Có những con quái vật không rõ đang ẩn trong màn sương mù đen, nhưng có thể đã bị hạn chế bởi các quy tắc đằng sau cánh cửa, sương mù đen cũng không lan vào nhà và các dân cư trong tòa nhà vẫn an toàn.
Khu vực bên ngoài và bên trong chung cư dường như là hai thế giới khác nhau đối với cư dân trong tòa nhà, mọi thứ về họ đều bị bỏ lại bên trong tòa nhà, cứ như thể họ sẽ gặp chuyện gì đó nếu rời đi.
Bác sĩ Lê đóng cửa sổ lại, giống như không hề nhìn thấy vết máu trên khung cửa sổ.
“Chỉ có chủ nhà mới có thể tùy ý ra vào tòa chung cư, nếu khách thuê trong tòa nhà muốn rời đi vào ban đêm, nhất định phải có chủ nhà đi cùng mới được.” Bác sĩ Lê nhìn sương mù đen dày đặc bên ngoài: “Chắc chắn là do anh ta bị nói trúng tim đen nên mới phá vỡ các quy tắc và nhảy ra khỏi cửa sổ.”
Lời nói của bác sĩ Lê đã thu hút sự chú ý của Trần Ca, khu chung cư này kỳ lạ hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng trước đây.
Nếu người thuê muốn rời đi vào ban đêm, họ nhất định phải đi cùng với chủ nhà, vậy nếu chủ nhà chết thì phải làm sao bây giờ? Nếu nơi này luôn bị bao phủ bởi bóng tối thì phải làm sao? Nếu như nơi này chỉ là một cơn ác mộng không ngừng lặp đi lặp lại thì buổi phải làm như thế nào đây?
Rất nhiều thế giới phía sau cánh cửa đều bị dừng lại ở một khoảng thời gian nhất định, bởi vì khoảng thời gian này để lại cho người đẩy cửa sự tuyệt vọng khó quên.
“Chúng ta đã xác định được kẻ đã giết chủ nhà là ai, bây giờ chúng ta chỉ cần cố gắng hết sức để bắt được kẻ đã giết chết Khuất Quý là được rồi.” Lời nói của bác sĩ Lê nghe rất lạnh lùng, bình tĩnh và còn có chút sát khí, dường như anh ta đã coi nơi này như là bãi săn của riêng mình.
Bây giờ trong bãi săn lại xuất hiện một thợ săn mới, điều anh ta muốn làm đương nhiên là tìm ra đối phương, sau đó giết chết đối phương.
“Tôi đề nghị mọi người khám xét căn phòng này thật cẩn thận, nếu như anh ta thực sự là kẻ đã giết hại chủ nhà thì nói không chừng trong nhà sẽ còn lại manh mối, chìa khóa bị mất ở phòng của chủ nhà có lẽ cũng ở đây.” Khuất Doanh không quan tâm đến sống chết của người khác, tất cả những gì cậu ta cần chính là chìa khóa phòng mình, cậu ta cảm thấy nơi an toàn duy nhất trong tòa nhà này chính là nhà của cậu ta, nếu như đến cả nhà mà cũng không an toàn, thì cậu ta sẽ không thể ngủ yên mỗi đêm.
“Cái kia...” Tiểu Tôn dường như muốn nói gì đó, nhìn những người xung quanh, ánh mắt dán chặt vào vết máu trên khung cửa sổ: “Liệu mấy người có đang quá độc đoán không? Chỉ dựa vào một tờ cam kết và hàm răng mà đã buộc tội người ta là hung thủ? Hơn nữa tôi luôn cảm thấy có vấn đề gì đó, tôi cũng đã từng lục soát phòng vệ sinh, chỗ cái cống ấy...”
“Chúng tôi chỉ muốn hỏi sự thật, là anh ta tự lựa chọn, trong lòng anh ta có ma, cho nên mới muốn chạy trốn.” Bác sĩ Lê liếc nhìn Tiểu Tôn, sau đó nhanh chóng lướt qua Tiểu Tôn và nhìn về phía Trần Ca: “Cậu nghĩ sao?”
