“Yên tâm, tất cả vẫn trong tầm kiểm soát.” Trần Ca đứng lên, vận động thân thể một chút, so với biểu hiện của mấy vị hành khách khác, bây giờ có thể thấy tố chất thân thể của Trần Ca tốt tới nhường nào.
“Quán ăn này là địa bàn của một vị khác, nữ quỷ không đầu kia tạm thời không dám vào.” Trần Ca sờ sờ bụng của mèo trắng, nó bị hù dọa không nhẹ, quên cả phản kháng.
“Chờ một chút, lượng tin tức trong câu nói này hơi lớn. Cái gì mà địa bàn của một vị khác? Chẳng lẽ trong quán ăn này còn có thứ giống như nữ quỷ sao?” Người đàn ông say rượu phát hiện ra chỉ trong một đêm mà mình đã trưởng thành lên rất nhiều, đầu óc cũng linh hoạt hơn.
“Cũng có thể hiểu như vậy, nhưng anh yên tâm đi, nữ quỷ đó vẫn đang ngủ say, tạm thời chưa tỉnh lại đâu.” Trần Ca đi về phía quán ăn, để lại mấy hành khách đang sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
“Cậu ta thừa nhận sao? Thật sự có nữ quỷ á! Cậu ta định lấy độc trị độc sao? Ác như vậy à?” Người đàn ông say nhìn về phía bác sĩ và Cái Kéo: “Không phải chứ, tốt xấu gì hai người cũng nói một câu đi chứ! Bây giờ ngoài cửa có một nữ quỷ đấy, đó là quỷ đấy!”
“Bình tĩnh chút đi, quỷ thì đã làm sao?” Cái Kéo gạt tay của người đàn ông say ra, giọng điệu lạnh lùng: “Kẻ chọc tới tôi, quỷ tôi cũng giết cho anh xem.”
Trong mấy người chỉ có bác sĩ là còn tương đối tỉnh táo: “Hai người không phát hiện vừa rồi cậu ta dùng toàn từ tạm thời sao? Nói cách khác, đợi lát nữa nữ quỷ phía ngoài có thể sẽ vào trong, nữ quỷ ngủ say cũng có thể sẽ thức tỉnh, chúng ta sẽ phải đồng thời đối mặt với hai lệ quỷ.”
“Ý của anh là?” Người đàn ông say cảm thấy bác sĩ là người chín chắn, đáng tin nhất trong mấy người, anh ta muốn giải được thâm ý ẩn giấu bên trong lời nói của bác sĩ.
“Ý của tôi chính là anh hãy tranh thủ thời gian vận động thân thể một chút, đợi lát nữa tình cảnh của chúng ta có thể sẽ thảm hại hơn so với bây giờ đó.” Bác sĩ cũng thở hổn hà hổn hển. Trong ba hành khách, thể lực của Cái Kéo là tốt nhất, điều này có thể thấy được, anh ta vì hôm nay đã chuẩn bị rất nhiều, bao gồm rèn luyện thân thể.
“Không phải chứ, rốt cuộc tôi trêu ghẹo phải ai thế này? Chỉ uống chút rượu thôi mà.” Người đàn ông say bò từ dưới đất dậy, anh ta nghe thấy ở cửa có tiếng đập cửa rầm rầm truyền tới, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
“Có ai không?” Trần Ca đi tới quầy hàng, quán ăn này là kiểu cửa hàng của mười mấy năm trước, cảnh tượng rất giống trong trò chơi Tiểu Bố.
Đợi mười mấy giây sau, giọng nói của một người đàn ông truyền từ góc hành lang nào đó truyền ra: “Chờ một lát, chờ một lát! Đến ngay đây!”
Khoảng một phút sau, mấy hành khách mới thấy một người đàn ông mập mạp đi tới từ góc hành lang phía xa.
Hai tay của người đàn ông này đang buộc tạp dề, có thể thấy được tạp dề này là đồ mới, bên trên không có một vết bẩn nào.
“Sao lại chậm như vậy? Làm việc chẳng có chút hiệu suất nào, lúc nào các người cũng phải nhớ kỹ, làm ngành dịch vụ thì trải nghiệm của khách hàng phải đặt ở vị trí hàng đầu.” Trần Ca không nén được liếc nhìn người đàn ông này.
“Thật ngại quá, tôi mới bận ít việc ở phòng bếp.” Người đàn ông trung niên cũng không tức giận, cười tủm tỉm, gương mặt tròn trịa của hắn ta khiến người ta cảm thấy rất thân thiện.
“Làm việc ở phòng bếp?” Trần Ca phát hiện tay của người đàn ông này còn ướt, vừa mới rửa xong. Nhưng có thể do quá vội vàng, móng tay của hắn ta vẫn còn lưu lại một chút vết bẩn màu đỏ sậm.
“Đúng vậy, chỗ chúng tôi chỉ có một đầu bếp, vì thế đôi khi tôi cũng phải vào đó hỗ trợ.” Người đàn ông béo cười ha hả. Đôi mắt của hắn ta không lớn, nếu hắn ta không quay đầu thì chẳng biết hắn ta đang nhìn ai.
“Anh là ông chủ tiệm này à?” Sau khi người đàn ông say tiến vào trấn Lệ Loan, đây là lần đầu tiên anh ta gặp người có thể giao lưu bình thường, trong lòng anh ta hơi kích động một chút.
“Tôi vừa phải ra sau bếp hỗ trợ, vừa làm nhân viên phục vụ, lại vừa phải tính sổ sách. Làm ông chủ như vậy, thật ra còn chẳng bằng nhân viên phục vụ.” Người đàn ông mập tiến vào trong quầy hàng: “Các cậu muốn nghỉ chân ở đây hay là muốn ăn cơm?”
