi thang máy.
Cửa thang máy cứ mở rộng như vậy. Trần Ca xách theo hai cái ba lô lớn, trong tay người đàn ông mặc áo mưa cũng là một cái túi lớn. Trong lúc hai người đi qua nhau, túi đụng vào nhau.
Máu tươi thấm từ trong cái túi người đàn ông mặc áo mưa cầm ra. Trần Ca cùng người đàn ông mặc áo mưa đều thấy được vết máu vẫn còn đang lan rộng.
Sắc mặt hơi thay đổi, Trần Ca nhíu mày, bắp chân của anh nhẹ nhàng run lên, cơ thể hơi nghiêng nghiêng, giống như là muốn chạy ra xa theo bản năng.
Vội vàng hấp tấp, Trần Ca bước nhanh vào trong thang máy.
Sợ hãi, kinh hoàng, bất an, đủ các loại cảm xúc được thể hiện một cách sinh động thông qua các chuyển động cơ thể và những biểu hiện nhỏ nhất.
Anh chạy vào trong thang máy, ngón tay liên tục bấm vào nút đóng cửa trên bảng điều khiển của thang máy. Động tác hốt hoảng đã biểu thị những lo lắng trong nội tâm của anh, ánh mắt né tránh liên tục càng làm tăng thêm sự hoảng sợ trong lòng anh.
Cho dù nhìn từ góc độ nào thì Trần Ca đều giống như một nạn nhân “đủ tiêu chuẩn.”
Tất cả những điều này đều được người đàn ông mặc áo mưa nhìn thấy. Hắn ta xoay người, vành mũ che tóc và mắt, Trần Ca chỉ có thể nhìn được khóe miệng đang nhếch lên của hắn ta, tạo thành một độ cong tàn nhẫn.
Trần Ca rất quen với biểu cảm này, đây là nụ cười mà khi thú hoang phát hiện con mồi mới có.
“Mắc câu rồi.” Khi cửa thang máy từ từ đóng lại, vẻ mặt của Trần Ca hơi trầm xuống, anh thở phào nhẹ nhõm: “Chắc lát nữa hắn ta sẽ đuổi theo mình.”
Khe hở giữa cưa thang máy càng ngày càng hẹp, trong lúc Trần Ca bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo trong kế hoạch thì anh đột nhiên nhìn thấy một bàn tay tái nhợt vươn vào giữa khe hở của thang máy!
Cửa thang máy vốn sắp đóng lại được mở ra, cái người đàn ông mặc áo mưa cúi thấp đầu đứng chắn ở bên ngoài thang máy.
Bầu không khí trong hành lang hơi áp lực, nụ cười trên mặt người đàn ông mặc áo mưa ngày càng biến thái. Hắn ta nhẹ nhàng nâng chân, bắt đầu đi vào trong thang máy.
Kế hoạch đã bắt đầu bị thay đổi, trong lúc chơi trò chơi của Tiểu Bố, người đàn ông mặc áo mưa cũng không đi theo ngay, điều này giúp Trần Ca có thời gian hoạt động.
Ánh đèn mờ ảo trong thang máy phản chiếu khuôn mặt của hai người họ. Người đàn ông mặc áo mưa đứng bên cạnh Trần Ca, trên người hắn ta tỏa ra một mùi rất khó chịu, như thể hắn ta không phải người sống mà là một con dã thú đang điên cuồng.
Cửa kim loại lại khép lại một lần nữa, tượng trưng cho con đường sống sót đang dần biến mất trước mắt của Trần Ca.
Thang máy bắt đầu chạy lên tầng, trong môi trường hoàn toàn khép kín này, Trần Ca không có cách nào né tránh được.
Để không ảnh hưởng đến tầm nhìn, người đàn ông mặc áo mưa tháo mũ áo mưa trên đầu ra, để lộ vết sẹo trên trán. Gần mắt trái của hắn ta còn có một vết bớt, trông rất xấu xí.