Người duy nhất mà bác sĩ Lê không thể nhìn thấu chính là Trần Ca, anh ta cảm thấy trên người Trần Ca có một hơi thở khiến anh ta cảm thấy rất không thoải mái, như thể là nhìn thấy đồng loại vậy.
Anh ta là một người cực kỳ nguy hiểm, lần đầu tiên khi nhìn thấy Trần Ca, bác sĩ Lê đã sinh ra suy nghĩ như vậy.
“Tôi đồng ý với suy nghĩ của anh, điều quan trọng nhất là phải bắt được kẻ đã giết chết Khuất Quý, tất cả chúng ta đều đã có bằng chứng ngoại phạm, hung thủ chắc chắn là người khác ngoài chúng ta, nếu chúng ta xảy ra tranh chấp nội bộ, người vui vẻ nhất chính là hung thủ.” Mọi chuyện đều đang phát triển theo kế hoạch của Trần Ca, lợi dụng những cư dân này để đi lục soát những cư dân khác trong tòa nhà, sau khi nhìn thấy bí mật của những người đó, hai bên đương nhiên sẽ đối kháng nhau, đến khi hai bên đối kháng với nhau, anh sẽ từ từ chiếm lấy thế chủ động, thẳng cho đến khi số lượng người thuê trong tòa nhà giảm đến một mức nhất định, Trần Ca sẽ lộ ra răng nanh của mình.
Trần Ca và bác sĩ Lê có cùng phương pháp, nhưng cả hai đều tin rằng họ có thể là người chiến thắng cuối cùng, điểm khác biệt duy nhất là Trần Ca biết hung thủ là người ngoài, còn bác sĩ Lê thì không biết tình hình bên ngoài.
Một người suy đoán dựa theo quy tắc bên trong cánh cửa, còn một người thì thiết kế bố cục dựa theo tình hình bên trong và bên ngoài cửa, lượng thông tin không bình đẳng, bác sĩ Lê đã định sẵn là phải chịu thiệt.
Tất cả mọi người đều duy trì sự ổn định ở mặt ngoài, nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đều có bóng ma trong lòng, tất nhiên là ngoại trừ Tiểu Tôn.
Cậu thanh niên ngây thơ này vẫn đang chơi trò chơi trinh thám, cậu ta muốn tìm ra sự thật và đang cố gắng suy đoán.
Cậu ta không hề biết rằng việc tìm kiếm sự thật chỉ có thể được thực hiện dưới ánh mặt trời, khi màn đêm buông xuống và xung quanh toàn là những kẻ mất trí, sẽ chẳng có ai quan tâm đến sự thật, mọi người đều nghĩ xem làm thế nào mình mới sống được.
Mọi người đều không tìm thấy chìa khóa trong nhà của người đàn ông trung niên, bọn họ đã lật tung cả căn nhà lên, cuối cùng cũng không thể làm gì khác hơn là bỏ cuộc.
Rời khỏi nhà người đàn ông trung niên, bọn họ bắt đầu kiểm tra từng phòng một trong tầng ba.
Nếu người trong nhà không chịu mở cửa thì họ sẽ cố hết sức để phá khóa cửa và xông vào.
Căn nhà đen tối cất chưa nhiều bí mật trong nhiều năm đã bị một con dao còn đen tối hơn mở ra.
Thích hóa trang, ngoại tình, yêu thích giết người, tội phạm bỏ trốn, kẻ tâm thần ...
Đằng sau cánh cửa là những linh hồn bị vặn vẹo, bọn họ canh giữ những bí mật bẩn thỉu của mình, đánh mất bản thân từng chút một và trở thành những con quái vật dị dạng.
Trần Ca đã nhìn thấy điểm mấu chốt của tính người trong thế giới đằng sau cánh cửa của Hướng Noãn, họ ẩn mình giữa những người bình thường, có lẽ họ còn từng đi ngang qua chúng ta vào một thời điểm nào đó.