“Giá cả như thế nào?” Bác sĩ cau mày, anh ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn cho lắm. Có thể mở tiệm ở trong trấn nhỏ tràn ngập sương đỏ như máu, nơi này chắc chắn có vấn đề.
“Đêm đầu tiên sẽ được ở miễn phí. Nếu như các cậu muốn ở tiếp, đêm thứ hai chúng tôi sẽ chọn một thứ trên người của các cậu, dùng để làm tiền phòng.” Dường như ông chủ béo sợ mấy người hiểu lầm, còn cố ý bổ sung một câu: “Tiền đối với chúng tôi không có ý nghĩa lớn lắm, chúng tôi thích một số đồ kỷ niệm khá đặc biệt hơn.”
“Vậy nếu muốn ở đêm thứ ba thì thế nào?” Trần Ca thản nhiên hỏi.
“Lại lấy thêm một vật nữa, đến khi các cậu không còn đồ gì để đưa ra nữa thì thôi. Lúc đó, chúng tôi mới đuổi các cậu ra ngoài.” Ông chủ nhìn có vẻ là người tốt: “Nơi này là nơi an toàn nhất trong trấn nhỏ này.”
“Tôi hiểu rồi.” Người đàn ông say khẽ gật đầu: “Nơi này giống khu vực an toàn trong trò chơi. Hay là bốn người chúng ta ở tạm một đêm đã.”
“Đây là số phòng của các vị.” Ông chủ béo dường như sợ người đàn ông say đổi ý, lập tức lấy bốn cái chìa khóa ở dưới mặt quầy ra, trên mỗi cái chìa khóa đều có dán một mã số.
“Không cần dùng tới bốn phòng đâu, hai người một phòng là được rồi.” Bác sĩ cũng khá cẩn thận.
“Cũng được, các vị tự quyết định đi, tôi đi hỏi phòng bếp một chút trước đã. Lát nữa chúng tôi sẽ chuẩn bị bữa tối cho các vị.” Ông chủ đi về hướng nhà bếp, phương hướng mà hắn ta rời đi không đồng nhất với phương hướng lúc tới.
Đợi sau khi ông chủ rời đi, bác sĩ lựa chọn hai phòng cạnh nhau: “Chúng ta lấy hai phòng này đi, sau đó bốn người ở trong cùng một phòng, phòng kia thì bỏ trống. Ban đêm chúng ta thay phiên nhau canh gác, chú ý động tĩnh của cả hai phòng, chỉ cần một phòng xảy ra vấn đề thì lập tức đánh thức tất cả mọi người dậy.”
“Lợi hại.” Trong cặp mắt của người đàn ông say lại dấy lên hy vọng một lần nữa: “Chỉ cần cố gắng trụ tới sáng mai, hoặc khi sương mù tản đi, nhất định chúng ta có thể chạy ra khỏi cái trấn nhỏ này.”
Cái Kéo cũng đồng ý với phương án của bác sĩ, trong mấy người chỉ có Trần Ca lộ ra vẻ kỳ lạ.
“Đây cũng là biện pháp ổn thỏa nhất.” Bác sĩ nhìn về phía Trần Ca, dù sao Trần Ca mới là người quyết định.
“Bốn người chúng ta trốn trong một phòng, tương đương với chắp tay dâng quyền chủ động cho người khác. Bọn họ có đầy đủ thời gian để bố trí vô số cơ quan cạm bẫy, còn chúng ta chỉ có thể bị động chờ đợi ở trong phòng.” Trần Ca chẳng thèm nhìn đống chìa khóa trên quầy lấy một cái.
“Vậy cậu nói xem, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Mấy người đều rất tò mò về biện pháp mà Trần Ca nghĩ ra.
“Rất đơn giản, ông chủ vừa rồi cũng nói rồi đó, nơi này trừ hắn ta ra thì chỉ còn một đầu bếp.” Trên mặt Trần Ca lộ ra vẻ tươi cười, vươn ngón tay của mình ra: “Bọn họ chỉ có hai người, còn chúng ta có tới bốn người. So với việc bình yên vượt qua một đêm, tôi càng muốn nắm giữ thế chủ động, làm chủ quán một đêm hơn.”
“Cậu muốn làm chủ quán?” Người đàn ông say cảm thấy tam quan của mình vỡ nát: “Anh trai à, vừa rồi người ta còn khách sáo nói chuyện với chúng ta đấy. Bây giờ cậu lại trở tay định làm chủ quán? Không ổn lắm đâu.”
“Lệ quỷ áo đỏ còn chẳng dám tiến vào cửa tiệm này, anh thật sự coi ông chủ tiệm này khách sáo với anh à?” Trần Ca đã từng chơi trò chơi của Tiểu Bố, anh biết ý nghĩa tồn tại của cái quán này là gì. Khách hàng chính là đồ ăn, cuối cùng đều sẽ bị đưa vào bụng áo đỏ trong tủ lạnh kia: “Chờ tới bữa tối, mọi người sẽ rõ vì sao tôi muốn làm vậy.”
Trần Ca đặt mèo trắng lên vai mình, cầm tất cả bốn chìa khóa trong tay: “Tuyệt đối đừng để lộ, tôi hy vọng mọi người có thể tin tưởng tôi. Tôi cũng có thể cam đoan với mọi người, tôi là một người tốt. Chẳng qua sự lương thiện của tôi có giới hạn riêng.”