Nhìn thấy động tác của người đàn ông mặc áo mưa, Trần Ca di chuyển về phía góc thang máy, thế nhưng không gian trong thang máy cũng chỉ có bấy nhiêu, có thể trốn được cái gì chứ?
“Mới vừa rồi có phải cậu đã nhìn thấy trong túi tôi có cái gì rồi đúng không?” Người đàn ông mặc áo mưa quay đầu nhìn Trần Ca, vết bớt trên mặt khẽ động, nhìn hơi đáng sợ.
“Không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy gì cả.” Trần Ca nói thật, anh chỉ nhìn thấy máu thấm ra ngoài túi thôi.
“Vậy sao?” Người đàn ông mặc áo mưa ném túi xuống, bàn tay giấu ở phía sau lưng chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một con dao: “Không nhìn thấy cũng không sao, chờ đến khi tôi cũng bỏ cậu vào đấy là cậu sẽ biết trong túi này có cái gì rồi!”
Hắn ta cười quái dị nhìn về phía Trần Ca, hưởng thụ ánh mắt tuyệt vọng của Trần Ca, khua khua con dao, lao về phía người Trần Ca.
Hắn ta đã sẵn sàng lắng nghe tiếng kêu gào của Trần Ca, nhưng khi con dao của hắn ta cách còn cách Trần Ca khoảng nửa mét, hắn ta nhìn thấy người thanh niên trước mặt đang “cầm” mép ba lô bằng hai tay, cố gắng đánh về phía hắn ta.
Hắn ta không biết trong ba lô của Trần Ca có gì, giống như Trần Ca cũng không biết trong túi của hắn ta có gì. Nhưng mà theo như hắn ta đoán thì trong ba lô của Trần Ca cũng chỉ chứa một số vật dụng cần thiết hàng ngày, hắn ta có đụng trúng một lần cũng không thành vấn đề, thế nhưng con dao trên tay hắn ta thì khác, một dao mà chém ra nhất định máu tươi chảy giàn giụa.
Biểu cảm trên mặt càng thêm dữ tợn, ngay sau đó, người đàn ông mặc áo mưa liền nhìn thấy cậu thanh niên trước mặt dùng sức đập cái ba lô vào cánh tay của mình.
“Răng rắc!”
Tiếng xương gãy truyền vào tai hắn ta một cái rõ ràng. Ánh mắt người đàn ông mặc áo mưa tập trung vào Trần Ca, thậm chí hắn ta còn không có thời gian để biết âm thanh đó phát ra từ đâu.
Sức mạnh to lớn làm cả người hắn ta hơi xiêu vẹo, dao găm cũng rơi xuống đất.
Đau nhức truyền đến, người đàn ông mặc áo mưa giống như một con thú hoang nổi cơn điên, hai mắt đỏ ngầu, dùng cái tay không bị thương cố nhặt con dao găm.
Lưỡi dao sắc bén ở phía trước, ngay khi tay hắn ta sắp chạm vào thì một chiếc giày giẫm lên lưỡi dao.
Người đàn ông mặc áo mưa ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy người thanh niên đó dùng vẻ mặt hết sức tuyệt vọng, kéo khóa kéo của ba lô ra.
“Mặc dù hướng dẫn trò chơi có ích, thế nhưng thực tế cũng không cần phụ thuộc hoàn toàn vào nó.” Trần Ca cúi đầu nhìn người đàn ông mặc áo mưa, nhoẻn miệng cười, tất cả sự bất an, sợ hãi cùng tuyệt vọng trên mặt đều biến mất hết. Anh học theo giọng nói của người đàn ông mặc áo mưa nói lúc nãy: “Mới vừa rồi có phải anh đã nhìn thấy trong túi tôi có cái gì rồi đúng không?”
“Không có! Chờ một chút!”