Đi bộ từ tầng ba lên tầng tám, Trần Ca và những người khác gặp phải sự kháng cự khủng khiếp trong quá trình truy tìm hung thủ.
Khi bí mật được phơi bày, hầu hết những người thuê vặn vẹo đều chọn cách chống trả cực đoan nhất, một số ít thì không hề quan tâm hung thủ là ai, bọn họ chỉ muốn giữ bí mật của mình.
Bác sĩ Lê cũng không ngờ sự việc lại phát triển đến mức này, trong quá trình khám xét, Đại Đầu đã bị một tên tội phạm bỏ trốn đâm bị thương, bản thân anh ta cũng bị thương nhẹ.
Ngoan cố chống cự, những người thuê nhà cố gắng hết sức để ngăn chặn lớp da người mà họ sử dụng để trú ẩn không bị lật lên.
Một số dùng lời lẽ để lừa gạt, một số dùng bạo lực để xua đuổi, một số thì lừa lọc để vượt qua kiểm tra, còn một số thậm chí còn muốn giết chết tất cả mọi người để giữ bí mật của bản thân.
Trong toàn đội, ngoài bà Lý và Ôn Tình đi theo phía sau ra thì cũng chỉ có Trần Ca là không bị thương, anh thờ ơ lạnh nhạt, Âm Đồng nhìn chằm chằm vào sự âm u trong bản chất con người.
Trở lại tầng chín, nơi chủ nhà ở một lần nữa, mấy người đã tụ tập trước cửa phòng 901.
Vẫn chưa tìm thấy hung thủ, chìa khóa mà chủ nhà làm mất cũng không thể tìm thấy, mọi người đều lê tấm thân mệt mỏi đứng đó.
“Chờ đến khi cánh cửa hành lang được mở ra, tôi nhất định sẽ dọn ra ngoài.” Mặt Tiểu Tôn tái nhợt, không còn chút máu, thế giới quan của cậu ta bị đảo lộn chỉ trong một đêm, trong vòng một tiếng đồng hồ, cậu ta đã nhìn thấy những cảnh tượng đẫm máu và kinh hoàng, so với top 20 cảnh hạn chế trong phim ảnh mà cậu từng xem còn nhiều hơn.
Sự kích thích với tần suất cao, cường độ cao đã để lại một bóng đen tâm lý sâu sắc trong trái tim cậu ta, cậu ta dường như đã mắc chứng sợ mở cửa, đến cả gan mở cửa cũng không có.
“Nếu không tìm được chìa khóa, khóa cửa sắt ở hành lang sẽ không thể mở ra được, chúng ta sẽ không ra ngoài được.” Trần Ca cầm ba lô trên tay, anh vẫn luôn tiết kiệm sức lực, cũng không ngừng gọi tên các nhân viên, trừ việc đó ra thì anh không còn bất cứ chuyện gì nữa.
“Nhưng chúng ta cũng đã lục soát gần hết các phòng, nhiều chìa khóa như vậy, hung thủ giết chủ nhà có thể giấu chúng ở đâu được chứ?" Khuất Doanh và bạn gái của anh ta cũng rất sợ hãi, so với những con súc sinh nằm ở tận cùng ranh giới, hai người bọn họ cùng lắm cũng chỉ là những kẻ cặn bã.
“Tôi chỉ mới tìm một phần các căn phòng, có một số phòng trong tòa nhà này mà chúng ta vẫn chưa đến kiểm tra.” Chân tướng rồi sẽ bị bại lộ, trạng thái hiện tại của Trần Ca rất tốt, cả đường đi anh đều đang vẩy nước.
“Anh đang nói về những căn phòng bên dưới tầng ba sao?” Khuất Doanh gật đầu, hiện tại chỉ có thể đặt hy vọng vào tầng một và hai thôi.
