Đi vào thang máy, Trần Ca nhấn số hai mươi ba trên bảng điều khiển, anh phải đi đến tầng hai mươi ba trước.
Cửa thang máy màu xám bạc từ từ khép lại, giống như ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Hơi thở của Trần Ca trở nên gấp gáp, bản thân anh cũng không phải là người thích đi thang máy, không phải là do anh có chứng sợ không gian kín, chỉ là anh không muốn bị giam cầm trong một môi trường hẹp mà thôi.
Con số trên bảng thay đổi liên tục, không dừng lại chút nào.
“Xem ra tình huống bên trong tòa nhà giống hệt như lời mẹ nuôi Vương Hân nói, các hộ gia đình ở nơi này rất ít khi đi thang máy vào buổi tối.”
Tốc độ đi lên không đổi, chữ số trên bảng biến thành “23”.
Giọng nói nhắc nhở vang lên, cửa thang máy màu xám bạc mở ra.
Ánh đèn trong thang máy tỏa ra, chiếu sáng được khoảng bốn, năm mét rồi bị bóng đen nuốt chửng, trong hành lang tối đen như mực, hai bên là những cánh cửa chống trộm đang đóng chặt.
“Đã đến tầng cao nhất rồi sao?”
Nhìn qua tầng hai ba cũng không khác gì những tầng dưới, chỉ là cửa sổ cuối hành lang hình như không được đóng chặt, có thể nghe thấy tiếng gió vù vù.
“Cảm giác một mình đi thang máy vào giữa đêm đúng là hơi kỳ lạ.”
Chờ cửa thang máy khép lại, Trần Ca lại nhấn vào số “2” trên bảng điều khiển.
Thang máy bắt đầu đi xuống, đến tầng 2 rất thuận lợi.
“Hiệp hội kể chuyện lạ thiết kế ra những thứ này là vì cái gì? Đi thang máy lên lên xuống xuống là có thể có thêm tầng hai mươi bốn thật sao?”
Chờ cửa thang máy khép lại, Trần Ca lại đi lên tầng hai mươi hai.
Khi thang máy cùng dừng lại, tốc độ sẽ thay đổi và xuất hiện hiện tượng không trọng hoặc siêu trọng trong thời gian ngắn, đây cũng là lý do tại sao một số người cảm thấy chóng mặt và buồn nôn khi đi thang máy.
Tố chất cơ thể của Trần Ca rất tốt, nhưng sau khi đi thang máy lên xuống tầm 5 phút, anh cũng cảm thấy khá khó chịu, tim đập rất nhanh, không bình tĩnh nổi, cảm giác như có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Lặp đi lặp lại vài lần, trong lòng Trần Ca cảm thấy phiền muộn, chính anh cũng không giải thích được lý do.
Thang máy lên tầng mười tám lại đi xuống tầng bảy, anh lại tiếp tục ấn lên tầng mười bảy.
Toàn bộ quá trình chưa từng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nào, phương pháp mà Hiệp hội kể chuyện lạ ghi trong tờ rơi xem ra giống một loại trò chơi tâm lý hơn.
Tốc độ đi lên của thang máy vẫn đều đều như cũ, chữ số trên bảng thay đổi không ngừng, thang máy rất nhanh đã giảm tốc độ lần thứ hai, cửa thang máy màu xám bạc lại từ từ mở ra.
Trần Ca ngẩng đầu nhìn qua phía ngoài cửa, trên hành lang không có cái gì, mà hình như các gia đình trong tầng cũng ngủ hết rồi, vô cùng yên tĩnh.
“Thật may, không gặp phải ai cả, lặp lại vài lần nữa có lẽ sẽ lên được tầng hai mươi bốn.” Trần Ca đã quen dần với việc này, khi anh nhấn nút thang máy có vô tình liếc nhìn vào màn hình, chữ số màu đỏ nhàn nhạt hiện lên làm cho cánh tay anh cứng đờ lại.
“16?”
Rõ ràng là anh bấm nút đến tầng mười bảy, nút đại diện cho tầng mười bảy trên bảng điều khiển thang máy vẫn sáng, nhưng mà không hiểu sao thang máy lại mở ra ở tầng mười sáu.
“Có người ở tầng này muốn đi thang máy!”
Anh cúi người, tay phải buông xuống, mò lấy dao mổ heo chỗ bắp chân, Trần Ca nhìn chằm chằm thang máy trống rỗng, giữ cảnh giác cao độ.
Phía ngoài hành lang tối đen như mực, không thể thấy rõ tình cảnh cách đó mười mét, xung quanh yên tĩnh vô cùng, không nghe thấy một âm thanh nào cả.
“Có phải là trò đùa dai của đám trẻ nhỏ không?”
Ý nghĩ này xẹt qua đầu, nhưng rất nhanh đã bị Trần Ca loại bỏ.
Vài giây trôi qua, cửa thang máy màu xám bạc từ từ khép lại, Trần Ca nhìn thang máy trống rỗng, cũng không dám thả lỏng một chút nào, vô cùng có khả năng là có một thứ mà anh không nhìn thấy đứng bên cạnh anh.