Khóa kéo bị giật ra, Trần Ca nắm lấy cán búa có tạo hình dữ tợn, lôi búa của bác sĩ nát sọ ra: “Không nhìn thấy cũng không sao, chờ sau khi tôi dùng búa đập nát anh rồi đưa anh vào là anh sẽ biết trong túi này có gì rồi.”
“Chờ đã!”
...
Thang máy lại trở lại tầng một một lần nữa, Trần Ca lôi người đàn ông mặc áo mưa đã hôn mê từ trong thang máy ra: “Trông rất gầy, thế tại sao lại không nhét vào được nhỉ? Là do xương vỡ chưa đủ nhiều sao? Quên đi, chỉ cần đánh đến mất khả năng di chuyển thôi, không cần đánh gãy hết tất cả xương cốt, lãng phí thời gian lắm.”
Thấy Trần Ca đi từ trong thang máy ra, mấy hành khách còn lại đều chạy tới.
Khi bọn họ nhìn thấy người đàn ông mặc áo mưa miệng sùi bọt mép, thần trí mơ hồ, tai chân xụi lơ thì đều rùng mình một cái.
“Mấy người cũng nhìn thấy đấy, ban nãy là chính bản thân hắn ta muốn đi vào, tôi cũng chẳng có cách nào.” Trần Ca kéo người đàn ông mặc áo mưa và túi của hắn ta đến bãi rác, phủ rác lên người hắn ta.
“Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Những hành khách khác không thể hiểu được ý định của Trần Ca.
“Nếu đã bị lộ thì chúng ta cứ đổi sang một chiến lược khác thôi.” Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ đi về phía bụi cỏ cách đó không xa: “Đi theo tôi.”
Gió lạnh thổi lạnh cả gáy, tốc độ của Trần Ca không giảm đi chút nào, trực tiếp đi vào giữa bụi cỏ.
Âm thanh đáng sợ phát ra từ trong bụi cỏ, có người đang xử lý thứ gì đó.
Trần Ca bước chậm dần, trên người mang theo vết máu. Anh nhìn thấy tên sát nhân biến thái trong bụi cỏ.
Người đàn ông này trông đáng sợ hơn người đàn ông mặc áo mưa nhiều, trên người có rất nhiều đốm màu xám đen, trông giống như bệnh ngoài da, hoặc như là vết hồ máu tử thi (*).
(*) Hồ máu tử thi: là khi máu tụ lại ở phần dưới cơ thể và làm màu da biến thành màu đỏ hơi tía.
“Da màu xám đen?” Trần Ca nhìn chằm chằm mấy vết đốm trên người tên sát nhân biến thái, nghĩ đến mấy ma quỷ và mấy người sống mà anh đã gặp lúc trước trong trấn Lệ Loan. Trên người bọn họ đều có một điểm giống nhau: trên da thịt có màu đen xám không bình thường.
Hình như là vì bọn họ đã sống ở trong trấn Lệ Loan quá lâu, bị thế giới phía sau cửa trấn Lệ Loan ăn mòn, dẫn đến cơ thể xảy ra biến đổi đặc biệt.
“Những mảng xám đó đang di chuyển.” Sau khi sử dụng Âm Đồng, Trần Ca có thể thấy rõ những mảng xám đó giống như có sự sống của chính chúng, chúng đang không ngừng mở rộng, sử dụng cơ thể con người làm nơi sinh sản cho mình: “Chúng nó chắc là những cảm xúc tiêu cực lắng đọng ở trong thế giới sau cánh cửa, những cảm xúc này bám vào cơ thể con người, làm cho con người mất kiểm soát và phát điên.”
Những cảm xúc tiêu cực có thể biến một người bình thường thành một kẻ điên, điều đáng sợ hơn là bản thân người sống sẽ phát ra những cảm xúc tiêu cực, nuôi dưỡng những mảng xám đó và nếu cứ tiếp tục như thế, làn da của người sống sẽ bị những mảng xám đó xâm chiếm.