“Không, ý tôi là phòng của chúng ta.” Ngay khi Trần Ca nói ra những điều này, sắc mặt của bác sĩ Lê và Đại Đầu đều thay đổi: “Kẻ sát nhân biết rằng mình đã bị lộ, rất có thể sẽ chọn đổ lỗi cho một số người trong chúng ta, chẳng hạn như đặt một số vật chứng không quan trọng vào một vài căn phòng của chúng ta.”
Những gì Trần Ca đang nói đến chính là cách làm của bác sĩ Lê và Đại Đầu, những người thuê nhà trong tòa nhà, có người đã chết, có người bị thương, còn một số người thì đã bị trói lại và mất đi khả năng di chuyển, hiện tại Trần Ca đã không còn sợ những người thuê trong tòa nhà nữa rồi.
Có rất nhiều cặn bã và súc sinh sống trong tòa nhà này, mấy người bọn họ hợp sức lại, Trần Ca là người có thể lực thua kém ngay từ đầu chắc chắn sẽ chết, nhưng đáng tiệc sự ích kỷ và đen tối của họ đã cho Trần Ca một cơ hội, giúp Trần Ca tìm thấy một "con đường" hầu như không thể nào tồn tại bên trong khe hẹp.
Bác sĩ Lê bị thương nhẹ, Đại Đầu bị thương nặng, cô Đinh thì đang trốn trong phòng, Khuất Doanh hèn hạ vô sỉ chắc chắn sẽ không giúp được gì, vì vậy đối thủ hiện tại của Trần Ca cũng chỉ còn có bác sĩ Lê.
Ngả bài đã trở thành một trong những lựa chọn của Trần Ca, nhưng anh vẫn chưa vạch bộ mặt thật với những người thuê nhà trong tòa nhà, nếu họ có thể tự giết chết nhau thì tại sao anh phải tự mình ra tay?
Những người bình thường khi bước vào một tòa nhà như vậy, đầu tiên nghĩ đến chắc chắn là làm thế nào để giữ mạng, sau đó sẽ đi tìm chìa khóa thông qua nhiều manh mối khác nhau dưới điều kiện tiên quyết là bảo toàn tính mạng, sau đó rời khỏi tòa nhà này, rất nhiều bộ phim và trò chơi trên thị trường đều diễn ra theo trình tự tương tự.
Nhưng chiến lược của Trần Ca lại không giống vậy, anh muốn giết chết tất cả những kẻ cặn bã và biến thái trong tòa nhà này, đến khi tất cả mọi người đều không thể phản kháng lại, cho dù anh không thoát khỏi tòa nhà này, thì ở một khía cạnh nào đó cũng có thể coi như là đã qua cửa.
“Chúng ta không phải là hung thủ, cậu nghi ngờ như vậy cũng có lý, chúng ta có thể tự về nhà và tìm kiếm, nếu như tìm thấy thứ gì đó trong nhà của ai, có thể đưa ra cho mọi người cùng xem.” Đôi mắt bác sĩ Lê vẫn rất sắc bén, nhưng trên mặt vẫn có chút dấu hiệu uể oải, nước trong tòa nhà này quá sâu, và rất nhiều bí mật mà người thuê nhà che giấu cũng là lần đầu tiên anh ta được biết: “Hung thủ vô cùng xảo quyệt, rất có thể sẽ sử dụng phương pháp mà cậu đã nói, nếu chúng ta không muốn mắc bẫy, nhất định phải tin tưởng lẫn nhau.”
Bác sĩ Lê và Đại Đầu biết rất rõ rằng mặc dù bọn họ là hung thủ đã giết chủ nhà, nhưng họ cũng không phải là kẻ đã giết chết Khuất Quý, thực sự vẫn còn một hung thủ khác chưa được tìm thấy ở bên trong tòa nhà này, đây cũng là nguyên nhân bọn họ phối hợp với Trần Ca điều tra.
Họ đã giết chết chủ nhà, trong tay nắm giữ tất cả chìa khóa của các căn phòng, nhưng kẻ sát nhân kia lại có thể vào nhà người khác tự do thông qua cửa sổ, đây là một mối nguy hiểm tiềm ẩn rất lớn đối với họ, có thể những bí mật trong phòng của họ đã bị bên thứ ba biết.