Tay trái đưa vào trong túi, Trần Ca lôi điện thoại ra nhìn thời gian, 0 giờ 1 phút, hiện tại đã sang thứ tư rồi.
Thang máy tiếp tục đi lên, dừng ở tầng mười bảy.
Trần Ca dựa vào vách thang máy, bấm xuống tầng tám, cũng không quá lâu, chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra.
Thang máy đi xuống với tốc độ rất đều, đến tầng mười một thì dừng lại, sau khi cửa thang máy mở ra, Trần Ca phát hiện có một bộ váy liền màu trắng được treo giữa hành lang.
“Có thứ gì đó muốn đi lên sao?” Trong hành lang không có gió, nhưng chiếc váy lại bay phất phơ như thể nó đang bay về phía thang máy vậy.
Trần Ca bước lên một bước, nhanh chóng bấm nút đóng cửa thang máy.
Bộ váy ở bên ngoài bay càng lúc càng nhanh, giống như có một người đang chạy trốn trong hành lang.
“Cửa đóng nhanh lên!”
Đến khi cái váy trắng còn cách khoảng hai, ba mét thì cửa thang máy đóng lại, tiếp tục đi xuống.
Trần Ca dựa vào góc thang máy, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi lạnh, từ một khoảnh khắc nào đó, tòa nhà này đã trở nên không giống lúc trước.
Thang máy đến tầng tám an toàn, Trần Ca dừng ở tầng này một lúc.
Nếu theo như lời giới thiệu trên quảng cáo thì có lẽ bây giờ anh nên đi đến tầng mười sáu, nhưng nếu thang máy muốn lên được tầng mười sáu, chắc chắn sẽ phải đi qua tầng có bộ váy trắng kia.
Anh rất lo khi thang máy mở cửa ở tầng mười một, bộ váy trắng kia sẽ đứng ở bên ngoài chờ anh.
Ngón tay dừng rất lâu ở bảng điều khiển, cuối cùng anh vẫn ấn xuống: “Nếu là váy đỏ là coi như xong, một bộ váy trắng thì không cần phải sợ.”
Trần Ca đưa tay giấu bút bi vào trong tay áo, không ngừng tự an ủi mình: “Trên người mình có Bút Tiên và Hứa Âm đi cùng, nếu như nó dám đi vào, cũng đừng trách mình lấy nhiều khi ít.”
Thang máy tiếp tục đi lên, khi sắp đến tầng mười một, trái tim Trần Ca như muốn nâng lên.
Chuyện khiến anh bất ngờ chính là lần này thang máy lại không dừng ở tầng mười một, chữ số vẫn tiếp tục thay đổi, Trần Ca còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì thang máy lại dừng lại ở tầng mười ba.
“Lại có người muốn vào sao?”
Cửa thang máy màu xám bạc từ từ mở ra, ở phía ngoài có một bà lão mặc quần áo đen, quàng khăn cổ thật dày đang đứng.
Nhìn qua tuổi tác của bà cũng khá lớn, nếp nhăn trên mặt giống như vỏ đậu, tóc bạc trắng, toàn bộ tay chân đều giấu trong quần áo.
Hình như đối phương cũng không nghĩ tới trong thang máy sẽ có người, đứng ở bên ngoài ngây ra một lúc.
“Kỳ lạ thật...” Giọng nói của bà rất nhỏ, mãi cho đến khi cửa thang máy bắt đầu đóng lại cũng không đi vào trong thang máy.
“Tối muộn thế này mà còn nhiều người đi thang máy thế? Cũng không chen nổi nữa.”
Trần Ca nghe xong lời bà lão nói, mồ hôi lạnh toát ra từ trên trán xuống, anh còn đang chuẩn bị lấy nhiều khi ít đấy, nhưng bây giờ có vẻ như tình hình đã thay đổi.
“Thảo nào Bút Tiên lại ngoan ngoãn như vậy, không có chút phản ứng nào, tên này cũng chẳng nhắc nhở mình gì cả.”
Anh ngó nghiêng xung quanh, rõ ràng trong thang máy chỉ có một mình anh, nhưng mà nhớ lại lời bà lão vừa nói, trái tim Trần Ca lại đập mạnh hơn.
“Chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó, cho dù ở giữa Khu Nội Trú Số Ba, mình cũng chưa từng khẩn trương như thế này.” Trần Ca ép buộc bản thân phải giữ bình tĩnh, nhưng mà trong đầu lại giống như bị vật vô hình nào đó kích thích, tín hiệu nguy hiểm xuất hiện liên tục không ngừng.
“Dáng vẻ bà lão ấy cũng không đúng lắm, giữa đêm mà còn mặc quần áo màu đen đi ra ngoài, lại còn quàng khăn cổ nữa, bà ấy lạnh như vậy sao?”
Sau khi gặp bà lão, thang máy cũng không gặp phải vấn đề nào nữa, hình như thực sự giống như lời bà ấy nói, bây giờ trong thang máy đã đầy ắp người, người ở bên ngoài muốn đi vào cũng không được.