Trần Ca đã từng bước vào thế giới sau cánh cửa, anh hiểu được sự kinh khủng của thế giới đó. Nếu không thể chống lại những cảm xúc tiêu cực, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành con rối của những cảm xúc tiêu cực, đến một lúc nào đó sẽ không bao giờ có thể rời đi.
“Theo thông tin mà bác sĩ tiết lộ, cái bóng từng đưa vô số hành khách tuyệt vọng vào thế giới sau cánh cửa, tên sát nhân biến thái trước mặt chắc là một trong số những người đó.”
Những người trong lòng mang tuyệt vọng khi đến đây, đều là đến tìm một tia hy vọng cuối cùng, nhưng không thể ngờ được thứ nghênh đón bọn họ lại là tuyệt vọng hoàn toàn.
Cái bóng vốn không hề nghĩ đến việc muốn cứu bọn họ, chỉ coi bọn họ như là chất dinh dưỡng dành cho thế giới phía sau cửa.
Người đàn ông ở sâu trong bụi cỏ cũng đã nhìn thấy Trần Ca, chỉ có điều hình như hắn ta đã nhìn thấy cây búa của bác sĩ nát sọ trong tay Trần Ca nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hắn ta là biến thái chứ không phải người ngu, hắn ta cảm nhận được một sự kinh khủng khó mà diễn tả bằng lời ở trên người Trần Ca.
“Thật đúng là một người biết lẩn trốn nhỉ? Tại sao anh có thể nhìn thấy chứ?” Cái Kéo cũng đi theo, nếu luận ngoại hình thì anh ta không thua kém bất kỳ tên sát nhân biến thái nào, ít ra thì ấn tượng đầu tiên mang đến cho người khác chính là rất đáng sợ.
Cầm chiếc kéo lớn trong tay, anh ta khiêm tốn chấp nhận lời đề nghị của Trần Ca, nắm lấy phần giữa của chiếc kéo.
“Mẹ nhà nó! Mùi máu tanh quá!” Người đàn ông say rượu mới thò đầu ra nhìn thoáng qua đã lập tức trốn ra sau bác sĩ.
“Anh có thể đừng trốn đằng sau lưng tôi nữa có được không?” Bác sĩ dùng khăn quàng cổ bịt lại miệng mũi, hai đầu lông mày của anh ta nhíu chặt vào nhau.
Bốn người đồng thời xuất hiện, đứng xung quanh như thể người xem, tên sát nhân biến thái ở sâu trong bụi cỏ chưa bao giờ trải qua một trận chiến như vậy, hắn ta thở hổn hển và cầm lấy dụng cụ xử lý xác chết bên cạnh.
Trong ánh mắt hoàn toàn là sự gian ác, nếu có cơ hội, hắn ta sẽ không chút do dự giết chết mấy người đứng trước mắt này.
“Đừng căng thẳng, tôi muốn hỏi anh một vài câu, nhân tiện nhờ anh làm giúp tôi một việc.” Trần Ca ném con mèo trắng sang một bên và nhấn công tắc của máy cát sét mini. Mặc dù người trước mắt này là một người sống, nhưng có thể là do hắn ta đã sống ở chỗ này quá lâu rồi cho nên cơ thể hắn ta đã bị bào mòn nghiêm trọng bởi những cảm xúc tiêu cực, hiện tại hắn ta trông giống một con quái vật hơn.
“Anh sinh sống ở nơi này bao lâu rồi? Trong cái trấn nhỏ này còn bao nhiêu người sống như anh? Anh đã từng nhìn thấy kẻ quản lý chỗ này hay chưa?” Trần Ca đang chuẩn bị hỏi vấn đề thứ tư thì người đàn ông đó đã nhìn thấy khe hở của Trần Ca, một bước lao về phía anh, vung vũ khí trong tay và chém vào cổ Trần Ca.