Bọn họ thực sự đã làm rất nhiều điều để che giấu mặt tối của mình, Trần Ca cũng lợi dụng điều này để khiến những kẻ biến thái này rơi xuống vực thẳm.
“Kiểm tra tầng chín và tầng mười trước đi, nếu không tìm thấy gì ở đó thì chúng ta hãy bắt đầu lục soát phòng của chính mình, nhất định phải chú ý an toàn.” Lúc đầu, Trần Ca muốn mượn sức mạnh của những người thuê trong tòa nhà để đối phó với con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, anh không ngờ rằng con quái vật đó lại xảo quyệt như vậy, không cho anh chút cơ hội nào cả, bây giờ những người thuê nhà trong tòa nhà sắp chết hết cả rồi mà nó vẫn chưa xuất hiện.
Không có chìa khóa, Trần Ca và những người khác phải mất rất nhiều thời gian mới có thể mở được cửa.
Sau rất nhiều nỗ lực, đám người Trần Ca đã mở được hết cửa các phòng trên tầng chín.
Sáu căn phòng trên tầng chín hoàn toàn giống nhau về phong cách trang trí và cách sắp đặt đồ đạc bên trong, nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài, giống như là một khuôn đúc ra vậy.
“Tại sao chủ nhà lại làm sáu phòng giống nhau như vậy chứ?”
“Bề ngoài giống nhau, nhưng bên trong có thể khác.” Trí nhớ của Trần Ca vượt xa người thường, anh nhớ rõ một số chi tiết của căn phòng 901, sau khi so sánh, anh phát hiện ra rất nhiều vấn đề: “Có một phòng gương trong nhà vệ sinh đã bị tháo xuống, bên trong có thể có phòng ghép, có phòng thì chỗ tường phía sau tủ lạnh đã bị đập hết, còn có phòng thì lắp thêm một tấm ngăn ở dưới gầm giường, bên trong có thể có giấu người.”
“Tại sao chủ nhà lại phải làm như vậy? Trong cả tầng chín chỉ có mỗi phòng của ông ta, tại sao ông ta lại phải làm tất cả sáu phòng như thế này?" Tiểu Tôn không nhận ra những chi tiết mà Trần Ca nói kinh khủng như thế nào.
“Có thể là để giam cầm ai đó và tra tấn người đó một cách điên cuồng.”
“Làm sao mà anh nghĩ ra được?”
“Mấy người có để ý hay không, cửa sổ của tất cả các phòng trên tầng chín đều được bịt bằng xi măng, toàn bộ căn phòng được bao bọc hoàn toàn, vì vậy sẽ không thể thoát ra được.” Trần Ca đứng bên cửa sổ: “Điều này cung cấp một nơi thích hợp để giam cầm, sống trong một căn phòng như vậy, sau khi hôn mê, cậu tỉnh dậy, liệu cậu có thể phát hiện ra rằng bản thân đã bị chuyển đến một phòng khác không?”
“Ý anh là gì?”
Trần Ca chỉ vào chiếc giường trong phòng ngủ và chiếc gương đã bị động tay động chân: “Ví dụ, nếu một người thức dậy vào nửa đêm, anh ta đi vào phòng tắm để soi gương và phát hiện ra rằng người trong gương không phải là anh ta, liệu anh ta có cảm thấy rất sợ hãi không?”
“Người đứng sau muốn làm cho người bị giam cầm phát điên?”
“Không đơn giản như vậy đâu, cậu có để ý thấy trong nhà có những lọ thuốc không nhãn mác ở khắp nơi không?" Ngay từ đầu Trần Ca chỉ cảm thấy là chủ nhà đã chết, không cần phải mất thời gian trên người của chủ nhà, nhưng điều mà anh không ngờ chính là trên người chủ nhà còn có một bí mật lớn như thế này.
“Những lọ thuốc này là chìa khóa sao?” Tiểu Tôn cầm một lọ thuốc lên, mở ra.
“Nếu người bị cầm tù ngủ thiếp đi sau khi uống thuốc và thức dậy một lần nữa, tất cả mọi thứ đều bình thường trở lại, liệu anh ta có cảm thấy mình bị bệnh không? Cho nên anh ta ngày càng cần loại thuốc đó hơn?”
Nói tới đây, Trần Ca vừa nhìn bàn cà phê và bàn ăn: “Loại lọ thuốc không nhãn mác được đặt hầu như khắp nơi trong tất cả các phòng, đây cũng là một ám chỉ tâm lý khiến người trong nhà càng phụ thuộc vào loại thuốc này. Người bị giam cầm ban đầu có thể sẽ nghi ngờ tác dụng của loại thuốc này, nhưng khi những cảnh anh ta nhìn thấy ngày càng trở nên kỳ lạ, anh ta sẽ dần chấp nhận sự thật rằng loại thuốc này có thể chữa khỏi bệnh tình của mình, mà phần tàn nhẫn nhất lại chính là điểm này, những loại thuốc đó thực sự không thể cứu được anh ta, nó sẽ chỉ tiếp tục làm trầm trọng thêm tình trạng của anh ta và khiến một người bình thường như anh ta hoàn toàn phát điên.” Anh tìm thấy một số lượng lớn các lọ thuốc trong mỗi phòng trên tầng chín, không có lọ thuốc nào trong số này được dán nhãn: “Bác sĩ Lê, anh có biết đây là thuốc gì không?”
“Một số giống như thuốc ngủ, còn một số thì tôi không biết, có lẽ là thuốc dùng để chữa bệnh tâm thần, tôi cũng không chắc.”
“Trong tòa nhà này, chỉ có nghề nghiệp của anh là có liên quan đến y học, nếu như đến cả anh còn không chắc chắn, thì manh mối này đối với chúng ta có lẽ cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Trần Ca đang định đặt lại lọ thuốc, Ôn Tình, người vẫn luôn đi theo anh và hiếm khi tham gia vào cuộc nói chuyện lại đột nhiên bắt lấy tay anh.”
Trần Ca ngầm hiểu: “Trong sáu căn phòng này có lẽ vẫn còn giấu manh mối, mọi người tản ra đi, tìm kiếm một lần nữa, nếu như không có thu hoạch gì, chúng ta sẽ tập hợp ở tầng mười.”
Sau khi mọi người rời đi, Ôn Tình nói: “Trần Ca, đây là thuốc trị chứng hưng cảm, tôi đã từng mua cho Hướng Noãn rất nhiều lần rồi, trước đây khi chủ nhà chưa chuyển ra khỏi chung cư Kim Hoa, trong nhà có rất nhiều loại thuốc này.”
“Cô nói thuốc này là của chủ nhà?”
“Ừ.”
Khi nhìn thấy thuốc, Trần Ca đã có hai suy đoán, thứ nhất, thuốc có thể là thuộc về bác sĩ Lê, bởi vì bản thân anh ta là bác sĩ, đồng thời còn có liên quan đến cái chết của chủ nhà, tuy nhiên nếu tính toán thời gian thì suy đoán này là không chính xác, dù sao thì việc xây dựng sáu căn phòng giống hệt sẽ phải mất một thời gian dài.
Suy đoán thứ hai chính là thuốc thuộc về chủ nhà, và kẻ khốn nạn đã giam cầm người khác chính là chủ nhà, sáu căn phòng này đều do ông ta xây dựng nên, chỉ là để khiến một người phát điên.
“Trong ấn tượng của cô, chủ nhà là người như thế nào?”
“Chủ nhà là ông chủ của công ty Kim Hoa, là một ông lão rất bất hạnh, gia đình ông ấy chết trong một vụ hỏa hoạn, từ đó ông ấy trở nên lầm lì ít nói. Nhưng ông cụ rất thích trẻ con, bởi vì cũng hiếm muộn, ông ấy chính là một trong những người không ghét Hướng Noãn.”