Tốc độ của hắn ta rõ ràng là nhanh hơn người bình thường, may mắn là Trần Ca đã chuẩn bị xong hết rồi, phản ứng của anh cũng không chậm, dùng cán búa chặn lại đòn công kích của đối phương.
Búa của bác sĩ nát sọ rất nặng, vào thời điểm mấu chốt sẽ thiếu linh hoạt, cho nên Trần Ca chỉ có thể dùng cán búa để ngăn cản.
Nhưng điều khiến anh cảm thấy bất ngờ chính là ngay khi anh bị công kích, Cái Kéo đứng bên cạnh lại không hề sợ hãi lui về phía sau, mà là nâng hung khí ở trong tay mình lên muốn chống trả giúp Trần Ca.
“Làm tốt lắm, chỉ là phản ứng còn quá chậm.” Trần Ca kéo giãn khoảng cách, hai tay nắm búa của bác sĩ nát sọ, đánh về phía tên sát nhân biến thái đứng trong bụi cỏ, chỉ có khí thế mà đã hoàn toàn nghiền ép đối phương rồi.
“Tôi chỉ muốn hỏi anh mấy vấn đề, thế mà anh đã muốn lấy mạng của tôi rồi?”
Trần Ca chạy như điên trong bụi cỏ, cầm búa của bác sĩ nát sọ đuổi theo tên sát nhân biến thái chạy vòng quanh khu cư xá tận ba vòng, cuối cùng khi thể lực của đối phương không thể chịu nổi mới bị Trần Ca chế ngự.
“Nếu so về sức chịu đựng, anh còn thiếu chút xíu nữa.” Tố chất thân thể của Trần Ca rất tốt, đương nhiên, chuyện này cũng liên quan đến việc anh bị ma đuổi mỗi ngày.
Trần Ca đi tới bên cạnh thùng rác, tìm mấy sợi dây thừng, trói tên sát nhân biến thái lại: “Cẩn thận một chút, đợi lát nữa chúng ta phải đối mặt với nguy hiểm thật sự đấy.”
“Những tên sát nhân điên cuồng này còn chưa đủ nguy hiểm sao?” Người đàn ông say rượu thật sự không muốn ở lại đây nữa, cảm thấy sau khi ở lâu sẽ dần trở nên không bình thường.
“Đến lúc đó mấy người sẽ biết.” Trần Ca nói xong thì đập người đàn ông mặc áo mưa bị vứt ở trong đống rác mấy cái.
“Mấy người đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, bên trong trấn Lệ Loan còn đầy người sống với đôi bàn tay nhuốm đầy máu tươi, tôi làm như vậy là vì sợ người này tỉnh lại đi thông báo cho người khác. Tuy nói mấy tên sát nhân biến thái thường chỉ làm việc độc lập, nhưng cẩn thận một chút tóm lại cũng không có sai.” Trần Ca nói xong thì mang theo tên sát nhân biến thái trong bụi cỏ đi vào trong hành lang: “Mấy người đứng ở dưới tầng đợi tôi, đợi lát nữa nếu tôi kêu mấy người chạy thì cứ chạy ra phía bên ngoài khu cư xá là được rồi.”
“Sao tôi lại cảm thấy không đáng tin cậy lắm nhỉ?” Người đàn ông say rượu muốn nói chuyện rõ ràng với Trần Ca, đáng tiếc lúc này Trần Ca đã đi lên lầu.
Anh áp giải tên sát nhân trong bụi cỏ đi đến cửa nhà Tiểu Bố, nhìn cảnh tượng quen thuộc, Trần Ca có một ảo giác mơ hồ rằng trò chơi và thực tế đang trộn lẫn vào nhau.
“Cứ vào xem trước đã, nếu như không có manh mối gì thì lại nghĩ cách dụ dỗ áo đỏ bên trong nhà hàng xóm đi ra vậy.”