“Cô có ấn tượng rất tốt với ông ấy?”
“Lúc tôi bận rộn, ông ấy đều chăm sóc Hướng Noãn cho tôi.”
“Cô nhờ một người mắc chứng hưng cảm chăm sóc Hướng Noãn cho cô sao?” Trần Ca cảm thấy rất ngạc nhiên.
“Chủ nhà đã mua những loại thuốc này cho các con của mình, con trai út của ông ấy bị mắc chứng hưng cảm nặng và chưa được chữa khỏi, tình trạng này lặp đi lặp lại, thuốc dùng một lần là sẽ dùng cả đời.”
“Ông ấy nói cái gì thì là cái đó? Cha mẹ, anh chị em và con cái của những người mắc bệnh tâm lý có khả năng mắc bệnh từ 12 đến 15%, cao hơn nhiều so với người bình thường.” Trần Ca đi theo bác sĩ Cao thực sự đã học được rất nhiều điều, mưa dầm thấm lâu, anh đã học được rất nhiều về tâm lý học.
“Nhưng ông cụ rất tốt bụng, ông ấy rất tốt với mọi người, tất cả những ai đã gặp đều kính trọng ông ấy từ tận đáy lòng.”
“Sau khi chứng kiến những con súc sinh khoác da người trong tòa nhà này mà cô vẫn có thể nói ra những lời như vậy? Lòng tốt của chúng trước mặt mọi người là để che giấu những bí mật độc ác bên trong đó.” Tốc độ nói chuyện của Trần Ca trở nên nhanh hơn: “Trước đây cô thường nhờ ông ta chăm sóc cho Hướng Noãn sao?”
“Cũng không thường xuyên đâu, thỉnh thoảng có một hai lần.” Sắc mặt Ôn Tình tái nhợt, trong lòng đã nghĩ đến những chuyện rất xấu: “Trần Ca, cậu có cho rằng sáu căn phòng giống nhau này được xây dựng để giam cầm Hướng Noãn không?”
“Tôi cũng không biết, nhưng có một điều tôi biết rất rõ.” Trần Ca đứng trong góc, thấp giọng nói: “Mọi thứ trên thế giới sau cánh cửa đều được dệt nên từ ký ức của "người đẩy cửa", kể từ khi tôi bước vào đây thì mọi thứ đều rất kỳ lạ, làm thế nào mà Hướng Noãn lại biết được những bí mật của tất cả người thuê nhà? Lúc đầu tôi còn nghĩ rằng Hướng Noãn có khả năng nhìn thấu lòng người, nhưng sau khi nghe cô nói, thì tôi mới nhận ra rằng sự thật có lẽ còn tàn nhẫn gấp vô số lần tôi đoán.”
“Sự thật?”
“Cô có còn nhớ TV trong nhà vệ sinh và những đường dây điện dày đặc phía sau TV không?”
“Tôi nhớ.” Ôn Tình có linh cảm không tốt.
“Chủ nhà đã theo dõi cuộc sống của những cư dân trong tòa nhà thông qua camera giám sát đó, ông ta đã nhìn thấy khía cạnh bẩn thỉu và xấu xa nhất của mọi người, sau đó có thể ông ta đã để Hướng Noãn thuần khiết như tờ giấy trắng xem nó. Ở trước mặt thì ông ta nói cho cô biết thế giới này đẹp đẽ đến mức nào, hoa đỏ và bầu trời xanh, nhưng như không có ai thì ông ta lại không ngừng nói cho Hướng Noãn, những thứ trong màn hình mới là lòng người thực sự.”
Trần Ca nói ra suy đoán của chính mình, cố gắng không dùng những từ ngữ quá quá đáng, nhưng Ôn Tình gần như suýt ngất xỉu sau khi nghe những điều đó.
Cho dù như thế nào thì cô ta cũng không thể ngờ được rằng, Hướng Noãn biến thành bộ dáng bây giờ, có thể là do sự lơ là không để ý của cô ta.